Hỗn Tại Tam Quốc Làm Quân Phiệt


Sau hai mươi ngày, mười vạn đại quân của Cao Thuận cuối cùng cũng áp sát Hợp Phì.Bến Tiêu Diêu.Cam Ninh, Cao Thuận suất lĩnh mấy chục Cẩm Phàm thủy tặc cưỡi thuyền nhẹ xuôi dòng đi xuống, quan sát địa hình của hai bờ Phì thủy, Cam Ninh chỉ vào lòng sông như ẩn như hiện trong mưa bụi rồi nói với Cao Thuận: "Tướng quân, phía trước chính là Bến Tiêu Diêu rồi.""Ồ." Cao Thuận gật đầu nói: "Đây chính là Bến Tiêu Diêu ư?"Cam Ninh nói: "Trên Bến Tiêu Diêu vốn là có cầu nối, có điều hiện tại không còn nữa rồi."Cao Thuận nói: "Đây cũng là chuyện trong ý liệu, ưu thế của Đông Ngô là thủy quân, mà ưu thế của quân ta là kỵ binh, quân Ngô đương nhiên sẽ phá hỏng cầu nối, bức quân ta cùng chúng tiến hành một cuộc thủy chiến mà chúng ta không thành thạo."Cam Ninh nói: "Tên gia hỏa Chu Du này đúng là âm hiểm."Cao Thuận đột nhiên mỉm cười, hờ hững nói: "Thủy quân tất nhiên là ưu thế của quân Ngô, có điều lại cũng chỉ là tương đối thôi!"Cam Ninh nói: "Ý của tướng quân là..."Cao Thuận nói: "Thủy quân Đông Ngô tất nhiên cường đại, song chủ lực của chúng không phải ở Thọ Xuân mà chính là ở Hoài Âm, thủy quân Đông Ngô trấn giữ bến Tiêu Diêu tuyệt không vượt quá được hai ngàn người. Từ trên binh lực mà xét thì không tương xứng với Cẩm Phàm thủy quân của Hưng Bá ngươi, có điều từ tốt chất của binh sĩ mà xét thì thủy quân Đông Ngô hơn hẳn Cẩm Phàm thủy quân của ngươi.""Đúng vậy." Cam Ninh gãi đầu nói: "Thủy quân của mạt tướng không có chiến thuyền mà.""Ừ." Cao Thuận nhìn về phía Bến Tiêu Diêu rồi nói: "Trong đại trại của thủy quân ở Bến Tiêu Diêu chẳng phải là có rất nhiều chiến thuyền đang bỏ neo sao?""Vâng." Cam Ninh gật đầu nói: "Phải nghĩ biện pháp cướp những chiến thuyền này cho bằng được."Cao Thuận cao giọng nói: "Hưng Bá. Muốn cướp được số chiến thuyền này cũng không phải là điều khó khăn."Cam Ninh nói: "Tướng quân mau nói cho mạt tướng nghe đi, làm thế nào mà cướp được số chiến thuyền này?"Cao Thuận nói: "Quân Ngô chia binh trấn thủ Hợp Phì, Bến Tiêu Diêu. Quân Ngô ở hai nơi hình thành thế góc cạnh, quân ta nếu công đánh Hợp Phì quá gấp thì quân Ngô ở Bến Tiêu Diêu sẽ từ thủy lộ tới cứu, Hưng Bá có thể suất lĩnh hai ngàn thủy quỷ tiềm phúc trước ở trong cỏ lau ven sông, đợi thuyền của quân Ngô lên bờ, chỉ lưu lại một ít sĩ tốt trông coi thuyền thì thừa cơ giết ra, tất sẽ giết cho quân Ngô trở tay không kịp."...Cha con Hoàng Cái, Hoàng Bính dưới sự vây quanh của hơn chục thân binh tuần tra ở đầu thanh, đột nhiên nghe thấy ngoài bắc môn vang lên tiếng chém giết, khi vội vàng quay đầu lại nhìn thì chỉ thấy trên vùng đất trông trải vốn tối mít đã lấp lánh ánh lửa, hùng dũng tràn về Hợp Phì.Thấy thanh thế lớn như thế này, ít nhất cũng phải có tới mấy vạn người.Có thân binh gào lớn: "Tướng quân, có địch tập!""Ừ." Hoàng Cái trầm giọng nói: "Bản tướng quân sớm biết quân Lương đã giết tới Hợp Phì, nhưng không ngờ Cao Thuận lại công thành ngay trong đêm!"Hoàng Bính bước lên trước một bước, hỏi: "Phụ thân, hiện tại nên làm thế nào?"Hoàng Cái rút kiếm ra quát: "Truyền lệnh toàn quân lên đầu thành, chuẩn bị ứng chiến!"Hoàng Bính nói: "Phụ thân, có cần phái người cấp báo cho Đinh Phụng tướng quân, để thủ quân ở Bến Tiêu Diêu tới trợ chiến không?""Tạm thời chưa cần." Hoàng Cái dẫu sao cũng là bách chiến túc tướng, lắc đầu nói: "Trước tiên xem xem thế công của quân Lương thế nào đã rồi hẵng nói. Nếu quân Lương chỉ là muốn quấy nhiễu chứ không phải toàn lực công thành, vậy thì không cần phải kinh động tới thủ quân ở Bến Tiêu Diêu.""Vâng, phụ thân." Hoàng Bính ôm quyền vái một cái, rồi quay người lại quát thân binh ở phía sau: "Còn không mau đi triệu tập quân đội. Nhanh lên!" Text được lấy tại TruyệnFULL.vn"Tuân lệnh!""Tuân lệnh!""Tuân lệnh!"Mười mấy thân binh rầm rầm vâng lệnh, nhao nhao lĩnh mệnh mà đi.Khi đại đội quân Ngô từ trong mộng tỉnh lại, giáp trụ chỉnh tề chạy lên đầu thành thì đại quân Tây Lương hung dũng ập tới cũng vừa hay giết đến dưới thành Hợp Phì. Nằm ngoài dự đoán của Hoàng Cái là đại quân Tây Lương ngay từ lúc ban đầu đã khởi xướng một cuộc tấn công nhanh chóng và mạnh mẽ về phía thành Hợp Phì! Nhờ có sự yểm hộ của bóng đêm, đại quân Tây Lương rất nhanh liền dùng thang mây lót ván gỗ dựng lên mấy chục cầu phao đơn giản bên trên sông hộ thành.Bỗng nhiên, Tây Lương hàn tốt đã khênh thang mây áp sát tường thành Hợp Phì, trong cây lăn, lôi thạch xen lẫn với những mũi tên dày đặc, từ trên đầu thành trút xuống, sĩ tốt quân Lương dưới tường thành không có chỗ giấu mình, ngã rạp từng mảng, nhưng sự tấn công của quân Lương không hề vì thế mà dừng lại, có càng nhiều binh sự hung hãn không sợ chết chen nhau lao tới dưới tường thành.Cuối cùng, mấy chục chiếc thang mây đã được dựng lên, hơn trăm Tây Lương hãn tốt dưới sự suất lĩnh của tiểu giáo lĩnh quân hứng chịu gỗ lăn, lôi thạch cùng với những mũi tên nhọn trút xuống như mưa, gian nan trèo lên đầu thành Hợp Phì. Thế công của quân Lương phi thường mạnh mẽ, từng nồi từng nồi dầu sôi từ trên đầu thành đổ xuống, thiêu cho phía dưới tường thành trở thành một mảng tu la luyện ngục, nhưng cho dù vậy vẫn không thể ngăn cản được sự tiến công của quân Lương.Đầu thành Hợp Phì, Hoàng Cái rõ ràng đã cảm thấy áp lực."Phụ thân!" Hoàng Bính bước lên nói: "Thế công của quân Lương phi thường mãnh liệt, trong thành Hợp Phì chỉ có hai ngàn người, nếu không có viện quân tới thì e rằng rất khó chống đỡ được cho tới khi trời sáng đó!""Ồ." Mắt Hoàng Cái lóe sáng, trầm giọng quát: "Bính nhi mau chóng tới đại trại thủy quân ở Bến Tiêu Diêu, lệnh cho Đinh Phụng dẫn năm ngàn tinh binh tới trợ chiến!""Hài nhi tuân lệnh."Hoàng Bính ôm quyền vái một cái rồi quay người rời đi.Đinh Phụng bị tiếng hô chém giết chói tai làm cho giật mình tỉnh giậy, khi vội vàng mặc giáp trụ chạy ra trước trại thì mới phát hiện bên ngoài cửa tây Hợp Phì tiếng chém giết rung trời, ánh lửa hừng hực đã ánh đỏ cả bầu trời.Trong tiếng bước chân gấp rút và hỗn tạp, lại có mấy chục tướng lĩnh thủy quân nối gót nhau đi tới."Tướng quân, trông thế này thì chắc là quân Lương đang mãnh công thành Hợp Phì rồi.""Trong thành Hợp Phì chỉ có hai ngàn thủ quân, e rằng là không chống đỡ được, có phải nên lập tức phái ra viện quân không?""Không được!" Đinh Phụng kiên quyết nói: "Chưa có quân lệnh của Hoàng Cái tướng quân, tuyệt không được tự tiện xuất binh.""Đinh tướng quân!" Đinh Phụng vừa dứt lời, phía trước đột nhiên truyền tới tiếng hô lanh lảnh và cấp bách: "Đinh phụng tướng quân ở đâu?""Mạt tướng ở đây!" Đinh Phụng hô: "Người vừa tới có phải là Hoàng Bính tướng quân không?""Chính là mạt tướng." Hoàng Bình nghênh đón Đinh Phụng, ôm quyền thở hổn hển nói: "Phụng lệnh của gia phụ, xin tướng quân mau chóng phái viện quân!""Mạt tướng tuân lệnh!" Đinh Phụng ầm ầm ứng tiếng, quay đầu lại quát hơn mười tướng lĩnh thủy quân ở phía sau: "Đinh Phong (đệ đệ của Đinh Phụng) dẫn binh mã bản bộ ở lại thủ đại trại, những tướng khác thì dẫn binh mã bản bộ theo bản tướng quân hỏa tốc tăng viện cho Hoàng lão tướng quân.""Tuân lệnh!"Hơn mười tướng lĩnh thủy quân ầm ầm ứng tiếng.Hợp Phì tổng cộng có bốn cửa. Cửa bắc, tây, nam đều có sáu đường thông nhau, duy có cửa đông thì được xây dựng đối diện với Phì thủy, đoạn tường thành phía đông của thành Hợp Phì ăn sâu vào Phì Thủy mấy trượng, cờ hồ là xây dựng trên mặt nước. Do đó chỉ có thủy quân mới có thể từ đường thủy mà khởi xướng tấn công cửa đông Hợp Phì. Kề sát cửa đông Hợp Phì chính là bến phà, trên bên phá có mấy trăm chiến thuyền lớn nhỏ đang bỏ neo, có hai binh sĩ đang canh gác ở trên đài quan sát.Hai chiếc thuyền nhẹ khác thì đi lại tuần tra trên mặt sông, trừ điều đó ra thì quân doanh gần bến phà nhất cũng ở ngoài năm mươi mét.Ngoài cửa nam Hợp Phí ánh lửa sáng rực, tiếng hò hét chém giết rung trời, ngoài cửa đông thì yên tĩnh như quỷ mị. Dưới ánh trăng u ám, từng đám lau sậy trên mặt được đột nhiên không gió mà động, những bụi cỏ lau lắc lư tiến về phái đài quan sát ở bên phải bến đò.Trên đài quan sát.Hai binh sĩ quân Ngô đang buồn chán kiểm tra mặt nước đen xì ở bốn phía, nhưng căn bản không ngờ tới một thân ảnh đen mờ đã bò lên đài quan sát ở phía sau hắn. Hàn quang lóe lên, sĩ binh quân Ngô ở gần Cẩm Phàm thủy tặc còn chưa kịp phát ra tiếng kêu thì cổ họng đã bị cắt đứt. Một quân sĩ quân Ngô khác nghe thấy động tĩnh, vừa quay đầu lại thì cảm thấy cổ họng lạnh toát, lập tức có một khuôn mặt dữ tợn đập vào mắt hắn, binh sĩ quân Ngô giật nảy mình, vội vàng há miệng định thét to. Đáng tiếc rằng truyền vào tai hắn chỉ là một tiếng ọc ọc, đó chính là tiếng máu tràn ra ngoài yết hầu.Cẩm Phàm thủy tặc đánh lén đắc thủ, lập tức cho hai ngón tay vào trong miệng, dưới bầu trời đêm trong khoảnh khắc vang lên hai tiếng kêu thê lương của chim nước."Rào rào rào..."Trong tiếng bọt nước bắn tung tóe, vô số thân ảnh đen mờ từ trong bụi lau sậy ở bên bến phà phi ra như quỷ mị, nhanh chóng tiến đến chỗ mấy trăm chiến thuyền ở trên bến phà. Đợi khi hai chiếc thuyền nhẹ đang đi lại trên mặt nước phát hiện ra tình hình khác lạ, đi tới quan sát thì hai ngàn Cẩm Phàm thủy quân đã cướp được mấy trăm chiếc chiến thuyền lớn nhỏ rồi cưỡi sóng mà đi rồi.Trên mũi thuyền của thuyền đi đầu, Cam Ninh kéo cung cài tên, sớm đã có Cẩm Phàm tặc bước lên đốt vải dầu bọc trên mũi tên, chỉ nghe thấy ong một tiếng, mũi tên lửa đã xé không bay lên, trong bầu trời đen xì vạch ra một quỹ tích chói mắt, mặc dù ở xa ngoài mấy trăm bước cũng vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng.…Theo một tiếng kèn lệnh thê lương, đại quân Tây Lương đang chen chúc dưới thành Hợp Phì đột nhiên rút nhanh như thủy triều. Hoàng Cái thở phào một hơi nhẹ nhõm, chống trường đao xuống đất rồi thở dốc kịch liệt. Vừa rồi đúng là kinh hiểm quá, nếu năm ngàn tinh binh của Đinh Phụng tới chậm chỉ chốc lát, có lẽ thành Hợp Phì đã bị của công phá rồi."Lão tướng quân." Đinh Phụng bước lên trước, hỏi một cách quan tâm: "Ngài không sao chứ?""Không sao." Hoàng Cái lắc lắc đầu, thở dốc nói: "Bản tướng quân chỉ là tuổi tác lớn rồi, thể lực có chút giảm sút nên không chịu được.""Báo..." Hoàng Cái vừa dứt lời, đột nhiên có tiểu lại bước vội lên lầu thành, quỳ xuống đất báo cáo: "Tướng quân, đại sự không xong rồi!""Ồ!" Hoàng Cái trầm giọng hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì vậy?"Tiểu giáo hổn hển nói: "Mấy trăm chiếc chiến thuyền lớn nhỏ bỏ neo ở bến phà ngoài cửa đông bị cướp rồi!""Cái gì?" Đinh Phụng nghe vậy giật nảy mình, cao giọng quát: "Không thể nào! Cẩm Phàm thủy quân của Cam Ninh đang kịch chiến với thủy quân của Tưởng Khâm tướng quân tại Hoài Âm, trừ Cẩm Phàm thủy quân của Cam Ninh ra, trong quân Tây Lương hiện tại không còn thủy quân nào nữa, bằng vào mười vạn lính không biết bơi của Cao Thuận, chẳng lẽ có thể phóng ngựa trên mặt nước mà cướp chiến thuyền ư?"Tiểu giáo hoảng hốt nói: "Tướng quân, chiến thuyền đúng là bị cướp rồi!""Hỏng rồi!" Hoàng Cái sầu thảm nói: "Là lão phu nhất thời sơ ý! Trước khi đi, đại đô đốc từng dặn đi dặn lại lão phu rằng phải đề phòng Cẩm Phàm tặc của Cam Ninh, không ngờ lại lão phu vẫn lơ là sơ suất.""Báo..." Hoàng Cái vừa dứt lời, lại có tiểu giáo rảo bước lên lầu thành, quỳ xuống đất nói: "Hướng Bến Tiêu Diêu ánh lửa ngập trời, đại trại thủy quân đang bị quân Lương tập kích!""Lão tướng quân." Đinh Phung lo lắng nói: "Hiện tại phải làm thế nào bây giờ?"Hoàng Cái ngẩng mặt lên trờ thở dài: "Chiến thuyền bị cướp đoạt rồi, quân ta đã không thể quay về cứu Bến Tiêu Diêu được nữa, cũng không thể ngăn cản được đại quân của Cao Thuận bắc độ Phì Thủy tới Thọ Xuân nữa rồi. Ài, lã phụ hổ thẹn với đại đô đốc."Nói xong, Hoàng Cái đột nhiên rút kiếm, nhanh như điện xẹt cắt lên cổ mình.Khi Đinh Phụng vội vàng vội vàng lao lên hòng đoạt lấy bảo kiếm của Hoàng Cái thì đã muộn, chỉ kịp đỡ lấy thi thể của Hoàng Cái, không khỏi sầu thảm kêu: "Lão tướng quân..."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận