Hoàng Kim Đồng


Hiểu biết của Gia Thố đối với chim ưng đều cực kỳ sâu sắc, hắn biết được hai con kim điêu trên bầu trời kia, nhất định là tới tìm con của mình, nếu con chim non trong người Trang Duệ bị bọn chúng nhìn thấy, tuyệt đối là bọn chúng sẽ liều mạng với đám người bọn hắn.- Tiểu Bành, chuẩn bị súng, nếu quả thực nó lao xuống, thì dùng súng bắn chúng bị thương.Sau khi nghe Gia Thố giải thích, Tác Nam cũng cầm khẩu súng tự động lên, loại chim điêu cỡ lớn như thế này thì cả trâu bò cũng có thể quắp lên, nhóm người mình không có găng tay, khẳng địn là sẽ bị thương khi đấu với nó.Tuy rằng thứ này là động vật được quốc gia bảo vệ, nhưng mà trong điều lệ bảo hộ động vật cũng không có nói, người bị tấn công không được tự vệ, nếu không chắc chắn sẽ được chúng nó cho du lịch trên không một phen.Chiêm chiếp…Chiêm chiếp.Đang lúc mấy người Gia Thố vội vàng giống như thỏ bị chim ưng truy đuổi, bọn hắn đang suy nghĩ đối sách, thì Trang Duệ đứng ở bên cạnh tươi cười, ở trước ngực của hắn, con chim non nghe thấy tiếng kêu của cha mẹ nó, thì nhất thời ở trong ba lô thò cái đầu nhỏ như nhung ra khỏi chỗ hở của ba lô.Trang Duệ nhìn thấy bộ dạng gấp gáp của tên tiểu tử kia, rõ ràng là sắp rơi ra khỏi ba lô, thì túm nó ra, cầm ở trong lòng ban tay của mình.- Tiểu Trang, cậu…Cậu làm vậy là để là gì ?Lần này Gia Thố thật sự tức giận, xuất thân của hắn là gia đình thợ săn, không phải vạn bất đắc dĩ hắn cũng không muốn làm tổn thương hai con chim điêu kia. Nhưng mà hiện tại đã không thể theo ý hắn, bởi vì hai con chim điêu kia đã xoay tròn ở trên bầu trời, chuẩn bị vọt xuống chỗ đám người bọn hắn.- Tác Nam đại ca, Bành Phi, mọi người không được nổ súng, đây là bạn bè của tôi.Trang Duệ đưa tay đè cái nòng súng Tác Nam đang đưa lên, xoay mặt nhìn về phía Gia Thố, nói:- Gia Thố đại ca, không phải lúc trước tôi đã nói cho anh biết, tên tiểu tử này là do cha mẹ nó tặng cho tôi, làm sao anh lại không chịu tin tưởng?- Cậu…Cậu nói thật sao?Thần tình của Gia Thố hoàn toàn dại ra, cậu chuyện lúc trưa này của Trang Duệ, hắn hoàn toàn là không tin tưởng ngay từ đâu, một lời cũng không tin.- Này, Gia Thố đại ca, tôi rảnh rỗi tới mức không có việc gì mà nói đùa với anh sao?Trang Duệ bĩu môi, nâng cao hai tay lên, tiểu tử trong lòng bàn tay kia cũng dùng sức kêu lên, hai đối cánh rập rạp lông tơ cũng được nó ra sức vỗ, đương nhiên nó cũng chỉ có thể đứng dậy chứ không bay được.Trang Duệ tin tưởng, hai con kim điêu kia đã phát hiện tên tiểu tử này ở đây rồi, vì vậy mới tìm đến chỗ mình. Ở trên bầu trời, dường như không có sinh vật gì có thể giấu diếm được ánh mắt của bọn nó.Trang Duệ đã từng xem qua một bản tin, biết được đôi mắt cua chim ưng chứa đựng rất nhiều nguyên tố phong phú, cao hơn con người cả trăm lần, hơn nữa hệ thống thị giác độc đáo của chim ưng cũng có thể phóng đại mọi vật lên mấy lần. Cũng giống như người ta dùng kính viễn vọng quan sát bầu trời vậy. Chim ưng cũng có thể làm như thế, nhưng mà nó dùng đôi mắt để quan sát mặt đất.- Hai cim kim điêu kia còn đang nắm đồ vật gì đó.Khoảng cách tới mắt đất của hai con kim điêu ngày càng gần, thì mọi người cũng thấy được rõ ràng, ở trong móng vuốt của con kim điêu lớn, có quắp theo một con dê núi đã chết.Nhìn hình thể của con dê núi này, thì ít nhất cũng hơn trăm cân, nhưng mà nhìn hình dáng phi hành của con kim điêu kia thì hoàn toàn không có một chút ảnh hưởng.Thanh âm của Gia Thố vừa mới vang lên, hai con kim điêu kia cũng đã bay tới bên trên đỉnh đầu mọi người, con kim điêu đang tha con mồi kia khi cách mặt đất chỉ còn khoảng bốn mươi mét thì lập tức buông lỏng móng vuốt, con dê núi liền rơi xuống trước mặt Trang Duệ, phát ra một tiếng ầm vang.- Ta kháo, có chút đạo đức nào không hả, thả đồ vật từ trên cao như vậy xuống.Trang Duệ bị con dê núi từ trên trời cao rơi xuống làm cho hoảng sợ, nếu không phải mình đã né sang bên cạnh một chút, không chừng đã bị nó rơi vào người.Két…Két..Có lẽ vì ở chỗ này có nhiều người, kim điêu bay tới chỗ cách khoảng mấy chục mét, mới dùng một tư thế vô cùng duyên dáng đáp xuống mặt đất. Kích động vỗ vỗ đôi cánh dài gần ba mét, hướng về chỗ Trang Duệ kêu lớn.- Ha ha, đi, tới chỗ cha mẹ của ngươi đi, bạch sư, không cho phép các ngươi nhúc nhích, đứng yên ở chỗ này.Trang Duệ đặt con chim non lên mặt đất, tiểu tử kia lên nhảy nhót hướng về chỗ cha mẹ chạy tới, Trang Duệ cười híp mắt đi theo phía sau, trước khi đi còn dặn dò bạch sư một câu, hôm qua nó với kim điêu vẫn còn là cừu địch sinh tử, đừng có nhịn không được lại lao lên thì hỏng. Bạn đang đọc chuyện tại Truyện FULLHành động lần này của Trang Duệ, khiến cho mấy người còn lại đều sợ ngây người.Bọn hắn thật không ngờ, hai con kim điêu này chạy vội tới là để tặng thức ăn cho Trang Duệ. Cái này cũng không phải suy đoán, con dê trên mặt đất chính là minh chứng tốt nhất, cái này cũng chứng mình đôi kim điêu đưa con chin non cho Trang Duệ không phải là do hắn nói bậy bạ.Mấy người đã từng nghe nói đến việc từng có thợ săn chữa thương cho mãnh thú, mà sau khi con mãnh thú đó khỏi bệnh, sẽ thường xuyên mang cho người thợ săn kia một ít con vật nhỏ, nhưng đây cũng chỉ là truyền thuyết, thật sự thì chưa ai nhìn thấy bao giờ.Một màn trước mặt này đã hoàn toàn phá vỡ nhận thức về động vật của bọn hắn. Chuyện này chỉ có thể xuất hiện trên con người chứ không phải trên động vật.Nhìn thấy Trang Duệ không ngừng tiến đến chỗ hai con kim điêu, trong lòng Gia Thố cũng tràn đầy lửa nóng, cất bước hướng đến bên này chạy tới, muốn quan sát gần hơn một chút, đám người Bành Phi lại càng không cần phải nói, ai cũng không muốn buông tha cho cơ hội tiếp xúc với loài động vật thông linh như vậy.Két…Cạc cạc…Lúc Trang Duệ đi tới, hai con kim điêu còn không có phản ứng gì, nhưng mà sau khi thấy mấy người kia tới gần, con chim đực lập tức giơ cánh lên, trong miệng phát ra tiếng kêu bén nhọn cảnh cáo mọi người.- Bành Phi, mọi người đừng tới đây.Trang Duệ dừng bước, khoát khoát tay áo đối với mấy người phía sau, hắn cũng muốn thân cận với hai con kim điêu này, bởi vì qua ngày hôm nay, Trang Duệ sẽ rời khỏi nơi này, không biết bao giờ mới lại có thể quay lại, nhưng mà kim điêu có thể sống được hơn mười năm, chắc là vẫn còn cơ hội gặp lại.Đám người Bành Phi nghe thấy lời của Trang Duệ thì dừng ở chỗ cách hai con kim điêu kia khoảng mười mét, thần tình hâm mộ nhìn Trang Duệ tiến đến gần hai con kim điêu, lấy tay chải chuốt sợ lông trên người của nó.Chiêm chiếp…Chiêm chiếp.Tiểu tử kia cũng chạy dưới chân con kim điêu, nhưng mà vì vóc dáng quá nhỏ, chỉ có thể chuyển động ở dưới chân con kim điêu, nhanh chóng kêu lên đến chói tai, lại còn không ngừng dùng cái mỏ của mình mổ mổ lên chân của mẹ nó.- Ha ha, đi lên.Trang Duệ nở nụ cười, lấy tay nâng tên tiểu tử kia lên, sau đó ngồi ở trên cỏ, hắn ngồi xuống, liền có thể thấy được vóc dáng của hai con kim điêu kia, dáng người của con chim mẹ ít nhất cũng cao hơn Trang Duệ một cái đầu.Đôi mắt sắc bén của hcim mẹ, giờ phút này đều tràn đầy dịu dàng, giống như là mắt chim câu vậy. Cái mỏ khoằm nhọn hoắt thì đưa vào trong tay Trang Duệ, cọ cọ vào người con chim non ở trong lòng bàn tay hắn.Cho dù đám người Bành Phi đang đứng cách xa hơn mười mét, cũng có thể cảm giác được tình cảm của con chim mẹ đối với chim con.Biểu hiện của con chim bố luôn rất cao ngạo, nhưng mà ánh mắt cũng nhìn tiểu tử kia rất chăm chú, dường như cũng có thể cảm giác được sắp phải chia lìa với con của mình.- Đây là các ngươi mang đến cho ta sao? Cám ơn các ngươi đã mang đồ ăn đến cho chúng ta.Do đánh nhau xong mới thành bạn bè, cảm tình này của kim điêu cũng biểu hiện cho chỗ tốt đẹp của Đại Tuyết Sơn, cứ như vậy rời đi, trong lòng Trang Duệ cực kỳ không muốn.Két …Cạc cạcCon chim bố phát ra một tiếng kêu to, ngẩng cao đầu lên gật gật, sau đó giương cánh, nhẹ nhàng đặt lên trên vai Trang Duệ, giống như là bạn tốt ôm nhau vậy.- Thần tích, quả là thần tích.Không biết từ khi nào, hướng dẫn viên du lịch Cách Tang và Gia Thố đều quỳ rạp xuống đất, cúng bái hai con kim điêu này.Trong ca dao sáng thế của người Tây Tạng " Tư Ba Hình Thành Ca" có nói: Thiên địa hỗn hợp một chỗ, phân khai thiên địa là đại bàng, lại cho rằng đại bàng đẻ trứng mà tạo thành thủy tố của người Tây Tạng.Ở trong các bức tượng của phật giáo Tây Tạng, cũng có bức tượng Đại Bằng Kim Sí Điểu, rất nhiều tộc nhân người Tây Tạng đều mang theo bên mình bức tượng Đại Bằng Kim Sí Điểu , họ tin tưởng làm như vậy có thể luôn cát tường, có được trí tuệ và sức khỏe.Đương nhiên, đây cũng là nhân vật trong truyền thuyết, cũng chưa từng thấy ai coi kim điêu như đại bằng cả, nói như vậy cũng có chút quá đáng.Cho nên vóc dáng của Cách Tang và Gia Thố lại càng giống như phật tử sùng đạo, khi nhìn thấy con kim điêu thông linh như vậy, có thể hiểu được ý tứ của Trang Duệ, lập tức cho là thần linh hiển lộ dấu vết, liền tiến hành bái lễ đối với hai con kim điêu này.- Các Tang đại ca, khi trở về phiền anh nói với mọi người trong thôn không được dùng súng bắn chúng nó, chúng nó chính là vật cưỡi của Phật Tổ.Trang Duệ chứng kiến hành động của Các Tang và Gia Thố, trong lòng nhất thời vui vẻ. Nơi Tây Tạng này không giống như trong nội địa, gần như là trong tay mỗi một người dân chăn nuôi đều có súng. Ngộ nhỡ mùa đông con kim điêu không có đồ ăn, sẽ tới bắt trộm dê bò để ăn, như vậy nói không chừng sẽ bị người dân làm bị thương.- Không dám, không dám, khi nào trở về tôi sẽ nói với mọi người trong thôn.Cách Tang liên tục xua tay, ánh mắt nhìn về phía kim điêu đều tràn đầy ngưỡng mộ và sợ hãi, đối với lời nói báo tuyết thay thế nhiệm vụ trở thành thần giữ nhà của Đại Tuyết Sơn Trang Duệ nói lúc trước cũng đã bắt đầu bán tín bán nghi.Chuyện trước mắt xảy ra, khiến cho hắn không thể không tin, không chỉ có báo tuyết thông linh mà ngay cả chúa tể bầu trời là kim điêu cũng đều biểu lộ ra thiện ý đối với Trang Duệ. Trong suy nghĩ của Cách Tang, trừ khi là phật tổ hiển linh ra thì không ai có thể làm được chuyện này?- Bành Phi, lột da của con dê núi kia ra, nội tạng thì cho kim điêu ăn, chúng ta nướng thịt, ăn xong sẽ trở về trong thôn.Trang Duệ nâng tay lên nhìn đồng hồ, đã là năm giờ chiều, mặt trời đã chậm rãi lặn về phía tây, sắp sửa bị tuyết sơn che kín, đã đến lúc rời đi rồi.- A! được rồi.Bành Phi đáp ứng, chạy về chỗ con dê núi đã chết kia, cực kỳ nhanh nhẹn mổ nội tạng ra, ném cho kim điêu, Gia Thố và Cách Tang cũn sửa sang lại củi lửa, vừa kịp lúc trời vừa tối lại, thì một đống lửa trại hừng hực đã được đốt lên.- Không được rồi, hôm nay chúng ta sẽ ở lại chỗ này, ngày mai sẽ xuống núi đi."Nhìn núi làm ngựa chết". Tuy rằng từ chỗ này đã có thể nhìn thấy sơn thôn, nhưng mà muốn đi đến đó, ít nhất phải mất thời gian bốn năm giờ.Sau khi vợ chồng kim điêu ăn xong phần nội tạng của con kim điêu, thì đã mang theo một cái đùi dê rời đi, trong hang động vẫn còn có ba tiểu tử cần phải chăm sóc.Hai con kim điêu đi rồi, Gia Thố quả thực là có chút phờ phục, mãi đến khi Bành Phi mang chuỗi thịt xiên nướng trên đống lửa hắn mới bắt đầu công việc chuẩn bị bữa tối.Thịt dê nướng vàng óng được Gia Thố không ngừng đảo đều, mỡ dê rơi tích tích xuống đống lửa khiến cho đống lửa bùng lên. Mùi thịt dê nướng khiến cho Trang Duệ khẽ động.Tuy rằng mấy ngày nay đều ăn thịt nướng, nhưng mà kỹ thuạt của Trang Duệ, hiển nhiên không thể so sánh với tên gia hỏa vừa mới ra đời đã ăn thịt nướng như Gia Thố. Bí quyết giữ lửa và nướng thịt hắn vẫn còn kém xa Gia Thố.- Chúng ta đốt lửa trại ở chỗ này, người trong thôn có thể nhìn thấy, vậy nên cứ để ngày mai hãy xuống núi.Tác Nam lo lắng đám người Trang Duệ đã đi một ngày rồi, hiện tại nếu chạy về trong thôn chỉ sợ phải tới nửa đêm mới đến nơi, không bằng ở chân núi nghỉ ngơi một đêm, chờ ngay mai hoàn toàn bình phục thì sẽ tiếp tục xuống núi.Đám người Cách Tang đã mang theo toàn bộ lều trại của đám sinh viên, còn có cả những công cụ leo núi nữa. Cũng không sợ không có trang bị để xây dựng chỗ nghỉ chân tạm thời ở chỗ này.- Cũng được, tôi cũng không sao cả.Trang Duệ gật gật đầu, lại đút tên tiêu tử kia vào trong ba lo, chỉ để lộ cái đầu của tên tiểu tử kia để đút thịt cho nó, nói:- Tác Nam đại ca, ngày mai xuống núi, tôi cũng muốn quay về, tôi ở nơi này đã quá lâu rồi, còn có một số việc phải xử lý.- Cũng được, phỏng chừng người trong bệnh viện cũng vẫn chưa đi, ngày mai cậu cùng với bọn họ rời núi, tôi và Ba Tang sẽ tiếp tục ở đây hai ngày nữa.Tác Nam gật đầu đồng ý, thứ nhất hắn đã từng nói, Trang Duệ tùy ý có thể rời đi bất kỳ lúc nào, thứ hai hắn cũng sợ Trang Duệ không nghe theo hắn, tự tiện hành động. Lần này hắn mất tích hai ngày đã khiến cho Tác Nam mấy ngày sau cũng không được ngủ yên.Hai ngày này Tác Nam cũng không còn lo lắng chuyện linh đồng chuyển thế đầu thai nữa, hắn chuẩn bị tiếp tục ở đây thêm vài ngày, quan sát một chút, hắn cũng có thể thấy được Trang Duệ và Ba Tang đều rất coi trọng tên tiểu tử kia.Có Cách Tang ở bên cạnh, việc này cũng không thể nói gì thêm, Trang Duệ gật gật đầu, cũng không có nói gì thêm nữa.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận