Hoàng Kim Đồng


Phải biết rằng, long phượng thai tức là song trứng song thai. Loại tỉ lệ này cũng khá thấp, ngay cả một phần ngàn cũng chưa đạt tới.- Ha ha! Vợ yêu! Chúng ta ngay cả nhi tử, khuê nữ đều có cả nha....Trang Duệ hưng phấn muốn bế Tần Huyên Băng lên xoay quanh vài vòng. Song lúc hắn vươn tay ôm lấy nàng thì mới cảm thấy không thích hợp. Trong lúc kích động, Trang Duệ không biết phải làm như thế nào mới tốt.Thành Bắc Kinh cuối tháng 8 khí trời đã mát mẻ, nơi Tứ Hợp Viện của Trang Duệ tiên hoa đua nở hoa đua nở hương thơm nức mũi mang mấy phần mùa xuân.Mặc dù Bắc Kinh mưa gió hơn lớn nhưng lại không ảnh hưởng tới tiểu viện chỗ ở Trang Duệ, thân là quan chức Âu Dương Chấn Vũ thỉnh thoảng cũng tới đây chơi hai ngày.Đem cái ghế nằm dưới tàng cây hóng mát, vui đùa một chút với tôn tử nhỏ, nhìn Kim Điêu bay lượn khắp vườn, Âu Dương Chấn Vũ đối với cháu trai ngoại kia không ngừng hâm mộ, đợi đến khi bản thân về hưu liền tới nơi này ở vậy.Từ Tây Tạng trở về đây, Cổ lão gia tử được Trang Duệ mời tới chơi mấy ngày liền cùng với Âu Dương Chấn Vũ thành một đôi đánh cờ. Thường xuyên có thể nhìn thấy hai người ngồi dưới bóng cây uống trà đánh cờ, dĩ nhiên gã pha trà sai vặt là Trang Duệ rồi.... Text được lấy tại Truyện FULL- Tiểu tử này điên rồi, từ lúc trở về nhà cái miệng kia chưa từng khép lại, em nhìn cái bộ dánh vui mừng của hắn kìa, không phải là long phượng thai chứ?Âu Dương Quân đang ôm nhi tử mới hơn một tháng, ngồi ở bên hồ nước trong lương đình thấy Trang Duệ đang cầm điện thoại khua loạn, vẻ mặt khinh thường liền nói:- Bà xã, nếu không... chúng ta lại làm mấy ngày? Không thể để cho tên tiểu tử này hơn được.Âu Dương Quân bế hài tử trong tay đưa cho Từ Tình, tay phải lại không thành thật nhéo địa phương trước ngực bà xã mình một cái.- Anh... anh cái người này, không xem một chút đây là chỗ nào.Đại minh tinh đối với lão công mình vừa bực vừa buồn cười, mong sao nhi tử mình lớn lên sẽ khác cha nó bằng không sẽ không biết gây bao nhiêu tai họa cho thiếu nữ khác....- Alo, Lưu Xuyên, ta cho đệ(huynh) biết, vợ ta hoài nghi là long phượng thai... Biến đi, đúng là tên không có văn hóa, long phượng thai chính là sanh đôi một nam một nữ đó...- Lão Đại, hắc hắc, có biết vợ đệ hoài nghi gì không ? ... Biến đi, vợ của huynh mới hoài nghi là quái vật ý, vợ đệ đoán là sanh đôi, hâm mộ không? Không nói chuyện với huynh nữa, đệ còn phải gọi điện thoại cho lão Tam nữa.- Tam ca à, vợ đệ mang thai rồi, cái gì? Mang thai mắc mớ gì tới huynh? Nói nhảm, huynh muốn làm thúc thúc á, nói cho huynh biết, vợ đệ nghi ngờ là ...Sau khi từ bệnh viện trở về, Trang Duệ khác hẳn mọi ngày.An trí tốt cho bà xã nghỉ ngơi, sau đó liền thông báo tin tức tốt này cho bà má cùng mọi người, Trang Duệ hưng phấn cầm điện thoại đi quanh sân, lúc này hắn ngồi không yên chỉ có thể đi tới đi lui mới phát tiết tâm tình mình.- Nha nha!Tiểu Kim Điêu vỗ cánh từ cây hòe to bay xuống, đậu trên bả vai của Trang Duệ, tựa hồ có thể cảm giác được tâm tình Trang Duệ lúc này, nó cũng rất hưng phấn dùng mỏ không ngừng mổ tóc Trang Duệ.Bây giờ Tiểu Kim Vũ đã lớn hơn hai tháng, nặng hơn thể trọng ban đầu tầm nửa cân, cánh đã dài hơn rất nhiều có thể so với chim ưng bình thường trưởng thành cỡ nhỏ, hình thể cũng phát triển theo.Kim Vũ đỉnh đầu lông màu trắng hiện giờ đã biến thành màu hoàng kim nhàn nhạt, nhìn kĩ thì thấy nó mơ hồ mang một tia phong phạm vương giả bầu trời.Tiếng kêu vốn "Chiêm chiếp" nay biến thành "Nha nha", nhưng thanh âm lại càng thêm bén nhọn, lực xuyên thấu rất mạnh, giống như tiếng gầm Bạch Sư, tiếng kêu thì có khác nhau nhưng kết quả lại giống nhau một cách kì diệu.Từ nửa tháng trước, lông đuôi tiểu Kim Vũ đã dài ra, tổng cộng có sáu cái, trên lưng lông tơ đã biến mất thay thế vào là bộ lông màu nâu với trắng xám, mặc dù tương đối nhỏ ngắn nhưng mơ hồ trong đó ánh lên tia hoàng kim sáng bóng.Mỏ tên tiểu tử này ngày càng cong, một đoạn thời gian trước nó không ngừng cọ vào vật cứng, nay tựa hồ đã bóc một lớp sáp, hiện tại cái mỏ cong cong kia đã có mấy phần giống như một con Kim Điêu trưởng thành.Giống như trước, móng vuốt Kim Vũ sau khi đã lột một lớp sáp nay trở nên càng thêm sắc bén, cho dù nó không dùng sức nhưng chỉ cần túm lấy Trang Duệ thì y phục hẳn sẽ rách vài chỗ.May là Âu Dương Uyển đã làm ra mấy cái nút bọc lấy mấy cái trảo của nó, mặc dù mấy ngày đầu tiểu tử này cảm thấy không thoải mái nhưng sau khi Trang Duệ, nó dần dần quen với cái này.Về việc bay, tiểu Kim Điêu không phải gặp bất kì trở ngại gì, vốn Trang Duệ đọc trong sách nói loài chim lần đầu tiên tập bay, nhất định không nên cưỡng chế, tới điểm phải dừng, tốt nhất là từ trên núi thả xuống.Trang Duệ vốn tính lái xe mang Kim Vũ tới Trường Thành, sau đó tìm một cái phong hỏa đài cao nhất thả xuống.AI ngờ tên tiểu tử này mỗi ngày nhảy qua nhảy lại vô sự tự thông, có một ngày từ cái núi giả trong hồ nước nhảy xuống tự biết bay.Sau khi biết cách bay, tiểu Kim Điêu liền không ở cùng Bạch Sư nữa.Trang Duệ từ bên ngoài tìm công tượng liền lấy chỗ cây hòa to ở giữa viện xây cho nó một cái tổ chim cực kì hiện đại giống như là một phòng ốc nho nhỏ vậy, bên trên còn có cả nóc nhà nữa, chỉ thiếu mỗi việc lắp điều hòa cho nó thôi.Vậy mà Tứ Hợp Viện của Trang Duệ lại biến thành đích thiên hạ của Kim Điêu, ngay cả con cờ của Cổ lão gia tử cũng bị nó giấu đi không ít mang đến vứt trên cây hòe giữa viện rồi.Bất quá tiểu Kim Vũ mặc dù nghịch ngợm nhưng mà rất có ánh mắt, cho tới bây giờ vẫn chưa đả thương người, bất kể là trẻ nhỏ hay người lớn cũng đều thích nó.Hơn nữa Âu Dương Uyển có đôi khi không muốn đi ra hậu viện gọi nhi tử liền nói với Kim Vũ một tiếng, tiểu tử này liền bay đến hậu viện ra hiệu cho Trang Duệ biết.Mặt khác từ khi Kim Vũ ở Tứ Hợp Viện, ban đầu có một số con chuột này toàn bộ biến mất, Trang Duệ từng cười nói con lão ưng này tuyệt đối tốt hơn con mèo khác.Duy có một chỗ không tốt là , chỗ tiền viện không thể nuôi bồ câu, Kim Vũ mặc dù rất nghe lời nói của Trang Duệ, không đi ra tai họa nhà người khác nhưng bồ câu nhà mình không đến mấy ngày mà bị nó thu thập hết.- Hắc hắc, Kim Vũ, chị dâu ngươi sắp sinh cho ngươi đệ đệ muội muội, có có cao hứng hay không?Trang Duệ lúc này đang hưng phấn không có nơi chia sẻ đâu, vừa nhìn thấy Kim Vũ đậu trên vả vai mình vội vàng túm lấy nó, lấy tay vuốt ve cái đầu.Trang Duệ kích đống quá, ăn nói cũng loạn lên, Kim Điêu nếu gọi Tần Huyên Băng là chị dâu, vậy hài tử của Trang Duệ không phải là cháu hay sao, đây không phải là một chuyện lạ có thật sao?- Oa oa.Kim Vũ bất mãn kêu to, bất quá thân thể bị Trang Duệ nắm lấy muốn bay đi cũng không được, chỉ có thể dùng tiếng kêu để kháng nghị.- Được rồi, tiểu Duệ buông Kim Vũ ra, mẹ biết con cao hứng, mẹ cũng rất cao hứng.Âu Dương Uyển nhìn nhi tử, trong lòng vô cùng vui mừng, từ khi trượng phu qua đời, Âu Dương Uyển đem tất cả tình thương đặt trên người con cái, nay Trang Duệ có con, như vậy là huyết mạch của trượng phu đã được kéo dài rồi.- Hắc hắc, mẹ, nhi tử không phải đang rất vui sao, thôi tự mình bay đi.Trang Duệ buông lỏng Kim Điêu ra, tiểu tử này liền vỗ cánh bay đến đậu trên bả vai Âu Dương Uyển, hướng về phía Trang Duệ kêu to mấy tiếng cho bõ giận.Tiểu Kim Vũ và Bạch Sư có chút bất đồng, Bạch Sư mặc dù từ nhỏ cũng nghe lời đám người Âu Dương Uyển nhưng mà thủy chung nó nghe lời Trang Duệ hơn, đối với người khác có chút cách xa.Nhưng mà tiểu Kim Điêu lại bất đồng, nó rất biết lấy lòng người, không có chuyện gì thì bay đến đầu người khác, làm cho bọn họ một kiểu tóc mới, ngay cả nhi tử của Âu Dương Quân mới hơn một tháng khi vừa thấy tiểu Kim Điêu, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng bật tiếng cười.- Hắc hắc, ui da, hôm nay cẩn thận không có mát xa nha.Trang Duệ cười cười chỉ tay vào Kim Vũ, tiểu tử này nhất thời co cổ lại biểu lộ một bộ dạng đáng thương, mát xa theo lời Trang Duệ không phải là cái gì khác mà chính là việc dùng linh khí tẩm bổ cho cơ thể nó.Trang Duệ có lần nói chuyện phiếm với Hoàng Phủ Vân, nghe hắn nói loài chim này có thể nói là bởi vì khoang miệng chim lưỡi to mềm nhiều thịt, có thể uống cong giống mấy phần nhân loại, Hoàng Phủ Vân bảo Trang Duệ huấn luyện nhiều cho Kim Điêu này một chút, không chừng với chút linh tính mà nó có thể nói chuyện như nhân loại đâu.Trang Duệ lên inte tìm kiếm, quả thật đúng là có chuyện như vậy, nên bình thường không có việc gì liền dùng linh khí chăm sóc tẩm bổ chỗ đầu và cổ họng tiểu Kim Điêu, bất quá hơn một tháng nay chưa thấy hiệu quả gì.- Được rồi, con cùng tiểu Kim Vũ chơi đi, mẹ đi nấu cho Huyên Băng ít súp.Âu Dương Uyển nói với nhi tử một tiếng, đứng dậy đi vào phòng bếp, tiểu Kim Điêu bay đến đầu vai Trang Duệ, lấy lòng dùng mỏ thiết kế giúp Trang Duệ có kiểu tóc mới.- Đi đi, mang di động tới...Điện thoại mà Trang Duệ vừa mới đặt trên bàn bỗng nhiên vang lên, không đợi Trang Duệ nói hết, tiểu Kim Điêu đã bay tới dung móng vuốt túm lấy chiếc điện thoại, dùng sức vỗ cánh mà tới chỗ Trang Duệ.- Còn tốt đấy, thôi đi chơi đi.Trang Duệ cười cười rót một tia linh khí vào người tiểu Kim Vũ rồi nhấn nút trả lời.- Lão đệ, nói cho đệ biết một tin tức tốt.Thanh âm Hoàng Phủ Vân từ trong điện thoại truyền ra.- Tin tức tốt? Ta vẫn còn chưa gọi điện thoại cho ngài mà?Trang Duệ có chút mơ hồ, chuyện vợ mang long phượng thai tựa hồ mình chòn chưa nói cho Hoàng Phủ Vân mà.- Cái gì? Ta nói cho đệ biết, gần đây ở Hà Bắc khai quật một nhóm gốm màu đời Đường, phẩm chất tương đối tốt hơn nữa đã trải qua mấy vị chuyên gia giám định, chắc chắn là gốm màu đời Đường không thể nghi ngờ, ta muốn hỏi ý đệ xem có muốn xuống đó hay không..Hiện tại nhà bảo tàng của Trang Duệ, gốm sứ khí quán triển lãm khắp nơi, nhưng vẫn thiếu gốm sứ Hán Đường, hơn nữa là gốm màu đời Đường loại khan hiếm nhất.Trang Duệ một đoạn thời gian trước từng giao cho Hoàng Phủ Vân một nhiệm vụ chính là đào trong tay nhiều người hay các buổi đấu giá tới một chút đồ sứ Hán Đường.Bất quá loại trân phẩm này có rất ít, có thể sưu tập được tinh phẩm đối với mọi người bày bán nhất định phải quen biết thân mật. Hoàng Phủ Vân tìm kiếm không ít thời gian cũng không có chút tin tức, nay nhận được tin này, Hà Bắc lại có người muốn ra tay, hắn ngay lập tức báo cho Trang Duệ.- Đối phương lai lịch như thế nào?Trang Duệ nhíu mày, gốm màu đời Đường vốn đã không nhiều lắm, hơn nữa chỗ khai quật phần lớn thuộc về giải đất Thiểm Tây Hà Nam, trong lòng Trang Duệ lập tức tính toán.Đồ sứ dễ vỡ, cho dù là đi trộm mộ, bình thường trong một đại mộ cũng không được vài món đầy đủ, Hoàng Phủ Vân nói là một nhóm làm cho Trang Duệ không coi trọng lắm.Hoàng Phủ Vân bên đầu điện thoại kia sau khi nghe lời Trang Duệ nói liền vội vàng:- Là Hà Bắc và một đại lão bản chợ đen khu Kinh Tân tổ chức, độ tin cậy vô cùng cao.Tứ Cửu thành ngư long hỗn tạp, chợ đen có nhiều loại. Có ít người có chút kiến thức về đồ cổ, tu sửa mấy đồ vật đem đi hồ lộng những người mới vào nghề.Giống như lần trước, chợ đen Trang Duệ tham gia có lão bản đằng sau có chút bối cảnh. Lại nói đồ cổ họ đem bán đều là hàng giả lỗi thời, cho dù bị bắt cũng không sợ, đó là chuyện trẻ con thôi, lần sau đổi chỗ bán ở nơi khác đem lừa dối người mới đến.Nhưng cũng có chợ đen tổ chức nghiêm mật chánh quy, những vị lão bản của chợ đen này đều có liên lạc chặt chẽ với các đội trộm mộ, đại gia giấu tên khác. Bọn họ vô cùng quan tâm đến danh dự của mình cho nên rất nhiều vật được mời chuyên gia đến giám định và thưởng thức trước mới đem bán. Thường xuyên có thể thấy một số đồ vật không tệ xuất hiện.Giống như hiện tại lúc này không ít đồ thanh đồng quý giá phần lớn đều xuất hiện từ những buổi chợ đen này. Trong đó không thiếu một số văn kiện cấp quốc gia khác.Những người này làm ăn cũng có phân lượng, bình thường cũng chỉ giao dịch quanh một vòng tròn quen biết, rất ít khi đem vật trong tay bán lậu ra bên ngoài. Như vậy sẽ ít bị chú ý hơn. Đồng thời bản thân lại có chút bối cảnh cho nên cảnh phương cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, nếu không thì nó đã sớm bị xóa sạch đâu còn tồn tại dưới chân thiên tử được.Hoàng Phủ Vân nói cái chợ đen này cũng như thế. Nó đã tồn tại ở khu Kinh Tân không ít năm. Danh dự không tệ, hơn nữa tin tức cũng là nghe từ nhân sĩ trong nghề truyền ra. Cho nên Hoàng Phủ Vân đang gấp rút suy nghĩ sao cho bổ sung đồ sứ nhà bảo tàng sau khi nghe tin ngay lập tức quan tâm đến việc này.- Hoàng Phủ huynh, tới nhà nói chuyện, việc này qua điện thoại nói không được rõ ràng lắm.Sau khi Trang Duệ biết tình huống liền trầm mặc một hồi. Nếu như những đồ gốm sứ kia là thật, Trang Duệ cũng muốn kiếm ăn. Nhưng lấy kinh nghiệm hơn người của mình mười phần nó là đồ dỏm không thể nghi ngờ, bất quá chưa thấy tận mắt hắn cũng không dám kết luận.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận