Hỗn Tại Tam Quốc Làm Quân Phiệt


"Đô đốc, đây là chuyện gì vậy?" Từ Thịnh nhìn mặt nước đục ngầu với vẻ không dám tin, nói với Lữ Mông: "Trên mặt nước không ngờ lại không tìm thấy một cỗ thi thể nào của đám sói đất quân Lương cả?"Lữ Mông nhíu chặt mày, chuyện khiến người ta lo lắng nhất vẫn phát sinh.Xem ra, đại quân Tây Lương tựa hồ như sớm đã có phòng bị, trận hồng thủy này không thể mang đến tai họa ngập đầu cho mấy chục vạn đại quân của Mã đồ tể rồi."Đô đốc!" Tiểu giáo quân Ngô trèo trên cột buồn đột nhiên rống lên một tiếng: "Phía trước mười dặm có mấy tòa cô đảo, trên đảo hình như có quân Lương đang hoạt động!""Hả?" Lữ Mông sắc mặt trầm xuống, quát: "Truyền lệnh cho Chu Nhiên dẫn tả quân ghép đội hình chiến đấu!"Tiểu giáo của quân Ngô ở trên cột buồn vội vàng giơ lệnh kỳ tam giác lên, ra sức múa hai cái về phía trước bên trái. Ở phía trước bên trái cách đó không xa, Chu Nhiên đang đứng trên đầu chiến thuyền keng keng rút bảo kiếm ra, cao giọng quát: "Toàn quân tướng sĩ nghe lệnh, xếp đội hình chiến đấu... giết!"Cơ hồ là đồng thời vào lúc Lữ Mông suất lĩnh hai vạn thủy quân chủ lực đi tới địa doanh của quân Lương ở thành bắc, một vạn thủy quân Đông Ngô do Chu Thái suất lĩnh cũng vừa hay giết tới đại doanh của Cao Thuận ở thành nam. Phóng mắt nhìn, trên mặt nước quả thật có rất nhiều thi thể người và súc vật đang trôi bồng bềnh. Nhưng phần lớn những thi thể này đều là thi thể của bách tính ngộ nạn ở các thôn lạc gần đó trôi tới. Trong đây không hề phát hiện thi thể của quân sĩ Tây Lương.Khi Chu Thái đang kinh ngạc không thôi thì tiểu giáo quân ở trên cột buồm đột nhiên gào lên: "Tướng quân, ở phía sau bên trái phát hiện đại quân Tây Lương!""Đại quân Tây Lương ư? Không thể nào!"Chu Thái thốt lên, vết đao trên mặt lộ ra vẻ dữ tợn rất đáng sợ, đột ngột quay đầu lại. Quả nhiên nhìn thấy mấy trăm chiếc thuyền nhẹ cỡ nhỏ từ trong tía nắng ban mai nhàn nhạt xông ra, xếp trường xà trận hình chữ nhất đang xông lên. Trên chiếc thuyền đầu tiên là một đại háng ngang tàng đang đứng, đại hán này thân cao tám thước, mặc áo mỏng, da thịt lộ ra ngoài có màu đồng chói mắt, đi chân trần tùy tiện đứng trên đầu thuyền. Cả người không chút động đậy giống như là rễ cây, vừa nhìn đã biết chính là luyện gia tử nhiều năm sinh hoạt trên nước."Tướng quân." Chợt có tiểu giáo tinh mắt thốt lên: "Là Cẩm Phàm tặc!""Cẩm Phàm tặc! Cam Ninh?" Chu Thái rùng mình, lập tức có một tia sát cơ nóng rực bùng lên trong mắt, hung hăng nắm chặt khảm đao nặng trịch ở trong tay rồi chém ngang hai cái, gào lên như một con thú: "Cam Ninh, lão tử đợi ngươi lâu rồi, hôm nay coi như là để lão tử đây gặp được rồi. Sau ngày hôm nay, trên thế gian này không còn Cẩm Phàm tặc nữa. Ha ha!""Giết!" Chu Thái vung khảm đao trong tay về phía trước, ra sức gào lớn: "Giết giết...""Tướng quân..." Phó tướng Đinh Phong rụt rè nhắc nhở. "Cẩm Phàm tặc của Cam Ninh chỉ có mấy trăm người, cũng chỉ có mấy trăm thuyền nhẹ, ở trước mặt mông trùng đấu hạm của quân ta căn bản là không kham nổi một kích, tùy tiện đụng một cái là đắm thôi! Tướng quân hay là mau mau suất lĩnh thủy quân chủ lực tìm đại quân Tây Lương của Cao Thuận đi. Mấy trăm Cẩm Phàm giao cho mạt tướng là được rồi.""Giao cái gì mà giao!" Chu Thái quay đầu lại trừng mắt lườm Đinh Phong, quát: "Trước tiên diệt mấy trăm Cẩm Phàm tặc của Cam Ninh rồi truy sát đại quân Tây Lương của Cao Thuận cũng không muộn. Dẫu sao thì hiện tại cả Hoài Nam đều là vùng ngập nước rồi, mười vạn đại quân của Cao Thuận chạy lên trời được chắc? Truyền lệnh toàn quân, lập tức dùng tốc độ nhanh nhất, tiến lên..."Ngoài mấy trăm bước.Mắt thấy thủy quân Đông Ngô triển khai thế trận hùng hổ xông tới, trên mặt Cam Ninh không khỏi lộ ra một nụ cười lạnh, trầm giọng quát: "Truyền lệnh, quay thuyền lại rồi dùng tốc độ cao nhất rút lui!"Sau tiếng hạ lệnh của Cam Ninh, hơn trăm chiếc thuyền nhẹ cỡ nhỏ nhao nhao quay đâu thuyền lại, bắt đầu rút lui.Chu Thái đứng ở đầu thuyền thấy vậy, không khỏi ha ha cười lớn: "Tên quỷ nhát gan Cam Ninh này muốn chạy ư? Không có cửa đâu! Truyền lệnh toàn quân, tăng tốc toàn lực truy kích, ha ha ha..."...Thọ Xuân.Tường thành kiên cố tuy cản được hồng thủy mãnh liệt, nhưng bốn cửa thành lại không thể ngăn được hồng thủy thấm vào. Tới khi trời sáng, nước đọng trong thành đã sâu tới mấy thước, hơn hai vạn bộ binh Đông Ngô ở trong thành Thọ Xuân bị bức phải rút lên thuyền. Một con thuyền năm tầng cỡ siêu lớn chậm rãi lái ra khỏi thành Thọ Xuân. Trên boong thuyền tầng cao nhất. Tôn Quyền dưới sự vây quanh của bọn Chu Du, Từ Thứ, Trương Chiêu, Trương Hoành đứng ở sau mái tường chắn.Sắc mặt của Chu Du vẫn có chút trắng bệch. Mà sắc mặt của Tôn Quyền thì lộ ra vẻ âm tình bất định.Không khí trên boong thuyền có chút nặng nề, chỉ có gió sớm thổi tinh kỳ kêu phần phật.Trương Hoành đột nhiên nói với Chu Du: "Đại đô đốc, trận hồng thủy này ập xuống, cả Hoài Nam đều thành vùng ngập nước, quân ta không tiếc bỏ cả thành Hoài Nam để làm ra hành động ngọc nát đá tan này, đại quân Tây Lương bị diệt chắc là không có vấn đề gì chứ?"Trừ Từ Thứ, Tôn Quyền ra, ánh mắt của tất cả mọi người đều chiếu lên người Chu Du.Chu Du im lặng không trả lời.Chu Du tất nhiên cũng hi vọng mấy chục vạn đại quân Tây Lương của Mã đồ tể sẽ bị tiêu diệt toàn bộ trong trận hồng thủy này, nhưng lý trí nói cho hắn biết rằng. Kết quả cuối cùng e rằng rất khó khiến người ta hài lòng. Hơn nữa, Chu Du làm ra hành động ngọc nát đá tan này, mục đích chủ yếu của hắn chỉ là để làm trì trệ và hóa giải quân Lương nam hạ, đảm bảo cho chủ lực của quân Ngô có thể từ đường thủy an toàn lui về Giang Đông.Nhấn chìm Hoài Nam là ngọc nát đá tan, càng là uống nước chống khát.Trận hồng thủy này tuy có thể ngăn cản quân Lương nam hạ trong một khoảng thời gian ngắn, nhưng cũng dập tắt ngọn lửa bắc phạt của quân Ngô. Quân Ngô cũng đừng hòng bước được vào Giang Bắc. Kết quả tốt nhất của Tôn Ngô cũng chỉ có thể là dựa vào Trường Giang hiểm yếu mà cầu tự bảo vệ mình. Đây đương nhiên không tính là kết quả tốt gì, càng không phải là điều mà Chu Du hi vọng nhìn thấy, nhưng hắn đã không còn có lựa chọn nào khác.Xả nước nhấn chìm Hoài Nam, ít nhất có thể đảm bảo rằng quân Lương trong vòng mười năm không thể thảo phạt Giang Đông.Nhưng nếu không xả ra trận hồng thủy này, có lẽ không quá ba năm, Mã đồ tể sẽ có thể nhờ nhân lực của hai quận Lư Giang, Hoài Nam (Giang Hoài là nơi có trai tráng thông thạo thủy tình nhất), cùng với vật lực, tài lực hùng hậu của hai mươi châu mà tạo ra một nhánh thủy quân khổng lồ.Với sự hiểu biết của Chu Du đối với Mã đồ tể, hắn tin rằng sự to lớn của nhánh thủy quân này sẽ vượt qua bất kỳ sức tưởng tượng của một người nào.Cho dù nhánh Tây Lương thủy quân này không bằng thủy quân Đông Ngô tinh nhuệ, không năng chinh thiện chiến như thủy quân Đông Ngô, nhưng kiến nhiều thì có thể cắn chết voi. Mà cho dù là nhánh thủy quân Tây Lương khổng lồ này không thể đánh bại thủy quân Đông Ngô thì việc hộ tống mấy chục vạn Tây Lương thiết giáp vượt qua Trường Giang thì cũng thừa sức. Một khi mấy chục vạn Tây Lương thiết giáp vượt qua Trường Giang, quân Ngô lấy cái gì mà cản chúng đây?"Báo..."Chu Du đang nhìn nước đục mênh mông đến xuất thần thì đột nhiên có bộ tướng từ trên cầu thang chạy lên boong thuyền, quỳ xuống đất nói với Tôn Quyền: "Chúa công, Lữ Mông tướng quân cấp báo!"Chu Du chột dạ, tay phải đang dựa lên tường chắn đột nhiên nắm chặt lại.Tôn Quyền không nhịn được mà liếc qua Chu Du, sau đó không quay đầu lại quát: "Nói đi!"Bộ tướng hổn hển nói: "Quân Lương ở thành bắc sớm đã có chuẩn bị, hai mươi vạn kỵ bộ đại quân đều đã chuyển tới nơi cao từ trước, hầu như không phải chịu một chút tổn thất nào!"Bộ tướng vừa dứt lời, văn quan võ tướng trên boong thuyền đồng loạt biến sắc, sắc mặt của Tôn Quyền cũng biến thành cực kỳ khó coi.Đúng vào lúc này, lại có bộ tướng hớt hải chạy lên boong thuyền, quỵ xuống đất nói: "Chúa công, Chu Thái tướng quân cấp báo!"Tôn Quyền vỗ lên tường chắn, giận dữ bảo: "Nói đi!"Bộ tướng lo sợ nói: "Chu Thái tướng quân trúng gian kế của quân Lương, khi truy đuổi Cẩm Phàm tặc tới một hợp cốc gặp phải phục kích, hơn ba mươi chiếc mông trùng, hơn bốn mươi đấu hạm bị thiêu hủy, hơn một trăm chiếc thuyền nhẹ bị Cẩm Phàm tặc nhân lúc loạn mà cướp thuyền. Tướng sĩ thủy quân thương vong hơn ba ngàn người, trong đó chết trận hơn tám trăm người."Hả?""Cái gì?""Sao lại có thể như vậy được?"Văn quan võ tướng ở trên boong thuyền trở nên náo động, rõ ràng là không có ai ngờ tới dạng kết quả này.Vốn cho rằng sau khi hồng thủy qua đi, thủy quân Đông Ngô có thể không tốn chút sức nào mà chém tận giết tuyệt tàn binh Tây Lương đang ở trong cảnh cửu tử nhất sinh, nhưng ngàn vạn lần không ngờ rằng lại bị quân Lương giết cho trở tay không kịp. Đúng là thịt dê không thành lại còn dính phải xui xẻo. Bạn đang xem tại TruyệnFULL.vn - www.TruyệnFULL.vnSắc mặt của Chu Du trong thoáng chốc đã biến thành càng lúc càng khó coi, một nỗi uất ức khiến người ta không thể hít thở nổi đột nhiên từ trong ngực xộc lên. Chu Du đột nhiên há to miệng, phun ra một bụm máu, lập tức hai mắt tối xầm rồi ngả ngửa ra sau. Tôn Quyền ở gần trong gang tấc, nhưng lại trơ mắt nhìn Chu Du ngã xuống đất chứ không giơ tay ra đỡ, trong ánh mắt đang nhìn Chu Du lại lộ ra vẻ lạnh lùng đến khiếp người."Đại đô đốc?""Đại đô đốc?"Đám hãn tướng Đông Ngô Thái Sử Từ, Tổ Lang, Hạ Tề, Toàn Tông vội vàng lao lên cứu Chu Du. Tôn Quyền lúc này mới nghiêm giọng quát: "Tôn Khuông, Tôn Du. Các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì? Còn không mau đỡ đại đô đốc tới phòng của cô. Tôn Giảo, mau tìm lang trung tùy quân tới đây, nói với lang trung nhất định phải dùng dược liệu tốt nhất. Mau lên!"...Buổi đêm.Chu Du từ trong hôn mê từ từ tỉnh lại, chỉ thấy Tôn Quyền, Từ Thứ mặt đầy vẻ lo lắng trông chừng ở cạnh giường. Thấy Chu Du tỉnh lại, Tôn Quyền không khỏi lộ ra vẻ vui mừng, hỏi thăm với vẻ quan tâm: "Công Cẩn, cảm thấy đỡ hơn chưa?""Không sao cả, chỉ chẳng qua là vì vết thương cũ thôi, xin chúa công đừng lo lắng."Chu Du dứt lời, khi đang muốn đứng dậy hành lễ thì bị Tôn Quyền nhẹ nhàng ấn xuống giường, khuyên bảo: "Công Cẩn ngàn vạn lần đừng loạn động, cứ nằm trên giường nói chuyện đi."Trên mặt Chu Du lộ ra một nụ cười khổ, cũng không miễn cưỡng nữa, thuận thế nằm lại xuống giường."Ài." Tôn Quyền đột nhiên thở dài một tiếng, nói: "Công Cẩn, quân Lương sớm đã có chuẩn bị, hồng thủy tràn ngập cũng sẽ rút trong vòng hai ngày nữa. Quân ta căn bản không có cơ hội để tấn công. Hiện tại thủy quân của Lữ Mông, Chu Thái đều đã quay về rồi, toàn quân đang trên đường lui về Giang Đông. Cô ngàn vạn lần không ngờ rằng, Hoài Nam chi chiến lại có kết cục như vậy."Nói tới đây thì dừng lại, Tôn Quyền đột nhiên cúi đầu nhìn Chu Du, hỏi: "Công Cẩn, Hoài Nam chi chiến thực sự kết thúc như vậy sao?"Chu Du nghiêng đầu nhìn hắn, buồn bã nói: "Du vô năng, khiến chúa công phải thất vọng.""Không, cô biết Công Cẩn đã tận lực rồi." Trong mắt Tôn Quyền đột nhiên lóe lên vẻ buồn bã, trầm giọng nói: "Trận chiến này bại thực ra là bởi vì thực lực của quân ta không đủ, có điều thắng thua chính là chuyện thường của binh gia. Quân ta thua Hoài Nam chi chiến, chưa chắc sẽ tiếp tục thua mãi. Công Cẩn ngàn vạn lần đừng tự trách mình."Chu Du nói: "Đa tạ chúa công khoan hồng độ lượng.""Cố gắng dưỡng thương đi." Tôn Quyền mỉm cười với Chu Du, cao giọng nói: "Tới Giang Đông rồi, cô còn phải dựa vào Công Cẩn rất nhiều. Quân Ngô không thể không có đại đô đốc ba quân của họ được. Ha ha ha, thôi cô không làm phiền Công Cẩn nghỉ ngơi nữa."Nói xong, Tôn Quyền quay đầu rời đi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận