Hứa Tiên Chí


Bạch Tố Trinh khẽ giật mình, lại nghe Hứa Tiên nói tiếp:


- Ta có thể không cần ngươi tới kéo dài hương khói, ta cảm thấy được, giữa chúng ta, chỉ có ta và ngươi là đủ rồi, ngươi cảm thấy thế nào?


Bạch Tố Trinh lại chuyển sang chủ đề khác:


- Tốt, tốt, nhanh chóng ăn cơm thôi.


Đưa đĩa rau cho hắn. Rõ ràng còn chưa có hôn phối, đã nói tới vấn đề khó xử là hài tử rồi, người đơn thuần như nàng không có suy nghĩ vấn đề tinh tế này, nhưng bản năng nữ tính lại không trả lời vấn đề này của Hứa Tiên.


Hứa Tiên cũng không nói thêm lời nào, cho dù là hắn, cũng không có khả năng đoạt quyền làm mẹ của một nữ nhân, hắn chỉ nói là không cần nàng kéo dài hương khói, mà hy vọng nàng theo ý chí của mình, nhưng tất cả sẽ do nàng quyết định! Cho dù như thế nào, ta cũng đứng bên cạnh ngươi, hết sức hoàn thành tâm nguyện của ngươi.


Trong bữa tiệc Hứa Tiên hỏi:


- Tỷ tỷ. Ngươi đã từng nhận chức trong Tử Vi Cung sao?


Bằng không thì vì sao còn cần Chân Vũ Đại Đế cho phép hạ phàm, mang theo yêu quái như Tiểu Thanh chạy loạn khắp nơi, cũng không có ai để ý tới. Hơn nữa hắn nhớ rõ trong nguyên kịch. Chân Vũ Đại Đế nói không cho phép nàng "Hạ phàm", cái gì gọi là "Hạ phàm", chính là nói rõ, nàng không phải yêu quái trên thế gian.


Bạch Tố Trinh nói:


- Ân, ta đúng là làm tinh quan, nhưng lúc ta gia nhập Chu Tước Cung, huyền nữ nương nương không biết đã đi tới nơi nào, cho nên gần đây, cũng không bị người nào quản thúc, cho nên lúc ta hạ phàm, còn cần Chân Vũ Đại Đế đồng ý mới được.


Mà cái gọi là "Chân Vũ", có một danh xưng khác, đó là "Huyền vũ", là một trong tứ thánh, chủ quản phương bắc.


Hứa Tiên nói:


- Huyền nữ nương nương?


Bạch Tố Trinh nói:


- Tựu là Chu Tước Cung cung chủ, bản tôn chính là huyền điểu, cũng tên là Chu Tước. Nhưng không biết luân hồi tới nơi nào, hôm nay trong bốn cung, chỉ có Huyền Vũ là có cung chủ, chính là Chân Vũ Đại Đế. Chúng ta trên danh nghĩa cũng bị Chân Vũ Đại Đế quản thúc. Đúng rồi, cung chủ Thanh Long Cung ngươi đã gặp rồi đấy, chính là kiếp trước của Lữ Động Tân, Đông Nhạc Đế Quân, bản tôn là một cây thanh mộc, ai, người vào luân hồi, khó mà khôi phục tướng mạo sẵn có.


Đông Vương Công còn có một tên gọi khác là Đông Mộc Công, là thần chủ quản phương đông, chủ vạn vật sinh lợi. Cũng xưng là Phù Tang Đại Đế. Cho dù là tứ tượng. Nhưng địa vị cũng cao hơn ba người khác.


Hứa Tiên nói:


- Vậy ngươi là gì trong Chu Tước Cung?


Bạch Tố Trinh nhai một miếng cơm. Nói:


- Là Dục Túc trong Chu Tước Thất Dục.


Hứa Tiên bừng tỉnh đại ngộ, nói:


- Dực Hỏa Xà? Thế nhưng mà, không phải ngươi thuộc thủy sao?


Bạch Tố Trinh mỉm cười nói:


- Ta có Tam Muội Chân Hỏa!


Hứa Tiên không khỏi nhớ tới, trong kịch bản, nàng dùng Tam Muội Chân Hỏa có thể đánh thắng Hắc Bạch Vô Thường, Tam Muội Chân Hỏa là loại hỏa diễm khó tu luyện nhất trong đạo gia. Nhưng nàng đại chiến mấy trận cùng mình, chỉ vận dụng thuộc tính thủy, vận dụng thủy linh chi lực là lựa chọn tốt nhất.


Thì ra, nàng cũng là người của Tử Vi Tinh Cung, một trong Tử Vi Tinh Túc. Mà hai mươi tám tinh túc chính là chế độ giám sát yêu quái mạnh nhất. Do Chân Vũ Đại Đế là Đãng Ma Tổ Sư thống lĩnh, lại phù hợp. Nhưng nguyên hình của Chân Vũ, chính là một con rùa đuôi rắn khổng lồ.


Bởi như vậy, trong nội tâm của Hứa Tiên có rất nhiều chỗ khó hiểu, đều cần giải đáp. Nhưng trong mắt nàng, lại càng khó bề phân biểt. Tu hành một ngàn tám trăm năm, làm sao vượt qua đây? Lại nói sau khi mình cưới nàng về. Chậm rãi tìm hiểu a.


Bạch Tố Trinh cười nói:


- Hài lòng không? Vậy ngoan ngoãn ăn cơm đi!


Trong ôn nhu còn mang theo vài phần sủng nịch, những chuyện trước đó đều không quan trọng, trọng yếu chính là hắn, nàng sẽ đi cùng hắn tới tương lai.


- Vâng, tỷ tỷ.


Thời điểm tháng mười vào lúc cuối thu, cũng là thời điểm niêm yết trúng cử thi Hội, nếu như trúng tuyển "Quế bảng", chính là cử nhân, cũng có tên là Ất bảng, Ất khoa. Nếu như đệ nhất danh, chính là "Giải nguyên", khảo thí thi Hội, đậu Tiến sĩ, đã là "Giáp bảng" gọi chung là "Lưỡng bảng xuất thân", đây là một loại vinh quang cực cao.


Nhưng mà chế độ vinh quang nhất của thi cử, cũng không phải như thế, thi Hội được đệ nhất danh chính là "Hội nguyên", đệ nhất của thi Đình. Cũng chính là "Trạng nguyên" trong truyền thuyết.


Giải nguyên, Hội nguyên, Trạng nguyên, ba dạng này cộng lại. Chính là vinh quang cao nhất của thi cử ngày xưa. Thời xưa chỉ việc thi Hương, thi Hội, thi Đình liên tiếp giành được các chức Giải nguyên, Hội nguyên, Trạng nguyên, cả xã hội phong kiến, không có vinh quang nào cao hơn. Từ triều Đường tới triều Thanh, trong cả ngàn năm như thế. Được vinh hạnh đặc biệt này không vượt quá mười người, những người này không phải là người bình thường, là thiên tài trong thiên tài, người may mắn trong những người may mắn.


Chẳng những văn vẻ làm rất tốt, còn có được tướng mạo thật tốt, đặc biệt là cửa ải thi Đình cuối cùng. Đó là hoàng đế sẽ khâm điểm trên điện, lớn lên xấu không cần nghĩ. Phan Ngọc từng có ghi trong thư gửi Hứa Tiên, có nói qua những chuyện này, nhưng lại nói "Không thể cưỡng cầu "


Phan Ngọc, chí lớn, Hứa Tiên tự nhiên không dám với tới, hắn chỉ trông ngóng có thể đậu Cử nhân mà thôi, đến kinh thành không cần đi theo nàng làm trai bao, cơm áo không lo. Cái nguyện vọng này, ngược lại đã đạt thành tương đối rồi.


Buổi sáng vào hôm nay, hoa cúc trong Bách Thảo Viên đua nở. Hương khí hợp lòng người. Hứa Tiên cùng Bạch Tố Trinh dắt tay ngắm hoa cúc, trên bàn đá, có bánh ngọt do Ngư Huyền Ky cho kim điêu mang tới.


Ngoài viện có tiếng vó ngựa chạy nhanh, sau đó là âm thanh gõ cửa ầm ĩ. Hứa Tiên cùng Bạch Tố Trinh nhìn nhau cười cười, quả nhiên là tiếng báo tin vui, chúc mừng, thấy Bạch Tố Trinh đang sửng sốt, Hứa Tiên hỏi thời gian. Mới cuống quít cúi đầu đáp:


- Hứa lão gia, thứ bảy mươi hai danh.


Chuẩn bị đem giấy báo thi đậu dán lên cửa, Hứa Tiên xem xét là thật.


- Tin mừng quý phủ lão gia Hứa Hán Văn, ứng khoa chính quy Giang Tô thi Hương, trường cấp ba, cử nhân thứ bảy mươi hai danh. Người báo tin vui, Phó Liên Nguyên.


Hứa Tiên suy nghĩ, bảy mươi hai danh, xem như rất tốt rồi, nhưng cũng ứng với lời của Văn Xương Đế Quân, đúng quy cách mà thôi. Hắn bằng vào lực lượng của mình, không ăn gian, có được thành tích như vậy, cũng đủ cảm giác vui mừng.


Người báo tin vui chuẩn bị rời đi, ngay cả tiền mừng trọng yếu nhất cũng không đòi hỏi. Bạch Tố Trinh ngăn lại, cho mấy nén bạc vụn vào tay của hắn. Mới phóng ngựa rời đi, ngựa đã đi thật xa, sờ sờ tiền mừng trong ngực, mới thở ra, thầm nghĩ:


- Tại sao giống nương nương trong miếu như thế?


Bạch Tố Trinh tu hành công pháp tu luyện của Long tộc tới nay. Khí chất trở nên càng thánh khiết sâu thẳm, tuy không phải Long uy của Long tộc, nhưng cũng không kém bao nhiêu, chính là áp bách tự nhiên của sinh vật bậc cao với sinh vật bậc thấp rồi, nguyên lý của Long uy chính là như thế.


Hứa Tiên đậu cử nhân, ngày đó liền có rất nhiều người tới chúc mừng, Hứa Tiên dứt khoát thiết một yến tiệc. Làm rất nhiều thiếp mời, mời rất nhiều người quen ở Tô Châu, đi tới Bách Thảo Viên trong ngắm hoa uống rượu, cũng làm yến tiệc chia tay


Thiếp mời đưa tới Tri phủ nha môn, Trần Tri phủ lập tức há hốc mồm, hắn nhớ rất rõ ràng, mình đã đánh rớt bài của Hứa Tiên, tại sao đần độn, u mê hắn lại làm cử nhân. Nhưng trong lòng thì hoảng hốt. Chính mình đã làm theo ý của Lương vương, ngược lại Hứa Tiên còn đậu cử nhân, điểm này giải thích thế nào? Nhìn qua thiếp mời trong tay, càng cảm giác chướng mắt, ném xuống dưới bàn.


Lúc này, Trần phu nhân từ hậu đường đi ra, tiến lên nhặt thiếp mời lên, khó hiểu nói:


- Đại nhân, Hứa Tiên trúng cử. Ngài nên cao hứng mới đúng chứ, vì cái gì?


Trần Tri phủ không che dấu, nói ra tình thế thật sự.


Trần phu nhân nghe vậy cả giận nói:


- Hứa Tiên có ân cứu mạng với chúng ta. Ngươi lại muốn giúp Lương vương ám hại hắn. Đây chẳng phải là lấy oán báo ân sao?


Trên mặt đẹp nhất thời xuất hiện một tầng sương lạnh.


Trần Tri phủ khuyên nhủ:


- Phu nhân, ngươi đừng nóng giận a, không phải hắn đã trúng cử rồi sao? Hiện tại ta lo lắng là, nên bàn giao với Lương vương bên kia thế nào.


Trần phu nhân thở dài:


- Bỏ đi, bỏ đi, ngươi đã làm trái ý chỉ của Lương vương, cái chức quan này còn ngồi được sao? Đại nhân, ngươi nên từ quan đi.


- Từ quan! Không được, ta chịu khổ nửa đời, mới có được vị trí Tri phủ, ta đi gửi thư cho Lương vương, xin hắn một đường.


Trần Luân thống lĩnh một phủ, tay nắm thực quyền. Tô Châu là vùng đất trù phú, hắn làm Tri phủ kiếm được nhiều chất béo. Cho dù không cần dụng tâm tham ô, hàng năm thu hoạch cũng có chút xa xỉ. Lại vừa không có xung đột với Lương vương, trong tâm mang theo chút may mắn.


Trần phu nhân cũng khuyên nhủ một phẹn, hắn chỉ có thể đồng ý, cũng không thể làm gì.


Hứa Tiên thiết yến trong Bách Thảo Viên, mọi người tới, lại phát hiện dáng người của hắn đã thay đổi, nhưng ngẫm lại tuổi tác của hắn không lớn. Cộng thêm khí độ thong dong của hắn lúc này, cũng không ai quan tâm tới chuyện đó. Nhưng sợ hãi thán phục nhất trong đó, không ai qua được Kim Thánh Kiệt, hắn đã tận mắt thấy Hứa Tiên biến hóa từng chút một, từng bước một theo. Đã từng là thiếu niên bình thường, thời điểm hắn còn trêu hoa ghẹo nguyệt, đã biến thành bộ dáng như thế. Càng bội phục ánh mắt của Phan Ngọc. Khó trách Phan Ngọc lại kết tri kỷ với Hứa Tiên. Thậm chí không ngừng giao tế không đứt đoạn, chẳng lẽ đã xem thấu biến hóa này sao?


Hứa Tiên tạ ơn mọi người tại Tô Châu chiếu ứng, trước hướng các đại phu của Tô Châu là thành viên của Tam Hoàng Tổ Sư Hội, trao trả chức hội trưởng, giao cho Trịnh Thái Sinh, bảo bọn họ tiếp tục thay phiên nhau làm việc. Hắn đã thành lập quyền uy, đương nhiên không ai không đồng ý.


Ngô Nhân Kiệt hỏi:


- Chưởng quầy, Bách Thảo Đường làm sao bây giờ?


Tuy hắn là tùy tùng đi theo Hứa Tiên biên sách, nhưng cũng gia nhập làm thành viên của Tam Hoàng Tổ Sư Hội, cũng là chưởng quầy của một hiệu thuốc.


Hứa Tiên cười nói:


- Sư thúc, ta đang muốn nói, Bách Thảo Đường sau này xin lão nhân gia ngài chiếu cố nhiều hơn.


Đây cũng là ý định ngay từ đầu của hắn, y thuật của Ngô Nhân Kiệt rất cao, lại là người tốt khó kiếm được, đang định tặng một phần đại lễ cho hắn. Hơn nữa Bách Thảo Viên có hắn cùng với Bạch Tố Trinh, Tiểu Thanh ở lại, cũng không muốn bán đi, cho nên cần một người thân cận quản lý.


Mọi người xôn xao một hồi, hâm mộ cho vận khí thật tốt của Ngô Nhân Kiệt, thanh danh của Bách Thảo Đường đã lan xa ra ngoài, nghiễm nhiên đã biến thành tiệm thuốc lớn nhất ở Tô Châu này. Lại là cửa hàng mặt tiền, giá trị cũng không phải dùng ngàn vàng để tính toán. Ngô Nhân Kiệt vội vàng cự tuyệt, Hứa Tiên cười nói:


- Cũng không phải cho ngài, đây là một phần lễ vật làm đồ cưới cho Ngọc Liên muội muội, là tâm ý của ca ca như ta.


Ngô Nhân Kiệt đành phải nhận. Cả nhà của hắn được Hứa Tiên chiếu cố, cho nên mặt mày vô cùng hưng phấn hồng hào.


Lúc này Liêu Thu thừa lúc rượu cao trào, đã kéo tay áo của Hứa Tiên, nói:


- Đồ vật ngươi hứa với ta đâu?


Hắn đang suy nghĩ tới chuyện tiểu thuyết.


Hứa Tiên đã giao một quyển Tam Quốc Diễn Nghĩa đưa cho hắn, bởi vì lịch sử đằng sau của Tam Quốc Diễn Nghĩa có sai biệt, tài hành văn của hắn không đủ sáng tạo ra, cho nên dứt khoát cắt đi, dù sao hắn cảm thấy tình tiết đằng sau cũng không có thú vị. Cứ như vậy giao cho Liêu Thu. Lại cười nói:


- Lời hắn ta đã hoàn thành, thế nhưng mà một đồng tiền cũng không thể thiểu. Bạn đang xem tại Truyện FULL - truyenfull.vn


Hắn còn phải nuôi sống gia đình đấy!


Liêu Thu lầm bầm nói:


- Sẽ không thiếu của ngươi đâu.


Lại nhìn qua một chút, nhưng sau đó nhanh chóng trầm mê vào trong, rốt cuộc chẳng quan tâm tới tiệc rượu gì cả, tiệc rượu tàn, hắn đi lên kiệu, vừa ngồi vừa xem.


Hứa Tiên tiễn biệt mọi người, Bạch Tố Trinh đi ra nói:


- Hán Văn, ta không đi ra ngoài thì không tốt lắm!


Nhiều khách nhân đi tới như vậy, Hứa Tiên lại không cho nàng đi ra ngoài.


Hứa Tiên thừa lúc rượu hưng phấn, sờ sờ gò má của nàng, nói:


- Ngươi đi ra, chúng ta chỉ có thể ngồi nghiêm chỉnh, không dám ói cười, nói không chừng còn có người thấp hương cầu phúc đấy.


Hắn cầm bàn tay của nàng, bàn tay trắng như tuyết. Hơi lạnh như ngọc.


Bạch Tố Trinh tránh né tay của hắn, nói:


- Nào có?


Hứa Tiên cười nói:


- Hiện tại ta hận không thể ôm ngươi vào lòng, Thanh Bạch nương nương chúc phúc phù hộ, phù hộ cho ta sớm ngày lấy nương tử về nhà.


Thời điểm chạng vạng tối, một âm thanh gõ cửa dồn dập, Hứa Tiên vội vàng đi ra mở cửa, Liêu Thu đỏ cả mắt, thở hồng hộc bắt lấy vai của Hứa Tiên, nói:


- Phía dưới, phía dưới đâu?


Nhìn thấy bộ dáng đọc sách cao hứng của hắn, nhưng khi phát hiện không có khúc dưới, giống như bị bổ một đao vào đầu, lập tức chạy đến Bách Thảo Viên hỏi khúc dưới.


Hứa Tiên nhún nhún vai nói:


- Thái giám.


Liêu Thu vội la lên:


- Thái, thái giám, có ý gì?


Hứa Tiên con mắt nhìn về phía nơi khác, nói:


- Chính là không có khúc dưới.


Liêu Thu như bị sét đánh, sắc mặt biến thành tái nhợt. Lảo đảo lui về phía sau một bước, nói:


- Ngươi lập lại lần nữa...


Hứa Tiên đảo mắt qua lại, mở tay ra, nói:


- Chính là thái giám!


Liêu Thu xông lên bắt cổ áo của Hứa Tiên.


- Hứa Tiên, lão tử liều với ngươi.


Hoàn toàn không quan tâm tới sự thật Hứa Tiên cao hơn hắn một cái đầu. Bạch Tố Trinh nghe tiếng đi ra, khuyên bảo một phen, Liêu Thu mới bình tĩnh trở lại.


Hứa Tiên nghĩ kế cho hắn, nói:


- Còn lại, ngươi tự thêm vào đi.


Con mắt Liêu Thu sáng ngời, chỉ vào Hứa Tiên nói:


- Hảo hảo hảo, Hứa Hán Văn. Xem như ngươi lợi hại!


Vội vàng đi về tu bổ phần dưới.


Bạch Tố Trinh khích lệ Hứa Tiên, nói:


- Hán Văn, cái kia, thái giám không tốt lắm đâu!


Trong nội tâm Hứa Tiên khẽ động, cầm công đức bài ra quan sát, lại tổn thất mấy ngàn công đức, công đức chính là cầu chúc của người dân, tổn thất công đức chính là bị vạn dân oán trách. Lại cảm khái, thái giám. Quả nhiên đúng là không tốt! Cũng may Liêu Thu về, sau khi mất ăn mất ngủ, đã bổ sung đoạn sau, biến thành một bản Tam Quốc Diễn Nghĩa mới, nếu không, công đức sẽ tiếp tục mất đi.


Hứa Tiên vươn tay xoa bóp gò má của nàng, cười nói:


- Yên tâm đi, nương tử, có một số việc, kiên quyết không thể thái giám


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận