Hợp Đồng Tình Nhân 2


Tiêu Lăng Phong ném toàn bộ chuyện của công ty cho Lãnh Liệt xử lý, còn mình thì chuẩn bị hôn lễ thật vui vẻ. Lãnh Liệt đã không chỉ một lần gọi điện thoại luôn luôn oán trách anh, bắt Tiêu Lăng Phong phải trở về làm việc, Lãnh Liệt anh không bao giờ còn muốn trở về đây nữa. Cũng mỗi một lần như vậy, Tiêu Lăng Phong lại cũng chỉ cười đáp lại: Đây chính là có liên quan đến chuyện chúng tôi có thể sinh ra được con dâu cho anh hay không. Cho nên vì hạnh phúc của con trai hai người, thân làm ba ba hiện tại anh hãy tạm thời chịu khổ cực một chút.

"Này Tiêu Lăng Phong, chuyện anh kết hôn hay không kết hôn rốt cuộc có quan hệ gì với tôi kia chứ?" Lãnh Liệt lại một lần nữa nổi giận: "Cái gì mà con dâu, nếu như anh lại sinh ra một người giống như là cô cô hoặc là mẹ của nó, như vậy thì thôi đi! Còn nếu như nó giống như anh, vậy thì chẳng phải là con của tôi rất đáng thương hay sao?" Lãnh Liệt nổi cáu: "Cho nên anh đừng có nói nhiều nữa, mau tới công ty nhanh nhanh cho tôi!" Lúc này ở công ty có chút...”

"Rất nghiêm trọng!" Câu nói kế tiếp, tựa như không giống như là đang cười giỡn.

"Không nghiêm trọng thì tôi sẽ gọi điện thoại tìm anh hay sao?" Lãnh Liệt xem thường.

Diệu Tinh ngồi ở trong phòng khách, nghe tiếng nói bận rộn tới bận rộn lui của Tiêu Lăng Phong, trong lòng cảm thấy vô cùng phong phú.

"Em lại không giúp đỡ được cái gì cho anh cả, có phải là em rất đần hay không?" Diệu Tinh hướng về phía Tiêu Lăng Phong hỏi.

"Nào có cái gì mà em không giúp được chứ!" die,n;da.nlze.qu;ydo/nn, Tiêu Lăng Phong không thuận theo: "Có một công việc lớn mà anh phải thu xếp, nếu không có em giúp đỡ thì không thể!"


"Hả?" Diệu Tinh kinh ngạc.

"Đó chính là làm cô dâu của anh đó!" Tiêu Lăng Phong tiến tới khẽ hôn xuống ở trên mặt Diệu Tinh: "Em nói xem, việc này có phải là không phải em thì công việc không thể giải quyết được hay không? Em cùng cũng không cần phải muốn đông muốn tây gì hết, em cứ ngồi ngây ngô ở đó đi, kết hôn sẽ rất mệt mỏi đó!"

"Việc này... đây là lần đầu tiên anh kết hôn, mà sao giống như anh đã từng trải qua như vậy nhỉ!" Diệu Tinh nói xong, cười lên khanh khách.

"Em, cái người này!" Tiêu Lăng Phong giận liền túm lấy Diệu Tinh mà cù lét. Diệu Tinh không chịu nổi vội vã gấp gáp xin tha.

"Đừng như vậy, a..." Diệu Tinh kêu to."Em sai lầm rồi!" Tiêu Lăng Phong không để ý tới, vẫn nắm lấy Diệu Tinh như cũ không chịu thả ra: "Ô..." Diệu Tinh cười đến đau bụng. "Ông xã..." Cô kêu lên vẻ đáng thương.

Nghe thấy những lời này của Diệu Tinh, Tiêu Lăng Phong mới từ từ buông tay ra: "Được rồi, thấy em ngoan như vậy, vào lúc này anh liền tha thứ cho em, bất quá..." Anh cười xấu xa.

"Lưu manh!" Diệu Tinh chán ghét bĩu môi.


"A? Thế nhưng mà anh đâu có nói cái gì!" Tiêu Lăng Phong cười nói,

"Này, anh…cái tên này!" Diệu Tinh nắm lấy cái gối kê lưng ném qua. Tiêu Lăng Phong đón lấy cái gối, cười đến có chút bất đắc dĩ. Diệu Tinh rõ ràng là không nhìn thấy, nhưng mà bất cứ lúc nào cô ném anh, cũng đều siêu cấp chính xác.

Diệu Tinh phồng lên miệng không thèm để ý tới Tiêu Lăng Phong ở đây nữa, không nghĩ tới lúc này, đã an tĩnh hồi lâu đột nhiên có tiếng chuông điện thoại vang lên, mà người gọi điện thoại tới, lại chính là Mộ Sở...

"Là anh!" Điện thoại vưa mới được tiếp thông, liền nghe thấy giọng nói của Mộ Sở có mấy phần mệt mỏi. "Đừng cúp điện thoại, có được không!" Giọng nói của Mộ Sở có chút cấp bách, giống như chỉ sợ Diệu Tinh thật sự cắt đứt điện thoại một loại.

"Có chuyện gì sao?" Diệu Tinh hơi siết chặt điện thoại một chút.

"Chỉ là muốn nói lời chúc mừng với em!" Mộ Sở cười, trong tiếng cười nghe có chút khổ sở: "Diệu Tinh. Chúc mừng em!"

"Cảm ơn!" Diệu Tinh cười khẽ: "Anh... Có muốn tới tham gia hôn lễ hay không?"

"... Em nguyện ý sao?" Mộ Sở hỏi, quả nhiên, lúc này Diệu Tinh ở đầu điện thoại bên kia hơi



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận