Hoàng Kim Đồng


Phải biết rằng, trên trọng khí có khắc chữ, thì đó là thứ để căn nhắc giá trị của món trọng khí đó, đừng nói hiện tại, cho dù là trước giải phóng, trên đồ bạc có khắc vài chữ, thường thường đều có giá ngàn vàng một chữ, giá trị cực cao.Đã từng có một nhà sưu tập yêu nước trước giảu phóng, vì mạo hiểm tranh giành với một đám người ngoại quốc thích sưu tập, đã tranh mua một mốn đồ đồng có khắc chữ, lúc ấy cũng tốn hơn bốn mươi vạn đồng bạc trắng, giá tiền này đặt ở thời điểm hiện tại, cũng là một con số thiên văn.- Nhặt được bảo rồi, mẹ nó, nhặt được bảo rồi!Trang Duệ hưng phấn nhìn cái đỉnh đồng trước mặt, hắn đã hạ quyết tâm, cho dù là cách gì đi nữa, hắn cũng phải kéo cho bằng được cái đỉnh này vào nhà bảo tàng của hắn, cho dù phải mượn nhờ áp lực của Âu Dương Chấn Vũ, cũng không tiếc, bởi vì đỉnh đồng này, đúng là vô cùng quý giá.Từ những chữ khắc trên thân của nó, chẳng những có thể dùng khảo chứng lai lịch của đỉnh đồng, xuất ra từ trong mộ táng của người nào, đối với hình thái phát triển xã hội lúc ấy, cũng có giá trị nguyên cứu cực cao.Trang Duệ tin tưởng, với cái đỉnh này, những người sưu tập trong nước, cộng thêm các nhà khảo cổ và lịch sử học, nhất định sẽ tạo thành oanh động cực lớn, hiệu ứng của nó cũng không thua kém gì thành Định Quang Kiếm trong truyền thuyết cả.Dựa theo hiểu biết của Trang Duệ về đỉnh đồng, trừ cái đỉnh đồng nặng hơn tám trăm kg kia, chỉ sợ dù là cái đỉnh của Tần Thủy Hoàng dùng để tế trời kia, cũng không có nặng bằng cái đỉnh trước mặt này.Hơn nữa cái đỉnh này, còn có một chỗ không giống bình thường, đó là trên vách bụng của nó có gắn ba cái tai to hình bán nguyệt, Trang Duệ đã nhìn thấy không ít đỉnh đồng, nhưng loại đặc thù này, cũng chỉ có cái Thuần Hóa Huyền Thuần Hóa đại đỉnh ở Thiểm Tây mới có.Nhưng cái đỉnh đồng nổi tiếng kia, trên thân của nó không có khắc một chữ nào, cho nên không thể sánh bằng cái đỉnh trước mặt.Có thể tưởng tượng, nếu đặt cái đỉnh này trong viện bảo tàng của hắn, nhất định sẽ tụ tập được các chuyên gia trong nước tới nghiên cứu, cho dù không thu phí tổn của bọn họ, cũng sẽ tăng danh tiếng cho bảo tàng, cho nên lợi ích rất lớn.Tuy biết rõ cái đỉnh đồng đặt ở chỗ này, sẽ không bị bất cứ người nào trộm đi, Trang Duệ vẫn cẩn thận bước thật nhẹ ra khỏi nhà bếp, sau khi nhìn thấy Dư Chấn Bình, lập tức hỏi:- Nhâm lão bản, không biết địa vị của người có đỉnh đồng này...- Ân? Trang lão bản, cái này không hợp quy củ a.Dư Chấn Bình nhíu mày, dù trong bụng mọi người đều biết rõ lai lịch của vật này, nhưng cũng không thể bảo ta nói ra tình hình trong lúc trộm mộ a.- Ai... Ai, ý tôi không phải thế, Nhâm lão bản, ngài cũng biết, tôi muốn trưng bày thứ này, phải có lai lịch hợp lý, cho dù mua được từ nước ngoài, cũng phải nói cho tôi biết xuất xứ mộ táng đại khái của món đồ chơi này chứ?Trang Duệ nhìn thấy Dư Chấn Bình nhíu mày, vội vàng giải thích một phen, hắn vốn thuận miệng hỏi ra, nhất định Dư Chấn Bình là kẻ tham gia chủ lực trong lúc trộm mộ, nếu có thể từ hắn biết được xuất xứ của mộ táng, sau này sẽ tốn ít công sức đi khảo chứng hơn.- Hà Nam, Lạc Dương, Ngũ Nữ Trủng Sấn...Dư Chấn Bình nghe được lời này của Trang Duệ, từ trong miệng nhổ ra mấy chữ, đây cũng là một đường đi tới, không có cảm giác nguy hiểm gì, bằng không, đánh chết Dư Chấn Bình cũng không nói ra.- Đại thủ bút, Nhâm lão bản thật là đại thủ bút...Lời này của Trang Duệ đúng là chân tâm thật ý, quốc gia có một đội khảo cổ hùng hầu như vậy, có điều kiện tiện lợi như vậy, tốn hơn vài chục năm, mới móc ra một Thuần Hóa đại đỉnh.Mà chỉ mấy tên trộm mộ, lại dễ dàng tìm ra một món trọng khí gây oanh động giới khảo cổ và lịch sử quốc gia, Trang Duệ thật sự là xấu hổ thay cho các chuyên gia khảo cổ.- Đi, Trang lão bản, chúng ta đi vào phòng nhìn đồ đi, nếu không có gì sai lầm, bút giao dịch này của chúng ta có thể coi như đạt thành a? Bạn đang đọc chuyện tại Truyện FULLDư Chấn Bình không muốn nói nhiều về chuyện trộm mộ, cầm cái chìa khóa mở cửa phòng ra, nhưng không có đi vào, mà chỉ mở khóa và mở cửa ra, nơi này suốt một năm hắn không đi vào, mùi trong phòng tuyệt đối không dễ ngửi.- Đương nhiên, chỉ cần cái đại đỉnh này, đã đủ giá trị khi chúng ta bàn bạc lúc trước rồi a.Trang Duệ rất lưu manh gật đầu, thái độ rất sảng khoái, cũng làm cho tâm tình của Dư Chấn Bình buông xuống.Đừng nhìn Dư Chấn Bình bày ra bộ dáng quen biết thân thiết với Trang Duệ, nhưng trong lòng của hắn chưa lúc nào buông lỏng cảnh giác, trong túi quần rộng của hắn có khẩu súng, cũng đã lên đạn sẵn, tùy thời sẽ rút ra.Nhưng bây giờ nghe được Trang Duệ nguyện ý trả tiền, Dư Chấn Bình mới chính thức buông lỏng một hơi.- Trang lão bản, mời vào xem.Sau khi đứng ngoài cửa hơn mười phút đồng hồ, Dư Chấn Bình dẫn đầu đi vào trong căn phòng tối om, hơn nữa mở đèn lên.Lầu nhỏ bài trí rất đơn giản, có một bộ ghế sô pha và một cái bàn trà, thời điểm Dư lão đại ở đây trước kia, đều ở trong nhà này dùng cơm, ngày bình thường thì đi dạo dười chân núi, trong phòng cũng không có đặt thứ gì.- Nhâm... Nhâm lão bản, nơi này... Không có đồ vật gì a...Trang Duệ đi một vòng, trong này chỉ có bộ ghế sô pha và cái bàn trà, thì không còn vật gì nữa.- Ha ha, Trang lão bản, đồ vật đều đặt trong hai căn phòng đằng kia, ngài có thể đi nhìn a.Dư Chấn Bình cười cười, sau đó ném xâu chìa khóa cho Trang Duệ, nói tiếp:- Trên lầu có ba gian phòng, có thể cho người ở, hôm nay chúng ta không đi, buổi tối sẽ nghỉ lại ở đây.- Được, tôi nghe theo Nhâm lão bản an bài, nếu sau này có đồ tốt, nhất định phải nhớ tới tôi đấy.Sau khi Trang Duệ tiếp nhận chìa khóa, nháy mắt với Bành Phi, ý bảo hắn giao ba lô tiền cho Dư Chấn Bình, bản thân mình cầm chìa khóa đi mở cửa.Sau khi mở cửa, Trang Duệ cũng không vội đi vào, mà thò tay lên vách tường sờ soạng một chút, tìm được công tắc mở đèn.- Ta kháo, cái này... Đều là đồ cổ?Cho dù trước kia đã chuẩn bị tâm lý, hiện giờ tiến vào trong gian phòng chứa đồ cổ, Trang Duệ cũng nhịn không được mà nói tục, có thể hắn chưa từng đi vào các nhà kho của bảo tàng lớn, nhưng đồ đồng trong căn phòng này, đã làm cho Trang Duệ rung động thật lớn.Đối diện với những thứ nằm trên mặt đất, có không ít món lớn nhỏ, có chuông nhạc bằng đồng, lớn nhất cao hơn nửa thước, mà nhỏ nhất chỉ lớn khoảng nắm tay, phía trên có khắc đồ án quỷ dị, cực kỳ tinh tế tỉ mỉ.- Mẹ kiếp, bảo những tên khảo cố đó dứt khoái an bài một đám chuyên đi trộm mộ đi thôi...


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận