Hôn Nhân Mạnh Mẽ: Sếp Tha Cho Tôi Đi


Lúc họ rời đi thì đã là buổi chiều, gần tới buổi tối, Trường An ngồi vào trong xe, Lạc Sâm cũng đi theo vào, anh quay đầu nhìn cô gái bên cạnh, tóc của cô bởi vì thời gian xã giao hơi dài mà có chút rối loạn, vì vậy anh tự nhiên giúp cô vén tóc về phía sau tai.


Động tác dịu dàng lại mang theo một chút hơi thở mập mờ, làm cho Trường An không tránh khỏi cảm thấy lỗ tai có chút đỏ lên, còn có cảm giác ngứa ngáy.


“Xấu hổ sao?” Giọng nói tràn đầy từ tính của Lạc Sâm quanh quẩn bên tai cô, giống như cơn gió ấm áp ngày xuân thổi trên mặt, có chút hư ảo.


Giống như giờ phút này, anh thật sự yêu cô.


Ngay sau đó, Trường An hồi hồn, âm thầm chửi mình suy nghĩ quá nhiều, sau đó nói: “Không có.”


Sau khi nói xong, đột nhiên Lạc Sâm cười sảng khoái, làm mặt Trường An lại đỏ lên lần nữa.


“Lái xe!”


Giọng nói của anh vẫn còn vang bên tai cô, chiếc xe giống như mũi tên xông ra ngoài, Trường An cảm thấy thật tuyệt vời, loại cảm giác này không có lúc cô mới tới nơi này, mà là lúc rời khỏi.


Nửa tiếng sau, xe chạy tới biệt thự của Lạc Sâm, biệt thự theo phong cách châu Âu tản ra cảm giác trang trọng cổ xưa, mà nơi này không có quá nhiều người hầu hạ, bởi vì Lạc Sâm và Lạc Lịch đều có đặc điểm giống nhau, không thích quá nhiều người, bọn họ đều là người thích hưởng thụ không khí yên tĩnh.


Ngày hôm nay trôi qua thật chậm rãi, Trường An xuống xe, trực tiếp trở về phòng ngủ của mình.


Cô vẫn luôn có phòng riêng trong ngôi biệt thự này, Lạc Sâm cũng không giống như nam chính trong tiểu thuyết, lấy đủ loại phương thức đi vào phòng cô, sau đó ở đó như vậy——


Nhưng tối nay có chút khác biệt.


Ánh đèn lờ mờ chiếu sáng gương mặt Trường An đang chuẩn bị đi tắm, có một loại khí phách cướp đoạt lòng người, đột nhiên cánh cửa bị người ta kéo một cái, Lạc Sâm không mặc quần áo, hạ thân chỉ vây một cái khăn tắm đứng ở đó.


“A——” Vội vàng che hai mắt mình, sau đó Trường An xoay người: “Anh làm gì vậy?”


“Phòng tắm phòng anh bị hư, em cho anh mượn dùng một chút——”

“Phòng tắm phòng anh bị hư, em cho anh mượn dùng một chút——”


Sau đó liền nghe một trận tiếng bước chân, trực tiếp vượt qua bên cạnh cô, sau đó là âm thanh kéo cửa, chờ đến khi Trường An cẩn thận quay đầu lại, Lạc Sâm đã không còn ở đây, trong phòng tắm cũng truyền đến tiếng nước chảy——


Tại sao có thể như vậy?


Trường An không muốn im lặng, nhưng cô cũng không biết nên nói cái gì, đây là nhà của người ta, người ta không cần lấy cớ cũng có tư cách đi vào nơi này, mà cô thì sao? Nên làm gì đây?


Không phải nói chuẩn bị đi tắm sao?


Nghĩ tới đây, đột nhiên Trường An có chút khó chịu, rõ ràng mình chuẩn bị đi tắm rồi ngủ, nhưng không ngờ người đàn ông này lại tới đây, làm cho cô không kịp ứng phó.


Kết quả là, Phó Trường An tiểu thư dịu dàng xinh đẹp ngoan ngoãn ngồi ở mép giường, chờ người ở bên trong tắm xong, sau đó đi tắm.


Tốc độ tắm của Lạc Sâm rất nhanh, Trường An chỉ ngồi chờ một lát, cửa phòng tắm liền bị Lạc Sâm mở ra, cô rất tự nhiên ngẩng cao đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, ánh mắt không tránh khỏi sáng lên.


Lạc Sâm sau khi tắm xong, giống như một con yêu tinh.


Đúng vậy, yêu tinh, giọt nước tí tách nhỏ xuống từ sợi tóc của anh, sau đó rơi trên mặt đất, không phát ra tiếng vang nào, vóc người của anh cao gầy cân đối, cơ bụng tám múi giống như tác phẩm hoàn mỹ mà Thượng Đế ban tặng cho anh, phát ra mị hoặc chỉ có người đàn ông này mới có.


Trường An nhìn thấy có chút ngây ngốc.


Lạc Sâm nâng môi cười một tiếng, sau đó đi tới trước mặt cô, lấy tư thế cao quý nhìn cô.


“Nước miếng đang chảy——”


Trường An cuống quýt lấy tay sờ lên khoé miệng, vẫn khô ráo như trước, trong nháy mắt liền ý thức được mình bị đùa giỡn, cô đứng lên, đột nhiên bị Lạc Sâm ôm vào trong ngực.


Tay anh thuận thế xoa nhẹ lưng cô, dịu dàng tỉ mỉ, giống như đang vuốt ve tác phẩm nghệ thuật——

Tay anh thuận thế xoa nhẹ lưng cô, dịu dàng tỉ mỉ, giống như đang vuốt ve tác phẩm nghệ thuật——


“Nhanh đi tắm đi, anh chờ em.” Lạc Sâm nói thật nhỏ, sau đó đẩy một cái, liền đem Trường An đưa đến cửa phòng tắm.


Trường An vẫn còn ngây ngốc, nhưng cũng tiêu sái đi vào, sau khi lấy lại tinh thần liền vội vàng khoá trái cửa, gương mặt lập tức đỏ hồng.


Tại sao? Tại sao anh có thể nói ra câu nói mập mờ như vậy?


Đáng sợ nhất là, tại sao đáy lòng cô lại không chán ghét chút nào?


Nước nóng chảy xuống, giội lên người cô, lỗ chân lông toàn thân giống như đồng loạt giãn ra, mà động tác tắm rửa của Trường An lại càng ngày càng chậm, giống như là cố ý cọ xát.


Cô đương nhiên nghe được âm thanh TV phòng mình đang mở, sau đó nhiều tạp âm vang lên.


Ý là sao?


Ý là Lạc Sâm vẫn chưa đi đúng không? Tại sao anh không đi? Tại sao phải đợi trong phòng cô?


Trường An không hiểu nổi, không thể làm gì khác là tiếp tục tắm rửa——


Mười phút trôi qua——


Nửa tiếng trôi qua———


Một tiếng trôi qua————


Trường An sắp khóc, trên người cũng bị tắm đến nỗi tróc một lớp da, tại sao người bên ngoài còn chưa bỏ đi?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận