Hoàng Kim Đồng


Đến giữa trưa, nếu không phải những bác sĩ này chờ đợi Trang Duệ trở về, thì ngày hôm qua đã rời khỏi nơi này, hiện tại cũng đã thu dọn xong, Trang Duệ từ chối kéo lời mời ở lại của lão trưởng thôn, rồi mang theo hai vợ chồng bạch sư chuẩn bị rời núi.Đi theo bọn họ còn có hai thôn dân cường tráng nhất, đây là vì bọn hắn muốn đi theo Trang Duệ đến thị trấn, đương nhiên chi phí đều là do Trang Duệ bỏ ra, đây cũng chính là một yếu tố rất quan trọng để khiến bọn họ thừa nhận thân phận của báo tuyết.Két…Cạc cạc.Ngay trong lúc đám người Trang Duệ đang đi ra khỏi vùng núi, đột nhiên có tiếng kim điêu từ trên bầu trời truyền đến. Từ bên không có một con kim điêu đáp xuống bên cạnh Trang Duệ, mà một con khác có thể hình nhỏ hơn thì trực tiếp dừng ở trên vai Trang Duệ.- Ta kháo, ngươi không thể nhẹ nhàng được sao?Trang Duệ bị trọng lượng cơ thể của con chim mẹ làm cho chúi về phía trước, phải bước thêm vài bước mới có thể đứng vững được thân thể.Két.Con chim mẹ nhìn vào cái ba lô ở trước ngực Trang Duệ, kêu lên.Trang Duệ biết được là nó muốn nhìn con của mình một cái, vội vàng thả tên tiểu tử kia ra, con chim mẹ không kìm được lại dùng đầu của mình cọ sát lên thân thể của tên tiểu tử kia, trong mắt toát ra tình cảm nồng đậm, khiến cho Trang Duệ gần như đã coi kim điêu giống như con người.Hai con kim điêu đột nhiên xuất hiện khiến cho người dân trong thôn hoảng loạn một trận. Nhờ có Cách Tang giảng giải một lần, tất cả bọn họ lại quỳ rạp xuống mặt đất bái lậy một cái. Trang Duệ cũng hiểu được, kim điêu rõ ràng cũng được xếp vào hàng ngũ những tai hoa của dê bò trong thôn vào mùa đông.Ở vào rất nhiều năm sau đó, những người bên ngoài khi tiến vào trong thôn này đều có thể chứng kiến những chuyện cực kỳ khó hiểu.Chính là mỗi năm đến thời gian giá rét nhất mùa đông, luôn luôn có thể nhìn thấy một con báo tuyết nghênh ngang tiến vào trong thôn bắt dê bò, ở trên bầu trời cũng thường xuất hiện một con điêu lớn, lao xuống bắt một con cừu nhỏ tha đi, mà người ở trong thôn lại hoàn toàn không để ý đến việc này.Chuyện này sau đó được truyền bá ra khắp cả thảo nguyên, nhưng mà nguyên nhân chân chính trong đó thì có cực ít người biết được.Sau khi thân thiết một lúc với con chim non xong, hai con kim điêu lại vỗ cánh bay lên bầu trời, nhưng mà lại luôn lượn vòng tròn ở trên đầu mọi người, mặc cho Trang Duệ phất tay như thế nào, thì chúng nó cũng đều không chịu rời đi.- Báo tuyết, ta đi rồi, nhớ kỹ sau này không cho phép ngươi tổn thương những người trong thôn ở đây.So sánh với hai con kim điêu kia, Trang Duệ luyến tiếc nhất chính là con báo tuyết luôn luôn đi theo phía sau mình. Nó rõ ràng là không lớn tuổi lắm, tiểu tử kia cũng rất hợp với sở tích của Trang Duệ.Nhưng mà thế giới bên ngoài vẫn là thế giới của loài người, kết cục của báo tuyết khi đi ra ngoài Trang Duệ hoàn toàn có thể tưởng tượng được, nếu không phải là nó sẽ bị vây ở trong tứ hợp viện của mình thì cũng sẽ bị nhốt ở trong vườn thú cho người ta tham quan. Cho nên Trang Duệ vẫn quyết định để báo tuyết ở lại Đại Tuyết Sơn, trên đại thảo nguyên nó mới có thể chân chính là vua.Ngao ngô…Ngao ngô.Báo Tuyết không quá hiểu được ý tứ trong lời nói của Trang Duệ, nó vẫn theo sát phía sau Trang Duệ. Trong suy nghĩ của nó, Trang Duệ giống như là người thân của nó, Trang Duệ đi đến đâu, nó cũng sẽ đi đến đó.- Tiểu Tuyết, trở về đi, thế giới bên ngoài không phải là nơi thích hợp với ngươi, trở lại Đại Tuyết Sơn, làm vua của Tuyết Sơn đi.Trang Duệ đột nhiên tức giận, dùng nhón tay chỉ về phía tuyết sơn, lớn tiếng rống lên. Hắn tứ giận khiến cho Tiểu Tuyết nhảy dựng lên, thân thể lùi về phía sau vài bước, dường như đã hiểu được lời nói của hắn.Nhưng mà sau khi kinh ngạc ngắn ngủi, báo tuyết vẫn chạy tới bên người Trang Duệ, dùng cái răng nanh khẽ cắn chặt quần ào của hắn, dùng sức kéo Trang Duệ trở lại, trong mắt lộ ra vẻ khát vọng nồng đậm.- Tiểu Tuyết, thực xin lỗi, thật sự là ta không thể mang ngươi theo, trở về đi. Đại Tuyết Sơn mới đúng là quê hương của ngươi.Tiếng nói của Trang Duệ nghẹn ngào, nước mắt không thể ngăn được mà cứ thế tuôn ra, giống như đứa bé cứ ôm lấy báo tuyết mà khóc nức nở.Trang Duệ có thể cảm thụ được lưu luyến của báo tuyết đối với hắn, đồng thời tim của hắn cũng giống như bị dao cắt vậy.Chỗ cửa thôn trang hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có hai con kim điêu đang bay lượn ở trên bầu trời, thỉnh thoảng lại phát ra một tiếng kêu to thanh thúy, hơn mười người thôn dan tới đưa tiễn không hề có ai nói chuyện thanh âm yên tĩnh đến nỗi có một cái kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy.Từ xưa đến nay khi ly biệt luôn khiến cho người ta tổn thương, mặc dù đây là nói về tình cảm giữa người với người, những cũng có thể áp dụng trong trường hợp này.Tuy rằng mới chỉ ở bên nhau có hai ngày, nhưng biểu hiện ngây thơ đáng yêu thường ngay của báo tuyết cũng khiến cho Trang Duệ cực kỳ yêu thích nó.Ôm cổ báo tuyết, Trang Duệ còn đang khóc rống lên như một đứa trẻ, báo tuyết thì nghiêng cai đầu qua, lè lưỡi nhẹ nhàng liếm lấy khuôn mặt của Trang Duệ.Người cẩn thận còn có thể phát hiện, ở bên trong ánh mắt sắc bén của báo tuyết, dường như cũng đã trở nên ướt. Sau khi Trang Duệ đứng dậy liền có hai hàng lệ nhỏ không một tiếng động chảy ra từ mắt của báo tuyết.Ô ô…Ô ô.Traong cổ họng báo tuyết phát ra tiếng nức nở, tất cả mọi người đều có thể hiểu được ý tứ không muốn rời xa Trang Duệ của nó.Mấy nàng y tá trong bệnh viện và hai chị em song sinh của đại học Thanh Hoa nhìn thấy một màn này thì hốc mắt cũng trở nên đỏ ngầu, không kìm lòng được mà có nước mắt chảy ra.- Tiểu Tuyết, bảo vệ tốt cho lãnh địa của ngươi, bảo vệ cho Đại Tuyết Sơn thật tốt, sau này, nhất định ta sẽ trở lại gặp nguwoi.Trang Duệ lau nước mắt trên mặt, buông tay đứng dậy, cũng không quay đầu lại mà hướng tới miệng núi đi tới, bởi vì hắn biết, nếu chính mình tiếp tục quay đầu lại, thì sẽ không nhịn được mà dẫn cả báo tuyết theo.Ô ô…Ngao ngô.Báo tuyết biết được người bạn mới này của mình, sẽ phải rời khỏi mình, tời khỏi Đại Tuyết Sơn, thân thể của nó liền nằm rạp xuống đất, hai chân trước không ngừng cào cào vào mặt đất phía trước.Tuy rằng báo tuyết vẫn muốn đi theo, nhưng mà lời nói của Trang Duệ lại muốn nó trở lại Đại Tuyết Sơn, điều này làm cho con báo tuyết mới trưởng thành không lâu như nó không biết lên lựa chon như thế nào.Dựa vào linh tính mẫn cảm của động vật thì dường như báo tuyết có thể cảm thấy, chính mình ngày sau cũng không thể tiếp tục nhìn thấy Trang Duệ, trong họng không ngừng phát ra thanh âm nức nở, từng giọt nước mắt không ngừng rơi xuống từ trong mắt nó.Khi nghe được thanh âm truyền đến từ phía sau, nước mắt của Trang Duệ vừa mới ngừng chảy, lại không nhịn được mà tiếp tục theo khuôn mặt chảy xuống, lệ của nam nhi không dễ rơi, chỉ vì chưa tới lúc quá thương tâm mà thôi.Cùng báo tuyết ở chung một thời gian, cũng không xích mích gì với nó, không lo lắng việc nó sẽ làm trái ý nguyện của mình, cái loại này chỉ là tình cảm thuần túy, khiến cho Trang Duệ thật khó có thể dứt bỏ.Trang Duệ tin tưởng, hiện tại chỉ cần hắn quay đầu lại phất phất tay, báo tuyết liền sẽ chạy tới bên cạnh hắn.Nhưng mà Trang Duệ không dám đảm bảo, Tiểu Tuyết sẽ thích cuộc sống mới của nó, Trang Duệ sợ tên tiểu tử đáng yêu này khi trở về thành phố sẽ cảm thấy buồn bực mà chết. Như vậy còn không bằng để nó tiếp tục ở lại Đại Tuyết Sơn, tiếp tục làm chúa tể núi rừng.Những người đi theo Trang Duệ rời núi, đều trầm mặc lại, đi theo phía sau Trang Duệ hướng ra bên ngoài đi tới.Tình cảm giữa Trang Duệ và Báo Tuyết, ở trong mắt những người Tây Tạng thì hết sức bình thường, người và động vật hoàn toàn có thể ở chung, nhưng mà đối với những sinh viên của đại học Thanh Hoa thì bọn họ thực sự bị rung động.Một màn lúc trước đã phá vỡ rất nhiều hiểu biết của bọn họ trước kia, khiến đám sinh viên này càng thêm hiểu biết đói với các sinh vật trong tự nhiên, hiểu được ở trên trái đất này, con người không phải là sinh vật duy nhất có cảm tình .- Nhìn kìa, mau nhìn, tiểu báo kia đuổi kịp rồi.Sau khi đi được hơn nửa giờ, một sinh viên đột nhiên hô lên, lời nói đã đánh vỡ sự yên lặng của cả đội ngũ. Gần như tất cả mọi người đều quay đầu nhìn lại, chỉ có Trang Duệ vẫn làm như không nghe thấy gì, tiếp tục đi về phía trước.Kỳ thật Trang Duệ đã sớm biết được Tiểu Tuyết vẫn còn đi phía sau, không chỉ có như thế, mà ngay cả hai con kim điêu kia cũng vẫn luôn xoay tròn trên đỉnh đầu của mọi người, thỉnh thoảng vẫn phát ra những tiếng kêu to, dường như là để chỉ phương hướng cho cả đội ngũ.Bành Phi cũng quay đầu nhìn về phía báo tuyết đang đuổi theo, hắn biết trong lòng của Trang Duệ lúc này, khẳng định là rất rối rắm, liền đi nhanh vài bước, đuổi đến bên người Trang Duệ, nhỏ giọng nói:- Anh Trang, hay là chúng ta mang con báo tuyết kia đi về đi? Bạn đang xem tại Truyện FULL - www.Truyện FULL- Chúng ta đã nuôi hai tên đại gia hỏa này rồi, nuôi thêm một con báo tuyết nữa cũng không nhiều mà?Nhìn thấy Trang Duệ không nói lời nào, bành Phi lại nói thêm vài câu, từ ngay từ khi nhìn thấy báo tuyết ngày hôm qua hắn đã bị nó hấp dẫn. Nó so với những con chó bình thường nuôi trong nhà thì còn thông minh hơn nhiều, mà biểu hiện lưu luyến của báo tuyết đối với Trang Duệ cũng khiến cho Bành Phi cực kỳ cảm động.Trang Duệ nghe thấy vậy thì bước chậm lại, nhìn về phía Bành Phi, đột nhiên hỏi:- Bành Phi, ngươi đã phải vào trong ngục bao giờ chưa?- Đã từng đi rồi, làm sao vậy anh Trang?Đôi tay của Bành Phi không biết đã buôn bán bao nhiêu ma túy rồi, đương nhiên là hắn đã từng đi tù, có đôi khi còn phải bị thẩm vấn nữa.- Phạm nhân ở trong ngục thì có tự do không?Trang Duệ nói tiếp/- Phạm nhân, tự do?Bành Phi bĩu môi, nói:- Nếu có tự do thì còn gọi gì là phạm nhân nữa? Nhà giam hoàn hảo thì có địa phương thông khí, còn có cả chỗ lao động. Nhưng mà nếu là trại tạm giam thì cực kỳ thê thảm. Một chỗ nhỏ bé cũng có thể chen chúc tới hơn mười người, có thể buồn đến chết được.Nói tới đây Bành Phi cũng đã hiểu ra ý tứ trong lời nói của Trang Duệ, vội vàng nói tiếp"- Anh Trang, cái này cũng không giống mà, mang báo tuyết theo chúng ta cũng không phải là nhốt nó lại một chỗ.Nhưng mà tiếng nói của Bành Phi ngày càng nhỏ, càng nói càng không có tiếng gì cả. Biểu hiện phục tùng của báo tuyết hiện tại cũng gần như là chỉ đối với một mình Trang Duệ mà thôi, nếu Trang Duệ đi vắng, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì vậy thì sẽ liên quan đến cả mạng người.Nói đi cũng phải nói trở lại, nuôi cho ở trong thành phố là minh chứng tốt nhất. Trang Duệ muốn nuôi báo tuyết ở trung tâm thành phố, chỉ sợ là mặc dù quan hệ của hắn rất tốt thì cũng không thể che giấu những người khác mãi được.Sau khi Trang Duệ nghe được lời nói của Bành Phi, cũng không hề phản bác, mà chỉ thản nhiên nói:- Có cái gì khác nhau sao? Tứ hợp viện rộng được bao nhiêu? Chỉ sợ báo tuyết dùng tốc độ nhanh nhất, chỉ cần mười mấy giây đồng hồ thì có thể chạy đi chạy lại mấy vòng, cậu cho là nó có thể vui được sao.Nếu Trang Duệ có một tòa thành không giống ai, có lẽ sẽ xem xét đến việc đưa báo tuyết rời núi, nhưng mà tứ hợp viện đối với báo tuyết mà nói, chính là một nhà giam.Những người từ khi sinh ra đã được pháp luật quản lý nghiêm ngặt còn không thể chịu đựng được giày vò của nhà tù, chứ không cần phải nói đến báo tuyết đã tự do tự tại quen rồi.Bởi vì phải dẫn theo mấy người sinh viên, tốc độ rời núi của đám người Trang Duệ rất chậm, mãi cho đến khi mặt trời đã ngả về phái tây, mặt trời đã sắp lặn, bọn hắn mới đi ra bên ngoài núi.Ngoài núi là vùng đất đại thảo nguyên bằng phẳng, ngoài trừ thỉnh thoảng có vài gò đất nhô lên thì không còn những dãy núi liên miên bất tận nữa. Đỉnh tuyết sơn cao ngất ở phía xa xa phản xạ lại quang mang chói mắt của ánh mặt trời khiến cho Trang Duệ không kìm lòng được mà nhớ tới cuộc sống ở trên đỉnh tuyết sơn.Trong thời gian đi vào trong núi, chiếc xe của Trang Duệ và ô tô của bệnh viện đều được người của bệnh viện trông giữ, mấy ngày nay bọn hắn dựng lều ở nơi này, đối với những người này mà nói, việc này và đi nghỉ phép cũng không có gì khác nhau.Nhìn thấy đoàn người Trang Duệ đi ở phía xa xa, những người này lập tức thu lại lều trại, đợi cho đến khi đám người Trang Duệ đi tới chỗ ô tô, các nhân viên bảo vệ liền tới chào đón, giúp các bác sĩ và y tá xách các dụng cụ khám chữa bệnh.- Kia, kia là cái gì vậy ?Một nhân viên bảo vệ đột nhiên chỉ vào một đỉnh núi nhỏ ở phía sau đội ngũ kinh ngạc hô lên.Ngao…Ngao ngô! Ngao ngô!Tiếng gầm rũ trầm thấp và hơi khàn vang lên từ bên sườn núi. Khiến cho cả thảo nguyên lập tức trở nên yên tĩnh. Ngay cả những tiếng muỗi kêu ngày hè cũng đều tiêu tán mất. Chỉ còn lại thanh âm thê lương bi tráng này, vẫn quanh quẩn thật lâu sau ở trên thảo nguyên.Chưa từng có người nào nghĩ tới, báo tuyết lại có thể phát ra thanh âm giận dữ rung trời như vậy, điều này làm cho những nhân viên bảo vệ chưa từng gặp báo tuyết thì hoảng loạn hết cả lên, có người chạy về phía ô tô chuẩn bị sẵn súng.- Tiểu Tuyết, trở về, trở về đi, Đại Tuyết Sơn mới là nhà của ngươi!Ngay khi báo tuyết gào thét, rốt cục thì Trang Duệ cũng không nhịn được, quay đầu nhìn về phía báo tuyết đang đứng cách xa mình bốn năm trăm mét, lớn tiếng hô lên, nước mắt lại mơ hồ tràn ngập hai mắt của Trang Duệ.Không biết là nó có nghe được lời nói của Trang Duệ hay không, báo tuyết vẫn tiếp tục rống lên như cũ, khiến cho bạch sư và tuyết ngao cũng không nhịn được, đồng thời ngẩng đầu lên mà gào thét, vào thời khắc này, trong trời đất chỉ còn tiếng rống giận dữ của mấy con mãnh thú phiêu đãng ở trên thảo nguyên xa xa.Hai nhân viên bảo vệ kia đi lấy súng cũng đã ngây người tại chô, bọ họ chỉ để ý đến báo tuyết ở phía xa, mà không phát hiện ra ngoại từ bạch sư đang đi bên người Trang Duệ ra thì lại có thêm một con cho ngao Tây Tạng trắng như tuyết nữa.- Tiểu Tuyết, đây là lần cuối cùng.Trang Duệ thì thào tự nói, linh khí trong mắt phóng ra, hướng về phía báo tuyết đang đứng cách mấy trăm mét ở phía xa. Hắn cũng không thèm keo kiệt linh khí, linh khí mang theo cả ý thức tiến vào trong cơ thể báo tuyết.Sau khi linh khí nhập vào trong cơ thể, thân thể của báo tuyết mạnh mẽ run rẩy, tiếng rống nhất thời dừng lại, nhưng mà tiếng nức nở ở trong cổ họng thì vẫn không ngừng lại, dường như nó cũng biết, Trang Duệ dùng phương thức này để từ biệt nó.Két…Cạc cạc.Hai con kim điêu đang bay ở trên trời, lúc này thân mình cũng lóe lên kim quang, từ từ hạ thấp xuống đỉnh đầu Trang Duệ, chỉ còn cách co hơn mười mét, trong miệng không ngừng phát ra tiếng kêu to, giống như từ biệt người bạn và đứa con sắp đi xa của mình.Kim Vũ ở trong lòng Trang Duệ đã kêu lên " Chiêm chiếp". Đôi mắt đen thùi tỏa sáng, gắt gao nhìn về phía cha mẹ của nó ở trên bầu trời, đứng ở trên đầu vai Trang Duệ, không ngừng vỗ đôi cánh còn chưa có lông vũ.- Trở về đi, bạn bè, sau này ta sẽ dẫn Kim Vũ tới thăm ngươi.Trang Duệ hướng lên trên bầu trời khoát tay, cảm tình của hắn đối với hai con kim điêu này, tuy rằng không sâu đậm như báo tuyết, nhưng mà tình cảm đến chết cũng không từ của chim điêu, cũng đã khiến cho Trang Duệ cảm động rất lớn.Ở trong đám sinh viên và những bác sĩ kia, cũng có rất nhiều người lấy máy ảnh và điện thoại ra để chụp lại một màn cảm động này.Đồng thời đối với Trang Duệ bọn hắn cũng sản sinh tình cảm thật tốt. Không biết là người thanh niên có tướng mạo bình thường này, đến tột cùng là có bao nhiêu mị lực, mà có thể làm cho báo tuyết trên mặt đất và ác điểu ở trên bầu trời cũng phải đến đưa tiễn?Trang Duệ cúi đầu, nhỏ giọng nói:- Chúng ta sẽ còn gặp lại mà!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận