Hoàng Thượng Vạn Tuế


Có lẽ là bởi vì thời gian nửa năm, nên quan hệ hai nguời có chút xa cách, Tống Hiểu Hoa không biết phải nói những gì với Thẩm Cảnh, dù sao thì Thẩm Cảnh cũng đã lên cấp ba rồi, tư tưởng so với bé thành thục hơn, trong mắt Tống Hiểu Hoa, hình tượng Thẩm Cảnh vẫn luôn rất cao lớn, trước kia bé sẽ không lo lắng mà nói tất cả chuyện của mình ở trường cho Thẩm Cảnh nghe, nhưng bây giờ không biết Thẩm Cảnh có nguyện ý nghe hay không?


Bé có chút phiền lòng, Thẩm Cảnh đứng bên cạnh cũng đã nhận ra sự khác thường của bé, anh liền mở miệng trước hỏi: "Em học ở đây thấy như thế nào?"


Tống Hiểu hoa nghe vậy, vội vàng nói: "Rất tốt, anh còn nhớ Khoa Giai Nam không?"


Thẩm Cảnh nhíu mày, làm sao anh có thể không nhớ cậu bé cao lớn năm đó hay bắt nạt Tống Hiểu Hoa chứ, hiện tại trí nhớ của anh ngày càng tốt, anh nói: "Nhớ, làm sao vậy?"


Tống Hiểu Hoa cười rộ lên, nói: "Cậu ấy và em quan hệ rất tốt, còn có Trương Dao, em từng đề cập với anh, là người bạn tốt nhất của em, hai người bọn họ ở trường học đều rất chăm sóc em."


Thẩm Cảnh nghe vậy gật đầu một cái, nói: "Vậy thật tốt."


Bởi vì Thẩm Cảnh thường xuyên nhảy lớp, nói thật bạn bè thực không có mấy người, người duy nhất có quan hệ tương đối khá là Chúc Cao Nhất Suất, chỉ là sau khi anh nhảy lớp, quan hệ không tự giác cũng phai nhạt một chút.


Tống Hiểu Hoa cười lên, nói: "Chúng em còn hẹn ngày mai đi bơi ở hồ bơi!"


Thẩm Cảnh nhíu mày.


Tống Hiểu Hoa quay đầu, mong đợi nhìn Thẩm Cảnh hỏi "Anh có muốn cùng đi bơi hay không ạ?"


Vốn là Thẩm Cảnh muốn cự tuyệt, ở nước ngoài mới về nên chênh lệch múi giờ, nghĩ trở về nghỉ ngơi một lúc, điều chỉnh một chút, nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt mong đợi của Tống Hiểu Hoa, bất giác gật đầu nói: "Được."


Lập tức Tống Hiểu Hoa cười ngọt ngào, đôi mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm, nói: "Vậy thì tốt quá, không được lỡ hẹn nha, đến lúc đó em tới tìm anh."


Thẩm Cảnh nói: "Được."


Nói xong vấn đề này hai người bắt đầu nói sang chuyện khác, Tống Hiểu Hoa lại bắt đầu nhắc tới chuyện của mình trong trường, tóm lại Thẩm Cảnh vẫn ở bên cạnh nghe, Tống Hiểu Hoa nguyện ý nói cho anh, anh liền nghe, cũng sẽ không cảm thấy phiền.


Ngược lại cảm thấy hình như trong đầu có thể tưởng tượng được cuộc sống trong trường học của Tống Hiểu Hoa.


Ngày đi bơi hôm đó, lúc Tống Hiểu Hoa đến tìm Thẩm Cảnh, Thẩm Cảnh thu xếp xong đồ, quần bơi gì đó để cho Khương Hồng Cầm gửi về, Thẩm Cảnh không nhìn thêm, cầm đi.


Lúc đi trên đường với Tống Hiểu Hoa, Thẩm Cảnh cảm thấy có chút không thoải mái, bởi vì chiều cao cách xa, anh luôn phải ngẩng đầu lên nhìn Tống Hiểu Hoa, hai nguời đi cùng một chỗ, giống như là chị gái dẫn theo em trai nhà mình ra ngoài.


Đi tới chỗ hẹn, Tống Hiểu Hoa liền nói với Thẩm Cảnh: "Ở chỗ này, em hẹn gặp mặt Trương Dao và Khoa Giai Nam ở chỗ này."


Thẩm Cảnh gật đầu, Thẩm Cảnh hỏi " Bây giờ Khoa Giai Nam còn ngồi cùng bàn với em hay không?"


Tống Hiểu Hoa cười lên, nói: "Còn nha, em cảm thấy em và cậu ấy đặc biệt có duyên phận, năm thứ ba lúc chúng em chia lớp, cậu ấy lại được phân cùng lớp với em, giáo viên còn sắp xếp chúng em ngồi cùng bàn, sau khi sắp xếp chỗ ngồi, những người khác đều thay đổi, nhưng em và Khoa Giai Nam vẫn chưa từng đổi qua."


Thẩm Cảnh ồ một tiếng, nói: "Cậu ta có bắt nạt em nữa không?"


Tống Hiểu Hoa vội vàng lắc đầu, nói: "Anh Thẩm, anh còn nhớ chuyện hồi năm lớp một không? Khi đó Khoa Giai Nam không hiểu chuyện, sau đó cậu ấy đã nói xin lỗi rất nhiều lần với em, về mặt học tập, cũng thường giúp đỡ em, thật ra thì Khoa Giai Nam là người rất tốt."


Thẩm Cảnh ghen ghét gật đầu, nói: "Vậy thì tốt."


Thì ra dạy bé học không chỉ có một mình trẫm nha.


Đột nhiên tầm mắt Tống Hiểu Hoa dừng ở phía trước, vươn tay hướng về phía trước lắc lắc, nói: "Nơi này, Trương Dao, Khoa Giai Nam."


Thẩm Cảnh nhìn sơ qua hai nguời một chút.


Trương Dao có khuôn mặt đại chúng, nhìn cũng không đẹp lắm, đầu so với Tống Hiểu Hoa hơi thấp hơn một chút, chỉ là vóc người có vẻ nhỏ gầy, xem ra thật mộc mạc, cá tính thuộc loại không quá ngang ngược cũng không quá trầm lắng, bé quay đầu thúc giục Khoa Giai Nam một chút, sau đó bước nhanh đã chạy tới, nói: "Các cậu tới sớm nhỉ."


Tống Hiểu Hoa cười lên, nói: "Chúng mình cũng mới vừa đến."


Sau lưng Khoa Giai Nam vẫn như cũ không nhanh không chậm đi, kiểu tóc vẫn giống như năm đó nhìn thật khỏe mạnh, da ngâm đen, xem ra có chút khỏe mạnh kháu khỉnh, thuộc loại có vẻ khỏe mạnh.


Khoa Giai Nam liếc mắt nhìn Thẩm Cảnh đứng ở bên cạnh Tống Hiểu Hoa, hình như có cái gì nổi lên.


Trương Dao hưng phấn nhìn Thẩm Cảnh nói: "Đây chính là anh Thẩm cậu hay nói đó hả? Khoa Giai Nam, mau tới đây, cậu xem, người nổi tiếng của thành phố chúng ta đó nha." [email protected]đ!l%quy$đ^n


Khoa Giai Nam thành thật cười cười, nói: "Chúng tớ đã sớm biết."


Trương Dao hỏi "A, chuyện khi nào vậy?"


Khoa Giai Nam và Tống Hiểu Hoa nhìn nhau, không hẹn mà cùng nở nụ cười, Khoa Giai Nam nói: "Rất mất mặt, khi đó tớ bắt nạt Tống Hiểu Hoa, sau đó Thẩm Cảnh giáo huấn tớ một trận."


Trương Dao nhìn thân hình nhỏ bé của Thẩm Cảnh, hình như có chút không tin, cuối cùng nói: "Thì ra vậy, cậu đều đã nhận biết, còn tôi thì là người xa lạ."


Tống Hiểu Hoa nói: "Làm sao có thể vậy chứ?"


Thẩm Cảnh nhìn ba người đối thoại, cảm giác mình tùy tiện xen vào cũng không tiện, ba người quan hệ rất tốt, hình như cũng không có khe hở cho mình chen vào.


Xem ra cuộc sống của Tống Hiểu Hoa ở trường học trôi qua quả thật không tệ.


"Đúng rồi, cậu tên là Thẩm Cảnh đúng không, tôi nghe Tống Hiểu Hoa nói hiện tại cậu học lớp chín, bằng tuổi với tôi, thành tích học tập của tôi không tốt lắm, tôi đặc biệt kính nể những người học giỏi, làm sao cậu học được giỏi như vậy?" Trương Dao chủ động tới nói chuyện với Thẩm Cảnh.


Cái vấn đề này đã có không ít người đã hỏi anh, Thẩm Cảnh suy nghĩ một chút, nói: "Phương pháp của tôi là sử dụng thời gian một cách hiệu quả chuẩn bị bài tập đầy đủ."


Trương Dao hứng thú, hỏi "Cụ thể phải nên làm như thế nào? Tôi là người không quá thông minh, cậu phải nói rõ ràng với tôi, tôi mới có thể hiểu."


Thẩm Cảnh tiếp tục nói: "Vậy lấy tôi làm cái suy luận, nói thí dụ như, lúc tôi học kiến thức lớp một, mỗi ngày tôi sẽ ôn lại kiến thức đó, sau đó chuẩn bị bài của khóa sau, thời gian còn thừa lại dùng để học kiến thức lớp hai lớp ba, sử dụng hiệu quả thời gian còn thừa lại để nâng cao chính mình......"


Trương Dao ở bên cạnh nghe đến say sưa.


Tống Hiểu Hoa cùng Khoa Giai Nam đi cùng một chỗ, nhìn hai nguời, ánh mắt uám.


Khoa Giai Nam lấy ra một chút thạch hoa quả từ trong túi áo len lén đưa tới trước mặt Tống Hiểu Hoa, nói: "Cho cậu, đây là tôi lấy từ trong nhà ra."


Lúc Tống Hiểu Hoa nhận lấy, tay Khoa Giai Nam không cẩn thận đụng phải lòng bàn tay mềm mại trắng nõn của Tống Hiểu Hoa.


Khoa Giai Nam lập tức rút tay về.


Từ trước tới nay tình cảm đối với Tống Hiểu Hoa mà nói không cao lắm căn bản không phát hiện cái gì.


Bên cạnh, trên làn da ngâm đen của Khoa Giai Nam hiện lên một nét đỏ ửng khó có thể phát hiện. @Lạc_Thầ[email protected]


Đến hồ bơi, nam nữ liền rối rít đi thay đồ bơi, Thẩm Cảnh và Khoa Giai Nam hai nguời yên lặng đi, Khoa Giai Nam không hứng thú cho lắm, dù sao hai nguời cũng không quen thuộc lắm, sẽ phải thẳng thắn gặp nhau, nhưng lúc thấy Thẩm Cảnh nhanh chóng cởi quần áo, thay quần bơi đi xả nước.


Khoa Giai Nam vội vàng theo sát, tiến tới bên cạnh Thẩm Cảnh cũng đi xả nước.


Lúc Thẩm Cảnh nhìn sang, trong lúc vô tình liếc xuống hạ thân Khoa Giai Nam một cái, vừa thấy, trong lòng của anh liền thăng bằng lại, tuy nói khổ người vóc dáng của Khoa Giai Nam nếu so với mình đều phải lớn hơn một vòng, nhưng khi so sánh voi nhỏ của hai người, vẫn là anh hơn một bậc.


Nghĩ như vậy, tâm tình Thẩm Cảnh cũng không tự giác sung sướng một chút.


Bên cạnh, Khoa Giai Nam hình như còn có chút kiêng kỵ Thẩm Cảnh, có lẽ là năm lớp một lưu lại bóng ma, anh thận trọng hỏi: "Bây giờ anh học ở trường x sao?"


Thẩm Cảnh gật đầu, nói: "Ừ." 


Khoa Giai Nam hâm mộ nói: "Thật giỏi, ban đầu ý định của tôi là thi nơi đó."


Ban đầu Tống Hiểu Hoa muốn học trung học đệ nhất cấp với Thẩm Cảnh, Khoa Giai Nam không có ý kiến gì, nhìn thấy Tống Hiểu Hoa muốn học trường nào thì liền quyết định muốn học trường đó, chỉ là hai nguời cũng song song không có thi đậu, dù sao trung học đệ nhất cấp nơi Thẩm Cảnh học hàng năm hơn mấy ngàn vạn học sinh đều mơ tưởng đi vào, nhưng trường học qua lại cũng chỉ tuyển những người như Thẩm Cảnh.


Thẩm Cảnh hỏi "Vậy cậu chuẩn bị học ở đâu?"


Khoa Giai Nam báo tên trường học giống với Tống Hiểu Hoa.


Đột nhiên Thẩm Cảnh không nói tiếp, sau đó gật đầu một cái, liền đi ra ngoài.


Khoa Giai Nam vội vàng theo ở phía sau.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận