Hỗn Tại Tam Quốc Làm Quân Phiệt


Mười lăm tháng tám năm Kiến An Hán Hiến đế thứ mười ba (200), thiên tử chính thức sắc phong Mã Dược làm Lương vương, tứ cửu tích.Tháng chín, Tào Chân dâng biểu tấu lên thiên tử xin cho Tôn Quyền làm Ngô vương.Tháng mười, Tôn Quyền thượng tấu thiên tử xin cho Tào Chân làm Sở vương.Tháng mười một, Tôn Quyền đem ấu muội Tôn Nhân gần mười tuổi gả cho Tào Chân. Ngô, Sở hai nhà chính thức kết minh....Năm Kiến An Hán Hiến đế thứ mười bốn (201).Tháng giêng, Ích châu thứ sử Trương Tùng trù tính xúi giục Ngũ Khê Man cử binh làm phản.Tháng hai, Tào Chân để Trương Liêu lưu thủ Tương Dương, dùng Gia Cát Lượng làm quân sư tự mình dẫn ba vạn đại quân chinh thảo Ngũ Kê Man.Tháng năm, Sở quân đại phá Ngũ Kê Man, có thêm một vạn tinh tráng....Tháng sáu, Tào Chân áp dụng kế sạch của Gia Cát Lượng, xúi giục Nam Trung man nhân làm phản, Ích châu nam bộ Vĩnh Xương, Kiến Ninh, Việt Tây, Tang Ca là ngũ quân phiên nhân đều phản. Phiên vương Mạnh Kha (cha của Mạnh Hoạch - bịa đặt) thống soái mười vạn phiên binh liên tục tấn công mười mấy thành, binh phong bức thẳng tới Chúc quốc của quận Thục, Tây Thùy Chư Khương cũng có nhiều phản loạn, cử binh liên kết với nam man, binh thế rất lớn.Tháng bảy, Thục tướng Trương Nhiệm thân chinh nam trung, vì thời thiết nóng bức, thủy thổ không quen. Tướng sĩ có rất nhiều người bị bệnh, gặp thất lợi lớn.Tháng chín, Ích châu thứ sử Trương Tùng bố trí dụ giết phiên vương Mạnh Kha ở dưới Thành đô, phản quân đại bại.Tháng mười, phiên vương Mạnh Hoạch xâm lược trở lại, tặc thế lại trỗi dậy.Tháng mười một, Ngũ Khê Man khởi binh hưởng ứng, uy hiếp Tây Xuyên.Tháng mười hai, Sở tướng Trương Liêu suất quân hai vạn tiến đóng Di Lăng, uy hiếp Ngưu Phúc Phổ, Trương Tùng vội vàng sai khoái mã tám trăm dặm cấp báo về Lạc Dương....Lạc Dương, phủ Lương vương.Buổi đêm, vào lúc cả nhà già trẻ đoàn viên, trong phủ Lương vương đăng đèn kết hoa, các hạ nhân phó phụ qua lại như thoi đưa, đang bận rộn vô cùng. Trong đại sảnh sáng rực huy hoàng, Mã Dược thân mặc cổn long vương bào ngồi trên án.Ngoài cửa lớn đầu người lúc nhúc, mấy chục phi tử cùng với hơn trăm nhi nữ xếp hàng chỉnh tề ở trước mặt Mã Dược.Nữ nhân của Mã Dược nhiều không đếm suể, có điều tuyệt đại đa số đều là không có thân phận, không có địa vị, hoặc là cơ thiếp không có con cái. Tất nhiên cũng không có tư cách xuất hiện ở trong loại trường hợp chính thức như thế này.Trong tiếng nhạc du dương êm tai, chính phi Lưu Nghiên bước vào trong đại sảnh. Lưu Nghiên tay trái dắt trưởng nữ Mã Nguyệt, tay phải dắt thứ tử Mã An, đi sau một bước phía bên trái là trưởng tử Mã Chinh. Mã Chinh lúc này đã mười tám tuổi, sớm đã thành một thiếu niên ngang tàng, so với Mã Dược, Mã Chinh thiếu mấy phần khí tức phiêu hãn mà lại có thêm mấy phần phong lưu nho nhã.Có điều trong đôi mắt vẫn hoàn toàn kế thừa gien của Mã Dược, vừa đen lại vừa sáng, lấp lánh áp đảo người khác.Tiểu nha đầu Mã Nguyệt cũng đã mười hai tuổi, trổ mã trông càng lúc càng xinh đẹp dễ thương, có lẽ vì duyên cơ là nữ nhi đầu tiên, lại thêm Mã Dược dẫu sao cũng là người hiện đại, cho nên đặc biệt cưng chiều Mã Nguyệt hơn."Đi đi." Lưu Nghiên vỗ vỗ cái đầu nhỏ của Mã Nguyệt và Mã An, nói: "Mau tới thỉnh an phụ vương đi."Mã Chinh dẫn đệ đệ, muội muội bước lên trước một bước, cung kính quỳ xuống trước mặt Mã Dược, cao giọng xướng: "Hài nhi thỉnh an phụ thân, cung chúc phụ thân thân thể khang thái, phúc thọ vĩnh hưởng.""Ha ha ha..." Mã Dược liên tục gật đầu, nói: "Đứng dậy đi, đứng dậy đi.""Tạ ơn phụ vương."Mã Chinh lập tức khấu đầu vái lạy, sau đó đứng dậy rồi cung kính đứng sang một bên.Mã Nguyệt, Mã An thì sớm dã cười hi hi chui vào trong lòng Mã Dược. Mã Nguyệt thò tay ra ôm lấy cổ Mã Dược, Mã An tuổi nhỏ chân ngắn nên thò tay ra chỉ miễn cưỡng ôm được đùi Mã Dược, miệng không ngừng bi bô đòi "Phụ vương, bế bế!". Mã Dược cười miệng ngoác đến tận mang tai, có lẽ vì tuổi nhỏ, cho nên yêu cầu của Mã Dược đối với thứ tử Mã An không nghiêm khắc như với Mã Chinh. Nguồn tại http://TruyệnFULL.vn"Này, Nguyệt nhi, cái này cho con."Mã Dược mở cẩm hạp ở trên bàn bên cạnh, từ bên trong lấy ra một cái vòng tay đưa cho Mã Nguyệt."Oa, vòng tay đẹp quá đi."Mã Nguyệt vui vẻ nhận lấy, ôm cổ Mã Dược hôn một cái, sau đó vội vã đeo lên cổ tay. Mã An đang ôm đùi Mã Dược không cao hứng, chu miệng lên kháng nghị: "Phụ vương, hài nhi cũng muốn, hài nhi cũng muốn...""Được được được." Mã Dược cười cười cúi xuống, bế Mã An lên rồi đặt lên đùi, mở một cái cẩm hạp khác, từ bên trong lấy ra một cái cung nhỏ rất tinh trí đặt vào tay Mã An, cười nói: "Xem phụ vương chuẩn bị cái gì cho con này?""Oa, cung!" Mã An vui vẻ thốt lên, ôm lấy cung nhỏ nhìn trái rồi nhìn phải, bộ dạng thích thú không nỡ rời tay, đột nhiên quay đầu lại cười với Mã Chinh, trên khuôn mặt nhỏ tràn ngập biểu tình sùng bái và ngưỡng mộ: "Tương lai lớn rồi, An nhi cũng muốn giống như đại ca một tiễn bắn xuyên chim nhạn ở trên trời.""Ha ha." Mã Dược không nhịn được xoa xoa cái đầu nhỏ của Mã An, cười nói: "An nhi tương lai lớn rồi khẳng định là một vị đại tướng quân, nói không chừng tương lai còn có thể suất lĩnh đại quân giết thẳng tới phương tây nữa."Mã An hưng phấn giơ cái cung nhỏ lên, bập bẹ hét lớn: "A, An nhi tương lai sẽ thành đại tướng quân...""Được rồi, đừng làm loạn nữa." Lưu Nghiên bước lên trước ôm lấy Mã An, rồi lại nói với Mã Nguyệt: "Nguyệt nhi, mau dẫn đệ đệ đi chơi đi, bên ngoài còn có rất nhiều đệ đệ, muội muội đợi chúc tết phụ vương của con đó."Mã Nguyệt chu môi lên, dẫn Mã An không tình nguyện chuyển vào phía sau bình phong.Mã Dược lúc này mới trầm mặt xuống, vẻ mặt nhiêm túc hỏi Mã Chinh: "Ở trong thành hơn một năm, võ nghệ có để hoang phế không?"Mã Chinh cung kính trả lời: "Hài nhi nhớ kỹ lời giáo huấn của phụ vương, mỗi ngày đều cần luyện võ nghệ, không dám lười biếng.""Ồ." Mã Dược vuốt chòm râu rậm ở dưới cằm, lại hỏi: "Nói đi, hơn một năm nay ở trong thành học tập trì lý nội chính với Thẩm Phối đại nhân, ngươi có những tâm đắc gì?"Mã Chinh nghỉ một chút rồi đáp: "Hài nhi cho rằng triều đình là thuyền, bách tính là nước, nước có thể nâng thuyền mà cũng có thể làm lật thuyền. Cho nên triều đình nhất định phải đồng tình với bách tính, tuyệt không thể sưu cao thuế nặng, càng không được phân chia lao dịch một cách vô tội vạ. Bách tính giàu có thì quốc gia mới giàu có, quốc gia giàu có thì hậu cần sung túc, hậu cần sung túc thì quân đội cường thịnh, quân đội cường thịnh thì quốc gia cường thịnh. Vì thế, bánh tính chính là căn bản cho sự cường thịnh của quốc gia.""Ừ, tốt." Trên mặt Mã Dược lộ ra một tia vui mừng hiếm có, khen: "Tuổi còn nhỏ mà đã có được kiến giải như vậy, đủ thấy ở Hà Bắc hơn một năm, ngươi đã dụng tâm quan sát, dụng tâm học tập. Coi như là không cô phụ một phen tâm huyết của phụ vương."Mã Chinh vội vàng nói: "Đây là phụ vương giáo huấn có cách.""Được rồi, trong lòng ngươi cũng đừng có đắc ý quá." Mã Dược xua xua tay, nói: "Phải biết đạo học không có bờ bến. Một chút kiến thức hiện tại của ngươi căn bản không tính là gì cả. Những thứ mà ngươi phải học còn nhiều lắm, còn phải thỉnh giáo thêm mấy vị lão sư, đặc biệt là Giả Hủ tiên sinh. Hết năm không cần phải đi thành nữa, cứ ở lại Lạc Dương đi, mẫu hậu của ngươi gần đây thân thể không được tốt, có thời gian thì ở nhớ ở bên mẹ nhiều hơn."Mã Chinh cung kính nói: "Hài nhi tuân lệnh."Mã Dược nói: "Được rồi, lui xuống đi."Mã Chinh chắp tay vái một cái rồi cúi người lui ra ngoài đại sảnh.Chính phi Lưu Minh dẫn Mã Cơ vào thỉnh an Mã Dược, vốn là với thân phận trưởng công chúa của Lưu Minh hoàn toàn nên độc hưởng tôn vinh chính phi, nhưng đáng tiếc là bụng của nàng ta không giỏi tranh đấu, Mã đồ tể cày cuốc trên bụng nàng ta không ít, nhưng sau cùng chỉ ra được một tiểu nha đầu, chính là Mã Cơ hiện tại đang đứng cạnh Lưu Minh. Mã Cơ hoàn toàn kế thừa mỹ mạo của mẫu thân nàng ta, tương lai lớn rồi rõ ràng là một mỹ nhân ngàn dặm mới tìm được một."Nào, Cơ nhi lại đây cho phụ vương bế nào."Mã Dược đưa tay ra bế Mã Cơ đặt lên đầu gối, Mã Cơ liền ôm lấy cổ Mã Dược rồi ngọt ngào gọi một tiếng phụ vương, khiến cho Mã Dược ngây ngất trong lòng. Phải nói là Mã Dược rõ ràng thích nữ nhi hơn một chút, mỗi ngày ở trong vương phủ nhìn đám nhi tử nghịch đến mức gà bay chó nhảy, Mã Dược đầu như to ra, nhưng chỉ cần nhìn thấy những nữ nhi xinh đẹp đoan trang như Mã Nguyệt, Mã Cơ, nộ khí ở trong lòng Mã Dược trong khoảnh khắc đều tan thành mây khói.Mã Dược tặng cho Mã Cơ một chuỗi hoa ngọc trai, tiểu nha đầu theo Lưu Minh hoan thiên hỉ địa lui xuống.Những người tiếp theo vào thỉnh an Mã Dược là trắc phi Trâu Ngọc nương và Nãi Chân Nhĩ Đóa, theo sau hai nàng là anh em Mã Chiến, Mã Dương, Mã Khởi. Nãi Chân Nhĩ Đóa tuy là phiên phi, nhưng mẫu bằng tử quý (mẹ dựa vào con mà được thơm lây), Mã Chiến nói sao cũng là Lương vương thứ tử, tuy nói vương tử chỉ có một, nhưng Mã Chiến nói sao cũng là thế tử. Thân phận của Nãi Chân Nhĩ Đóa tất nhiên cũng theo đó mà tôn quý hơn.Anh em Mã Chiến xếp thành hình chữ nhất, ôm quyền cung kính nói: "Hài nhi cung chúc phụ vương thân thể khang thái, phục thọ vĩnh hưởng.""Tốt, tốt, rất tốt." Mã Dược liên tục phất tay, thái độ đối với anh em Mã Chiến rõ ràng là hiền hòa hơn so với Mã Chinh nhiều, cười nói: "Tốt rồi, mỗi đứa đều lớn cả rồi. Đặc biệt là Chiên nhi ngươi. Ừ, trông cũng giống một con nghé rồi đấy, nghe nói võ nghệ của ngươi cũng tiến cảnh thần tốc, có thể đánh bình thủ với tướng quân Điển Vi rồi. Ha ha, qua hai năm nữa sẽ theo lão tử ra chiến trường."Mã Chiến nghe vậy liền mừng rơn, vội vàng quỳ một gối xuống cao giọng nói: "Hài nhi cẩn tuân lệnh của phụ vương.""Ồ..." Mã Dược ngây người, lập tức cười nói: "Đứa nhỏ này, không ngờ lại chơi trò tâm nhãn với phụ vương. Ha ha, tốt, ngươi đã có lòng như vậy, lần tới khi xuất chinh, phụ vương nhất định sẽ dẫn ngươi theo, thế nào?""Tạ ơn phụ vương." Mã Chiến lập tức bái tạ: "Hài nhi sớm đã mong chờ ngày này rồi.""Được rồi." Mã Dược xua xua tay, nói với anh em Mã Chiến: "Các ngươi đều là nam hài tử, hơn nữa đều đã đến vũ chước chi niên (13-15 tuổi), phụ vương không tặng quà cho các ngươi nữa. Phụ vương chỉ cần các ngươi nhớ kỹ một điều, giữa huynh đệ nhất định phải tương thân tương ái, nhất định phải đoàn kết. Huynh đệ giống như là năm ngón tay trên một bàn tay, chỉ có nắm chặt lại thì mới đánh ra được lực lượng."Mã Chiến cung kính nói: "Hài nhi xin ghi nhớ lời giáo huấn của phụ vương.""Được rồi." Mã Dược phất tay nói: "Các ngươi lui đi."Các nhi tử còn lại đang muốn tiến vào đại sảnh thỉnh an Mã Dược thì Điển Vi đột nhiên rảo bước vào trong đại sảnh, ghé vào tay Mã Dược nói khẽ mấy câu. Mã Dược nghe xong lập tức biến sắc, nói: "Thật ư?"Điển Vi buồn bã gật đầu, thưa: "Thật vậy.""Mau!" Mã Dược không nghĩ ngợi gì, lập tức hạ lệnh: "Chuẩn bị ngựa, tới phủ Chinh Tây tướng quân."Nói xong, Mã Dược không để ý đến bọn Điêu Thuyền, Nguyệt Nô Nhi, A Tư Cổ Lệ, Đại Kiều, Tiểu Kiều đang đợi ở ngoài cửa, Điển Vi đã dắt tọa kỵ của Mã Dược đến. Mã Dược vội vàng nhảy lên lưng ngựa, dưới sự thốc ủng của Điển Vi và mấy chục gia tướng lập tức tới phủ Chinh Tây tướng quân.Phủ Chinh Tây tướng quân lúc này đã bị bao phủ trong sầu vân thảm vụ.Khi Mã Dược tới ngoài phủ Chinh Tây tướng quân thì huynh đệ Mã Đại, Mã Hưu sớm đã đợi ở ngoài cửa. Thấy Mã Dược, Mã Đại, Mã Hưu vội vàng quỳ xuống, đi bằng đầu gối tới ôm lấy đùi Mã Dược, gào khóc: "Huynh trưởng! Đại ca huynh ấy... sắp không xong rồi, hu hu hu...""Sao vậy?" Mã Dược nghiêm giọng gầm lên: "Hôm qua còn khỏe mạnh cơ mà?"Mã Đại khóc nói: "Lúc chạng vạng đại ca đòi cưỡi ngựa, tiểu đệ cản không được nên đành chiều theo ý huynh ấy. Không ngờ huynh ấy từ trên lưng ngựa ngã xuống rồi phạm phải vết thương cũ. Khi ngự y tới nơi thì đã không cứu vãn được nữa rồi.""Hai thằng ngu này, cút ra!" Mã Dược đá bay Mã Đại, Mã Hưu rồi vội vàng xông vào đại môn


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận