Hoàng Thượng Nói Phải


Edit: Meimoko


Beta: Kunnie


————-


Trong 5 ngày liên tục, Minh Ân Hoa duy trì lễ nghi quý tộc một cách hoàn mỹ, dáng người có chút rụt rè nhưng thần thái sáng láng, tinh lực vô hạn, từ sáng sớm đến hoàng hôn đã tiếp không ít phóng khách tại Bất Mã Đình. Nếu nhất định phải gặp, vậy thì cứ  làm như  thế  đi. Minh Ân Hoa khi ra quyết định này, không phải là không cam chịu, nhưng nàng là Minh Hạ Cung, chức trách cùng nhiệm vụ, nàng không được phép quên.


Nàng nghĩ cứ liên tục như thế này chắc sẽ mệt mỏi không thể chịu đựng được, nếu không thì cũng phải choáng váng vài lần, nhưng không, thân thể của nàng luôn được Minh Thúy tận tâm chăm sóc.


Trước mắt là vị phóng khách cuối cùng. Bởi vì vị phu nhân này thân phận cực kì tôn quý nên Minh Ân Hoa không thể không cẩn thận. Theo quy củ tiếp kiến, ban đầu phải hàn huyên, ôn chuyện, phẩm trà, đàm kinh Phật… Rốt cục nửa canh giờ sau cũng bắt đầu nói đến chủ đề chính:  chuyện hoàng đế ban ân.


Vị này chính là Minh lão phu nhân cao quý, là phu nhân của Tông Chủ đương nhiệm Minh Thận Dung, mà nghe đến cái tên Minh Thận Dung thì ai mà không biết,ông không chỉ là đại bá phụ của Minh Ân Hoa mà còn được quan viên đương triều xưng tụng là “Minh tướng” Tả Phó đại nhân.Vị thế của ông đối với quốc gia cũng như  gia tộc đều hết sức quan trọng thế nên Minh Ân Hoa vạn vạn lần không thể chậm trễ.


Minh lão phu nhân không thường đến hoàng cung, cũng không phải là người thích bước chân ra khỏi cửa để ra oai với người nhưng thân lại là chủ mẫu của đại Minh gia,tự mình vững vàng quán xuyến mọi việc trong phủ gần bốn mươi năm, năng lực của bà tuyệt đối không thể khinh thường được. Sự kiện có thể làm cho bà phải tự mình xuất môn thế này chắc chắn chỉ có thể là việc đại sự của Minh gia.


– “Nương nương chắc hẳn thời gian qua đã bị nhiều người quấy rầy, người tính xử lí sao với việc ban ân của Hoàng Thượng?“


– “Ân Hoa sợ hãi, không dám hồ đồ suy tư nên vẫn chưa thể quyết định”. Minh Ân Hoa rũ mắt xuống, khiêm nhã nói.


– “Người sợ là đúng. Như vậy tốt lắm, bá phụ người cùng phụ thân chỉ sợ người đắc thế rồi lại cư xửquá mức, không hiểu  được đạo lý phúc họa tướng ỷ, người còn trẻ nên không biết được cuộc sống vô cùng phức tạp. Chỉ sợ tại đây người lại tỏ ra mình quá nổi bật, tư thái bãi khởi, không coi ai ra gì khiến làm, luôn muốn người ta phải  hạ thấp mình thì không tốt lắm. Hoàng Thượng hiện tại sủng ái người, có thể là mới mẻ thú vị, về sau có lâu dài được không mới đáng suy nghĩ. Cho nên người không nên dễ dàng đem ân sủng này phân phát đi, sử dụng nó để thăng quan tấn tước cho người trong nhà, đương nhiên, càng không thể khinh suất lấy nguyện vọng này để yêu cầu Hoàng Thượng lập người làm hậu. Nếu trong lòng người có hai loại ý nghĩ lỗ mãng này thì phải quên đi ngay lập tức.“


– “… Ân Hoa chưa từng nghĩ như thế“. Nghĩ đến mấy hôm nay ngày ngày đều có người đến cầu kiến, sự việc này đều đã có người hồi báo Minh phủ, nghe thấy những lời Minh phu nhân nói không nằm ngoài dự  đoán của nàng.


Minh lão phu nhân không trả lời, nâng ly trà nhấp lên miệng, thản nhiên nói:


– “Người định giải quyết như thế nào? Cự tuyệt Hoàng Thượng sao? Hoàng Thượng đã ban thưởng xuống làm sao có thể cự tuyệt? Nhưng người cũng đừng tự cho mình là thông minh, nghĩ rằng phẫn phẫn thanh cao là có thể giữ được thánh tâm”.


-“Người thanh cao thì sẽ không tiến cung”. Minh Ân Hoa nói nhỏ.


– “Người hiểu được là tốt rồi.” Minh lão phu nhân gật đầu.


Đối với vị cung phi trẻ tuổi này, toàn bộ gia tộc đều thật sự lo lắng cho nàng. Từ nhỏ đã không đặc biệt xuất sắc, dung mạo, tài hoa đều không có gì là trác tuyệt, không giống như tỷ tỷ của nàng, ba tuổi đã bắt đầu xuất trần thoát tục, có được phong thái của bậc mẫu nghi thiên hạ, đáng tiếc… Ai, hồng nhan bạc mệnh. Cũng không biết tại sao Minh Ân Nhã lại dám yêu cầu đích danh Ân Hoa tiến cung thế vào vị trí của mình, lúc ấy Minh gia có ít nhất ba vị tiểu thư so với Ân Hoa  xứng đáng hơn để trở thành cung phi, nhưng không có cách nào, Ân Nhã đã cố hết sức để Ân Hoa tiến cung.


– “Nương nương, Kỳ vọng Minh gia đối với người cũng không cao. Chỉ cần người yên bình ở trong cung, bảo vệ cho tốt địa vị của người hiện nay đã là sự giúp đỡ tốt nhất cho Minh gia, người hiểu chưa?“


Thực sự đã hiểu được ý của lão phu nhân. Nàng hiểu ở trong cung cố gắng đừng gây chuyện thị phi, cũng đừng vì ghen tuông hoặc được sủng ái, thất sủng mà không có lý trí, làm chuyện gì khiến hoàng đế không thể chịu được. Không phải là không thể dùng thủ đoạn, mà là phải làm tốt đến mức người khác không nắm được chút nhược điểm nào.


Mọi người trong Minh gia đều nhất trí tin rằng Minh Ân Hoa không đủ sự thông minh để có thể làm chuyện thay đổi vị trí trong hậu cung, nên yêu cầu với nàng chỉ là sự an phận.


– “Ân Hoa xin ghi nhớ“.


– “Minh Thúy, ngươi lui ra trước đi !” Minh lão phu nhân đột nhiên hạ lệnh.


– “Dạ…“


Minh Ân Hoa và Minh Thúy đều run sợ. Bất quá Minh Thúy lập tức thuận theo, lui ra không một tiếng động.


Lão phu nhân quyết định nên chấm dứt cuộc bái phỏng hôm nay, thân tín duy nhất bên mình là Minh Thúy cũng đã cho lui ra ngoài để nói cho nàng lời truyền đạt của tông chủ :


– “Nếu người không thể quyết định nên xin Hoàng Thượng ban thưởng điều gì, như vậy người hãy thỉnh Hoàng Thượng cho người một hài tử. Đây là mong muốn hợp tình hợp lí nhất đối với Hoàng Thượng, hơn nữa chuyện này người vốn sẽ làm được!”.


Minh Ân Hoa kinh ngạc ngẩng đầu nhìn thẳng Minh lão phu nhân.


Hài tử?!


Nàng nên đem nguyện vọng sinh con trai mà thượng lên sao?


Minh lão phu nhân gật đầu:


– “Đừng tưởng rằng Hoàng Thượng ban nguyện vọng tốt như vậy mà không đòi hỏi gì. Mong muốn quá nhỏ sẽ khiến Hoàng Thượng xem thường người, cho rằng người tầm thường; Còn muốn quá lớn chính là tự rước lấy nhục vì Hoàng Thượng sẽ càng khinh thường. Người còn rất trẻ, nhiều khi không thể hiểu hết mọi chuyện.. Dù sao, vì Minh gia cũng là vì người, người phải hạ sinh một hài nhi”.


Minh Ân Hoa cúi đầu, không nói.

Minh Ân Hoa cúi đầu, không nói.


-“Ba năm nữa, nếu người không thể làm cho Hoàng Thượng đồng ý cho người sinh hạ một hài tử, chúng ta sẽ cho một vị tiểu thư nữa tiến cung”.Không nhìn Minh Ân Hoa trầm mặc, Minh lão phu nhân tiếp tục nói:“Vốn lý gia tộc cho rằng nên thừa dịp Hoàng Thượng tuyển tân phi đem Tình Tương đưa vào. Người cũng biết, Tình Tương là đại nữ tử  thứ bảy của Minh gia ta, là một tiểu thư tài mạo đều nổi bật, thêm vào đó lại có vài phần thần thái nhanh nhạy của Ân Nhã. Bất quá bá phụngười vẫn cho người thời hạn ba năm. Người nhớ kĩ đó!”.


Tình Tương chỉ nhỏ hơn nàng hai tuổi, là chất nữ  của nàng, là trưởng tôn nữ của đại bá phụ đồng thời cũng là đương kim thiên kim tiểu thư của Lại Bộ Thượng Thư, mười bốn tuổi tài danh đã lan xa trong nước đồng thời cũng được không ít thiếu gia phong tặng danh hiệu đệ nhất trong thất đại mĩ nữ kinh thành.


– “Được rồi, ta đi đây, người tự giải quyết cho tốt, nhớ rõ là hành sự phải cẩn thận, đừng chủ động gây chuyện, nếu có  vấn đề gì thì người trong nhà sẽ che chở“.


Lẳng lặng tiễn bước Minh lão phu nhân, nàng không hề nói thêm điều gì. Nàng vẫn đang đắm chìm trong suy tư của mình, Minh lão phu nhân cho rằng nàng chịu đả kích quá mức nên đang lo sợ thất thố. Bà vẫn luôn nghĩ Ân Hoa vốn là người không có nhiều tâm cơ, cảm xúc biểu hiện ra như vậy cũng là lẽ thường, nên không để ở trong lòng.


Minh Ân Hoa đứng ở cửa phòng khách như  nhìn theo bóng dáng Minh lão phu nhân, nhưng kì thật vẫn là đang chìm trong suy nghĩ của mình, nhất thời không thoát ra được.


Minh Thúy lo lắng chạy đến bên cạnh nàng,nàng thấy chủ tử  hồi lâu không thấy hoàn hồn bèn mở miệng thấp giọng gọi:


– “Nương nương…”


– “Hả? Chuyện gì?”. Minh Ân Hoa quay đầu nhìn về phía Minh Thúy.


– “Liễu trợ giáo hôm qua đã được phóng xuất, hôm nay cả một ngày đều ở trong thư phòng dạy Tam hoàng tử, Tứ công chúa đọc sách, nương nương có muốn đi xem không?”


Minh Ân Hoa nhắm mắt thở dài một hơi, trong lòng vô cùng buồn chán lại chỉ có thể nhẫn nại, nói nhỏ:


– “Ta sẽ đi qua xem bây giờ đây. Thừa dịp lúc này ngươi đem ghi chép về các vị phóng khách đã cầu kiến sửa sang một chút, ngày mai ta muốn xem.“


– “Vâng !”


Hậu cung mọi người biết Minh Hạ Cung không gây chuyện cũng là sợ có điều phiền phức.


Mọi người đều cảm thấy nàng xuất thân danh môn, nay thân là chính thê thứ nhất của  hoàng đế nhưng Minh Ân Hoa hoàn toàn không phù hợp với thân phận và cử chỉ của nàng; không có khí phái của Minh gia lại càng không hay tỏ rõ sự uy nghiêm nên có của một cung phi. Lại nói đến sự kiện vài ngày trước Trương phi gây náo loạn tại hậu viện.Tuy rằng ai cũng biết Trương sườn phi ở hậu cung cực kì hoành hành nhưng nếu gặp phải lời nói của Vịnh Đông Cung hoặc Kim Thu Cung thì vẫn phải có lễ một phen, cũng giống như Minh Hạ Cung trong suốt hai năm nay đều luôn nhường nhịn cho xong. Tuy rằng không đề cập tới thân phận Đế phi cao quý của nàng, chỉ riêng thân phận thiên kim chính hệ của Minh gia cũng không thể để người khác dễ dàng bôi nhọ, thế nhưng quả thật Minh Hạ Cung là người không khiến kẻ khác phải e sợ nhiều.


Nhận ra được điều đó,sau khi  Liễu Lệ Trì vừa tiến vào Minh Hạ cung được vài ngày, lại  phát hiện ra Minh Hạ cung không lập quy củ đối với nàng, cũng chưa có ra oai phủ đầu, thậm chí không hề câu nệ với nàng,nên Liễu Lệ Trì luôn làm theo ý mình. Bình thường không thấy bóng người là chuyện thường, hôm trước vì mạo phạm thiên nhan nên đã bị tống giam, sau mười ngày được thả không lập tức đến bái kiến chủ tử mà lại chạy thẳng đến thư phòng tiếp tục quản công việc đọc sách của hoàng tử và hoàng nữ, hành vi này thật sự  không coi Minh Hạ Cung vào trong mắt.


Dường như  nàng ta ỷ vào việc mình là người thân cận của Vịnh Đông Cung, đồng thời cho rằng Minh Hạ cung không dám đối đầu với nàng. Nàng vốn cũng không phải là loại người thích đi gây loạn, cũng biết rõ cẩn thận là tất yếu, nhưng từ  sau khi nàng thật sự yêu đế vương Thiên Triệt, đã không thể tự chủ được nổi lên hận ý với cái danh nghĩa thê tử của hoàng đế,nên luôn nảy sinh oán giận trong lòng, vì thế đã không tự  chủ được tâm tình,có vẻ như cư xử không lễ nghi với Minh Hạ cung như vậy mới khiến nàng ta  cảm thấy hết giận.


Thiên Triệt,Thiên Triệt, Thiên Triệt…


Trong tận sâu thẳm nơi đáy lòng, Liễu Lệ Trì luôn ngọt ngào kêu to cái tên này. Nàng yêu nam nhân này! Thương hắn hết thảy! Nàng muốn cố gắng hết sức để làm cho mình xuất hiện ở trước mặt hắn, làm cho tâm trí hắn luôn phải có hình ảnh của nàng, nàng muốn cho hắn biết, nàng là nữ nhân có tư  cách nhất để đứng cạnh bên người hắn. Chỉ cần nàng thành công trong việc dạy dỗ hai hoàng tử và hoàng nữ này thì sẽ trở thành người quan trọng còn hơn cả mẫu thân bọn chúng…


– “Vì sao phải đọc cái này? Di nương bảo chưa phải đọc“


Không ngừng bị bắt buộc đọc những văn tự  dài dòng khiến Dư Đồng rốt cục không thể kiên nhẫn được nữa.


– “Tứ công chúa, đây là sách mà nữ hài tử bắt buộc phải học, đặc biệt là phải thuộc lòng, bởi vì văn tự này vô cùng uyên bác, cao thâm. Mau đọc đi, không phải là quá khó đâu. Về sau người sẽ còn phải cảm kích ta đó…“


– “Ta không cần! Ta không đọc! Ngươi thật nhàm chán! Tránh ra!” Thân là công chúa bảo bối của hoàng tộc, tuy rằng bé không hay ỷ thế hiếp người, tác oai tác quái, nhưng  trẻ con thì luôn ngỗ nghịch như vậy, không thích cái gì liền phản ứng lại ngay, làm sao mà Liễu Lệ Trì có thể ứng phó dễ dàng được với bé.


– “Ai, công chúa…”


– “Tránh ra!”. Dư Đồng thở phì phì thét chói tai, dùng sức đẩy cái ghế dựa nhỏ, chạy đến nữ hầu bên kia mà không màng đến Liễu Lệ Trì.


Liễu Lệ Trì tức giận vô cùng, tiểu nữ không mẫu thân này quá đỗi hống hách! Thật muốn cho một cái bạt tai nhưng lại không dám làm vậy. Bên cạnh còn có hai lõa nương đi theo nên nàng làm bộ trở nên thật đáng thương nhìn Tam hoàng tử đang học chữ mà cầu cứu: “Tam hoàng tử, người xem công chúa học không giỏi như vậy, về sau thì tốt thế nào được? Đường đường công chúa hoàng thất mà dốt đặc cán mai chẳng phải sẽ rất buồn cười sao.“


Tam hoàng tử đang luyện chữ, viết chữ cuối cùng xong, mới ngẩng đầu, thản nhiên nhìn Liễu Lệ Trì liếc mắt một cái nói:


“Vô phương rồi, kệ muội ấy đi. Hoàng muội đã có mẫu phi dạy, ngươi dạy không được cũng không phải là việc nghiêm trọng, không ai trách tội ngươi đâu”. Nói xong, hắn cúi xuống tiếp tục viết.


Liễu Lệ Trì bị lời nói của Tam hoàng tử làm cho không biết phải nói lại như thế nào cả, không thể tin được đây là lời nói xuất phát từ miệng của một đứa trẻ sáu tuổi. Nàng tiến cung ba năm, nàng ở Thương Y cục quản lí phục sức quanh năm của các hoàng tử, hoàng nữ, cũng lui tới Sở Hi Cung không ít lần, nói không ít những lời thăm hỏi ân cần đến các hoàng tử công chúa, ấn tượng về bọn họ là quý khí nhã nhặn, nhưng vẫn còn rất non nớt…


Còn đứa nhỏ này, làm sao có thể…


-“Di nương!”


Dư Đồng đột nhiên lớn tiếng quát to, đánh vỡ sự yên tĩnh trong thư phòng.


Minh Ân Hoa quay sang phía Dư  Đồng, đã thấy bé ôm chặt lấy thắt lưng của nàng.


– “Mẫu phi !“. Tam hoàng tử rất nhanh đi qua hành lễ thỉnh an.


Thư phòng nội thị phó cũng vội vàng thỉnh an. Liễu Lệ Trì dừng một chút, đang muốn phúc thân thì Minh Ân Hoa mở miệng nói với thị nữ hai bên:


– “Mang Liễu trợ giáo đi đến  thiền thính tĩnh tâm cho bản cung.’‘


Mệnh lệnh đột nhiên làm cho Liễu Lệ Trì ngẩn ra,theo bản năng lúng túng hỏi lại:


– “Có cái gì phân phó sao? Vì sao muốn dẫn ta đi ? “


Minh Ân Hoa lãnh đạm nhìn thẳng vào nàng không chút giận dữ, cũng không cảm xúc, nhưng thế này làm cho Liễu Lệ Trì cũng phải đem lời nói của mình nuốt lại trong bụng, hiểu là mình phải đi bèn cúi đầu không dám nói lời nào, tùy ý để hai nữ tỳ dẫn đi ra khỏi phòng.


Chờ Liễu Lệ Trì đi xa rồi, Minh Ân Hoa mới hỏi Dư Đồng:


– “Hôm nay đọc sách gì vậy?“


– “Không đọc sách gì cả!”. Dư Đồng còn đang tức giận, bĩu môi nói.


Nữ hầu rất nhanh đem quyển sách trên án thư mang tới trình lên cho Minh Ân Hoa xem.


– “Là “Khuê Huấn Ngàn Tự Văn” sao ?”. Nàng nhướng mày nói nhỏ. Sau đó nhìn về phía Dư Dương của nàng; “Vậy con đọc cái gì? Dư Dương.“


-“Liễu trợ giáo muốn con đọc “Ngàn Tự Văn “, muốn Dư Đồng phải đọc “Khuê Huấn Ngàn Tự Văn”, nói chúng con không thể đọc sách giống nhau“. Tam hoàng tử không hiểu bèn hỏi lại: “Vì sao không thể đọc giống nhau vậy? Mẫu phi, hay là tri thức còn phân cả nam và nữ?“


– “Tri thức không có phân biệt nam nữ, có phân biệt thì chỉ  là tri thức của người thầy giáo“


– “Con không cần đọc cái này! Thật dài, con không thích“. Dư Đồng tuy rằng nghe không quá hiểu được, nhưng hy vọng có thể rời xa quyển sách dày cộp kia.


– “Quyển sách này lập ý cũng rất  tốt, nhưng còn quá sớm cho việc học tập của con, chờ con lớn lên đọc lại cũng được. Cùng một công, chi bằng cho con học “Quảng Vận “, ít nhất có thể nhận biết nhiều mặt chữ hơn“


– “Quảng Vận sao ạ?!“


Dư Dương ở một bên nghe xong líu lưỡi không thôi. Đó là âm vận từ điển! Là một công cụ để tra cứu! Có ai lại dùng để “học” chứ! Mẫu phi lại đang nói giỡn sao!


Minh Ân Hoa đơn giản muốn biết Liễu trợ giáo hôm nay dạy học nội dung gì, hỏi Tam hoàng tử:


-“Dư Dương, con quen giáo pháp của Liễu trợ giáo sao? hay là giáo pháp của nàng ta con không ghi nhớ nổi?“


Tam hoàng tử suy nghĩ một chút, nói:


– “Mẫu phi, giáo pháp của Liễu trợ giáo, kỳ thật cùng Thái Phó cũng không bất đồng, yêu cầu ngâm nga giống nhau, phải học thuộc làu làu. Con cảm thấy tất cả đều phù hợp nhưng lại không có điểm nào tạo nên sự xuất chúng cả“


– “Con không thích nàng ta! Nàng ta chỉ biết ép buộc người ta phải học thôi!”. Dư Đồng kêu to.


Minh Ân Hoa gật gật đầu, nói với hai người:


– “Ừ, ta hiểu mà.“


Vốn đã định để cho hai đứa nhỏ về nghỉ ngơi, mà nàng cũng nên đi về gặp Liễu Lệ Trì đàm chuyện. Bất quá nhìn sắc trời, mới gần hoàn hôn mà thôi liền nói với Dư Dương:


– “Dư Dương, nếu con còn chưa mệt thì cùng ta đi thăm mẫu thân con nhé, có thể cùng mẫu thân con ăn bữa tối rồi trở về. Được chứ?“


– “Có thể sao? Mẫu phi! Cám ơn người!”. Dư Dương kinh hỉ kêu to, vẻ mặt vô cùng phấn khởi.


Minh Ân Hoa cười gật đầu, đưa Tam hoàng tử tới nữ hầu cùng vú nương, phân phó các nàng đưa Tam hoàng tử tới Vân Dương uyển gặp Trương phi.


– “Hoàng Thượng còn như vậy đến khi nào? Minh Hạ cung kia rõ ràng không đem chuyện giáo dục cho Hoàng tử để ở trong lòng, thỉnh Hoàng Thượng nắm rõ, chớ lại đem những chuyện đại sự trọng yếu như vậy giao cho Minh Hạ Cung, cả đời hoàng nhi sẽ bị hủy… “. Trương phi nói xong lời cuối cùng, nhịn không được khẽ nấc lên.

– “Hoàng Thượng còn như vậy đến khi nào? Minh Hạ cung kia rõ ràng không đem chuyện giáo dục cho Hoàng tử để ở trong lòng, thỉnh Hoàng Thượng nắm rõ, chớ lại đem những chuyện đại sự trọng yếu như vậy giao cho Minh Hạ Cung, cả đời hoàng nhi sẽ bị hủy… “. Trương phi nói xong lời cuối cùng, nhịn không được khẽ nấc lên.


– “Đúng vậy, Hoàng Thượng”. Vịnh Đông Cung cũng vẻ mặt ưu sầu. “Hôm qua Minh Hạ cung không chỉ hung hăng răn dạy Liễu trợ giáo một phen, còn lệnh cho nàng ta từ nay không được phép tự tiện dạy hoàng nữ hoàng tôn đọc sách, chỉ cho nàng ta canh giữ ở tẩm sở hoàng tử, quản lí cả việc bắt đầu một ngày, không cho tiến vào thư phòng.“


Hôm nay sau khi hoàng đế bãi triều,  Vịnh Đông Cung tính đúng giờ, dẫn Trương phi lại đây thỉnh an cầu kiến Hoàng Thượng. Bởi vì thời gian của Hoàng Thượng vô cùng quý giá, cho nên bọn họ trực tiếp đi thẳng luôn vào vấn đề cáo trạng Minh Hạ Cung. Một cái cáo là nàng lầm nhân đệ tử, một cái cáo nàng độc quyền ti tiện.


Tử Quang Đế ngồi ở sau ngự án, đang phê duyệt một quyển tấu chương, chăm chú viết một đoạn mới ngừng bút. Ngẩng đầu nói với hai người:


– “Minh Hạ Cung dạy dỗ hai hài nhi, thời gian cũng bất quá mới có mười ngày, không có khả năng lập tức có thể nhìn thấy thành quả. Nàng ngay lúc này lại phủ định phương thức giáo dục của Minh Hạ Cung e rằng còn quá sớm đó ?“


Vịnh Đông Cung bước lên phía trước từng bước biện bạch nói ;


– “Hoàng Thượng, giáo dục hoàng tử là một việc đại sự, một phần canh giờ cũng không thể chậm trễ! Phóng túng một lát, khả năng là từ đó sẽdẫn đến lười biếng sau này tạo nên nuối tiếc cả đời, phải ân hận. Thần thiếp trước nghĩ Minh Hạ cung tuổi trẻ kiến thức còn nông cạn, kinh nghiệm không đủ nên mới đem theo Liễu trợ giáo từ Uẩn Tú viện dẫn sang Minh Hạ Cung để nàng ta phụ trợ Minh Hạ Cung trong việc dạy dỗ hoàng tử, công chúa. Liễu Hạ Trì được khen là uyên bác thâm sâu, cũng bởi vậy nên thần thiếp mới tin tưởng nàng ta sẽ tận tụy với việc được giao. Thỉnh Hoàng Thượng đừng để Minh Hạ Cung tự tiện, để rồi lầm lỡ cả đời Tam hoàng tử. “


Trương phi ở một bên gật đầu, bi bi ai ai  nói:


– “Hoàng Thượng, thỉnh ngài vì thần thiếp tác chủ! Thần thiếp hôm qua đã hỏi cặn kẽ Dương nhi, thếmới biết duy chỉ có Liễu trợ giáo dạy nó ngâm “Bút trận đồ” kia, những các khác cũng không được học, Tứ thư ngũ kinh thánh nhân điển tịch này đó hoàn toàn không tiếp xúc chút  nào, vậy phải làm sao bây giờ ? Thần thiếp không hiểu Minh Hạ Cung kia có phải không tận tâm hay không, hay là thân mình không có học vấn đầy đủ, đương nhiên không giáo cho Dương nhi những điển tịch trọng yếu như vậy. Thỉnh ngài vì thần thiếp, vì Dương nhi tác chủ, Hoàng Thượng!“


Tử Quang Đế đem bút son buông xuống, một bên thái giám lập tức dâng lên khăn ướt cho hắn lau. Tử Quang Đế chỉ thị thái giám đem những tấu chương đã phê duyệt đến trung thư phòng xử lí, sau đó mới chuyên tâm xử lí sự vụ bắt nguồn từ hậu cung này. Hắn nói với Trương phi trước :


– “Nàng cho rằng Minh Hạ Cung không thể đảm nhậm được việc giáo dục cho Dư Dương sao? Đây cũng là do Dư Dương nói với nàng sao ? “


Trương phi lập tức nói:


– “Dư Dương là một đứa nhỏ có hiếu thuận có hiểu biết, làm sao có thể nói rằng Minh Hạ cung không được! Chính là thần thiếp hôm qua khi cùng dùng bữa với Dương nhi, hỏi nó một chút nội dung sở học, phát hiện Minh Hạ Cung nương nương cái gì cũng không dạy nó, suốt ngày chỉ có chơi đùa, nếu không thì lại  nói chuyện xưa, không biết cái gì gọi là oai thi. Như vậy chẳng khác nào che mắt người, thần thiếp nghe xong tâm can tan nát! Cầu Hoàng Thượng đừng để cho Minh Hạ Cung hủy hoại Dương nhi của thần thiếp…”.Nói chưa xong câu, Trương Phi lại khóc nấc lên.


Tử Quang Đế lại nhìn về hướng Vịnh Đông Cung, hỏi:


– “Nàng cho rằng Liễu trợ giáo so với Minh Hạ Cung thích hợp giáo dục hoàng tử hơn phải không?“


– “Hoàng Thượng, Liễu trợ giáo dù sao cũng có hai năm kinh nghiệm dạy học, thân lại là gia hương của tài nữ nổi danh, nếu nàng đã an bài nội dung học tập so với Minh Hạ Cung đảm bảo có thểphong phú hơn nhiều.  Nhưng Minh Hạ cung kia không biết vì sao lại hoàn toàn phủ định Liễu trợgiáo, còn dám đem nàng đuổi ra khỏi thư phòng, thậm chí cự tuyệt cho tứ công chúa đọc “Khuê Huấn Ngàn Tự Văn”, vậy phải làm sao bây giờ mới tốt! Hoàng Thượng, có danh môn thiên kim nào mà lại không học qua nữ tứ thư, “Khuê Huấn Ngàn Tự Văn” chẳng phải là án văn kinh điển cho khuê nữ học? Đường đường là công chúa hoàng tộc, ngày sau còn phải làm gương cho  nữ nhân toàn thiên hạ. Thân là nữ tử, học văn biết chữ, học như thế thì học thế nào ? Minh Hạ Cung cớ vì sao mà lại cự tuyệt giáo án của Liễu trợ giáo? Rắp tâm thật khả nghi, thỉnh Hoàng Thượng nắm rõ!“


Hai người dõng dạc như thế lại không thể cuốn hút Tử Quang Đế, chỉ thấy hắn ngữ khí vẫn  bình thản, nói:


– “Trẫm từ dưới chỉ nghe được từ một phía. Hai người đến đây hôm nay, vì sao lại không mời luôn Minh Hạ Cung đến ? Giáp mặt để giải thích sự việc cho rõ ràng. “


Trương phi không hề nghĩ ngợi, bật khóc thốt lên:


– “Minh Hạ Cung này thân phận như thế nào, sao có thể theo thần thiếp đến đây dễ dàng ?!“


– “Đúng vậy, thần thiếp cũng không dám quấy rầy nàng ta. Nàng ta gần đây thế nào… Không thể vội vàng được đâu.” Vịnh Đông Cung phụ họa.


– “Các nàng đã đi thỉnh, mà nàng ấy vẫn cự tuyệt sao?“


Vịnh Đông Cung gật đầu:


– “Không hẳn là như vậy. Hôm qua hoàng hôn, thần thiếp đi bái phỏng riêng Minh Hạ Cung, vừa hay gặp nàng đang giáo huấn Liễu trợ giáo. Thần thiếp khuyên Minh Hạ Cung không nên lộng quyền nhưthế bằng không sẽ khó được Hoàng Thượng giao phó sự vụ. Ả Minh Hạ Cung kia không chút đểtrong lòng, muốn thần thiếp đừng có động vào việc của Minh Hạ Cung, thật sự là rất quá đáng !!”


– “Hả? Minh Hạ Cung thật sự nói như vậy sao, muốn nàng đừng động đến Minh Hạ Cung sao ? Cho nên nàng cũng không thỉnh nàng ấy lại đây,  đã  rằng nàng ấy  đã sẽ cự tuyệt?“


– “Đúng vậy, Hoàng Thượng. Liễu trợ giáo kia chính là người chứng kiến tất cả cho thần thiếp. Lúc này nàng ta đang chờ ở bên ngoài, Hoàng Thượng có thể cho truyền Liễu Trợ giáo vào để hỏi, Minh Hạ Cung kia thật sự đã được sủng mà sinh kiêu!“


Tử Quang Đế vẫy vẫy tay, không tính tuyên Liễu trợ giáo tiến vào. Chỉ nói:


– “Không cần, đêm nay trẫm sẽ đến  Minh Hạ Cung để tìm hiểu.“


Trương phi cùng Vịnh Đông Cung trao đổi cái ánh mắt, trong lòng kinh sợ. Không nghĩ đến các nàng dắt tay nhau đến, lại không thể làm cho Hoàng Thượng có một chút tức giận với Minh Hạ Cung, thậm chí khẩu khí trên còn có nhiều duy hộ! Làm sao có thể! Hướng đến công chính thì dù Hoàng thượng không xử phạt Minh Hạ Cung thì ít nhất cũng phải mời nàng ta đến đây đối chất không phải sao ? Như thế nào mà còn chờ đến buổi tối ?


Hôm nay là mười lăm, Hoàng Thượng sẽ đến qua đêm ở Minh Hạ Cung. Ở giường trong lúc đó, vành tai và tóc mai chạm vào nhau, Hoàng Thượng còn thật sự có thể hỏi ra tội gì sao?!


Các nàng hôm nay cùng nhau tiến vào một phần vì muốn phá hư ý của Hoàng Thượng sẽ lâm hạnh ở Minh Hạ Cung tối nay nhưng  một chút hiệu quả cũng không có! Rốt cuộc là vì sao ? Minh Hạ Cung kia rốt cuộc đã cho Hoàng Thượng uống thứ bùa mê gì ?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...