Hoàng Kim Đồng


Cho dù là những con dê bò đã chạy xa, thì tốc độ cũng không bằng Tiểu Tuyết, chỉ tốn thời gian bảy tám phút, dê bò ở bốn phía đều phải chạy trở về. Chỉ có điều là thân thể của chúng không ngừng run rẩy. Nếu chúng nó tiếp tục chạy nữa, thì số phận của chúng sẽ rất bất hạnh.Không phải chỉ có Ba Châu đứng xem trợ mắt há mồm, mà ngay cả Trang Duệ cũng không nghĩ tới, báo tuyết thật là có vài phần tiềm chất của chó ngao Tây Tạng, tuy rằng nó không làm được việc lấy đức thu phục đám dê này như cho ngao, nhưng mà lấy thực lực để dọa đám dê này, cũng là một hành động tinh tế.- Này…Này…Thật sao?Ba Châu cũng có chút hồ đồ, báo tuyết ở trong trí nhớ của hắn là loài mãnh thú rất tàn nhẫn, nhưng mà cảnh tượng trước mắt lại để cho hắn không thể tin tưởng được. Con báo tuyết trưởng thành này, đích xác có thể thực hiện được chức trách của chó ngao Tây Tạng.Ba Châu xem xét qua loa một chút, vừa rồi đám dê bò chạy đi, lại có thể chạy về toàn bộ, cho dù là chó ngao Tây Tạng cũng không thể làm được nhanh chóng như thế.Vừa rồi, Cách Tang và Ba Châu đối thoại thì chỉ dùng tiếng Tạng, mãi đến vài câu nói lắp lúc sau, Trang Duệ mới có thể hiểu được, lập tức Trang Duệ vỗ vỗ người báo tuyết, nói:- Tiểu Tuyết, đi đánh dấu mùi lên trên người hắn, sau này không được cắn hắn.Báo tuyết ngông ngênh tiêu sái đi đến bên người Ba Châu đang dại ra, dùng cái mũi hít hà trên người Ba Châu vài cái, sau đó xoay người đi đến bên Trang Duệ, cực kỳ biết điều nằm úp sấp ở trên mặt đất.Mà hai con chó ngao Tây Tạng của người trong thôn kia, được bạch sư đảm bảo, cũng thành thật hơn rất nhiều, tuy rằng ánh mắt nhìn về phía báo tuyết vẫn tràn đầy căm thù như cũ, nhưng mà lại không hề có ý tứ muốn tiến lên liều mạng.- Ba châu đại ca, đây là phật sống báo mộng cho tôi, sau này nó chính là thần giữ nhà của Đại Tuyết Sơn, hơn nữa nó cũng là bạn bè của tôi, khi mùa đông đến, hi vọng người trong thôn có thể dùng dê bò để nuôi dưỡng nó. Về phần phí tổn này, tôi sẽ trả.Trang Duệ giả bộ thần côn, đem những lời mình đã nói qua với Cách Tang lập lại một lần cho Ba Châu, nhưng mà đáng tiếc là Ba Châu không hiểu biết tiếng Hán cho lắn, cuối cùng Cách Tang vẫn phải làm phiên dịch cho hắn.Rồi sau đó Ba Châu lại được gặp con tuyết ngao, đây chính là thần giữ nhà trong truyền thuyết, cũng là thứ mà người dân ở đây rất tin tưởng, Ba Châu vội vàng tiến đến quỳ xuống hành lễ, ở bên trong lòng những người dân ở đây, bọn hắn cũng không phải là bái lạy thân thể của chó ngao Tây Tạng, mà là đức phật trong lòng của họ.Trang Duệ chứng kiến Ba Châu dường như vẫn còn nghi ngờ chuyện báo tuyết tiếp nhận chức vụ thần giữ nhà, mà ngược lại là làm một cái đại lễ thật lớn đối với Tuyết Ngao, sau khi suy nghĩ một chút, cúi đầu nói với báo tuyết:- Tiểu Tuyết, đi thân mật với Tuyết Nhi một chút đi.