Hoàng Kim Đồng


Trang Duệ nghĩ kĩ, đợi lát nữa sẽ dẫn báo tuyết xuống núi, khiến cho nó nhận thức được mọi người trong thôn một lượt, sau đó lại ra lệnh cho báo tuyết không được tấn công những người này.- Việc này để sau hay nói đi.Cách Tang vẫn có chút không cho là đúng, ngẩng đầu nhìn bầu trời, nói:- Chúng ta ăn chút lương khô, sau đó thì đi xuống chân núi, đi xuống núi thì sẽ nhanh hơn, nói không chừng đến tối là có thể trở lại trong thôn.- Đợi một chút, lập tức sẽ có thịt ăn.Trang Duệ lắc lắc đầu, thanh âm của hắn còn chưa dứt thân hình của báo tuyết liền xuất hiện ở trên đỉnh núi, trong miệng của nó ngậm một con dê núi, so với con dê bắt được ngày hôm qua thì nhỏ hơn một chút, chỉ có khoảng bốn năm mươi cân.- Đây mà là không ăn dê ? Cách Tang có chút không nói gì.- Đây chính là dê hoang, cũng không phải là nuôi trong nhà, báo tuyết chính là có linh tính, Gia Thố đại ca, thu dọn mọi thứ đi, ăn xong chúng ta sẽ xuống núi.Trang Duệ bĩu môi, ta con chưa nói là báo tuyết ăn chay, không tấn công người trong thôn của các ngươi còn chưa được sao?Vừa rồi Trang Duệ nói chuyện với Cách Tang, Bành Phi và Gia Thố cũng chưa ngắt lời, bây giờ nhìn thấy con mồi báo tuyết tha về, mói bắt đầu bận rộn, Bành Phi mổ con dê ra, Gia Thố nhóm lửa, chỉ qua mười phút đồng hồ, từng chuỗi thịt dê tươi mới đã được đưa lên trên đống lửa.- A! Bành Phi, cho ta một miếng thịt nhỏ đi, nhỏ hơn một chút nữa, nhỏ hơn một chút nữa đi, ừ, được rồi.Dường như ngửi thấy mùi máu tưi, con chim non ở trong nòng Trang Duệ bắt đầu kêu " Chiêm chiếp" ầm lên, thân thể ở trong ba lô cũng đã bắt đầu tay đấm chấn đá.Có câu nói nam nhân không thể cự tuyệt lại sự hấp dẫn của thú chơi ưng nuôi chó. Lúc này trong ánh mắt của Bành Phi tràn đầy hai chữ " Hâm mộ", may mà người trước mặt hắn là Trang Duệ, nếu như đổi lại là một người khác, Bành Phi sẽ nổi lên tâm tư cướp đoạt và động thủ.- Đã nói đây không phải là lão ưng, đây là kim điêu, có hiểu hay không?Trang Duệ cười nói:- Ngươi chưa xem phim Thần Điêu Đại Hiệp trên TV sao? Con chim điêu lớn trong đó, chính là tổ tiên của con vật nhỏ này.Nghe thấy Trang Duệ nói đến chính mình, con chim non kêu " Chiêm chiếp" vài tiếng, sau đó nhẹ nhàng hôn vài cái vào lòng bàn tay Trang Duệ, tình cảnh lần này khiến cho Bành Phi đỏ mắt không thôi, hận người thân thiết với tiểu tử kia, không phải là Trang Duệ mà là chính mình.- Đây là kim điêu non, tiểu Trang, cậu tìm được nó ở chỗ nào vậy?Gia Thố đã chuẩn bị xong xuôi bếp lửa, liếc mắt một cái liền nhận ra con chim điêu non này, nhưng mà ánh mắt của hắn cũng không có gì khác biệt đối với Bành Phi, đều là hâm mộ và ghen tị, chỉ kém mỗi việc không thể động thủ mà thôi.- À! Mẹ của nó bị thương, tôi đã chữa trị cho nó, cho nên nó trả ơn cho tôi, đưa con của nó tặng cho tôi.Trang Duệ nói dối mà không hề cảm thấy ngượng ngùng chút nào, tùy tiện nói lung tung một cái lý do, tuy rằng hắn chữa trị cho con chim mẹ là không giả, nhưng mà đầu sỏ gây nên chuyện này cũng là hắn, cách nói này của hắn tuyệt đối là dát vàng lên mặt bản thân mình.- Anh Trang, hình như là ngài học tài chính chuyên nghiệp mà? Chưa từng nghe nói là ngài học theo ngành bác sĩ thú y chuyên nghiệp?Bành Phi thấy vậy thì đi vòng quanh Trang Duệ vài vòng, há mồm nói ra một câu khiến cho Trang Duệ vừa mới uống một ngụm rượu lúa mì Thanh Hoa suýt nữa thì phun hết ra người hắn.Chủ yếu là Trang Duệ đã nói quá lời rồi, trước tiên không cần đề cập đến Trang Duệ có bản lĩnh chữa trị cho các loài động vật hay không, mà chỉ riêng việc này cũng đã khó tin rồi. Trước hết là chữa trị cho báo tuyết bị thương, sau đó lại chữa cho con chim điêu mẹ bị thương, có phải là tất cả các loại động vật trên tuyết sơn khi bị thương đều sẽ chạy tới bên người Trang Duệ?- Khụ khụ, nhân phẩm của anh rất tốt, hơn nữa lại còn có công năng đặc dị, có thể nói chuyện được với các loài động vật, đương nhiên là chúng nó sẽ nghe theo lời của anh, đừng nói là tặng cho một con chim non, mà khiến cho chúng nó đi theo anh cũng đều được.Dù sao thì vợ chồng kim điêu cũng không ở đây, mà cho dù ở đây cũng không thể phản bác lại Trang Duệ, rõ ràng Trang Duệ đang nói bậy bạ, các người có tin hay không thì tùy.- Tiểu Trang, cậu…cậu có thể tặng con chim non nhỏ này cho tôi được không?Gia Thố đột nhiên mở miệng nói, trên mặt hiện lên bộ dạng thẹn thùng, những người dân Tây Tạng chất phác cũng không bao giờ đưa ra yêu cầu này nọ đối với người ngoài, Gia Thố cũng phải lấy hết dũng khí mới có thể nói ra những lời này.- Tặng cho anh? Không được, tuyệt đối không được.Trang Duệ lặng đi một chút, lập tức giơ tay lên, cự tuyệt nói.Nói chuyện đùa quốc tế à, vì con chim nhỏ này, bản thân thiếu chút nữa thì đã góp cả cái mạng nhỏ của bạch sư vào, con vật nhỏ này đối với Trang Duệ thì cực kỳ quan trọng, có đổi cả núi vàng Trang Duệ cũng không đổi.- Tiểu Trang, tôi dùng một trăm con dê, mười con tuấn mã, ba mươi con Ly Ngưu, để đổi lấy con chim non này, có được không?Gia Thố không từ bỏ ý định, hắn liền đưa ra cái giá của mình, giá cả này đối với hắn tuyệt đối không thấp, tổng cộng lại tuyệt đối có thể đạt tới mấy chục vạn.Đây cũng là toàn bộ tài sản của bản thân và gia đình của hắn. Toàn bộ dê bò, tuấn mã của hắn đều giao cho người khác chăn nuôi, hiện tại vì muốn mua con chim non này, Gia Thố đã chuẩn bị tiêu hết gia tài của hắn.- Không bán, Gia Thố đại ca, tôi nói thật với anh, dù anh có mang cả núi vàng núi bạc đến, tôi cũng sẽ không bán, tên tiểu tử này, đúng thật là do mẹ của nó tặng cho tôi.Trang Duệ căn bản là không cần lo lắng, Gia Thố vừa nói dứt lời, liền thẳng thừng từ chối, đừng nói đến việc bản thân mình không thiếu tìn, mà ngay cả bây giờ mình phá sản, Trang Duệ cũng sẽ không lo lắng mà bán con chim non này đi. Cùng lắm là bản thân trở về trong núi là dã nhân, có đồ ăn uống. À như vậy nhất định là không được với vợ.Thấy lời nói của Trang Duệ hết sức kiên quyết, sắc mặt của Gia Thố trở nên mờ đi, đã thỉnh cầu hai lần mà vẫn bị Trang Duệ từ chối, lòng tự tôn của người Tây Tạng không cho Gia Thố nói thêm lần thứ ba.Về phần lời nói Trang Duệ là cái gì con chim non này được mẹ nó đưa cho, căn bản là Gia Thố không tin. Tính tình của kim điêu rất hung dữ, đừng nói là tặng chim con cho người khác, mà ngay cả có người tới gần tổ của nó, kim điêu đều sẽ liều mạng với người đó.Theo Gia Thố suy đoán, nhât định là Trang Duệ thừa lúc kim điêu đi vắng, lén chui vào tổ của nó để trộm chim non. Nhưng mà Trang Duệ không muốn bán, Gia Thố cũng không có cách nào, chỉ có thể oán trách vì sao vận khí của bản thân lại không tốt.- Gia Thố đại ca, những cái khác tôi đều có thể cho anh, nhưng con vật nhỏ này rất hợp ý tôi, thật sự không thể cho anh được.Trang Duệ cũng có chút ngượng ngùng, một đoạn đường đi tới đây, quan hệ của hắn và Gia Thố cũng không tệ, không thể chỉ vì vậy mà phá hủy mối quan hệ này, vội vàng nói lời giải thích.- Không có gì, thứ này ở trên tay của câu, tôi sợ là cậu sẽ hủy hoại nó.Gia Thố lắc lắc đầu, ánh mắt nhìn vể phía con chim non kia có bao gồm cả tình cảm yêu thích.- Hủy hoại nó? Sẽ không như vậy đâu.Trang Duệ có chút khó hiểu, chính mình bảo vệ con vật nhỏ này còn không kịp, làm sao có thể hủy hoại nó được?Gia Thố khoát tay áo, hỏi:- Tiểu Trang, cậu sẽ huấn luyện chim điêu này sao?- Không có!Trang Duệ trả lời rất rõ ràng, hắn chỉ yêu thích mà thôi.- Huấn luyện chim ưng nghe lời, từ xưa đến nay đều là kỹ năn vô cùng khó khăn, chỉ có người trên đại thảo nguyên mới có thể huấn luyện được chim ưng săn mồi giỏi nhất, khiến cho nó trở thành đồng bọn, anh em của người dân du mục, Gia Thố giảng giải cho Trang Duệ.Nghe Gia Thố nói xong, Trang Duệ mới cảm giác được, chính mình nuôi con chim non này, cũng không phải là một chuyện dễ dàng.Sau khi những người thuần ưng bắt được chim ưng, thì sẽ đeo một cái bao da trên tay, cho chim ưng đậu trên đó rồi bắt đầu "Ngao ưng."Ngao ưng" chính là bước thuần ưng đầu tiên, để trừ bỏ đi tính hoang dã của con chim ưng, sau đó mỗi khi sáng ra đều phải đặt con chim ưng lên cánh tay, người đi tới nơi nào thì đều phải mang nó tới nơi đó.Lúc nghri ngơi buổi tối thì phải mang chó buộc ở bên cạnh để khiến cho ưng không sợ chó. Để ưng đi săn cần phải có ưng, chó, người cả ba thứ phối hợp, thiếu một cái cũng đều không được. Cho đến khi con ưng đặt ở trên cánh tay người thuần ưng có thể yên tâm ăn ngủ. "Ngao ưng" coi như đã hoàn thành.Quá trình này nói thì dễ dàng, nhưng mà muốn làm được thì cực kỳ khó khăn, rất ít người có thể huấn luyện được chim ưng trưởng thành, mà chim ưng con thì cực kỳ hiếm.Nuôi một con chim ưng con, chẳng những có thể sinh ra cảm tình giữa người nuôi và con chim con, mà có thể khiến cho con chim non nhận mình làm chủ, sau này nó trưởng thành hoặc về già đều dễ dàng sai bảo. Một con chim ưng trưởng thành, đều là ước mơ tha thiết của mọi người dân chăn nuôi ở trên thảo nguyên.- Hắc hắc, tên tiểu tử này của ta, sau này lớn lên tuyệt đối sẽ thông linh giống như bạch sư, căn bản là không cần huấn luyện.Sau khi nghe được Gia Thố nói, Trang Duệ cười rộ trong lòng, mục đích của huấn luyện chỉ là để cho chim điêu nghe lời mà thôi, chính mình không cần huấn luyện cũng có thể là được điều này.- Ôi, thật là khiến cho người ta mơ ước.Gia Thố thở dài, nói cho Trang Duệ. Thì ra là ông nội của Gia Thố từng là một thợ săn rất có danh tiếng trên đại thảo nguyên Tây Tạng, ông nội của hắn cũng từng nuôi một con chim ưng.Con chim ưng kia cũng lớn cỡ con chim điêu, mặc dù không dũng mãnh được như kim điêu, nhưng mà trải qua quá trình được ông nội hắn huyến luyện, thì mỗi lần đi săn dường như là đều thành công. Từng trong một mùa đông, một mình nó bắt được hai mươi con sói tuyết, được toàn bộ thợ săn trên đại thảo nguyên tôn là Ưng Vương trên đại thảo nguyên.Lúc đấy Gia Thố còn rất nhỏ, đã từng thấy qua con Ưng Vương kia vững vàng đứng trên bả vai của ông nội hắn, bắt đầu từ khi đó giấc mộng nuôi một con ưng đã cắm rễ vào trong lòng Gia Thố.Nhưng mà tận cho tới khi thấy được con chim điêu non của Trang Duệ, hắn mới một lần nữa nhớ lại chuyện cũ khó quên này, lúc này mới muốn táng gia bại sản để mua tân tiểu tử này.- Gia Thố đại ca, hiện tại cũng không cần săn thú, anh cũng đừng chấp nhất như vậy.Tuy rằng rất hâm mộ sự chấp nhất của Gia Thố đối với giấc mơ của hắn, nhưng mà Trang Duệ cũng không có ý tứ nhường lại con chim ưng con, con vật nhỏ này là bảo bối của hắn, dù có nói thế nào hắn cũng không bán.Khi nói chuyện Cách Tang đã nướng xong đám thịt dê núi, sau khi mấy người ăn xong, nghỉ ngơi một lúc. Rồi chuẩn bị xuống núi, nếu như tất cả đều thuận lợi thì khoảng bảy tám giờ tối là có thể trở về trong thôn.Đội ngũ xuống núi rất có cá tính. Chạy trước tiên chính là bạch sư và vợ của nó, đi ở giữa là đám người Cách Tang và Gia Thố, mà Trang Duệ và báo tuyết thì lại không nhanh không chậm đi phía sau cùng.Ngoại trừ mấy địa phương hiểm trở ở gần đỉnh núi ra, thì những chỗ khác cũng có thể coi như bằng phẳng. Cứ thế đi bộ chừng năm giờ đã vượt qua ranh giới tuyết rơi, phía xa xa có thể nhìn thấy khỏi bếp bốc lên. Rõ ràng là đã sắp trở về trong thôn rồi.- Là Gia Thố sao? Đã tìm được tiểu Trang chưa? Bạch sư, là bạch sư!Ở trên một chỗ dốc thoai thoải, có một cái lều trại được dựng lên. Tác Nam chờ từ sáng hôm qua đến nay ước chừng đã đợi hơn hai mươi giờ rồi, nếu không phải tính cách của hắn trầm ổn, chỉ sợ là sẽ xuống núi tìm thêm người trợ giúp rồi.Nhìn thấy đoàn người xuống núi, Tác Nam vừa mở miệng hỏi thì đã nhìn thấy bạch sư chạy băng băng phía trước thì không khỏi cao hứng lớn tiếng hô lên. Bạch sư ở đây, tự nhiên là Trang Duệ cũng ở đây.- Tác Nam đại ca, cảm ơn anh đã quan tâm.Trang Duệ bước nhanh vài bước, đi tới phía trước đội ngũ, đưa tay lên đối với Tác Nam.- Tiểu tử thúi này, thiếu chút nữa là hại chết ta.Sau khi thấy Trang Duệ, Tác Nam thở hổn hển nghênh đón, giơ tay lên đấm vào vai Trang Duệ.Ngao ngô!Bạch sư ở phía trước còn không có phản ứng, Tiểu Tuyết đã muốn phản đố, đối thời dựng ngược lông khắp người lên, gào thét đối với Tác Nam.- Này…Đây là có chuyện gì?Đột nhiên xuất hiện một con mãnh thú ở trước mặt mình, người có trái tim mạnh mẽ cũng không chịu nổi, báo tuyết xuất hiện khiến cho Tác Nam sợ tới mức đặt mông ngồi luôn xuống đất.- Báo tuyết, trở về.Trang Duệ nhéo cái cổ của báo tuyết, kéo nó trở lại người mình, lại làm công tác giáo dục không cho nó đả thương người một phen, lúc này mới quay đầu giải thích với Tác Nam đang có bộ dạng giống như gặp quỷ.- Không được, việc này ta không thể đáp ứng, đây không phải là lừa gạt người dân ở đây sao?Sau khi Tác Nam nghe được caau chuyện gọi là phật sống báo mộng xong, tự nhiên là một chữ cũng đều không tin, mặc cho Trang Duệ thỉnh cầu hắn nói chuyện với thôn dân, Tác Nam đều mọt lời cự tuyệt.- Đi, báo tuyết, đến thân thiện với Tác Nam đại ca nào.Nhìn thấy Tác Nam không chịu hỗ trợ, Trang Duệ đụng đụng vào Báo Tuyết, con báo tuyết nhẹ nhàng đi đến trước mặt Tác Nam, lại không biết mình đã dọa cho đối phương sợ tới mức thiếu chút nữa thì hồn bay phách lạc.- Ta giúp, ta giúp cậu nói là được chứ gì, con này cũng nghe theo lời của cậu sao?Qua một lúc lâu sau, Tác Nam mới hồi phục lại tinh thần, có chút ngạc nhiên nhìn báo tuyết, một con gia hỏa hoang dã như vậy sao lại nghe theo lời Trang Duệ, nói không chừng lời lẽ của Trang Duệ cũng là thật sự?- Đương nhiên Tác Nam đại ca, đã khi nào tôi nói dối đâu, đây đích thực là phật sống báo mộng nói cho tôi biết.Trang Duệ trâng tráo nói, tuy rằng hắn không bịa đặt, nhưng mà trong miệng thì không hề nói thật một câu, Trang Duệ không tin phật giáo, một chút chướng ngại tâm lý trong lòng cũng đều không có.Két…Cạc cạc!Ngay trong lúc Trang Duệ và Tác Nam cãi cọ, mọi người nhìn trên bầu trời, xuất hiện hai điểm đen, một tiếng kêu thanh thúy vang tới. Truyện được copy tại Truyện FULL- Ai ui, tiểu Trang bị cậu hại chết rồi. Hai con điêu này là tới tìm con nó…chúng nó sẽ liều mạng với cậu.Gia Thố xuất thân là gia đình thợ săn, sau khi thấy rõ hai con kim điêu ở trên bầu trời, thì khuôn mặt trở nên khổ không thể tả được.Thông thường thì thị lực của chim ưng đều cực kỳ tốt, ở trên không trung mấy ngàn thước cũng đều có thể nhìn thấy những con mồi nhỏ như con thỏ ở trên mặt đất, mà những con kim điêu cỡ lớn như thế này thì đôi mắt lại càng như Hỏa Nhãn Kim Tinh, phỏng chừng ngay cả con chuột di động, cũng không tránh khỏi tầm mắt của chúng nó.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận