Hoàng Muội Của Trẫm Không Cho Phép Đụng


"Lớn gan?" Tả Dận Hạo hừ lạnh một tiếng, hiện tại trên khuôn mặt tuấn dật của hắn nổi lên mưa bão


"Đúng ." Tả Phỉ Nhạn vô cùng xác định.


"Sau này không cho phép muội mặc trang phục mát mẻ quái dị như thế này nữa ? Có phải gần đây ta quá dung túng muội? Làm cho muội không biết trời đất là gì dám chống đối ta?" Sắc mặt của hắn càng thêm lạnh lùng tà mị, nói ra trong lời nói càng thêm ôn nhu rét run.


"Ta không có ý tứ này." Vừa rồi còn lớn tiếng, giọng nói của Tả Phỉ Nhạn thấp xuống, nàng biết cứng đối cứng sẽ không có kết quả tốt, ngược lại sẽ khiến cho lưỡng bại câu thương. Nhưng, hoàng huynh lại muốn nàng cởi áo phông cùng quần sooc trên người xuống, điều này là không thể được, bởi vì những thứ này gợi cho nàng nhớ đến cha mẹ đang ở thế kỷ 21 để cho nàng cảm thấy được an ủi, không biết trong một năm này họ như thế nào rồi, nghĩ đến đây ánh mắt chợt rũ xuống, tay nắm chặt áo.


"Vậy là có ý gì?" Lông mày hắn nhăn lại , hai mắt híp lại.


"Hoàng huynh, những y phục này có ý nghĩa đặc biệt đối với ta." Tả Phỉ Nhạn tối nghĩa mở miệng, làm cuối cùng **.


"Còn gì nữa không?" Nhíu mày, khích lệ nàng nói tiếp.


"Không mặc cũng được, nhưng ta nhất quyết không cởi."


Cúi đầu thấp hơn, nhìn long bào đang khoác trên người, màu vàng lóng lánh nhìn rất chói mắt, trên long bào thêu hình kim long trong rất sống động, ánh mắt lấp lánh ngũ trảo như muốn vươn ra, như muốn bay lên không trung, thoạt nhìn uy nghiêm như muốn gầm lên.


"Sau này không được lén gặp Mộc Thanh Phong nữa, ngươi là công chúa hắn là thần tử, ngươi là nữ hắn là nam, nam nữ hữu biệt ngươi chẳng lẽ không biết? Càng không thể ăn mặc mát mẻ như thế này để gặp biết chưa?"


"Hoàng huynh..." Tả Phỉ Nhạn trừng lớn hai mắt, hoàng huynh quả thực là cố tình gây sự.


"Có nghe hay không?" Tả Dận Hạo lại một lần nữa nói rõ.


"Này, bệ hạ." Ngoài cửa Phúc công công vừa nghe bị điểm tên, ánh mắt cầu trợ hướng người lớn nhất trong cung hỏi.


"Đi." Xem ra bình thường hắn chiều làm nàng hư, làm cho nàng không coi ai ra gì nữa.


"Hoàng huynh, hôm nay hoàng muội nói rõ với huynh, muốn ta cởi bộ quần áo mát mẻ này ra, trừ phi ngươi tự thân động thủ, nếu không đừng nghĩ ta sẽ dễ dàng khuất phục."


Trong đầu cuối cùng cũng sáng tỏ, tại sao hoàng huynh lại bài xích nàng ăn mặc mát mẻ như vậy.


Không thể nghi ngờ chính là người khác ăn đậu hũ của nàng, làm cho hắn thân là huynh trưởng mà không làm gì được. Mà những thứ gọi là người khác kia, chính là đám người Mộc Thanh Phong, Vu Vĩ Kỳ, Nam Cung mộ.


"Vậy sao?" Đi tới trước mặt nàng, ánh mắt lợi hại nhìn nàng chằm chằm, âm điệu này cho thấy hắn đang tức giận


"Đúng vậy ." Tả Phỉ Nhạn nhìn thấy hắn, khuôn mặt đều là nụ cười càn rỡ.


"Người đâu! Đóng toàn bộ cửa điện vào cho ta, bên trong điện dù phát ra bất cứ âm thanh gì cũng phải làm như không biết, nghe không?" Phút chốc hắn giữ chặt cằm nàng, cặp mắt dài nhỏ thâm thúy cười, giống như hai hạt hắc ngọc lóe sáng nhìn nàng trừng trừng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...