Đại Tiểu Tuyết đều là con cái, sau khi hai con này tiêu trừ địch ý sau, thì thường xuyên có hành động tiếp xúc với nhau. Đối với những hành động lấy lòng của Tiểu Tuyết, thì tuyết ngao cũng rất thân mật dùng đầu lưỡi hồi báo một chút. Nhưng mà hành động này lại chọc giận bạch sư, nó hay hướng về chỗ Tiểu Tuyết rống một tiếng, bắt nó chạy trở về bên người Trang Duệ.Nhìn thấy tình cảnh lần này, Ba Châu đã không thể không tin, sau khi được Cách Tang và Tác Nam hết sức thuyết phục, rốt cục Ba Châu cũng đã cúi đầu hành lễ đối với báo tuyết.Trang Duệ đứng một bên xem mà trong lòng cảm thấy vui mừng, phỏng chừng ở Tây Tạng này, Tiểu Tuyết tuyệt đối là con đầu tiên được người ta cúng bái, trở thành một tồn tại giống như là Đồ Đằng vậy.- Ba Châu đại ca, anh đi về trong thôn cùng với chúng ta đi.Trước khi trở về, Trang Duệ lại càng muốn Ba Châu đi về với mình, tin tưởng chỉ cần hai người này nói chuyện với người trong thôn, lại có Tác Nam giải thích, như vậy thì còn sợ gì không ai tin nữa.Qua hơn nửa giờ sau, Trang Duệ để Ba Châu vội vàng dồn dê bò trở về trong thôn, hắn muốn Ba Châu nhốt dê bò lại để cho khi báo tuyết vào trong thôn, cũng sẽ không tiếp tục gây ra động tĩnh to đến như vậy.Nhưng mà ngay cả như vậy thì động tĩnh cũng không nhỏ, bởi đám cho ngao Tây Tạng ở trong thôn ngửi thấy mùi của báo tuyết thì thi nhau rống lên, liều mạng hướng tới chỗ cửa thôn chạy tới, cho dù là chủ nhân của bọn hắn lúc này cũng không thể ngăn cản được.Báo tuyết và chó ngao Tây Tạng theo ý nào đó mà nói, thì một cái là người bảo vệ dê bò, một cái chính là lấy dê bò làm thức ăn. Giữa hai loài này chính là quan hệ thiên địch, không thể cùng tồn tại. Đây cũng chính là nguyên nhân mà tuyết ngao và báo tuyết cắn xé nhau ở trên đỉnh núi.Hơn mười con cho ngao Tây Tạng này chạy như điên, vừa chạy vừa giận dữ hét lên. Cái loại trận thế này đúng là không nhỏ, mặc dù được Trang Duệ vỗ về, nhưng mà báo tuyết cũng đã bắt đầu bất an, trong họng không ngừng phát ra tiếng gầm nhẹ, nếu không phải là được Trang Duệ ôm cổ, thì Tiểu Tuyết sữ xoay người chạy thẳng về tuyết sơn.- Bạch sư, quản lý bọn chúng đi.Nhìn thấy đám cho ngao Tây Tạng hung hăng chạy tới, Trang Duệ cũng có chút không rét mà run, nếu mà để cho đám gia hỏa này xông tới, tuyệt đối là bản thân sẽ bị xé thành nhiều mảnh nhỏ, mấy ngày hôm này, trên người mình đã dính không ít mùi của báo tuyết.Ô ô…Ngao ngô!Sau khi nghe lời nói của Trang Duệ, bạch sư không chút do dự nhảy xổ ra, đứng trước mặt đám cho ngao Tây Tạng kia, bộ lông trên cổ liền dựng đứng lên, trong họng phát ra thanh âm rít gào.Đám chó ngao Tây Tạng bị tiếng gầm của bạch sư trấn trụ, nhưng mà ánh mắt vẫn nhìn về phía báo tuyết, hành động có chút luống cuống.Một con chó ngao Tây Tạng bộ dáng giống như là thủ lĩnh, trong miệng cũng phát ra một tiếng rít gào, nhưng mà rất hiển nhiên là nó không dám trêu chọc bạch sư, mà loanh quanh luẩn quẩn bên người bạch sư vài cái, muốn đi vòng qua bạch sư để công kích báo tuyết.Ngao ngô!Đương nhiên có một số con cho ngao Tây Tạng không phục theo mệnh lệnh của bạch sư, điều này làm cho bạch sư cảm thấy mình đã đánh mất hết mặt mũi khi đứng trước Trạng Duệ. Nó phát ra một tiếng gầm giận dữ, sau đó thân thể cao lớn của nó mãnh mẽ đánh móc ra sau gáy, cái móng vuốt của nó vỗ mạnh vào đầu của con chó ngao Tây Tạng kia. Ngay sau đó nhanh như chớp nó dùng cái miệng rộng cắn thẳng vào yết hầu của con chó ngao Tây Tạng kia.- Bạch sư, đừng cắn chết nó.Trang Duệ hoảng sợ, bản thân đang muốn đi hòa giải, như vậy thì làm sao con hòa giải được nữa? Hơn nữa còn làm đấu tranh nội bộ?Kỳ thật đây là Trang Duệ không biết được tập tính của chó ngao Tây Tạng nên mới nghĩ như vậy.Mỗi một đàn chó ngao Tây Tạng, đều có một con ngao vương. Con này quản lý toàn bộ đàn chó ngao Tây Tạng. Tất cả các thành viên trong đàn đều phải phục tùng mệnh lệnh của ngao vương. Về phần muốn xem ai có thể trở thành ngao vương thì phải xem ai hung mãnh nhất, mỗi một con chó ngao trong đàn cảm giác thấy mình có thể trở thành ngao vương thì đều có thể thách đấu với ngao vương hiện tại.Nếu khiêu chiến thành công, nó có thể trở thành ngao vương mới, ngao vương cũ sẽ buồn bã mà rời đi. Nếu mà khiêu chiến thất bại, người khiêu chiến hoặc là tử vong, hoặc là cũng phải rời khỏi đàn.ở trong đàn chó ngao Tây Tạng, mệnh lệnh của ngao vương chính là mệnh lệnh cao nhất, mỗi một thành viên trong đàn đều phải phục tùng vô điều kiện, nếu không cũng sẽ bị coi là khiêu khích đối với ngao vương.Tuy rằng bạch sư hung mãnh dị thường, nhưng mà sau khi nó đi vào trong thôn cũng không có khiêu chiến ngao vương trong đàn. Nói cách khác, tuy rằng đám cho ngao Tây Tạng này cũng sợ nó, nhưng mà cũng sẽ không phục tùng nó, muốn lấy được quyền ra lệnh cho cả đàn, như vậy nhất định phải đánh bại ngao vương hiện tại đã.Đây đối với bạch sư mà nói, quả thực là một việc cực kỳ dễ dàng, chỉ cần thời gian ngắn ngủi một phút đồng hồ, khi mọi người còn không kịp phản ứng gì, thì con chó ngao màu đen ban đầu kia, đã kêu lên ở trong miệng của bạch sư.Ngao ngô!Sau khi nghe được lời nói của Trang Duệ, bạch sư liêng buông lỏng miệng ra, ngang nhiên ngửa mặt lên trời hú một tiếng, mà tất cả đám chó ngao ở trong đây, ngoại trừ tuyết ngao ra thì tất cả đều nằm sấp xuống đất, tỏ vẻ thần phục đối với bạch sư, khiến cho tất cả mọi người đứng xem đều cảm thấy máu huyết sôi trào.Những người trong thôn nhìn thấy những con chó ngao Tây Tạng sôi nổi chạy ra bên ngoài, cũng cảm thấy có gì đó không đúng, hơn nữa Ba Châu vào thôn, còn lớn tiếng gọi to, rất nhiều người đều kéo nhau đến chỗ cửa thôn này, nhìn thấy một màn hiển lộ thần uy của bạch sư.Đương nhiên, tuyết ngao được xem là thần giữ nhà của tuyết sơn, và báo tuyết ở phía sau Trang Duệ cũng đã bị bọn họ phát hiện, Điều này khiến cho bọn họ rối loạn một trận, bọn họ cũng không biết nên cúng bái tuyết ngao trước, hay là chạy về lấy súng bắn báo tuyết.Về phần báo tuyết tại sao lại hiền như vậy, thì hoàn toàn không có ai quan tâm. Hổ báo, lang soi ở trên đại thảo nguyên vĩnh viễn đều là thiên địch của những người dân du mục.- Cách Tang đại ca, ngài nên ra tay/Trang Duệ cúi người ôm cổ báo tuyết, ngẩng đầu vời Cách Tang đến nói.Cách Tang nghe thấy vậy thì cười khổ, giải thích việc này thật sư là rất con mẹ nó khó khăn, chỉ sợ sau khi mình nói xong thì nhất định sẽ bị mọi người ở chỗ này cho rằng mình là đứa bị thần kinh.Quả nhiên, sau khi Cách Tang trao đổi, trên mặt mọi người đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc cộng thêm khinh bỉ, không ai tin tưởng lời nói của Cách Tang, tiếng bàn luận lớn dần lên.Trang Duệ biết bọn hắn không tin, cũng muốn giải thích cho bọn hắn hiểu, nhưng bất đắc dĩ là ngôn ngữ lại không thông, cũng không biết được bọn họ đang nói cái gì vì thế không khỏi có chút buồn bực.Một lát sau, ngài trưởng thôn già cũng đã đi tới, sau khi nghe lời nói của Cách Tang thì lại càng phản ứng kịch liệt hơn, còn muốn cầm quải trượng tiến lên đánh Cách Tang, khiến cho Cách Tang sợ tới mức vội vàng chạy tới bên người Trang Duệ, nói:- Tiểu…Tiểu Trang, việc này tôi không lo liệu được, ai trong bọn họ cũng đều không tin tưởng.Vừa lúc, Ba Châu đi lùa đám dê bò về cũng đã đi tới cửa thôn, Trang Duệ vội vàng hô lên:- Ba Châu, Ba Châu đại ca, anh tới giải thích cho tôi với.Ba Châu đã tận mắt nhìn thấy báo tuyết trợ giúp tìm kiếm đám dê bò về, lại thấy thái độ thân mật của nó với tuyết ngao, vì thế cũng đã bắt đầu tin tưởng lời nói của Trang Duệ là do phật sống báo mộng. Sau khi nghe được lời nói của Trang Duệ thì hắn liền dùng tiếng Tạng trao đổi với người dân trong thôn của mình.Lần này những người trong thôn cũng không lộ ra thần sắc tức giận nữa, bởi vì một người nói thì bọn hắn có thể không tin, nhưng mà một người luôn thành thật như Ba Châu mà cũng nói như vậy, thì đã khiến cho bọn họ rất nghi hoặc.Hơn nữa bạch sư cũng ngăn cản đám cho ngao không cho chúng nó tấn công báo tuyết. Điều này cũng làm cho mọi người cam thấy khó hiểu. Trong mắt bọn hắn thì bạch sư cũng là một trong các thần thú phật tổ dùng để cưỡi, nguyên bản vốn là thiên địch của báo tuyết, nhưng mà hiện tại lại bảo vệ cho báo tuyết, khiến cho bọn họ hoài nghi.- Con báo tuyết kia, thật sự là giúp đỡ cậu tìm dê bò về.Lão trưởng thôn lại hỏi Ba Châu một câu, chuyện này quá mức ly kỳ, nhưng mà nói không chừng đây thật sự là phật dụ, người có thể làm cho báo tuyết kiêng dè không ăn thịt dê bò, chỉ có phật tổ mới làm được. nguồn TruyenFull.vnNếu như Trang Duệ biết được ý nghĩ trong lòng của lão trưởng thôn, bảo đám hắn sẽ vui đến mức nở hoa trong lòng, lại có thể cấp cho bản thân mình một cái thân phận cao như vậy, có thể so sánh với cả phật sống.Ba Châu là một người thành thật, vì vậy hắn cũng sẽ không hề nói dối. Sau khi nghe được lời nói của trương thôn thì thành thật trả lời:- Chú à, đây là thật, tội tận mắt chứng kiến, Ba Châu có thể thề trước phật sống.Lão trưởng thông nghe thấy vậy thì lắcđầu, hắn vẫn không thể tin tưởng được chuyện tình thái quá như vậy. Sau khi suy nghĩ mọt chút, lão trưởng thôn đi đến bên người Trang Duệ và Cách Tang khoát tay áo nói:- Cách Tang, thần giữ nhà của tuyết sơn, là thần bảo hộ của chúng ta.- Nếu như con báo tuyết này có thể chạy một vòng ở quanh thôn chúng ta, mà không làm tổn thương bất cứ động vật nào trong thôn, thì ta đây sẽ tin tưởng, sau này chúng ta sẽ mang đồ nuôi dưỡng nó.Vừa rồi lão trưởng thôn cũng đã nghe được lời nói của Cách Tang, họ cũng biết trong thời gian mùa đông ở Đại Tuyết Sơn cần phải cung cấp một ít dê bò để nuôi dưỡng báo tuyết, hơn nữa sẽ nhận được một khoản tiền xa xỉ, cho nên mới nói như thế.Các Tang nghe vậy thì lập tức phiên dịch cho Trang Duệ, hôm nay xem như hắn đã được mở rộng tầm mắt, nào là báo tuyết, nào là kim điêu, tất cả đều trung thành tuyệt đối với Trang Duệ, hắn bảo gì thì đều nghe nấy, điều này thiếu chút nữa khiến Cách Tang cho rằng Trang Duệ chính là phật sống chuyển thế đầu thai.- Cách Tang, anh hỏi xem, bọn họ không sợ sao?Trang Duệ sợ có người ra tay công kích báo tuyết trước, như vậy thì mình cũng không có cách nào ngăn cấm báo tuyết phòng vệ.- không sợ, chúng ta là người Tạng tộc, chắc chắn là sẽ không sợ nó.Cách Tang và lão trưởng thôn trao đổi một lúc rồi đưa ra đáp án cho Trang Duệ, nhưng mà lão trưởng thôn này cũng bắt tất cả những đứa trẻ chừng mười tuổi trở xuống đều trở về trong thôn.Ở đây đều là những thợ săn giỏi, cho dù bị báo tuyết tấn công, thì chống chọi một lúc cũng không đến nỗi mất mạng, cũng đủ để cho người bên cạnh dùng súng bắt chết con báo tuyết này.- Hắc, cái này thật sự là dễ xử lý rồi, phật sống đã chỉ định nó là thần giữ nhà, đương nhiên nó sẽ không làm bị thương người mà nó thủ hộ.Trang Duệ nghe thấy vậy thì mừng rõ, lập tức lại làm bộ dáng thần côn, đưa tay sờ sờ lên đầu báo tuyết, chỉ vào những người trong thôn, nói:- Tiểu Tuyết, đi lưu lại mùi trên người của họ, sau này nhìn thấy họ ở trên tuyết sơn cũng không cần tấn công bọn hắn.Báo tuyết chưa từng gặp được nhiều người như vậy, kỳ thật trong lòng nó cũng đang sợ hãi, do dự khong chịu tiến lên, cuối cùng Trang Duej phải dùng linh khí để hấp dẫn và ra mệnh lệnh, rốt cục thì nó cũng tiến đến gần đám người đó, cái mũi liên tục hít hà, đi đến bên người lão trưởng thôn còn lè lưỡi liếm bàn tay của hắn nữa.Mặc dù mọi người ở đây đều bị dọa cho một trận, nhưng mà trải qua lần này, bọn họ cũng bắt đầu tin tưởng lời nói của Cách Tang, nhất thời lớn tiếng hoan ho, dưới sự dẫn dắt của lão trưởng thôn, lại có thể cúi đầu hành lễ đối với Báo Tuyết.Bành Phi đứng ở bên cạnh Trang Duệ thì cười thầm trong bụng, thì thầm ở bên tai Trang Duệ:- Anh Trang, anh thật sự muốn lừa dối bọn họ sao.- Đi qua một bên, anh đang lo liệu chuyện đứng đắn.Trang Duệ mỉm cười, liếc mắt nhìn bành Phi một cái.Lão trưởng thôn ở phía sau thì gọi toàn bộ trẻ con đến đây, phải biết rằng có thể nhìn thấy thần thú trên tuyết sơn, đây chính là phúc phận lớn lao.Báo tuyết bị Trang Duệ dùng linh khí làm dịu lại, cũng đều hít hà mùi trên người của mỗi đứa trẻ. Thậm chí có những đứa trẻ bao gan hơn, con đưa tay sờ lên người báo tuyết, may mà con mèo lén này cũng không có tức giận.Kể từ đó toàn bộ người dân trong thôn không hề nghi ngờ chuyện báo tuyết là thần giữ nhà của tuyết sơn nữa. Mà Trang Duệ là người có thể giao tiếp được với báo tuyết, lại càng được mọi người trong thôn tôn kính.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận