Hôm nay vợ kiếm chuyện với anh chưa?


Edit:Min
“Không có, đã trễ như vậy, em nghỉ ngơi trước đi, anh đi ra ngoài một chuyến." Giọng nói của Giang Mộ Trì vẫn lạnh băng như cũ, ngay cả biểu cảm đều là một bộ dáng lạnh lùng, đứng lên để Kiều Dư An nằm xuống giường bệnh liền đi ra ngoài.
"Ai, anh đừng đi." Kiều Dư An trơ mắt nhìn Giang Mộ Trì đi ra, nắm chặt tay nhỏ thở phì phò nện trên chăn, nói một mình: "Ngươi kiểu gì vậy, mình là bệnh nhân, còn đối với mình lạnh lùng như vậy."
Nói môt hồi, Kiều Dư An đều muốn khóc lên, trong lòng ê ẩm, khó chịu chết rồi, giống như là có đồ vật gì đánh vào trên ngực, cô chưa từng có cảm giác như vậy.
Cô biết lần này là cô đã làm sai trước, cô cũng xin lỗi rồi, Giang Mộ Trì vì sao còn lạnh lùng với cô như vậy, không biết người bị bệnh cần quan tâm sao, vừa rồi cô đã lùi bước, nhưng Giang Mộ Trì vẫn không để ý tới cô.
Kiều Dư An vốn cũng không phải là người thuận theo ý người khác, Giang Mộ Trì lạnh lùng như vậy, cô cũng nên phản bác lại, nằm xuống giường bệnh che chăn mền, nói nhỏ: "Hừ, không để ý thì không để ý, vậy mình cũng không để ý tới anh ấy là được."
Lời này vừa nói xong, khóe mắt có giọt nước rơi đến tóc mai bên tay, cô vung tay, nhắm mắt lại tùy ý nước mắt từ khóe mắt rơi vào sợi tóc, ủy khuất, có lẽ là quá mệt mỏi, bị chọc tức liền ngủ mất.
Qua mười mấy phút, trong phòng không còn âm thanh nào, Giang Mộ Trì rón rén đi vào, nhìn thoáng qua cái bình một chút, còn thừa lại nửa bình, lại ngồi xuống chờ đợi.
Dịch chăn mền cho cô, phát giác góc chăn có chút ẩm ướt, lúc này mới đi xem, thấy mặt mũi cô tràn đầy nước mắt, một khoảnh khắc đó, tim của Giang Mộ Trì bị hung hăng nhói một cái, không khỏi nghi ngờ bản thân, đối với cô ấy có phải quá đáng không?
Nhưng một lát sau, lại cảm thấy chuyện như hôm nay quá mức nguy hiểm, nếu như không cho Kiều Dư An thêm chút giáo huấn, chỉ sợ đời này cô cũng không nhớ.
Giang Mộ Trì tiến vào phòng vệ sinh vắt khăn mặt lau mặt cho cô, đầu ngón tay vuốt ve bờ môi cô, bởi vì bị bệnh, hơi có vẻ tái nhợt, cô như vậy khiến Giang Mộ Trì rất khó chịu, vẫn là cô nhảy nhót tưng bừng làm cho Giang Mộ Trì an tâm.
Thì ra, trong bất tri bất giác, đã có thay đổi lớn như vậy.
Ngày thứ hai Kiều Dư An tỉnh lại thì đã triệt để hạ sốt, bệnh tới thì như núi đổ bệnh đi thì như kéo tơ, hiện tại lại nhảy nhót tưng bừng.

Chỉ bất quá Kiều Dư An thật sự là nhảy nhót tưng bừng không nổi, thái độ của Giang Mộ Trì với cô vẫn như hôm qua, lạnh lùng, buổi sáng tỉnh lại lại chuẩn bị bữa sáng cho cô, nóng hổi, anh nói chuyện lại luôn luôn tích chữ như vàng, có thể nói một chữ tuyệt đối không nói hai chữ.
Giang Mộ Trì đối với cô như vậy, cô cũng không muốn cúi đầu đi dỗ dành anh, hơn nữa hôm qua cô đã cúi đầu, hôm nay tuyệt đối không cúi đầu nữa, Kiều Dư An cũng là một cô gái quật cường nha.
Cứ như vậy, giữa Kiều Dư An cùng Giang Mộ Trì liền tràn ngập một loại không khí khó hiểu, hai người đều không nói lời nào, cũng không nhìn nhau một chút, tuyệt không giống dáng vẻ trước đó, Thiệu Tiêu phát hiện trước nhất, về sau Kiều Thừa Tu cũng phát giác, nhưng mà Kiều Thừa Tu cũng không nói thêm gì, giữa vợ chồng làm gì có chuyện không cãi vã, anh cũng không thể quản hết, hôm qua cho Giang Mộ Trì một quyền đã nói với Triệu Di, về sau bị Triệu Di thì thầm một đêm.
Cứ nói anh không nên như vậy, sẽ phá hư tình cảm của hai vợ chồng An An, mặc dù anh là anh trai, nhưng An An đã kết hôn, liền phải nể Giang Mộ Trì một chút, lần này cũng là An An có lỗi trước, không nên trách lên đầu Giang Mộ Trì.
Vợ mình đều như vậy nói, Kiều Thừa Tu coi như muốn quản chuyện của hai người cũng phải ước lượng một chút, cho nên chỉ coi như không có trông thấy, dù sao vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa, không bao lâu nữa liền sẽ tốt.
Sau khi trở về Vân Thành, Kiều Thừa Tu mới nói chuyện này cho cha mẹ, khiến Kiều Dư An mới trở về không bao lâu, cha mẹ liền giết tới.
"An An, khỏe chưa?" Lúc Kiều Dư An trông thấy mẹ mình, theo bản năng giả suy yếu, muốn nhảy nhót tưng bừng thì còn được chứ, nhưng phải dành lấy lòng thương cảm của mẹ mình trước.
"Mẹ, con còn có chút khó chịu." Kiều Dư An cúi đầu cau lông mày, một bộ dáng khó chịu, quả nhiên khiến mẹ Kiều đau lòng: "Còn có chỗ nào không thoải mái không? Muốn lại đi bệnh viện kiểm tra một chút nữa không, con thật là, không cẩn thận như vậy."
"Mẹ, bác sĩ nói không sao, không cần đi bệnh viện." Giang Mộ Trì vừa vặn đổi quần áo từ trên lầu đi xuống, chuẩn bị đến công ty, trước khi ra cửa, phơi bày ngụy trang của cô.
Mẹ Kiều là nhiều người tinh tế, vừa nhìn liền đoán được Kiều Dư An là cố ý giả vờ, lập tức một bàn tay vung tới trên vai của cô, giọng nói đề cao tám trăm lần: "Cái con nhóc này, còn dám giả bệnh đến dọa mẹ, con muốn tức chết mẹ sao? Ngày nào cũng vậy, liền chỉ biết chạy loạn khắp nơi, con xem một chút, gây ra tai họa lớn như vậy, kém một chút anh của con liền muốn báo cảnh sát, "
Kiều Dư An thoáng nhìn, trừng Giang Mộ Trì một chút, không phải lạnh lùng sao? Lúc này làm sao "nhiệt tình" như thế? Chính là cố ý, cố ý đối nghịch với cô, tức chết cô!
Giang Mộ Trì không nói gì nữa, đi ra ngoài đi làm, để mẹ Kiều kéo cổ áo của Kiều Dư An: "Con làm gì chứ? Mẹ nói con đấy, con nhìn A Trì đã làm cái gì?"

"Mẹ, con còn là một bệnh nhân đấy? Có thể thủ hạ lưu tình không?" Kiều Dư An ủ rũ ngồi ở trên ghế sa lon, trong lòng mắng Giang Mộ Trì một trăm lần, để cô đối phó với hai con lão hổ, quá khi dễ người, cô thề, nếu cô chịu thua trước thì cô chính là heo!
"Con cũng là một bệnh nhân, tại sao mẹ không suy nghĩ cho con một chút?" Mẹ Kiều ngồi đối diện Kiều Dư An, mặt đối mặt phát biểu.
Mẹ Kiều lời này để Kiều Dư An gấp gáp: "Mẹ, mẹ thế nào? Ngã bệnh lúc nào, con làm sao không biết?"
"Mẹ sao.. " Mẹ Kiều đấm đấm ngực: "Mẹ mắc bệnh tương tư, mẹ vô cùng nhớ nhung con gái  khi còn bé của mẹ, ngoan ngoãn đáng yêu, làm cho người ta yêu thương, con gái tốt như vậy, làm sao khi trưởng thành lại biến thành con đây? Nghiệp chướng a!"
Kiều Dư An: ". . ."
"Mẹ, là người đều sẽ lớn lên, hơn nữa mẹ không cảm thấy trưởng thành con càng thêm đáng yêu sao?" Kiều Dư An nháy nháy mắt, cố gắng biểu hiện một mặt đáng yêu của mình.
Mẹ Kiều quan sát tỉ mỉ, dường như đang suy tư điều gì, ngay lúc Kiều Dư An tưởng rằng mẹ già nhà mình sẽ khích lệ mình một chút, mẹ Kiều lắc đầu, vô cùng lạnh lùng vô tình: "Không cảm thấy."
Kiều Dư An: "? ? ?"
Hừ!
Mẹ Kiều nói liên miên lải nhải, nói hồi lâu, kém một chút khiến Kiều Dư An che lỗ tai cầu xin tha thứ, cũng may mẹ Kiều rất nhanh liền nói mệt mỏi, ngồi xuống uống nước, lỗ tai của Kiều Dư An rốt cục cũng có thể nghỉ ngơi một hồi.
Nhưng mà ai biết cha Kiều luôn luôn không phàn nàn cô hôm nay cũng đi theo nói dông dài: "An An, lần này, con làm không đúng, đêm hôm khuya khoắt, để anh con cùng A Trì chạy tìm khắp núi đồi, chỗ kia hoang tàn vắng vẻ, có thể tìm được con đều là ông trời phù hộ."
"Nghe anh trai con nói lúc đưa con đến bệnh viện xém một chút là sốt tới bốn mươi độ, may mắn A Trì tìm được con." Lần này, cha Kiềua cũng không thể không nói, con rể nay rất tốt, có gánh vác, có năng lực.

"Cha, con biết sai rồi, con cũng xin lỗi rồi mà." Trong lòng Kiều Dư An còn sợ hãi, về sau cũng không dám một mình làm việc nữa.
"Nhưng cha thấy con và Trì có vẻ như chiến tranh lạnh?" Cha Kiều cũng là đàn ông, nhìn Giang Mộ Trì một chút, liền biết chuyện không đơn giản, bọ họ tiến đến, Giang Mộ Trì đều không có hé nụ cười, Kiều Dư An bệnh còn không có khỏe lại, giờ này, còn muốn đến công ty, chính là náo loạn chút gì.
Kiều Dư An không nghĩ tới cha già lợi hại như vậy, đành phải tận lực trấn định một chút, thề thốt phủ nhận: "Không có, con làm sao lại giận dỗi với anh ấy đâu, khẳng định không có."
Mặc dù Giang Mộ Trì khi dễ người như thế, nhưng cô đại nhân không chấp nhặt với tiểu nhân, không nói xấu anh trước mặt cha mẹ.
"Thật không có?" Cha Kiều không tin.
"Thật không có mà, cha mẹ cứ yên tâm đi, con và Giang Mộ Trì vẫn rất tốt đẹp." Chính là anh không để ý tới con, con cũng không để ý tới anh.
"Vậy là tốt rồi, con đó, cũng nên trưởng thành, A Trì là một đứa không tệ, con cùng A Trì phải hòa thuận." Cha Kiều thấy hỏi nhiều cũng hỏi không ra, dứt khoát liền không hỏi, đại khái chính là giận dỗi đi, cứ để cho vợ chồng trẻ tự mình xử lý một chút.
"Con hiểu rồi." Kiều Dư An gật đầu như giã tỏi, nào dám cự tuyệt, bây giờ đối với cha mẹ, Giang Mộ Trì mới là con của bọn họ đâu, địa vị còn cao hơn cô.
Cha Kiều mẹ Kiều ngồi một hồi liền đi, chính là đến xem Kiều Dư An như thế nào, nhìn cô còn khỏe cũng yên lòng.
Cha mẹ đi, Kiều Dư An cho là mình rốt cục có thời gian thanh tịnh, mới vừa rồi bị cha mẹ nói đến đau cả đầu, còn không thể phản bác, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo.
Nhưng cha mẹ chân trước đi, chị dâu Triệu Di chân sau liền đến.
"Chị dâu, sao chị lại tới đây?" Kiều Dư An cười hì hì nghênh đón, quan hệ của cô và Triệu Di càng giống bạn bè.
“Chị tới thăm em một chút, đêm qua gây ra chuyện lớn như thế, hù chết người, hiện tại thế nào?" Triệu Di thả đồ vật xuống, lôi kéo Kiều Dư An nhìn kỹ một chút, mới yên tâm: "Còn tốt, khuôn mặt nhỏ xinh đẹp không có hủy dung, rừng sâu núi thẳm mà cũng dám đi, gặp phải động vật nào hung mãnh em muốn khóc cũng không có chỗ khóc."
"Chị dâu, em biết sai ròi, chị đừng nói em nữa, cha mẹ mới vừa nói em nửa ngày, mới đi khỏi đây." Bây giờ Kiều Dư An chỉ biết nói xin lỗi và sai rồi, chưa từng có lần nào giống lần này, chờ một chút còn phải giải thích với Lâm Tự Cẩm bên kia, lại phải bị mắng, cô chính là bị mắng sinh bệnh luôn nha.

"Cha mẹ mới đi, sớm biết chị tới sớm một chút."
"Sau đó cùng cha mẹ hợp sức đánh em?" Kiều Dư An buồn khổ.
“Ai nỡ đánh, tính tình em trẻ con, ai, A Trì đâu? Trên lầu nghỉ ngơi sao?" Triệu Di từ khi tiến đến liền không có trông thấy Giang Mộ Trì.
"Không có, anh ấy đến công ty." Nói đến Giang Mộ Trì, trong mắt Kiều Dư An liền ảm đạm, Triệu Di là người từng trải, làm sao lại không hiểu.
"Em giận dỗi A Trì giận rồi?" Triệu Di uống một hớp nước, lại nói: "Buổi sáng anh của em nói với chị, trên đường đi em và A Trì đều không nói lời nào với nhau, đây là thế nào?"
Kiều Dư An cúi đầu xoắn ngón tay, đại khái là bởi vì trạc tuổi Triệu Di, có chút không muốn nói với cha mẹ, lại muốn nói với Triệu Di.
"Chị dâu, không trách em được, Giang Mộ Trì không để ý tới em trước, từ hôm qua đã bắt đầu, anh liền lạnh lùng với em, em hỏi anh chỉ đơn giản đáp một câu, mặt cũng lạnh như băng, em không hỏi anh liền không để ý tới em, em mới không muốn phản ứng với anh." Nói đến, Kiều Dư An cũng là rất ủy khuất, cô đã chủ động nhận lỗi, thế nhưng Giang Mộ Trì mặt không biểu tình, lạnh giống như Bắc Cực, cô cũng có chút tức giận.
"An An, khả năng A Trì chỉ là lo lắng em, em không biết, chiều hôm qua năm giờ, cậu ấy mới phát hiện em chưa có trở về, gọi điện thoại hỏi thăm chỗ của em khắp nơi, không ai hiểu được, sau khi nghe ngóng nhiều nơi mới biết được em có một câu lạc bộ, có phải em chưa từng nói với A Trì em có làm cho một câu lạc bộ?"
Kiều Dư An cắn cắn môi, giọng nói yếu đi rất nhiều: "Ừm, không có nói qua." Hai người cũng không có tán gẫu về chuyện công việc, Kiều Dư An cũng không có chủ động nói rằng mình có một câu lạc bộ chụp ảnh.
"Em biết A Trì là thế nào tìm được em sao? Là để cho người ta phá giải mật mã Wechat của em, tìm tin nhắn mới biết, sau khi tìm được địa điểm của em, cậu ấy nói cho anh trai của em rằng em mất tích, anh trai của em gấp giống như là kiến bò trên chảo nóng." Bây giờ trong đầu Triệu Di vẫn là bộ dáng của Kiều Thừa Tu, Kiều Thừa Tu bình thường cũng là nhân vật trấn định, sóng to gió lớn cũng đã gặp không ít, cũng không có lần nào thất thố giống như vậy, thế mà đánh Giang Mộ Trì.
"Đúng rồi, chị vốn còn muốn xin lỗi A Trì, đêm qua, anh trai của em là quá quá khích, đánh cậu ấy một quyền, ra tay nặng như vậy, không có xảy ra vấn đề gì chứ?"
Kiều Dư An đột nhiên ngẩng đầu, nhớ tới vết tím xanh trên cằm Giang Mộ Trì, có chút chật vật mở miệng: "Chị dâu, chị nói là anh hai em đánh Giang Mộ Trì?"
"Đúng vậy, cậu ấy không có nói với em sao? Đánh có nặng hay không, chị cũng không có trông thấy, chị mang theo chút thuốc tới." Triệu Di đêm qua nghe Kiều Thừa Tu nói, đã nói anh ngay lúc đó, thế nào cũng không thể đánh người, nói chuyện này Giang Mộ Trì thật sự là không có sai, cuối cùng người cũng là cậu ấy tìm tới, đánh người cũng quá không đúng, đây không phải ảnh hưởng tình cảm vợ chồng sao?
"Em có hỏi anh chuyện gì xảy ra, anh chưa hề nói, sau đó em liền không có quản." Bị Triệu Di kiểu nói như vậy, trong lòng Kiều Dư An áy náy dâng lên, là cô chơi trò mất tích trước, Giang Mộ Trì là người đầu tiên biết cô ở nơi nào, lại bị Kiều Thừa Tu đánh, chuyện này cũng không phải là trách nhiệm của anh, bị đánh cũng không phàn nàn, vẫn đi tìm cô, tính tình của người đàn ông này cũng quá tốt đi?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận