Hoàng Kim Đồng


Thời gian trôi qua rất nhanh, đảo mắt một cái đã đến buổi tối, có người trở về khách sạn, chuẩn bị ngày mai lại đến xem xét đồ cổ trong bảo tàng, mà có vài người còn phải ra sân bay, Trang Duệ sai người gọi xe taxi, tiễn nhóm khách quý về, lần mở cửa viện bảo tàng và tụ họp này, xem như kết thúc mĩ mãn.Nhưng mà những chuyện tiếp theo cũng còn không ít, như là chuyện dựng trang wed, may mà Trang Duệ không phải tự tay thực hiện những chuyện này, đều giao cho phòng thông tin của công ty thầy Tổng Vệ Minh giải quyết, hiện tại công nhân chỗ đó cũng không có việc gì, cần phải tìm cho bọn hắn một ít việc làm thôi.- Ta kháo, cuối cùng cũng xong.Sau khi vị khách nhân cuối cùng cất bước ra về, Trang Duệ tuy rằng rất muốn đóng cửa nhưng lại đặt mông ngồi xuống chỗ cửa lớn vẫn còn sáng trưng của viện bảo tàng.Tuy rằng linh khí có thể tiêu trừ mệt mỏi, nhưng mà tinh thần cũng có hạn mà thôi, việc lớn việc nhỏ hắn đều phải hỏi tới, đầu óc cũng hỗn loạn đến sắp nổ tung rồi.Tinh thần của Hoàng Phủ Vân thì vẫn sung mãn, cường độ công việc ấy đối với hắn mà nói, đã sớm thành thói quen, hắn lập tức kéo Trang Duệ sang nói:- Không sao chứ? Hay là về sớm, rồi tìm một chỗ ăn cơm, tôi sẽ gọi Vân Tổng tới, báo cáo doanh thu của ngày hôm nay cho cậu.Vân tổng trong lời của Hoàng Phủ Vân, là Vân Man, năm nay 31 tuổi, là tổng thanh tra tài vụ của tiệm châu báu của Tần Thụy Lân, sau này Trang Duệ mời nàng làm quan giáo tài vụ cho mình, hiện lại tăng thêm công việc bên này của viện bảo tàng nữa.Mân Man là người Hồng Kông, không biết có phải vì nguyên nhân tầm mắt quá cao hay không, mà nàng vẫn còn chưa kết hôn, nhưng mà Trang Duệ phát hiện, từ lúc Hoàng Phủ Vân tiếp xúc với nàng, hai người này tựa hồ như lửa gần rớm, tối thiểu khi tới Bắc Kinh mà không có việc gì thì sẽ rủ Hoàng Phủ Vân đi quán bar, trong khoảng thời gian này đều là như vậy.- Được, lên xe kia đi.Trang Duệ cũng muốn biết, ngày mở cửa đầu tiên hôm nay, rốt cuộc có thể có doanh thu bao nhiêu, trong một tháng này mặc kệ là có chuyện gì đi nữa, đều phải kiếm được hơn một trăm vạn.Tuy rằng tiền tài Trang Duệ không thiếu, nhưng cũng không thể phung phí được, muốn viện bảo tàng ổn định phát triển, thì vẫn cần phải cân bằng thu chi mới được.- Dương Kiếm, hôm nay tất cả mọi người đều bận rộn nhiều việc, vất vả cho các cậu quá, ngày mai sẽ cho các cậu nghỉ một ngày, tiền thưởng tháng này tăng gấp đôi.Trước khi lên xe, Trang Duệ nhìn thấy Dương Kiếm dẫn theo hai nhân viên bảo vệ đi tuần tra ở phía bên ngoài viện bảo tàng, vội vàng ra vời họ lại đây.Công việc của nhân viên bảo vệ chia làm ba ca, mỗi ca không quá tám giờ, nhưng mà hôm nay mở cửa, tất cả mọi người đều không được nghỉ ngơi, vừa phải duy trì trật tự, lại phải phòng ngừa có người quấy rối, tất cả đều rất mệt mỏi.Dương Kiếm biết được ở trong viện bảo tàng có rất nhiều đồ có giá trị, mặc dù là có thiết bị báo động, hơn nữa còn ở ngay cạnh đồn công an, nhưng mà Dương Kiếm vẫn không dám khinh thường, nếu có bất kì tai họa ngầm nào, đều phải bài trừ ngay từ khi chưa kịp phát sinh.- Cám ơn Trang Tông, đây là việc tôi nên làm.Lấy tiền lương của Dương Kiếm, đương nhiên là không hề để ý đến chút tiền thưởng đó, nhưng mà hai người ở phía sau lưng hắn lại lộ ra vẻ mặt cao hứng.Trang Duệ cấp cho nhân viên của viện bảo tàng rất nhiều phúc lợi, không riêng gì việc bao ăn chốn ở, mà còn có cả tiền thưởng.Có khi tiền thưởng thậm chí còn cao hơn cả tiền lương, tiền thưởng tăng gấp đôi, đây chính là hơn một ngàn đồng, ngay cả nhân viên của công ty Điền Sản nhìn thấy cũng phải đỏ mắt.- Được rồi, các cậu đi đi, buổi tối tôi sẽ gọi người mang đồ ăn khuya cho các cậu, nhớ kỹ là không được phép uống rượu đấy.Trang Duệ nghe thấy tiếng giày cao gót từ xa vọng lại, biết được là Vân tổng đã tới, khoát tay bảo Dương Kiếm dẫn người rời đi.Dáng người Vân Man cũng không cao, chỉ khoảng chừng một mét sáu, nhưng lại cực kỳ cân xứng, trên mặt có đeo một đôi kính mắt, rất có dáng vẻ nữ tính nghề nghiệp, một ngày đi làm đều mặc trang phục công sở.- Ta nói này, anh Hoàng Phủ, bản thân ngài cũng không phải là không có xe, sao lại không đi đến đón tôi chứ? Tôi cũng không muốn phải đi bộ như thế này đâu.Nhìn thấy Vân Man đi tới, Hoàng Phủ Vân vội vàng lùi xe lại, sau khi chờ Vân Man ngồi lên, Hoàng Phủ Vân cũng chui vào phía sau xe, khiến cho Trang Duệ trợn trừng hai mắt, chính bản thân mình là ông chủ vậy mà lại phải làm lái xe cho các ngươi.Hoàng Phủ Vân cười hắc hắc nói:- Đây không phải là lúc báo cáo công tác với lãnh đạo, có phải không Vân tiểu thư?- Trang tổng, tiện đây tôi cũng báo cáo luôn thu chi trong ngày hôm nay với ngài.Vân Man vốn làm việc ở trụ sở chính ở Hồng Kông của Thần Thụy Đàn, nhưng mà sau khi Trang Duệ tiếp nhận Tần Thụy Lân, thì coi như nàng không còn quan hệ gì với bên Hồng Kông kia nữa, tiền lương đều cho Trang Duệ ở bên này trả, cho nên đối với ông chủ như Trang Duệ, Vân Man cũng không dám đùa giỡn như là Hoàng Phủ Vân. Bạn đang xem tại Truyện FULL - www.Truyện FULLNhưng mà Trang Duệ cũng không bạc đãi Vân Man, ở Tần Thụy Lân thì trừ bỏ quản lý Ngô ra, thì chỉ có nàng có mức lương trăm vạn một năm. Đãi ngộ này cho dù ở Hồng Kông cũng không tính là thấp.Trang Duệ khoát tay, khởi động xe, nói:- Đến khách sạn ngồi xuống rồi nói sau. Mệt mỏi cả ngày rồi. Trước tiên phải ăn chút gì đã.Khách sạn cách viện bảo tàng không xa, Hoàng Phủ Vân đã sớm đặt phòng trước tồi, sau khi ngồi xuống gọi món ăn xong, Trang Duệ liền vận động cái eo, lcus này mới có cảm giác thư dãn một chút. Lúc này Hoàng Phủ Vân đang bận rộn lấy lòng Vân man, lại còn vừa rót trà, giới thiệu mọi thứ cho nàng, khiến cho Trang Duệ buồn cười không thôi, anh bạn này thật không giống như đang đùa?- Anh Hoàng Phủ, trở về anh vẫn còn có thể đưa Vân tổng về nhà mà, chuyện này để sau đi, chúng ta bàn chuyện công việc trước.Câu nói của Trang Duệ khiến cho Vân Man đỏ bừng cả mặt, vội vàng đẩy Hoàng Phủ Vân ngồi xa mình ra, rồi mở túi tài liệu trong tay mình.- Trang Duệ, hôm nay việc bảo tràng tổng cộng thu được năm trăm người hai vạn ba nghìn tám trăm đồng.- Bao nhiêu? Hơn năm trăm vạn?Trang Duệ cắt đứt lời nói của Vân Man, dựa theo suy tính của hắn, có thể thu được hơn hai trăm vạn cũng là không tồi rồi, không nghĩ tới còn kiếm được nhiều hơn so với bản thân mình dự tính.Buổi lễ mở cửa lần này, tính cả tiền phí tổn tiếp đón khách quý, tuy rằng còn chưa thể thống kê ra con số cụ thể, nhưng mà Trang Duệ biết, đại khái cần phải chi bốn năm trăm vạn, không nghĩ tới chỉ riêng số tiền biếu lúc này đã có thể bù lại khoản phí tổn này.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận