Hỗn Tại Tam Quốc Làm Quân Phiệt


Phí Thi, Vương Luỹ cũng nói: "Tá điền Tây Xuyên, điền sản trong mười thành thì trong chín thành tập trung trong tay Đổng Phù, Triệu Vĩ và Đông Châu sĩ. Những tá điền, điền sản này vốn thuộc về sĩ tộc Tây Xuyên. Thế nhưng kể từ khi Lưu Yên vào Xuyên đã bị Đông Châu sĩ cưỡng chiếm mất mà thôi. Nếu như Thừa tướng thu hết những tá điền, điền sản này vào triều đình vậy có còn nói là bảo vệ lợi ích của sĩ tộc Tây Xuyên không?""Điều này không có cách nào khác" Giả Hủ chơi xấu nói: "Ban đầu Thừa tướng cũng chỉ đồng ý bảo vệ lợi ích của sĩ tộc Tây Xuyên mà không nói sẽ bảo vệ lợi ích của Đông Châu sĩ".Phí Thi bực tức nói: "Nếu Thừa tướng đã có thái độ này thì không cần thiết phải bàn đi bàn lại"."Ai, Phí Thi đại nhân đừng nóng vội" Tới thời khắc mấu chốt Pháp Chính đứng ra hoà giải: "Chuyện gì cũng từ từ, chuyện gì cũng từ từ. Ha ha ha".Sau khi khuyên nhủ Phí Thi, Pháp Chính nhìn Giả Hủ nói: "Quân sư, ý của tại hạ như này có được không: Mọi người hãy nhường nhịn lẫn nhau, phân chia điền sản, tá điền, nhà cửa, gia nô và các tài sản khác làm hai, mỗi bên năm phần, có được không?""Không được" Giả Hủ quả quyết nói: "Nhiều nhất là ba bảy thôi".Trương Tùng giơ bốn ngón tay, cắn răng nói: "Phân chia thành bốn sáu"."Được" Giả Hủ vỗ tay nói: "Đồng ý".Pháp Chính chân tay nhanh nhẹn, hắn lập tức mở sổ sách thống kê điền sản, hộ tịch Tây Xuyển để trên án ra. Hắn nhìn Trương Tùng, Giả Hủ nói: "Theo như sổ sách, Tây Xuyên có tất cả hai mươi vạn hộ, hơn chín mươi ba vạn nhân khẩu. Tuy nhiên đây chỉ dân cư ghi trên sổ sách. Trên thực tế dân cư Tây Xuyên có ít nhất hơn năm trăm vạn. Nói cách khác có hơn bốn trăm vạn dân cư Tây Xuyên không có trong sổ sách. Hơn bốn trăm vạn dân cư này đã trở thành tá điền tư hữu của sĩ tộc Tây Xuyên, lần này cũng trở thành đối tượng phân chia tài sản bốn sáu"."Căn cứ theo thoả thuận bốn sáu hai bên đã đạt được, Tây Xuyên có ba trăm ba mươi vạn nhân khẩu phải tính thuế ruộng đất để giao nộp cho triều đình. Ba vị đại nhân, tại hạ tính có sai không?"Ba người Trương Tùng, Phí Thi, Vương Luỹ đau khổ nói: "Không sai"."Ba vị đại nhân không cần phải nản lòng như vậy" Giả Hủ cười nham hiểm nói: "Theo như tại hạ biết, sắc phong của Thiên Tử sẽ nhanh chóng được ban xuống. Trương Tùng đại nhân sắp được vinh thăng làm Thứ Sử Ích Châu. Nhị vị đại nhân Phí Thi, Vương Luỹ cũng được vinh thăng lên chức cao, Biệt giá Ích Châu. Ba vị sắp được thăng quan, hà có gì mà không vui vậy?"Cuối cùng ba người Trương Tùng cũng tươi cười, ốm quyền nhìn về phía đông nói: "Nhận được Thừa tướng cất nhắc. Tùng tài trí đần độn, chỉ e khó có thể đảm nhiệm được"."Ai, Vĩnh Niên không cần khiêm tốn" Giả Hủ vỗ vai Trương Tùng cười nói: "Nếu đại nhân không thể đảm nhiệm thì chỉ e khắp thiên hạ này không có ai đảm nhiệm nổi chức Thứ Sử Ích Châu".Tôn Quyền đang ngồi đọc binh thư trước án thì bất chợt tiếng bước chân vang lên. Hắn ngẩng đầu nhìn thì thấy Từ Thứ chậm rãi bước vào, Tôn Quyền đẩy quyển binh thư ra, nhìn Từ Thứ hỏi: "Cô nghe nói Tào Tháo có cử sứ giả tới đây. Nguyên Trực tới đây là vì việc này sao?"Từ Thứ chắp tay nói: "Quả nhiên chúa công liệu việc như thần".Tôn Quyền khoát tay nói: "Nguyên Trực không cần phải đùa cợt Cô. Có phải Tào Tháo cử sứ giả tới để liên kết đồng minh không?"Từ Thứ nói: "Đúng vậy".Tôn Quyền hỏi: "Vậy Nguyên Trực cho rằng chúng ta có nên liên kết đồng minh với Tào Tháo không?"Từ Thứ nói: "Nên"."Ai" Tôn Quyền vỗ tay cười nói: "Mới rồi Công Cẩn còn phái người đưa thư tới khuyên Cô nên kết đồng minh với Tào Tháo. Đáng buồn cười là có người lại khuyên Cô hãy nhân cơ hội này đánh chiếm Kinh Châu. Quả thật không biết thức thời chút nào. Chỉ có Công Cẩn và Nguyên Trực là vẫn giữ được đầu óc tỉnh táo. Có nhị vị giúp sức, có thể nói là ông trời đã không chê Cô".Từ Thứ nói: "Chúa công nói quá lời. Thứ thẹn không dám nhận".Tôn Quyền nói: "Nguyên Trực hãy mau quay về thông báo với sứ giả của Tào Tháo là Cô muốn kết đồng minh".Từ Thứ nói: "Chúa công, vẫn còn một chuyện"."Chuyện gì?"Sứ giả của Tào Tháo còn tiết lộ một tin tức: Mã đồ phu không đánh mà thắng đã bình định Tây Xuyên. Hiện tại Kinh Châu rơi vào tình cảnh lưỡng bề thọ địch, tình hình cực kỳ bất ổn"."Hả?" Ánh mắt Tôn Quyền chợt loé, hắn nghiêm giọng hỏi: "Mã đồ phu đã bình định Tây Xuyên rồi ư?"Từ Thứ nói: "Đúng là như vậy".Đột nhiên Tôn Quyền trở về trước án, hắn mở tấm bản đồ quân sự trên án, nhìn Từ Thứ nói: "Tới đây, Nguyên Trực lại đây".Đợi khi Từ Thứ tiến tới trước án, Tôn Quyền chỉ vào bản đồ nói: "Mặc dù Mã đồ phu không đánh mà bình định được Tây Xuyên nhưng chỉ e đại quân Tây Lương của hắn sẽ còn phải lưu lại Tây Xuyên một thời gian ngắn nữa. Chẳng phải đây là cơ hội tốt cho quân ta đánh chiếm toàn bộ Từ Châu sao?"Từ Thứ vui vẻ nói: "Đây chính là điều Thứ muốn nói với chúa công".Tôn Quyền nói: "Cô nghe nói tới bây giờ Viên Thiệu vẫn chưa lập người thừa kế. Ba con trai vì chuyện này mà bất hoà, lục đục với nhau. Võ tướng, mưu sĩ dưới trướng Viên Thiệu chia làm bốn phe phái đối lập với nhau rõ ràng. Nếu như chúng ta có thể bày ra một mưu kế hay, có thể không đánh mà thắng, giải quyết Viên Thiệu, đánh chiếm Trung Nguyên, Từ Châu".Từ Thứ nói: "Thứ có một kế".Tôn Quyền nói: "Nguyên Trực cứ nói, đừng ngại".Từ Thứ nói: "Thứ nghe nói Viên Thiệu háo sắc. Sao chúa công không tuyển mười mỹ nữ Giang Đông hiến cho Viên Thiệu? Viên Thiệu ngày ngày vui chơi, không biết kiềm chế, tất nửa đường chết sớm. Viên Thiệu vừa chết, ba con trai nhất định sẽ vì tranh giành địa vị mà chém giết lẫn nhau. Khi đó chỉ e lãnh địa của Viên Thiệu sẽ chia năm xe bẩy. Chẳng những chúng ta có thể đạt được mục đích dùng Viên trị Viên mà chúng ta còn có thể lợi dụng bộ hạ cũ của Viên thị từ phía tây giáp công Từ Châu. Chúa công có thể dễ dàng đoạt được vùng đất Từ Châu màu mỡ"."Diệu kế!" Tôn Quyền kích động nói: "Nếu như dùng mười mỹ nữ Giang Đông mà có thể lấy được vùng Từ Châu màu mỡ, còn có thể làm tan rã Viên Thiệu, tay sai của Mã đồ phu thì sao lại không làm chứ?"Từ Thứ nói: "Một khi chúa công có được tất cả từ Châu, căn cơ bắc phạt của quân ta đã có, sẽ không cần phải sợ hãi Mã đồ phu nữa".Tôn Quyền nói: "Người đâu!".Kiêu tướng Giả Hoa từ bên ngoài bước vào, ôm quyền nói: "Chúa công có gì phân phó?"Tôn Quyền nói: "Hãy cấp tốc phái khoái mã tới Sài Tang, lệnh Đại đô đốc hoả tốc đến Lư Giang, không được sai lệnh"."Tuân lệnh". Bạn đang đọc chuyện tại TruyệnFULL.vnGiả Hoa ầm ầm trả lời, lĩnh mệnh rời đi.Tây Xuyên.Tiết Thanh Minh, mưa bụi.Mã Dược đang cùng Điển Vi, Giả Hủ, Pháp Chính, Trương Tùng, Phí Thi, Vương Luỹ, Trương Nhiệm, Nghiêm Nhan cùng văn quan, võ tướng Tây Xuyên. Nhưng rõ ràng Mã Dược là ý của tuý ông không phải là rượu (ý nói có ý khác). Ánh mắt hắn thỉnh thoảng ngắm nhìn những cô nương, tiểu nương tử che ô đi trên quan đạo.Ở kiếp trước Mã Dược chưa từng tới Tứ Xuyên, cho tới lúc chết hắn chưa từng nếm thử qua hương vị của mỹ nữ Tứ Xuyên. Có thể nói kiếp trước của Mã Dược là một cuộc đời đầy tiếc nuối. Hiện tại bao vất vả xuyên tới đây, được sống lại, hơn nữa hắn lại trở thành một người có quyền có thế, chúa tể thiên hạ. Dĩ nhiên Mã Dược muốn thoải mái nhấm nháp hương vị của mỹ nữ Tây Xuyên.Thế nhưng điều đáng tiếc là trên suốt đường đi hắn chỉ nhìn thấy những người nhan sắc tầm thường, rất có có thể lọt vào mắt của Mã Dược.Mã Dược cảm thấy mất hứng, hắn đang định quay ngựa về thành thì đột nhiên một chiếc xe ngựa chạy ngang qua. Trong lúc vô tình Mã Dược quay đầu lại nhìn. Vừa hay ngay lúc đó gió thổi hất tung một góc rèm cửa sổ của xe. Mã Dược kinh ngạc khi nhìn thấy một thiếu phụ đang ngồi trong xe, dáng điệu cực kỳ rung động lòng người. Hơn nữa thiếu phụ vẫn đang chịu tang, càng làm tăng thêm vẻ quyến rũ của mình.Trương Tùng vừa mới đảm nhiệm chức Thứ Sử Ích Châu lặng lẽ đi lên nhìn Mã Dược nói: "Chúa công, đây là xe ngựa của phủ Lưu Ích Châu"."Hả?"Mã Dược ngẩn người mê mẩn, ánh mắt mập mờ nhìn Trương Tùng.Trương Tùng ngầm hiểu. Hắn hạ giọng nói: "Tiểu nương tử ngồi trong xe ngựa là Ngô thị, tẩu quả phụ của Lưu Ích Châu, nổi danh là mỹ nhân của Tây Xuyên"."Ha ha ha" Mã Dược vuốt chòm râu dài rậm dày của mình, hắn thắng ngựa, quay đầu lại nhìn Giả Hủ nói: "Đi, quay về thành. Ta tới Thành Đô cũng mấy tháng rồi cũng nên tới bái phỏng Lưu Ích Châu".Lữ Mông ngẩng đầu bước vào đại sảnh, hắn nhìn Chu Du, ôm quyền, cao giọng nói: "Mạt tướng tham kiến Đại đô đốc"."Tử Minh, ngươi đã đến rồi" Chu Du mỉm cười, hắn bỏ cuốn binh thư trong tay xuống, ngoắc tay nói: "Hôm nay không phải là buổi thương nghị việc quân chính thức. Tử Minh không cần phải trịnh trọng như vậy. Tới ngồi đi"."Tạ ơn Đại đô đốc".Lữ Mông cung kính ôm quyền vái chào sau đó hắn tiến lên hai bước ngồi đối diện với Chu Du.(Thời Tam Quốc tiếp khách không dùng ghế. Cả chủ và khách đều ngồi xổm)Chu Du nói: "Nghe nói Tử Minh ngày đêm nghiên cứu binh thư tới tình trạng mất ăn mất ngủ, chẳng hay có thực thế không?"Lữ Mông vội nói: "Trong lúc rảnh rỗi làm chút việc giết thời gian"."A, Tử Minh bất tất phải khiêm tốn" Chu Du vui vẻ nói: "Nếu tất cả chư tướng quân Ngô đều giống như Tử Minh giản dị, hiếu học thì lo gì không diệt được Mã nghịch tặc, thiên hạ không thái bình".Lữ Mông nói: "Đại đô đốc quá khen, Mông thẹn không dám nhận"."Hôm nay bản Đô đốc muốn khảo nghiệm ngươi để xem ngươi học hành có đến nơi đến chốn không?" Chu Du nói một hồi rồi bất chợt hắn chuyển giọng vô cùng nghiêm nghị nói: "Chẳng hay Tử Minh có nhận xét gì về cục diện thiên hạ hôm nay?"Lữ Mông suy nghĩ một lát rồi hắn nghiêm nghị đáp: "Thiên hạ ngày nay, Mã đồ phu đang trong lúc hưng thịnh, lại có Viên Thiệu làm tay sai. Quân ta chỉ có thể liên kết cùng Tào Tháo mới có thể chống đỡ được".Chu Du nói: "Quân Ngô chống lại quân Lương liệu có thể thủ thắng hay không?"Lữ Mông nói: "Không thắng chỉ có bại".Chu Du nói: "Vậy cần phải làm gì?"Lữ Mông nói: "Chỉ có thể dựa vào địa hình sông rạch chằng chịt của Giang Đông, phát triển mạnh thuỷ quân, dùng thuỷ quân để kiềm chế thiết kỵ Tây Lương thì Giang Đông có thể tự bảo vệ mình, không cần lo lắng"."Kẻ sĩ cần phải thay đổi cách nhìn triệt để" Chu Du vui vẻ nói: "Tử Minh nói rất đúng. Nếu luận về dã chiến quân ta tuyệt đối không bằng quân Lương. Chúng ta chỉ có thể dựa vào thuỷ quân mới có thể tự bảo vệ mình. Nhưng trong chiến lược của quân ta cũng không thể tiêu cực như vậy, cũng cần phải tích cực bắc phạt, mưu đồ Từ Châu, Trung Nguyên tiến tới cùng Mã đồ phu phân chia Lưỡng Hán"."Thời cơ tới rồi" Chu Du kích động nói: "Chúa công cho đòi tất là vì việc bắc phạt".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận