Hứa Tiên Chí


Lúc này đã là cuối mùa thu, một đường cảnh thu liên miên, xá tử yên hồng, đi ngang qua một khu rừng phong, chỉ thấy khắp núi đỏ rực giống như ngọn nửa, vô cùng sáng lạng, lưu lại ấn tượng sâu đậm trong lòng Hứa Tiên, cũng cảm thấy tâm thầm thoải mái, trần tâm tiêu giảm, nếu có thể trên núi tu hành, xem bốn mùa thay đổi, quả thật đúng là mong cầu của con người.


Nhưng mà nếu như năm năm tháng tháng đều là như thế, chỉ sợ cũng không có gì thú vị, hơn nữa khi đó nhất tâm hướng đạo, trong động không biết tháng ngày, lại sợ không có được tình cảm như này. Dùng phàm tâm ghi khắc lại cảnh sắc này không phải là mới có cảm giác đặc biệt sao?


Có một câu nói là: hạc đứng trên tuyết, kẻ ngu thấy hạc, trí giả thấy tuyết, thiện người thấy trắng. Hứa Tiên lại thấy hạc cũng là bình thường, thấy tuyết cũng chỉ là một cách nghĩ khác, nhưng thật đến lúc thấy trắng, thì cũng đã chẳng còn hạc, chẳng còn tuyết.


Không ai có thể nhận được hết thảy, lựa chọn tất nhiên mất đi ý nghĩa. Ở điểm này, cho dù là Tiên Phật cũng chẳng có ngoại lệ, thấy hạc là kẻ ngu, chẳng qua cũng chỉ muốn bắt lấy để sinh tồn, tồn tại ý niệm này, dù ngươi là trí giả, thiện giả, than thì sao, cười thì sao.


Đi suốt hai canh giờ, từ giờ ngọ tới hoàng hôn, mặc dù du lãm cảnh săc cũng không quá thấy mệt, nhưng sắc trời đã muộn, cũng đã tới lúc nghỉ ngơi.


Ninh Thái Thần nói với Hứa Tiên:


- Phía trước có một ngôi miếu đổ nát, chúng ta tới đó nghỉ một đêm, ngày mai lại tiếp tục lên đường đi!


- Được, đi nghỉ ngơi một chút là được.


Vừa đi vừa nói chuyện, trước mặt hai người quả nhiên có một ngôi chùa đổ nát.


Hứa Tiên hiếu kỳ nói:


- Ninh huynh đã tới đây sao?


- Không có, nhưng nghe nói về sau phía tây sửa lại một con đường, chùa này lại xa, nhưng hòa thượng ở đây lại không làm lụng, không có khách hành hường, không có ẩm thực, ăn uống cho nên đổ nát.


Hứa Tiên "ừ" một tiếng, liền bước về phía chùa. Con đường đi tới đó có hoang um tùm, đại khái cũng là hoang phế đã lâu! Thử nghĩ xem từ trước khi cũng không có xa thủy mã long, hưng suy biến hóa, chẳng qua cũng chỉ là chuyện thường tình trên đời. Cũng chỉ là buồn cười những người vùng thiếu văn minh, miệng nói thoát tục, hóa ra cũng chỉ là những người trong thế tục.


Trong chùa điện pháp tráng lệ, loáng thoáng có thể nhận ra huy hoàng trước đó, chẳng qua là mạng nhện giăng khắp nơi, cũng đã mất đi dáng vẻ năm đó.


Trong đại điện thờ một ngôi tượng giống như Như Lai, đã loang lổ không còn hình dáng, nước sơn vàng đã rơi ra, hóa ra bên trong cũng chỉ là đá mà thôi.


Bảng hiệu ở cửa chùa đã bị những hương nhân gần đó bổ làm củi đốt, ai thèm quan tâm ngươi là "quang minh chính đại" hay là "phổ độ chúng sinh". Chẳng qua là nếu như còn có bảng hiệu, Hứa Tiên có lẽ có thể biết được ngôi chùa này tên là Lan Nhược tự.


Hai người thở nấy tiếng, vòng qua đại điện, đi về hương tăng xá, quả nhiên ở hai hướng đông tây có hai tăng xá, chẳng qua là cửa hai bên đều khép hờ, lại thấy phía nam một tăng xá nhỏ, cánh cửa như còn mới. Hai người nghĩ nghĩ, nơi này còn có tăng nhân, liền không dám xông vào, chẳng qua là tản bộ chỗ tăng quy.


Lại thấy điện đông, tu trúc cùng bả, dưới bậc có lư hương, nhưng hương khói nguội tàn, càng rõ thêm vẻ tiêu điều.


Khi hoàng hôn, có một sĩ nhân trở vể, mở ra căn phòng nhỏ ở phía nam, hai người vội vàng tiến lên hành lễ, tỏ rõ ý đồ đến.


Nhân sĩ kia rất hảo sảng:


- Ta cũng chỉ là sống nhở ở đây, lại không có cái gì mà chủ với khách, một mình cô đơn tịch mịch, có thể gặp được hai vị đã là có nhân duyên. Xin hãy thu thập xong hành lý, tới căn phòng nhỏ của ta uống một trận, chẳng biết có được hay không?


Hứa Tiên vui vẻ nói:


- Vậy đúng là hợp ý ta.

- Vậy đúng là hợp ý ta.


Cũng chẳng cần thu thập cái gì, hai người chẳng qua là quét tước dọn dẹp cái giường, tùy ý dọn dẹp một chút.


Đêm trăng cao, trong như nước, ba người cùng ngồi, giới thiệu danh tính, nhân sĩ tự giới thiệu mình họ Yến, tên là Xích Hà.


Hứa Tiên quá sợ hãi nói:


- Cái gì? Ngươi tên là Yến Xích Hà?


Hứa Tiên cảm giác trong đầu mình rất loạn, "Thiến Nữ U Hồn" hắn đã không biết bao nhiêu lần, hắn là truyện thời triều Minh, nhưng Bồ Tùng Linh lại là người Triều thanh, dĩ nhiên những câu chuyện cổ này cũng là hắn nghe nói, được truyền miệng, lại cũng không biết là khi nào xảy ra.


Chẳng qua là giờ phút này Hứa Tiên đã sâu sắc hiểu được, đại khái chính là vào lúc này.


Yến Xích Hà ngạc nhiên nói:


- Vị công tử này đã từng nghe tới tên của ta?


Hứa Tiên miễn cưỡng trả lời:


- Trong lúc mơ hồ cảm thấy quen thuộc, nhưng quả thật là chưa từng nghe qua. Thôi đi, uống nào.


Ninh Thái Thần cùng Yến Xích Hà cũng là những người không câu nệ tiểu tiết, vậy nên không thèm để ý, ba người cùng ngồi, uống rượu trò chuyện, đúng là thật sảng khoái.


Có lúc bất thần, Hứa Tiên liếc mắt nhìn về phía Ninh Thái Thần, thần nghĩ: đại ca, hôm nay ngươi mới là nhân vật chính nha! Hắn đã suy nghĩ cẩn thận, đây chính là tình tiết trong sách với trong phim, buổi tối kia đánh cái gì mà Hắc Sơn lão yêu, yêu quái đại ma đầu, cuối cùng nhờ Yến Xích Hà tương trợ mà Ninh Thái Thần tránh thoát một kiếp, dễ dàng mang Niếp Tiểu Thiến đi, kết cục đại đoàn viên, đúng là rất tốt đúng không?


Nhưng cũng không biết là thiên ý hay là do tình cờ, chỉ cần đứng ngoài là khách xem là được rồi, đi ngang qua cũng là đi ngang qua, nếu nói hoàn toàn không có tâm tư với Tiểu Thiến kia là giả, nhưng mình đã có Bạch Tố Trinh, cần gì đi phá vỡ hạnh phúc của người khác chứ? Nguồn tại http://Truyện FULL


Trong lòng Hứa Tiên thả lỏng, ba người tận tình hàn huyên, cũng cùng là người chính trực, nói chuyện vô cùng hợp ý nhau, trong lòng Ninh Thái Thần nghĩ Yến Xích Hàn là một thí sinh, lúc này đang là kỳ thi hội ở huyện Kim Hoa, học sinh ở những thôn trấn cũng đi thi. Nhưng mà nghe khẩu âm kia không phải là người Chiết Giang, không nhịn được hỏi.


- Yến huynh là nhân sĩ nơi nào?


- Ta là người Tần.


Chính là khu vực Thiểm Cam ở thời hiện đại, nghe người ở đó nói chuyện luôn có vẻ chất phác thành khẩn, đúng là cũng tương xứng với phong phạm của Yến Xích Hà.


Chẳng qua là lúc Hứa Tiên hỏi hắn vì sao tới đây, Yến Xích Hà lại chỉ cười không đáp.


Bóng đêm thâm trầm, ba người cáo biệt, trở về phòng của mình nghỉ ngơi. Vốn là Hứa Tiên ở chung phòng với Ninh Thái Thần, nhưng hắn vì để không làm ảnh hưởng tới số đào hoa của Ninh Thái Thần mà chủ động đi tới gian phòng khác kia.


Hứa Tiên nghĩ tối nay sẽ xảy ra mọi chuyện, trằn trọc qua lại ngủ không yên. Ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng dọc theo cánh cửa sổ rách nát chiếu vào nhà, gió thu khẽ thổi, xẹt qua hành lang bên ngoài, tình cảnh này đúng là thật là y hệt trong phim.


Nhưng hắn lại tĩnh tâm suy nghĩ một chút, hôm nay xảy ra đủ loại chuyện, chính mình lại trải qua nơi này. Đúng rồi, là mấy ngày trong "truyền thuyết Liêu trai" "Niếp Tiểu Thiến". Câu nói kia của Ninh Thái Thần " ta bình sinh vô nhị sắc" không phải là một câu nói trong khúc dạo đầu sao?


Hắn cẩn thận nhớ lại, khẽ lẩm bẩm "Thích phó kim hoa, chí bắc quách, tiếp trang Lan Nhược" đây không phải là mười một chữ chỉ ngày mà hai người gặp gỡ sao? Mình đúng thật giống như là đâm đầu vào trong sách, như thật như ảo.

Hắn cẩn thận nhớ lại, khẽ lẩm bẩm "Thích phó kim hoa, chí bắc quách, tiếp trang Lan Nhược" đây không phải là mười một chữ chỉ ngày mà hai người gặp gỡ sao? Mình đúng thật giống như là đâm đầu vào trong sách, như thật như ảo.


Hứa Tiên không khỏi cười một tiếng, chính mình xuyên qua tới nay, không phải cũng giống như đang ở trong mộng hay sao? Mê hoặc thâm ảo, kỳ quái, nếu quả thật chính là mộng, cũng nên làm một giấc mộng đẹp mới đúng, thấp giọng ngâm tụng nói:


- Táp táp tây phong xuy phá song linh, tiêu tiêu thu thảo mãn không đình, nguyệt quang xuyên lậu phi diêm giác, chiếu kiến môi đài bán bích thanh.


Mới vừa ngâm xong, ngoài phòng đột nhiên truyền đến tiếng động, ở chốn chùa hoang trống trải tích liêu, phá lệ dọa người.


Hứa Tiên lặng lẽ hướng ra khe cửa sổ rách nát, tối nay trăng thật sáng, ánh trăng không khác gì ánh sáng ban ngày, nhưng những chỗ ánh trăng không chiếu tới lại tối đen như mực. Trong đêm trăng kỳ diệu này, sáng cùng tối phân cách thật rõ ràng.


Bên ngoài hành lang là một mảnh đất trống, cỏ thu ngập tràn, phía cuối bãi đất trống là một cái viện nho nhỏ, Hứa Tiên nhìn qua, viện kia ban ngày lại không có một ai, lúc này lại có từng người từng người phụ nhân hơn bốn mươi tuổi đứng đó.


Ánh trăng chiếu xuống không thấy bóng.


Hứa Tiên ngừng thở, mở to hai mắt hơn để nhìn, chuyện sắp tới có thể kiếp trước cũng không thấy được.


Quả nhiên, lại có một bà già sức yếu lưng còng nữa đi tới, mặc một bộ y phục màu đỏ đã phai màu, trên đầu cài một chiếc trâm, dưới ánh trăng lấp lánh sáng.


Hứa Tiên dỏng tai lên, lập tức nghe thấy.


Phụ nhân kia oán giận nói:


- Tiểu Thiến làm sao mà còn vẫn chưa tới.


Lão bà cúi đầu ho khan hai tiếng rồi nói:


- Nhanh lên, nhanh lên.


Phụ nhân tỏ vẻ không thích nói:


- Nàng ta gần đây không than oán gì với bà ngoại sao?


Lão bà tử cười ha hả hai tiếng, tiếng nghe như tiếng kéo hòm làm cho lòng Hứa Tiên run lên, chỉ nghe thấy lãi bà kia nói:


- Từ khi nàng tới đây, ngươi đã nghe thấy nàng than oán với người nào chưa?


Phụ nhân cau mày nói:


- Cô gái này có rất nhiều tâm tư, không phải người của mình.


Vừa dứt lời, ngẩng đầu lên lại thấy một cô gái khoảng mười bảy mười tám tuổi đứng trong góc tối một cách kín đáo, phụ nhân cảm thấy rùng mình, gần như vậy thế mà linh thức của mình lại không cảm nhận được, cô gái này tu vi lại cao. Ánh mắt nàng ta sâu kín nhìn sang, cũng không biết là có nghe được những lời lúc này mụ ta nói hay không, hay là, lại nghe từ đầu tới cuối.


Phụ nhân cười lớn nói:


- Ơ, đây chả phải là Tiểu Thiến hay sao? Xem ra thật đúng là không thể nói xấu sau lưng ngươi,ta cùng bà ngoại vừa mới nhắc tới ngươi, ngươi cái đồ tiểu yêu tinh cứ tới lặng lẽ, may là còn chưa nói bậy cái gì.

- Ơ, đây chả phải là Tiểu Thiến hay sao? Xem ra thật đúng là không thể nói xấu sau lưng ngươi,ta cùng bà ngoại vừa mới nhắc tới ngươi, ngươi cái đồ tiểu yêu tinh cứ tới lặng lẽ, may là còn chưa nói bậy cái gì.


Lão bà giọng âm u, thấp giọng nói:


- Tiểu nương tử đẹp như người trong bức họa, nếu như ta đây là đàn ông, sợ là cũng bị ngươi làm hồn siêu phách lạc mất rồi.


Tiểu Thiến giọng lạnh lùng trong trẻo thản nhiên nói:


- Nơi này trừ bà ngoại, làm gì có ai sẽ nói tốt cho Tiểu Thiến.


Hứa Tiên ở trong bóng tối thấy vậy thầm khen một tiếng, Tiểu Thiến thật là một cô gái đẹp tuyệt trần, không kém gì so với các diễn viên trong phim ảnh, càng thêm đẹp với màu da tái nhợt, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại, đôi mắt đẹp lưu động tựa hồ như mang biết bao nhiêu u oán. Cái vẻ đẹp lại có chút bệnh hoạn, nhu nhược này, đúng là không có bất kỳ diễn viên nào có thể diễn được vậy.


Nhưng mà thử nghĩ xem, người tuyệt sắc như thế sắp sửa thuộc về Ninh Thái Thần, thân là một thằng đàn ông, cũng là cảm thấy có chút phiền muộn. Lão tử nói: "Bất kiến khả dục, sử tâm bất loạn". Hứa Tiên nếu đã thấy thì là muốn, tâm dĩ nhiên là có chút loạn, nhưng tất nhiên sẽ không làm gì, khi hắn mỗi ngày đắm chìm trong việc tấn tu đạo pháp, hấp thu năng lượng của mặt trời, đủ loại tâm tình cũng tan thành mây khói, trong lòng bình yên vô hạn. Không có buồn vui, lại càng không có chút phiền não gì.


Trong thần hồn đã bắt đầu tỏa ra chút ánh sáng như mặt trời, từ khi tu hành tới nay đã lớn bằng nắm tay trẻ con, tia sáng cũng lập tức trở nên chói mắt, đặc biệt ở nơi này lại đúng vào đêm trăng tròn, cũng có một chút năng lượng mát mẻ luồn vào trong cơ thể, lại không làm cho ánh mắt trời kia dao động như muốn nổ tung, lại đồng thời có thể thu nạp được càng nhiều ánh sáng.


Lúc này, áng sáng trong linh hồn lại càng rực rỡ hơn, nhưng đương nhiên, ánh sáng này, người bình thường tất nhiên không thể nào nhìn thấy được. Nhưng ở trong Lan Nhược Tự này, thật sự là người bình thường cũng chỉ có một mình Ninh Thái Thần mà thôi!


Người đầu tiên giật mình chính là Yến Xích Hàn, hắn ngồi cách vách nhìn thẳng tắp tới vị trí phòng nghỉ của Hứa Tiên, thầm nghĩ: lại không ngờ rằng Hứa Tiên lại cũng là người tu hành, nhìn công phu như vậy, đạo hạnh chỉ sợ cũng không kém ta, thế nhưng ban ngày lại không nhận ra được, đúng thật là kỳ quái.


Nhưng hắn cũng buông lỏng tâm tình, người khác không nhắc tới, hắn cũng không đi tra cứu. Người tu hành đều có đạo lộ. Mặc dù hiếm thấy, nhưng cũng sẽ không đến mức trao danh thiếp giao thiệp, kết bè kết phái. Đó chính là chuyện mà cái gọi là người trong giang hồ của giới phàm trần thích làm nhất, bởi vì bọn họ yếu đuối mới cần đồng bọn.


Người tu đạo mặc dù gặp nhau ở chốn phàm trần này, một nói một cười, chỉ trong một đêm thôi, qua ngày mai lại là người lạ. Không phải là vô tình, là khi bọn hắn đã chọn con đường đại đạo này, cũng đã định sẵn là cô độc.


Tiểu Thiến mời vừa bước tới trước cửa phòng của Ninh Thái Thần, bàn tay trắng nõn đang đặt lên khe cửa, then cửa đã hỏng sẵn, nàng chỉ cần nhẹ nhàng đẩy là bước vào con đường số mệnh của mình. Nhưng đúng lúc đó nhìn thấy áng sáng màu vàng tỏa ra từ viện bên cạnh.


Tiểu Thiến nhìn ánh sáng vàng đó, tròng mắt ngưng tụ, thu tay về, chậm rãi đi về phía gian phòng của Hứa Tiên.


Hứa Tiên đang nhắm mắt lại, còn không biết hắn bất tri bát giác đã thay đổi cái gì.


Tiểu Thiến nhích gần tới phòng của Hứa Tiên cảm nhận được nhiệt độ nóng rực của ánh sáng đó, có hiệu quả khắc chế với Âm Quỷ thân Tiên Thiên, nếu không phải là nàng tu luyện thành công, sợ rằng ngay cả tới gần cũng không được.


Tiểu Thiến bước chân nhẹ nhàng càng ngày càng chậm, nhưng vẫn kiên trì bước tiếp, rốt cục tay nàng đăt lên trên cửa phòng của Hứa Tiên, nhẹ nhàng đẩy, cửa phòng "két" một tiếng vang lên.


Cửa mở.


Trong nháy mắt nhiệt độ tăng lên đột ngột làm cho Tiểu Thiến có cảm giác như sắp bị thiêu cháy, nhưng cũng theo ánh sáng cháy bỏng đó, có một chút nhiệt độ len vào trong thân thể vốn lạnh như băng của nàng.


Trong đầu Tiểu Thiến linh quang chợt lóe, trong lòng mạnh mẽ rung động, đây không phải chính là dương khí mình đang cần sao?


Các loại tu hành của yêu, quỷ lệ thuộc vào Nguyệt hóa.."Đối nguyệt thổ châu" chính là nói yêu quái đêm khuya, nhả nội đan của mình ra hấp thụ ánh trăng, Quỷ Hồn mặc dù không có nội đan, nhưng dựa vào ánh trăng để tu hành thì cũng giống nhau.


Nhưng quỷ vật tu hành, lại có một ngưỡng cửa, nếu không thể vượt qua thì nhiều lắm cũng chỉnh có thể làm một Quỷ Tiên, lại khó thành đại đạo.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận