Hỗn Tại Tam Quốc Làm Quân Phiệt


"Thế nhưng rất đáng tiếc" Lý Túc kích động nói: "Thậm chí Tào Tháo đã biết trước kế hoạch của Lưu Biểu. Hắn âm thầm cấu kết với Sái Trung, Sái Hoà đóng đại quân ở bên ngoài thành Tương Dương. Lưu Biểu vẫn chưa kịp động thủ, hai ngàn Phiên binh trong thành Tương Dương đã bị Nguỵ Diên, Văn Sính chỉ huy tinh binh Kinh Châu chém tận, giết tuyệt, Phiên Vương Sa Ma Kha cũng bị Trương Liêu giết chết, cả tòng tử của Lưu Biểu là Lưu Bàn vừa dẫn đại quân vượt Trường Giang đã trúng mai phục, toàn quân bị tiêu diệt. Bản thân Lưu Bàn đã bị mãnh tướng Kinh Châu là Hoàng Trung chém đầu"."Ôi" Mã Dược kích động nói: "Tào Tháo này quả thật là người mệnh lớn".Lý Túc nói: "Chúa công, hiện tại Tào Tháo vừa mới làm chủ Kinh Châu, thế cục chưa ổn định, sao chúa công không xuất binh nam chinh?""Thôi" Mã Dược khoát tay nói: "Lúc này dù thế cục Kinh Châu chưa ổn định nhưng đợi khi Cô điều đại quân từ các nơi tới Nam Dương, điều phối đủ lương thảo, đồ quân nhu cũng phải mất hơn nửa năm chuẩn bị, khi đó Tào Tháo cũng đã sớm bình định được thế cục Kinh Châu. Hơn nữa việc đại quân nhập Xuyên đã ở thế như tên trên dây cung, há có thể tuỳ tiện bãi bỏ sao?""Chúa công lo lắng rất đúng" Pháp Chính phụ hoạ: "Lưu Biểu chết việc Tào Tháo vào làm chủ Kinh Châu rất khó tránh khỏi cục diện có biến động lớn. Tuy nhiên Sái, Hoàng, Vương, Hàn, tứ đại môn phiệt Kinh Tương này hoàn toàn nắm binh quyền thuỷ, bộ đại quân Kinh Châu, có sự ủng hộ của tứ đại môn phiệt, Tào Tháo sẽ nhanh chóng bình định cục diện Kinh Châu"."Ai Giả Hủ cũng không khỏi tiếc nuối nói: "Chẳng qua là một cơ hội tốt như vậy đã phải bỏ qua. Nếu chúng ta có thể sớm chuẩn bị sẵn sàng thì cho dù không thể đánh chiếm toàn bộ Kinh Châu, ít nhất cũng có thể chiếm được Tương Dương. Thuỷ quân của Cam Ninh tướng quân cũng có chỗ hạ trại. Sau này phần thắng trong việc chinh phạt quân Đông Ngô sẽ tăng lên rất nhiều"."Không vội" Mã Dược trầm giọng nói: "Chỉ cần lần này chúng ta có thể thuận lợi nhập Xuyên, sớm muộn gì Kinh Châu cũng là vật trong túi của Cô".Năm Kiến An, Hán Hiến Đế thứ mười một, Mã Dược dùng Cam Ninh làm chủ tướng, Trần Đáo, Mạnh Đạt làm phó tướng, Pháp Chính làm quân sư chỉ huy một vạn thuỷ quân tinh nhuệ âm thầm xâm nhập con đường nhỏ Âm Bình, tập kích bất ngờ Thành Đô.Hạ tuần tháng tám, trải qua hơn nửa tháng hành quân gian khổ, với cái giá là hơn một nửa thương vong, quân lính bản bộ của Cam Ninh đã đi xuyên qua con đường nhỏ Âm Bình, không đánh mà thắng, đánh chiếm Đạp Trung. Sau khi nghỉ ngơi lấy lại sức đôi chút ở Đạp Trung đôi chút, lại tiếp tục hành quân tiếp cận Thành Đô.Đầu tháng chín, sau khi biết quân bản bộ của Cam Ninh đã thuận lợi vượt qua con đường nhỏ Âm Bình, Mã Dược khởi mười vạn đại quân (trên thực tế chỉ có ba vạn) tiến ra Nam Trịnh, thảo phạt Tây Xuyên. Các tướng Tây Xuyên là Trương Nhiệm, Nghiêm Nhan, Vương Bình dẫn quân tiếp ứng, đại quân Tây Lương thuận lợi tiến qua Gia Manh Quan, Kiếm Các. Sau khi ra khỏi Kiếm Các, thiết kỵ Tây Lương chia quân ra làm hai đường. Một đường do Mã Đại và quân sư Giả Hủ chỉ huy thắng tiến đánh Tử Đồng. Một đường do Mã Dược tự mình chỉ huy tiến thẳng tới đánh chiếm Lãng Trung.Trung tuần tháng chín, hai đạo quân Tây Lương đồng thời xuất hiện ở chân thành Tử Đồng và Lãng Trung.Hạ tuần tháng chín, Cam Ninh chỉ huy năm ngàn tinh binh đánh giết tới chân thành Thành Đô. Trưởng tử của Lưu Chương là Lưu Tuần cùng đại thần Bàng Hi, Triệu Vĩ đều chủ trương gắng sức tử thủ, chờ đại quân của Ngô Ý, Đổng Phù từ Tử Đồng, Lãng Trung quay về cứu viện. Lưu Chương không nghe theo, cố ý mở cửa thành đầu hàng. Tướng trấn thủ Lãng Trung là Đổng Phù tự sát, phó tướng là Dương Hoài và Cao Bái dẫn quân đầu hàng.Đầu tháng mười, tướng trấn thủ Tử Đồng là Ngô Ý dẫn quân đầu hàng. Đại quân Tây Lương không đánh mà thắng, nhanh chóng bình định Tây Xuyên.Tào Tháo đang mật đàm cùng với Bàng Thống. Bàng Thống chỉ tay vào bản đồ nói: "Chúa công, xin hãy nhìn. Địa hình phương bắc là bình nguyên, thiết kỵ Tây Lương tung hoành ngang dọc, thiên hạ vô địch, hơn nữa Mã đồ phu dùng Thiên Tử để uy hiếp chư hầu. Quân ta quả thật không thể tranh chấp với chúng. Trung Nguyên Viên Thiệu mặc dù yếu nhược nhưng hai châu Duyện, Dự là nơi chiến địa. Hơn nữa nơi này đã xảy ra chiến loạn, sinh linh oán thán. Chủ nhân thế thịnh mới có thể trấn thủ lâu dài, lúc này càng không nên lấy. Phía đông Tôn Quyền tuy còn trẻ tuổi nhưng trên dưới một lòng, thuỷ quân Đông Ngô tinh nhuệ, Chu Du là một nhân tài hiếm gặp, cũng không được vội vàng đánh chiếm, trước tiên phải kết đồng minh để cùng nhau chống trọi với Mã đồ phu"."Ừ".Tào Tháo nghe xong liên tục gật đầu.Cuối cùng Bàng Thống chỉ vào Tây Xuyên, hắn trầm giọng nói: "Tây Xuyên đồng cỏ ngàn dặm phì nhiêu. Trăm họ giàu có, thịnh vượng. Lưu Chương yếu đuối, bất tài, khó có thể giữ được. Đây chính là ý trời ban cho chúa công. Sao chúa công không mau chóng đánh lấy để mưu đồ nghiệp Vương bá?"Tào Tháo nói: "Thế nhưng Cô nghe nói Mã đồ phu cũng đang định chinh phạt Tây Xuyên".Bàng Thống nói: "Đây chính là cơ hội tốt cho chúa công"."Hả?" Tào Tháo nói: "Xin chỉ giáo".Bàng Thống nói: "Mã đồ phu thực hiện ở Quan Trung cái gọi là chính sách mới. Theo đó mấy loại người từ thương nhân, tiều phu, nông dân, thậm chí cả bọn nô lệ cũng được tuyển chọn làm quan lại, hoàn toàn đi ngược lại chính sách được áp dụng từ Lưỡng Hán tới nay (Đông Hán và Tây Hán), làm suy yếu nghiêm trọng ảnh hưởng của sĩ tộc thiên hạ, xét lại chế độ phong quan, khoa cử, uy hiếp nghiêm trọng sự sinh tồn của giai cấp sĩ tộc vì vậy Thống có thể đoan chắc rằng một khi Mã đồ phu nhập Xuyên, nhất định sẽ vấp phải sự phản đối kịch liệt của sĩ tộc Tây Xuyên".Tào Tháo nói: "Ý của Sĩ Nguyên là…".Bàng Thống nói: "Sao chúa công không lấy cớ trợ giúp Lưu Chương dẫn đại quân vào Tây Xuyên sau đón giả đò phạt Quắc, diệt Ngu"."Giả đò phạt Quắc diệt Ngu?" Tào Tháo nghe vậy vui mừng nói: "Diệu kế!"."Chúa công" Tào Tháo vừa dứt lời, Lưu Diệp vội vã đi vào nói: "Mật thám ở Tây Xuyên vừa mới cấp báo: Lưu Chương đã hiến thành đầu hàng, Mã đồ phu đã bình định Tây Xuyên"."Hả?" Người kiêu hùng như Tào Tháo nghe thấy tin này cũng không khỏi biến sắc, hắn kinh hãi hỏi: "Sao có thể xảy ra điều này? Tính theo thời gian, hẳn cuộc chiến Tây Xuyên bây giờ mới bắt đầu, chỉ e lúc này đại quân Tây Lương của Mã đồ phu vẫn còn tấn công Gia Manh Quan. Tại sao chúng có thể nhanh chóng đánh tới Thành Đô, bức bách Lưu Chương dâng thành đầu hàng như vậy?""Mã đồ phu có nội ứng trong quân Tây Xuyên. Quân Tây Lương không đánh mà thắng, chiếm được Gia Manh Quan và Kiếm Các. Mười mấy vạn đại quân Tây Xuyên của Ngô Ý và Đổng Phù bị bao vây ở bên trong thành Lãng Trung và Tử Đồng" Lưu Diệp nói: "Mã đồ phu lại phái một toán kỳ binh đi theo con đường nhỏ Âm Bình kỳ tập Thành Đô, quân Xuyên bị giết trở tay không kịp".Tào Tháo nghiêm nghị nói: "Thì ra là thế".Trên mặt Bàng Thống không khỏi hiện lên sự khó xử. Lúc trước hắn vừa mới nói Mã đồ phu nhập Xuyên sẽ gặp phải sự chống cự kịch liệt của sĩ tộc Tây Xuyên, không ngờ hắn nói còn chưa lâu thì lại có tin nói Mã đồ phu được sự tiếp ứng của sĩ tộc Tây Xuyên đã dễ dàng nhập Xuyên. Không thể nghi ngờ gì nữa đây chính là một sự phủ nhận tàn nhẫn đối với năng lực của Bàng Thống.Hiển nhiên Tào Tháo cũng hiểu rõ sự khó xử của Bàng Thống. Hắn lên tiếng khuyên nhủ: "Sĩ Nguyên không cần phải lo lắng. Sĩ tộc Tây Xuyên phe phái như rừng, bên trong không ngừng đấu tranh với nhau. Có người trợ giúp Mã đồ phu thì cũng không phải là điều ngạc nhiên".Bàng Thống sau khi suy nghĩ lại, hắn nhìn Tào Tháo nói: "Chúa công, nếu Mã đồ phu đã chiếm Tây Xuyên, Kinh Châu đã ở thế nguy rồi".Lưu Diệp nói: "Sao chúa công không thừa dịp quân Lương Châu với tới Tây Xuyên, tình hình chưa ổn xuất binh đoạt lại?""Không còn cơ hội nữa rồi" Tào Tháo không khỏi tiếc nuối, hắn thở dài nói: "Hiện tại Mã đồ phu đã chiếm cứ Tây Xuyên, cứ coi như Cô tự mình dẫn đại quân đi tranh đoạt thì chỉ e cũng không thể chiếm được bất kỳ lợi thế nào. Một khi tranh đoạt bất lợi rất có thể sẽ bị quân Tây Lương thừa cơ chiếm đoạt mất Kinh Châu như vậy thì được không bù mất. Hơn nữa thế cục Kinh Châu vẫn chưa ổn định, vẫn còn tồn tại rất nhiều bất ổn"."Thế nhưng nếu chúa công muốn tranh đoạt Tây Xuyên thì không phải là đã hoàn toàn hết cơ hội" Bàng Thống nói: "Nếu Thống dự liệu không sai: Đầu mùa xuân sang năm rất có thể Chu Du sẽ ra tay với Viên Thiệu ở Trung Nguyên. Nếu Trung Nguyên có biến, Mã đồ phu sẽ chuyển chiến lược trọng tâm sang phía đông, chờ tới khi quân Lương Châu và quân Đông Ngô đánh giết không phân thắng bại, cơ hội đánh chiếm Tây Xuyên của chúa công sẽ tới"."Lúc này không còn diệu kế nào khác, cũng chỉ còn có thể chờ đợi" Tào Tháo gật đầu nói: "Thế nhưng việc cấp bách hiện nay là cử sứ giả tới Lư Giang liên kết đồng minh hỗ trợ lẫn nhau với Tôn Quyền".Bàng Thống nói: "Thống nguyện ý". Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/comTrương Tùng, Phí Thi, Vương Luỹ đại diện cho sĩ tộc Tây Xuyên đang thảo luận với Giả Hủ, Pháp Chính về việc phân phối quyền lực ở Tây Xuyên.Trong những trường hợp như này, Mã Dược không tiện ra mặt. Nếu như Mã Dược thực sự có mặt ở đây thì ngược lại hắn sẽ làm Giả Hủ, Pháp Chính vướng chân vướng tay, khó có thể phát huy hết năng lực của mình vì vậy Mã Dược giao hết việc này cho Giả Hủ, Pháp Chính, bản thân hắn dẫn Điển Vi, Mã Đại đi ngắm cảnh. Dù sao Mã Dược cũng là người hiện đại, hắn biết Tây Xuyên chính là một nơi tàng trữ mỹ nhân.Lần này vất vả vào Xuyên, đương nhiên phải vơ vét một ít mỹ nhân quay về Lạc Dương.Trong mật thất, Trương Tùng, Phí Thi, Vương Luỹ biểu hiện giống như ba gian thương, cân đong từng lạng một. Giả Hủ, Pháp Chính đã xuất tất cả vốn liếng, gặp chiêu phá chiêu. Đôi bên rao giá trên trời rồi lập tức trả giá, tranh cãi nhau cả nửa ngày rốt cuộc hai bên cũng xuất ra quân bài tẩy của mình."Mười lăm vạn quân Xuyên nhất định phải rời khỏi Tây Xuyên" Giả Hủ nói với giọng nhất quán của mình: "Hơn nữa các quận Ích Châu chỉ được phép giữ lại ba ngàn binh lính. Việc nào cũng có thể thương lượng được, duy nhất việc này là không thể thương lượng. Tại hạ cũng đã lực bất tòng tâm, chỉ hy vọng ba vị cũng đừng quá nhấp nhặt"."Được" Trương Tùng bất đắc dĩ nói: "Thế nhưng tại hạ cũng cần phải biết mười lăm vạn quân Xuyên sẽ được chuyển đi đâu?""Đương nhiên điều này có thể" Giả Hủ nói: "Theo như tại hạ biết mười lăm vạn quân Xuyên có thể sẽ tới mở đồn điền ở Nam Dương, có thể được phép mang theo gia quyến tới đồn điền ở Nam Dương. Thế nhưng ba vị tiên sinh cũng phải giải thích rõ cho ba quân tướng sĩ Tây Xuyên: Chế độ đồn điền ở Nam Dương áp dụng chính sách bốn, sáu. Lưu lại quê hương không bằng đi xa có cuộc sống sung túc hơn".Phí Thi nói: "Địa bàn Ba Quận rộng lớn, lại tiếp giáp với Kinh Châu. Nếu chỉ có ban ngàn quân canh phòng, chỉ e rất khó cự lại với quân Kinh Châu".Pháp Chính nói: "Về điểm này, ba vị không cần lo lắng, Thừa tướng đã có sắp xếp chu đáo. Khi đó Thái Thú Hán Trung, Trương Tú sẽ chuyển tới làm Thái Thú Ba Quận. Trương Tú tướng quân có năm ngàn tinh binh bản bộ, hơn nữa Trương Vệ, Dương Ngang, Dương Nhiệm có một vạn tinh binh quân Hán Trung, trấn thủ một thành nhỏ Vĩnh An thì không có vấn đề gì"."Nếu thừa tướng đã có sắp xếp như vậy, tôi cũng không buồn lo vô cớ" Trương Tùng nói tiếp: "Thế nhưng tại hạ cũng hy vọng Thừa tướng có thể thủ tín, không nên làm tổn hại tới lợi ích của sĩ tộc Tây Xuyên"."Một khi Thừa tướng đã hứa sẽ không có ai dám bội ước" Ánh mắt Giả Hủ hiện lên vẻ xảo trá, hắn chuyển giọng nói tiếp: "Thế nhưng Thừa tướng chỉ hứa bảo vệ lợi ích của sĩ tộc Tây Xuyên bản địa, trong khi đó Đổng Phù, Triệu Vĩ đều thuộc Đông Châu sĩ, Đông Châu sĩ không thuộc nhóm phải bảo vệ lợi ích. Điểm này hiển nhiên ba vị không phản đối chứ?""Cái này…" Trương Tùng lập tức cau mày lại, hắn nói vẻ buồn bực: "Thừa tướng làm vậy khó tránh khỏi những lời hiềm nghi lật lọng".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận