Hoàng Kim Đồng


Trang Duệ ôm lấy cái cổ của bạch sư, bây giờ hắn cũng không còn tâm chí nào mà để ý tới tiểu tử đang kêu " Chiêm chiếp" ở trong lồng ngực của mình. Vừa rồi chứng kiến vết thương dọa người trên lưng bạch sư kia, thiếu chút nữa Trang Duệ rơi cả nước mắt. Tất cả những chuyện này đều vì Trang Duệ mải bắt chim non mà tạo thành.Ô ô…Ngao ngô.Trong mắt bạch sư hiện lên một tia quang mang ôn nhu, cổ họng phát ra từng tiếng gầm nhẹ, dường như là đang an ủi Trang Duệ vậy, vươn cái cổ lên, nhẹ nhàng liếm liếm khuôn mặt Trang Duệ, sau đó rúc cái mặt sâu vào trong lòng Trang Duệ, đây chính là chuyện tình trước đây nó thích nhất khi ở với mẹ.Đối mắt Trang Duệ ửng đỏ, giơ tay lên xoa xoa đôi mắt, cảm giác thấy không còn cay mắt nữa, lại tiếp tục đưa linh khí vào trong cơ thể của bạch sư, đến khi nước mắt ướt cả hai gò má mới ngừng lại được.Dường như có thể cảm nhận được tình nghĩ của Trang Duệ và bạch sư, bất kể là Đại Tiểu Tuyết, hai là con kim điêu non ở trong ba lô kia đều không phát ra bất kỳ thanh âm nào, chỉ lẳng lặng nhìn một người một chó đang ôm nhau này.Két!Một tiếng chim ưng bén nhọn vang lên, đánh vỡ bầu không khí yên lặng trên tuyết sơn này. Nguyên bản một ít động vật đang sôi nổi kiếm ăn ở trong bụi cỏ đều trốn vào trong hang động của mình, Trang Duệ đang chìm vào trong xúc động nghe tiếng cũng phải ngẩng đầu lên.- Mẹ nó, lão tử đoạt của ngươi một con chim non, ngươi con mẹ nó làm bị thương bạch sư của ta, cái này cũng là huề nhau, nếu còn đến nữa, chớ có trách ta sát hại động vật được bảo vệ của quốc gia, lão tử còn chưa có được nếm thử thịt chim ưng đâu.Nhìn thấy từ phía chân trời có hai con kim điêu bay tới, Trang Duệ nhất thời đỏ mắt, cũng sẽ không biết đến cái gì gọi là sợ, rút thanh Khai Sơn Đao ở trên lưng ra, chỉ vào hai con kim điêu ở phía xa mà mắng.Nguyên bản báo tuyết và con tuyết ngao cái đang nằm ở một chỗ, cũng giống như lâm đại địch, thân thể đứng thẳng lên, trong cổ họng phát ra thanh âm trầm thấp, ý muốn cảnh cáo hai con kim điêu đang bay lại gần.Một bên là chó ngao Tây Tạng và báo tuyết xung hùng lục địa, một bên là chúa tể bầu trời kim điêu, trên mặt đất cũng không có biện pháp tấn công trên trời, mà trên trời cũng không dám tùy tiện phát ra công kích, hai con kim điêu không ngừng lượn vòng tròn ở trên không cách đỉnh đầu Trang Duệ một hai trăm thước.- Ừ? Bạch sư, tốt lắm, không phải hy sinh vô ích.Trang Duệ ngưng tụ nhãn lực, chứng kiến con chim cái nhỏ hơn kia bay lượn vô cùng không ổn định, ở bên dưới cánh của nó cũng có một đạo vết máu thật sâu, chắc là bị một trảo của bạch sư.Két!Đột nhiên xảy ra một chuyện tình khiến cho Trang Duệ cảm thấy ngoài ý muốn, con kim điêu kia dường như không thể chịu đựng được thương thế trên người, từ trên không trung rơi xuống, rơi xuống vị trí cách Trang Duệ khoảng chừng bốn năm mươi mét.Con chim cái giương cánh muốn bay lên, nhưng mà dù cố gắng nhiều lần, cuối cùng vẫn không thể thành công.Chứng kiến bạn lữ của mình ngã xuống mặt đất, con chim đực cũng bất chấp mấy con mãnh thú ở dưới đất đang nhìn mình chằm chằm, lao mình phóng tới trước mặt con chim cái, trong miệng phát ra từng thanh âm thảm thiết, ánh mắt sắc bén không ngừng nhìn về phía Trang Duệ ở bên này.- Bạch sư, không cần chạy sang đó.Trong lúc bạch sư và Đại Tiểu Tuyết đang chuẩn bị chạy qua bên đó, Trang Duệ liền gọi chúng nó trở lại.Bởi vì trong hai tiếng kêu của kim điêu lúc vừa rồi, Trang Duệ có nghe ra một loại bi thương đầu tiên là cảm giác mẹ mất con, hai là bi thương khi chồng mất vợ, loại cảm xúc này khiến Trang Duệ cảm thấy xúc động.- Có phải ta đã làm sai hay không?Giờ phút này Trang Duệ có chút mờ mịt, hắn có thể tưởng tượng được, con chim mẹ bị thương này sau khi phát hiện bị mất một đứa con, đã cố nén thương thế để chạy ra ngoài đi tìm, hiển nhiên bây giờ mạng sống của con chim mẹ đã tới cực hạn rồi.- Bạch sư, ta muốn cứu nó, ngươi sẽ không trách ta chứ?Trang Duệ ngồi xổm xuống, nghiêm túc nói chuyện với bạch sư, hắn biết kim điêu cực kỳ chung thủy với bạn đời, nếu một con chết đi, chỉ sợ con kia cũng sẽ không sống một mình.Đương nhiên, cái này không phải chỉ là Trang Duệ nhìn thấy ở trong tiểu thuyết võ hiệp, mà ở trong tự nhiên cũng không thiếu ví dụ như vậy.Ô ôCổ họng bạch sư phát ra một tiếng gầm nhẹ, nó chỉ nghe theo lời nói của Trang Duệ, về phần cái gì thiện ác đối với nó cũng không khác nhau. Trang Duệ nói cứu, vậy thì cứu.Vừa rồi vì chữa thương cho bạch sư mà đã tiêu hao khá nhiều linh khí, Trang Duệ cực kỳ nỗ lực mới ngưng tụ được một tia linh khí, phóng ra ngoài được mấy chục thước, rót vào trong vết thương của con chim cái kia.Két…két.Nhìn thấy bạn lữ của mình, nhiều lần đứng dậy nhưng cũng liên tục ngã xuống, con chim đực lại mở ra đôi cánh rộng thùng thình, giống như một đôi cánh tay vật, đỡ thân thể con chim cái, hai con chim điêu đỡ nhau đứng lên trước mặt Trang Duệ.Trang Duệ nhớ rõ trong tác phẩm: " Tây Sương Ký" của Vương Thực có một câu nói như sau: " Sống cùng một chỗ, chết cùng một huyệt, một đời một thế một đôi người". Câu nói này đã miêu ta một câu chuyện tình yêu thê mĩ.Giờ phút này ở trước mặt Trang Duệ, đôi chim điêu ở trước mặt này đã biểu lộ ra tình cảm không hề thua kém tình cảm của nhân loại, từng tiếng kêu thê lương kia, giống như những cây dao nhọn cắm vào trong lòng Trang Duệ.- Vạn vật trên thế gian đều có tình!Trang Duệ cúi đầu, nhỏ giọng cảm thán một câu, nhân loại tuy rằng đứng ở trên đỉnh của sinh vật trên địa cầu, nhưng mà cũng không thể gạt bỏ một ít tình cảm của động vật, đồng dạng cũng chân thành tha thiết mà vĩ đại.Bởi vì linh khí ở trong mắt của Trang Duệ bị tiêu hao quá độ, tuy rằng một tia linh khí tiến vào cơ thể của con chim cái lúc vừa rồi có thể hóa giải một chút thương thế và giảm đau cho nó, nhưng mà muốn chữa khỏi hoàn toàn thì không thể làm được.Giờ phút này con chim cái vẫn suy nhược dị thường, nhưng mà đôi mắt chim ưng vẫn đang chăm chú nhìn chằm chằm vào Trang Duệ, trong miệng không ngừng phát ra tiếng kêu ai oán, mẫu tử đồng tâm, con chim cái đã cảm thấy đứa con của chính mình ở chỗ này.- Thật sự chính mình đã làm sai.Trang Duệ lắc lắc đầu, vốn gia đình kim điêu đang cực kỳ hoàn hỏa, chính mình lại tự nhiên chen chân vào, trộm đi chim non đã không nói, lại còn khiến cho bản thân con chim điêu này bị trọng thương, nguồn gốc của tất cả chuyện này, đều là do mình mà ra.- Đi thôi.Trang Duệ kéo khóa của cái ba lô ở trước ngực mình ra, cầm tên tiểu tử chỉ lớn hơn con gà con một chút trong lòng bàn tay, cẩn thận bỏ lên trên mặt đất.Chiêm chiếp…chiêm chiếp.Tiểu tử kia không biết chuyện gì xảy ra, nhưng vừa nhìn thấy cha mẹ ở phía xa xa, vội vàng nhấc cái chân bé nhỏ chạy tới, vừa chạy trong miệng vừa phát ra tiếng kêu to hưng phấn.Trang Duệ sợ con chim non này phát sinh chuyện gì ngoài ý muốn, vội vàng đi theo phía sau của nó, trên Đại Tuyết Sơn này cũng không phải chỉ có mấy loài động vật ăn thịt này, nói không chừng ở trong bụi cỏ còn có những loài lang sói đang rình rập.Cạc, cạc…Nhìn thấy Trang Duệ đi theo con của mình trở về, con chim bố ngẩng cao đầu lên, cổ họng phát ra tiếng kêu to giống như lời cảnh báo, tuy rằng nó không sợ Trang Duệ, nhưng mà vợ nó đang bị thương ở bên cạnh, dù chim bố là anh hùng cũng không có đất dụng võ.- Không có việc gì, đừng kích động, ta tới trị thương cho nó.Trang Duệ ném thanh Khai Sơn Đao trong tay xuống đất, lấy một cuộn băng gạt ra, múa may đối với con kim điêu một chút, hắn cũng không biết đối phương có thể hiểu được hay không, nhưng mà Trang Duệ thực sự là muốn giúp con chim cái băng bó vết thương.Két.Trang Duệ càng tới gần, con chim đực trở nên có chút luống cuống, kích động giương đôi cánh thật lớn lên, ngay cả đứa con đang tiến lại gần cũng bị quạt cho té ngã.Chiêm chiếp…chiêm chiếp.Sau khi tên tiểu tử kia bị té ngã, thì chạy đến phía sau người cha mẹ nó, ủy khuất nhảy lên trên mu bàn chân chim mẹ, quay đầu hướng về chỗ Trang Duệ kêu lên.Mặc dù là bị Trang Duệ mạnh mẽ mang đi nhưng mà cảm giác của con chim non đối với Trang Duệ cực kỳ tốt, cái loại cảm giác linh khí tiến vào cơ thể, thoải mái giống như là quay trở lại trong trứng, giống như là cảm giác được ngâm mình ở trong nước ấm vậy.Nhưng mà tiếng kêu của tiểu tử kia, hiển nhiên không thể giải thích được cho con chim đực hiểu, trong miệng nó vẫn phát ra tiếng kêu bén nhọn, không cho Trang Duệ tới gần, điều này làm cho Trang Duệ có chút đau đầu, chính mình không tới gần con chim cái được, như vậy làm sao chữa thương cho nó đây?Nghĩ mọt chút, Trang Duệ dùng một chút linh khí còn sót lại trong mắt của mình, rót vào trong đầu con chim bố, cỗ linh khí mát lạnh này, nhất thời khiến cho con chim bố ngừng lại, nghiêng đầu dùng ánh mắt sắc bén có pha lẫn chút hồ nghi đánh giá Trang Duệ.Trải qua hai năm quan sát, Trang Duệ đã phát hiện trình độ mẫn cảm của động vật đối với linh khí hơn xa so với nhân loại, hơn nữa nếu sử dụng linh khí với động vật trong một thời gian dài, dường như cũng giống như sử dụng ngôn ngữ với nhân loại, khiến cho động vật có thể dễ dàng nghe hiểu, bạch sư chính là ví dụ tốt nhất.Tác dụng lớn nhất của linh khí chính là tiêu trừ địch ý của động vật, bất kể là tuyết ngao hay là báo tuyết, đều đã chứng minh điểm này, hơn nữa những mệnh lệnh Trang Duệ dùng ngôn ngữ phát ra, báo tuyết cũng đã bắt đầu có thói quen, tin tưởng nếu nó ở bên cạnh Trang Duệ một thời gian nữa, nhất định có thể giống như bạch sư.Bao gồm cả đôi kim điêu hiện tại này, sau khi thừa nhận lễ vật là linh khí của Trang Duệ cũng dần trở nên ngoan ngoãn, sau khi nhìn kỹ Trang Duệ một cái thật sâu, con chim bố đã không còn đe dọa nữa, hai cánh đang dang ra che cho con chim mẹ cũng đã thu vào.Về phần con chim mẹ, trong lúc Trang Duệ dùng linh khí chữa thương cho nó ở cự ly xa lúc vừa rồi, nó đã không còn địch ý, đương nhiên chỉ giới hạn ở bản thân Trang Duệ mà thôi, khi nhìn về phía bạch sư, con chim cái vẫn sôi sục ý chí chiến đấu.- Đừng nhúc nhích, đừng sợ, lập tức sẽ khỏi thôi.Trang Duệ thật cẩn thận tiếp cận hai con kim điêu, mà cái con chim non kia đột nhiên lại nhảy lên tay Trang Duệ, dùng cái mỏ màu đen nhẹ nhàng mổ lên bàn tay Trang Duệ, đôi mắt to đen bóng chăm chú nhìn Trang Duệ. Dường như nó vẫn còn muốn Trang Duệ dùng linh khí chải chuốt thân thể cho nó.- Hiện tại thì không được, ngay cả nếu còn linh khí thì cũng phải chữa thương cho mẹ của ngươi trước.Trang Duệ cười khổ một tiếng, cầm tiểu tử kia đặt lên vài của mình, tuy rằng mới sinh ra được hơn một tháng, nhưng móng vuốt của con kim điêu non này cũng đã rất dài, quắp vào áo ở trên vai Trang Duệ có thể đứng rất vững chắc.- Kháo, bạch sư thật sự là rất mạnh.Sau khi đến gần con chim mẹ, Trang Duệ mới phát hiện, chẳng những ở bên trên trảo trái của con chim mẹ bị xé mất một miếng thịt, mà ngay cả cánh của nó cũng bị thương nặng. Nguyên bản cái cánh xinh đẹp, hiện tại đã dính đầy vết máu, từng cái lông dính chặt vào nhau.Vốn Trang Duệ nhìn thấy vết thương trên người bạch sư lúc vừa rồi, còn muốn mang con chim cái này nướng ăn.Nhưng mà sau khi nhìn thấy tình cảm của những con chim điêu này không thua gì so với nhân loại, thì hiện tại Trang Duệ liền muốn cứu sống nó, không chỉ như thế còn muốn nó vẫn có thể trở lại là chúa tể bầu trời.May mắn là tia linh khí vừa rồi của Trang Duệ đã làm cho miệng vết thương của con chim mẹ ngừng chảy máu, nếu không mà nói vết thương lớn như vậy, chỉ cần đổ máu cũng có thể lấy cái mạng nhỏ của con chim mẹ.Dùng thuốc cứu thương của Vân Nam rắc đều lên miệng vết thương của con chim mẹ, sau đó Trang Duệ lấy ra băng gạc băng bó trảo trái của nó lại. Hiện tại hắn cũng không có biện pháp nào khác, linh khí trong mắt bị tiêu hao gần như không còn, cho dù còn một chút thì cũng phải giữ lại để điều trị cho vết thương trên cánh chim mẹ.Trong quá trình Trang Duệ băng bó cho con chim cái, thì con chim này cũng tràn ngập linh tính, ngoại trừ run rẩy cúi cái đầu nhỏ xuống thì không có động tĩnh gì khác.Dường như cảm thấy vợ của mình đau đớn, con chim đức cực kỳ ôn nhu đưa cái đầu lại, giúp con chim cái chải chuốt sợi lông ở trên cổ.Sau khi băng bó tốt vết thương, Trang Duệ cũng không hề keo kiệt sự dụng nốt số linh khí còn sót lại của mình, toàn bộ đều truyền vào vết thương trên cánh của con chim cái.Đau đớn đã lâu, lại một lần nữa được linh khí trong mắt của Trang Duệ chữa thương, nếu có người ở ngoài nhìn thấy, nhất định sẽ nghĩ Trang Duệ đang ướt đẫm nước mắt này không hề có ý đồ đen tối gì với con chim cái này cả.Cạc cạc…Thử nhúc nhích đôi cánh, cảm giác đau đớn lúc vừa rồi đã giảm bớt đi rất nhiều, tuy rằng vẫn không thể rong chơi trên bầu trời như trước kia, nhưng mà bay lượn là là sát mặt đất thì hoàn toàn không có vấn đề.Con chim cái hưng phấn bay đi mấy chục thước rồi mới quay đầu trở lại, bay đến bên người Trang Duệ, dùng cái mỏ người ta nhìn thấy mà sợ hãi, nhẹ nhàng đụng vào người Trang Duệ. Đây là nó đang biểu đạt thiện ý của mình đối với Trang Duệ. xem tại TruyenFull.vnĐừng cảm tạ ta, tất cả đều là do ta tạo ra mà.Trang Duệ được nó cảm ta thì nét mặt già nua không nhịn được mà đỏ ửng lên, con chim này bị thương đều là do hắn tham bắt con của nó mà ra, hắn mới chính là nguyên nhân đầu sỏ gây lên.Nhưng mà Trang Duệ tự hỏi, bản thân mình vẫn là có lương tâm, nếu mà không quan tâm rời đi, chỉ sợ kết quả sẽ là con chim cái này mất mạng, chim đực thì tự tự, còn lại ba con chin non chỉ sợ cũng sẽ bị chết đói.- Các ngươi trở về đi, ngày mai ta sẽ lại đến chữa trị vết thương cho ngươi.Trang Duệ nhẹ nhàng đưa tay vuốt ve đám lông mượt mà trên người con chim, bây giờ hắn mới phát hiện, thì ra lông của kim điêu thực sự không phải là màu vang kim mà là màu nâu nhạt. Hoàn toàn không giống như màu vàng nhưng mà được ánh mặt trời phản xạ xuống nên nhìn từ bên dưới thì lông của nó giống y như vàng vậy.- Tên tiểu tử này, các ngươi cũng mang về đi.Trang Duệ có chút không nỡ cầm con chim non ở trên vai đặt vào trong lòng bàn tay, thành thật nói, hắn cảm giác nếu con chim non này đi theo chính mình, thì nhất định là sẽ có cuộc sống thoải mái hơn ở trên cao nguyên rất nhiều.Thành phố hiện tại, tư nhân đã sớm không còn súng ống, nếu con chim non này đi theo mình, thì cả vùng trời của thành Bắc Kinh đều là lãnh địa của nó. Sẽ cực kỳ thoải mái. Các nhà động vật học chỉ nói kim điêu là động vật cần được quốc gia bảo hộ chứ không có nói là không cho phép tư nhân nuôi dưỡng.Hơn nữa động vật bên người Trang Duệ đều được đối đãi rất chân thành. Nói một cách khác, nếu lúc trước bạch sư nguyện ý đi theo Ban Thiền, tuy rằng Trang Duệ thương tâm, nhưng mà vẫn sẽ tôn trọng lựa chọn của bạch sư.Trang Duệ cũng không cho rằng động vật được con người nuôi, nhất định sẽ mất đi tự do và bản năng, cũng giống như bạch sư, mặc dù nó chưa từng trải qua ẩu đả sinh tử, nhưng mà ngay cả bá chủ bầu trời của Tuyết Sơn cũng không phải là đối thủ của bạch sư.Đương nhiên Trang Duệ đã quên mất việc này cũng có một phần nguyên nhân là do tác dụng của linh khí. Nếu như không có linh khí tẩm bổ, chỉ sợ bạch sư cũng không có được hình thể như bây giờ.Chiêm chiếp….chiêm chiếp.Tiểu tử kia bị Trang Duệ đặt xuống mặt đất, thì không ngờ rằng lại không muốn rời đi, hướng về phía cha mẹ của mình kêu to vài tiếng, sau đó lại trơ mắt nhìn Trang Duệ, bộ dáng rất là đáng thương.- Ngươi muốn đi theo ta?Ánh mắt Trang Duệ nhất thời sáng bừng lên, chỉ cần tiểu tử kia nguyện ý là được, về phần hai vợ chồng con kim điêu kia. Trang Duệ sẽ giải thích cho chúng nó, cái gì gọi là cha mẹ không được can thiệp vào hôn nhân của con cái….Á, sai rồi, là cha mẹ nên tôn trọng lựa chọn sống của con cái.Két…Nhưng mà khiến cho Trang Duệ ngoài ý muốn chính là hai vợ chồng con kim điêu kia so với tưởng tượng của Trang Duệ thì lại càng thông minh hơn.Trong miệng con chim mẹ phát ra một tiếng kêu to, sau đó cúi đầu, dùng cái mỏ của mình cọ sát vào mặt con chim non vài cái, nhìn bộ dáng thì rất là không nỡ.Đang thân mật với con chim non, một lúc sau chim mẹ làm ra mọt cái hành động khiến cho Trang Duệ kinh ngạc không thôi, nó dùng đôi trảo của mình, cẩn thận cầm tiểu tử kia lên đưa tới trước mặt Trang Duệ.- Này….đây là cho ta ?Trang Duệ thật không ngờ, trong lúc chim mẹ bị thương mà vẫn cố ra ngoài để tìm kiếm chim non, thế nhưng mà lúc này lại đem tiểu gia hỏa này tặng cho mình.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận