Hỗn Tại Tam Quốc Làm Quân Phiệt


Cuối cùng ánh mắt Tào Tháo dừng lại trên người Trương Cáp, hắn trầm giọng nói: "Trương Cáp nghe lệnh".Trương Cáp tiến lên hai bước, hắn thản nhiên đứng thẳng dưới đại sảnh, ôm quyền nói: "Có mạt tướng".Tào Tháo nói: "Chỉ huy năm ngàn quân kỵ binh bản bộ tụ tập trong thành đợi lệnh, đợi khi nhị vị tướng quân Tưởng Kỳ, Hàn Mãnh công phá quân doanh Lương châu thừa dịp tấn công. Tướng quân hãy nhớ, quân ta mục đích phá vây chứ không phải giết địch vì vậy sau khi tướng quân đánh giết vào quân doanh địch quân cần nhớ không được ham chiến mà phải đánh xuyên qua quân doanh địch quân với tốc độ nhanh nhất sau đó bằng bất kỳ giá nào cũng phải đánh lui quân Lương nghịch tập, mở một con đường máu cho đại quân phá vây""Mạt tướng lĩnh mệnh".Trương Cáp ầm ầm trả lời rồi hắn xoay người rời khỏi đại sảnh.Ngay khi chư tướng rối rít lĩnh mệnh rời đi, Tào Tháo mới thở pháo một hơi nhìn mấy người Tuân Úc nói: "Cô sẽ lên cửa nam đích thân nổi trống trợ uy cho ba quân tướng sĩ. Chư vị hãy hãy hộ tống đi trước".Trong thành Hứa Xương khung cảnh vô cùng hỗn độn nhưng bên ngoài thành khung cảnh lại vô cùng yên tĩnh. Những chiến hoàn vòng xung quanh thành giống như những con rắn khổng lồ màu đen uốn lượn, lặng lẽ mai phục trong bóng đêm, chỉ chờ con mồi đi qua bên mình là bất ngờ xông ra cướp đoạt. Men theo đường chiến hào là một bãi đất dựng hào rào gỗ rộng hai trượng. Toàn bộ những hàng rào gỗ dựng ở đây làm bằng những cọc gỗ to bằng bắp đùi dựng song song với nhau. Một đầu cọc gỗ cắm sâu xuống đất, đầu còn lại vót nhọn chỉ thẳng lên trời. Dưới ánh lửa chiếu dọi những đầu nhọn trắng hếu trông giống như từng dãy răng nanh cắn người trong miệng loài cự thú, cực kỳ đáng sợ.Đằng sau khu hàng rào gỗ cứ hơn mười thước lại có một toà tiễn tháp, bên trong mỗi toà tiễn tháp có năm mươi tên cung thủ.Chiến hào được phủ kín hàng rào sừng hươu sắc nhọn, hàng rào gỗ cao ngất và còn cả hơn hai trăm toà tiễn tháp đóng dày đặc ngay sau hàng rào gỗ, tạo thành một hiểm địa rất khó có thể vượt qua. Huống chi ngay phía sau khu hàng rào gỗ vẫn còn trú đóng một vạn quân bộ binh tinh nhuệ của Cao Thuận (Một vạn quân cung thủ đã chia nhau ra đóng ở các toà tiễn tháp) cùng với một vạn hàng quân Hán Trung của Trương Vệ, Dương Nhâm, Dương Ngang. Quân Tào muốn phá vây thực sự không phải dễ dàng khó trách một người xưa nay luôn trầm tĩnh như Cao Thuận cũng nói thế bao vây Hứa Xương đã thành, quân Tào đã rơi vào con đường cùng.Bóng đêm đen như mực bất chợt vang lên tiếng kèn lệnh dồn dập, phá nát sự yên tĩnh của màn đêm tĩnh lặng.Hồ Xích Nhi, Trương Vệ, Dương Nhâm, Dương Ngang chư tướng và Lý Túc đều bị tiếng kèn lệnh dồn dập đó đánh thức, tất cả vội vàng mặc giáp trụ rồi vội vã đến trung quân đại trướng tụ họp. Tướng sĩ trong đại doanh cũng rối rít thức dậy mặc giáp trụ ngay lập tức trong doanh trại quân Lương Châu náo động, ánh lửa soi sáng, chư tướng vội vã chạy tới trung quân đại tướng. Cao Thuận đã sớm khôi giáp chỉnh tề đứng uy nghiêm trước án giống như một cây tùng ngàn năm. Cao Thuận liếc mắt nhìn qua chư tướng rồi lên tiếng: "Vừa rồi quân xích hầu cấp báo, quân Tào bên trong thành Hứa Xương đang tụ tập lại, rất có thể chúng thừa dịp đêm nay phá vây"."Hả, chúng muốn phá vây?""Rốt cuộc quân Tào đã không thể chịu được nổi sao?""Ha ha ha, điều này rất tốt".Chư tướng nghe vậy không những không kinh hãi mà còn lấy đó làm vui mừng, xoa tay chuẩn bị cùng quyết chiến với đại quân Tào, chỉ duy có Lý Túc hỏi: "Tướng quân, xin hỏi quân Tào định phá vây hướng nào?"Cao Thuận nói: "Các cửa bắc, tây và đông thành Hứa Xương đều đốt lửa, có quân đội tụ tập chỉ duy có cửa nam thành vẫn tối đen, không hề có động tĩnh gì".Hồ Xích Nhi nói: "Nói như vậy quân Tào chuẩn bị đồng thời phá vây từ ba cửa bắc, tây và đông phải không?"Điều này hoàn toàn có thể" Cao Thuận gật đầu nói: "Quân Tào binh nhiều, chúng có đủ năng lực đồng thời phá vây từ ba hướng thế nhưng dựa vào kinh nghiệm chinh chiến nhiều năm của bản tướng quân mà phán đoán quân Tào nhất định chỉ hư trương thanh thế ở ba hướng này. Mục đích chính thức của chúng là tập trung binh lực về cửa nam và phá vây từ đây"."Hả" Lý Túc trầm ngâm nói: "Hướng phá vây ở cửa nam sao?""Đi" Cao Thuận vung tay, hắn cao giọng nói: "Chư vị hãy cùng bản tướng quân tới cửa nam xem tình hình thực sự"."Tuân lệnh".Chư tướng ầm ầm trả lời.Trong lúc ba cửa đông, tây và bắc ầm ĩ vang trời thì trái lại cửa nam có vẻ vô cùng tĩnh lặng một cách dị thường. Trên lâu thành chỉ có mấy tên lính gác đêm đứng thẳng như thương, còn có mấy ngọn đuốc dựng nghiêng trên tường thành cháy yếu ớt, tất cả đều bao phủ một bầu không khí trầm lặng giống như Cửu U địa ngục. Ngồi trong địch lâu tối đen, Tào Tháo không hề quan tâm tới giá lạnh, tay áo của hắn quấn lên, hai tay hắn được quấn vải bố dầy đặc, mỗi tay một cái dùi trống đứng trang nghiêm trước một chiếc trống trận lớn còn cao hơn cả hắn. Sương đêm, giá rét làm thành một màn sương trắng trên chòm râu của hắn"Tuân Úc nhìn sắc trời, hắn nhìn Tào Tháo nói: "Chúa công, giờ dậu đã tới"."Ừ" Tào Tháo gật đầu hắn nhìn Tào Hưu đang đứng nghiêm phía sau mình nói: "Văn Liệt, đốt lửa".Tào Hưu đột nhiên quay người, hắn nhìn quân thân binh lập trận phía sau quát to: "Đốt lửa".Lúc này hai tên thân binh mới cầm hai cây đuốc trong tay quăng vào đống củi trước đó đã được dội dầu lửa, lửa lập tức bùng cháy, ánh lửa, bập bùng vọt cao mấy trượng. Ngay trong lúc đó hai chiếc dùi trống trong tay Tào Tháo cũng nặng nề nện vào mặt trống trận, trong đất trời đen kịt, u ám, tiếng trống trận vang lên. Mấy người Tuân Du đang đứng trang nghiêm nagy sau lưng Tào Tháo cũng đột nhiên cảm thấy trái tìm mình nhảy dộn dã giống như đang hoà nhịp theo nhịp trống trận.Dưới thành lâu, Trương Liêu giơ thương chỉ thẳng lên trời, quát to: "Mở cổng thành ra".Không đợi cổng thành được mở ra hết, Trương Liêu lập tức hai tay cầm hai bao tải nhét đầy đất bên trong nặng chừng hai trăm cân đặt lên vai, hắn quay đầu lại sau quát to: "Hai ngàn binh lính cũng vác những bao tải đầy đất lên vai, đi theo sau Trương Liêu mãnh liệt tiến ra ngoài cổng thành, lợi dụng bóng đêm che giấu tiến tới chiến hào bên ngoài thành. Bóng đêm đen kịt bên ngoài thành làm quân Tào rất khó nhìn thấy mặt đất, ngay khi chúng tiến đến bờ chiến hào thì có rất nhiều binh sĩ trượt chân ngã xuống chiến hào, ngay lập tức chúng bị những hàng rào sừng hươu sắc bén đâm xuyên qua thân thể, tắt thở cả ngay trước khi tiếng rên rỉ của chúng vang xa trong đêm tối. Bóng đêm đen kịt làm rất khó nhận ra bóng người, nó giúp ngăn cản quân cung thủ trên các toà tiễn tháp bắn tên giết chết quân lính Tào quân đang lấp chiến hào.So với lực sát thương khủng khiếp của quân cung thủ Lương Châu thì việc trượt chân té ngã xuống chiến hào không còn ý nghĩa gì nữa.Cao Thuận cùng chư tướng đang đứng trên đài quan sát, quan sát động tĩnh của quân Tào.Trên lâu thành Hứa Xương đang tĩnh lặng, không một tiếng động đột nhiên phát lên ánh lửa cháy rừng rực, tiếp theo đó là tiếng trống trận vang lên kịch liệt rồi cổng thành đang đóng chặt cũng ầm ầm mở ra, quân Tào đông nghịt tư ftrong thành cuồn cuộn tiến ra khỏi thành. Đáng tiếc bên ngoài thành bóng đêm đen kịt, khoảng cách lại xa nên không có cách nào nhìn thấy rõ hành động của quân Tào nhưng Cao Thuận vẫn có thể dựa vào kinh nghiệm sa trường phong phú của mình mà phán đoán chính xác, hắn quay đầu lại nhìn chư tướng nói: Đây là Tào Tháo đang cho quân lính lấp chiến hào. Ha ha, quân Tào thực sự lựa chọn phá vây ở cửa nam"."Tào Tháo quả nhiên tính toán rất kỹ lưỡng, hắn nhân dịp đêm tối cho quân ta lấp các chiến hào để quân cung thủ của quân ta không thể bắn chính xác" Lý Túc cười nhạt nói: "May mà quân ta đã sớm có phòng bị".Cao Thuận đột nhiên quay đầu nói quát to: "Cú Đột".Cú Đột tiến lên đáp: "Có mạt tướng".Cao Thuận nói: "Phóng hoả tiễn, đốt lửa các đống củi""Tuân lệnh".Cú Đột trả lời rồi hắn giương cung lắp tên.Ngay lập tức có một tên lính tiến lên cầm đuốc châm vào đầu mũi lang nha tiến được quấn dây gai, sợi gây gai đã được tẩm dầu lả lập tức bắt lửa bùng cháy, Cú Đột lập tức nâng thiết thai cung nhắm bắn một mũi tên về phía trước. Mũi hoả tiến sáng rực làm thành một đường cong trong không trung sau đó cắm một cách chính xác xuống một đống củi khô chồng chất được bố trí trước đó ở trong chiến hào. Nguồn tại http://TruyệnFULL.vnThì ra ngay khi thiết lập chiến hào Mã Dược và Giả Hủ đã đóan trước quân Tào có thể nhân dịp bóng tối tiến ra lấp chiến hào, cả hai liền sắp đặt biện pháp phòng ngừa thích ứng. Trong lòng chiến hào cứ cách ba mươi bước chân lại bố trí một đống củi khô, bên ngoài đống củi khô phủ lên rơm dạ, cỏ khô dễ dẫn lửa vì để phòng ngừa quân Tào trước đó dùng hoả tiễn đốt cháy, mặt hướng về Hứa Xương thiết lập hơ nghiêng và cả hàng rào bảo vệ. Đối với vị trí của những đống củi khô này Cú Đột thông hiểu như lòng bàn tay, hơn nữa những mục tiêu này lại rất lớn nên dù Cú Đột có nhắm mắt lại cũng dễ dàng bắn trúng.Đám cỏ khô bao phủ bên ngoài đống củi nhanh chóng bén lửa, ánh lửa lập tức vọt lên cao.Cú Đột bắn liên tiếp mười mấy mũi tên, đốt cháy mười mấy đống củi, ngọn lửa bốc cháy hừng hực, ánh lửa bốc lên coa có thể soi sáng ngoài thành Hứa Xương rõ ràng như giữa ban ngày, nhất cử nhất động của quân Tào lúc này đều lọt vào trong tầm mắt.Cao Thuận giơ cánh tay cụt, cố sức chỉ thẳng về phía trước, hắn quát to: "Bắn tên".Cao Thuận vừa ra lệnh một tiếng, quân cung thủ Lương Châu trên tiễn tháp giống như những cỗ máy giết người lạnh như băng giá. Chúng cứng nhắc, lạnh lùng giương cung lắp tên, bắn tên, lại giương cung, lại bắn tên. Sau khi mỗi một tên cung thủ bắn ra mười hai mũi tên chúng lập tức xuống dưới tiễn tháp nghỉ ngơi nhưng tên cung thủ thay phiên lại lập tức tiến lên tiễn tháp giương cung bắn vào quân Tào. Cứ như vậy làm thành một vòng liên hoàn không ngừng nghỉ. Những cơn mưa tên trong tích tắc trùm lên đầu những binh lính lấp chiến hào của quân Tào mà trong kho đó quân cung tiến thủ trấn thủ trên lâu thành vì khoảng cách xa cũng như vì bầu trời tối đen nên chúng không thể nào bắn áp chế quân cung thủ Lương Châu trên tiễn tháp, chúng chỉ biết giương mắt nhìn chiến hữu của mình ngã gục xuống từng mảng một.(Quân Lương châu đào chiến hào cách tường thành Hứa Xương vừa một tầm tên vì vậy quân cung tiễn thủ trên thành Hứa Xương không thể bắn tới quân cung thủ Lương Châu trên tiễn tháp)Quân Tào lớp trước chết lớp sau tiến lên, rất nhiều người chết. Chỉ trong vòng chưa tới nửa canh giờ tám ngàn quân tinh binh của Trương Liêu đã bị chết gần một ngàn quân, số binh lính bị thương nhiều vô kể trong khi đó chiến hào của quân Lương Châu mới chỉ lấp được chưa đầy hai trượng. Với tốc độ thương thế kinh hoàng thế này chỉ e ngay khi chưa lấp hết chiến hào, tàm ngàn tinh binh của Trương Liêu đã thương vong hết không còn được mấy người. Tào Tháo đang đứng dõi theo cuộc chiến từ sau hắn vang lên tiếng bước chân dồn dập, hắn vội vàng quay đầu lại nhìn thì thấy Trương Liêu người đầy bụi đất đang bước nhanh tới, Trương Liêu ôm quyền kích động nói: "Chúa công, quân cung thủ trên tiễn tháp của quân Lương Châu đều là quân cung thủ thiện chiến, kỹ thụât bắn của chúng rất tốt. Quân ta thương vong quá nhiều, cứ tiếp tục như vậy thì chỉ e không trụ được"."Chúa công, sao chúng ta không phái quân cung thủ ra khỏi thành bắn áp chế?" Mưu sĩ Lưu Diệp đề xuất: "Nếu không việc tướng sĩ bị thương vong vô cùng nặng nề thế này, rất có thể làm giảm nhuệ khí của bính lính, bất lợi cho việc phá vây"."Áp chế? Bắn áp chế như thế nào?" Tào Tháo chỉ tay ra ngoài thành chìm trong bóng tối đen kịt nói: "Tử Dương, ngươi có thể nhìn thấy vị trí của quân Lương Châu trên tiễn tháp không? Quân Lương Châu có củi khô trong chiến hào cháy chiếu sáng nhưng quân ta có thể dùng cái gì đốt cháy để soi đường. Quân ta không nhìn thấy quân Lương châu, quân cung thủ bắn áp chế như thế nào?"Cái này…".Lưu Diệp cứng họng, hắn quay đầu nhìn thì chỉ thấy bên ngoài thành là một mảng tối đen kịt. Bên trong quân doanh của quân Lương Châu đối diện không có một tia ánh sáng. Quân sát thủ Lương châu có thuật bắn như thần kia giống như những sát thủ ẩn nấp trong bóng tối, âm thầm hạ sát con mồi, lạnh lùng mà hiệu quả giết hại không biết bao nhiêu quân Tào không chỗ ẩn thân. Nhìn thấy tình cảnh này Lưu Diệp không khỏi thở dài quay đầu đi, hắn không nỡ nhìn thấy một màn bi thảm dưới thành. Bên cạnh Lưu Diệp, Tuân Úc, Tuân Du, Trình Dục mấy người cũng một mực im lặng. Mấy người này biết Tào Tháo đương nhiên có dụng ý nên không ai có hành động gì ngăn cản Tào Tháo.Trương Liêu nói vẻ bi thảm: "Chúa công, chẳng lẽ thật sự không còn cách nào sao?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận