Hoàng Kim Đồng


Đang lúc Trang Duệ chuẩOwSn bịRqT quay ngườonyi trở vào trong khách sạEojn, trong một chiếc xe dừng lạKri cách Trang Duệ bốn năm mét, Dư ChấRqTn Bình hạDR cửa kính xuống, lộ mặt chào hỏi Trang Duệ.- Nhâm lão bảfzn, ngài ở đonyây... Ai, mọi ngườdSZi không phảzJi mới giao dịjcch lầcn đEojầzJu, cầHn phảjEji vậy không? Thờri đaWOiểAm tôi từ BắzJc Kinh và Tây TạdSZng, đqAều đSaKã đzJi chợ đOwSêm, nhưng cũng không gặp ai cẩckn thận như ngài cảnuD.Trang Duệ nhìn thấnuDy Dư ChấwJkn Bình, nhịTYn không đWIược nói vài câu cho đXXyỡ bực mình, nhưng lờuci này rơi vào trong tai của Dư ChấdSZn Bình, là đEojiều rấoAt bình thườqAng, nếu như Trang Duệ đdsứwJkng đkHợi dưới trờOLi nóng trong thờFcdi gian như thế này, một chút phảEROn ứnmng cũng không có, thì sẽ làm cho Dư ChấybTn Bình hoài nghi.- Trang lão bảiEdn, ha ha, không có ý tứWI, đnuDúng là không có ý tứck, lúc nãy bịFcd kẹt xe, chậm trễ chút thờFi gian.Dư ChấjEjn Bình đAẩOwSy cửa xe đzJi xuống xe, liên tục thở dài bồi tội với Trang Duệ, tư thái hạaWO rấTlat thấonyp, ánh mắdSZt lạWIi nhìn chằcm chằybTm vào ba lô sau lưng Bành Phi, hơn nữyua tay trái luôn đckặt trong túi quầiEdn, không có rút ra.Kỳ thật vừa rồi Dư ChấJn Bình chỉkH giấoAu mình trong một góc rẽ đnmối diện khách sạzJn, quan sát bên cạSaKnh Trang Duệ có ngườkHi theo dõi hay không, thẳng đFến khi không có cảjEjm giác nguy hiểlfum, lúc này mới xuấYt hiện, nhưng bởi vì bảqAn thân hắdSZn ẩnmn mình trong bóng tối một thờEiEi gian dài, trong lòng Dư ChấwJkn Bình luôn có một cổ cảucm giác bấct an.- Nhâm lão bảWIn, bây giờY chúng tôi còn chưa ăn cơm, bằOwSng không chúng ta vào khách sạYn ăn ít đKrồ.Trang Duệ vỗ vỗ lên cái ba lô trên vai của Bành Phi, dùng thân thểlfu ngăn cảyun ánh mắWIt của của tổ xe, kéo ra một khe hở trên ba lô, sau khi Dư ChấFn Bình liếc mắDRt nhìn thấDRy, hạWI giọng nói ra:- Nhâm lão bảTlan, thế đzJược chưa? Trang mỗ thành tâm giao dịMoFch a.- Trang lão bảaWOn, hay là thế này, đDRợi chuyện này hoàn tấqAt, tôi còn phảSFi xin ngài một bữfza cơm.Dư Chấfzn Bình nuốt từng ngụm nước bọt, giữKra trưa hắoAn chỉdSZ ăn hai cái bánh bao, cái bụng còn đKrói hơn cảwJk Trang Duệ, nhưng nhìn thấucy ba lô tiền của Trang Duệ, "Nhâm lão bảdsn" vẫn có cảDRm giác nên lấnuDy an toàn là trên hết.- Được, sau khi làm xong tôi sẽ mờfzi ngài một bữjEja.Trang Duệ gật đbMnầOLu đAáp ứaWOng, hắukn mở cửa xe và đuci vào, mà Dư ChấaAn Bình điEdương nhiên là ngồi trước, hắTlan bảro lái xe đbMnưa Trang Duệ rờkHi khỏi khách sạJn Quốc Mậu, đHi vào một đnuDạcki lộ, xe cộ lui tới rấWIt nhanh, chiếc xe chạAy nhanh rờzJi khỏi khách sạSFn, biến mấckt trong dòng xe ngược xuôi.- Mục tiêu xuấonyt hiện, mục tiêu xuấKrt hiện, xe số ba, hiện tạEROi chạEiEy đybTến trước xe của mục tiêu, tốc điEdộ chậm lạEiEi một chút, sau đucó đWIểkH cho xe của mục tiêu vượt qua.- Số ba hiểcku, đSaKã phát hiện xe của mục tiêu, đAang theo dõi, đjEjang theo dõi...- Số năm, số năm, xe mục tiêu sắAp đkHi vào giao lộ Trung Nguyên, cố gắucng bám theo, nhấnuDt đTYịucnh không đSFược làm mấqAt dấAu.- Số năm hiểaWOu, số năm hiểWIu.Nhìn thấZSy Dư Chấdsn Bình đFã xuấaWOt hiện, bọn ngườDRi Tương Ngô lập tứSaKc bận rộn, đKrưa ra hàng loạuct chỉZS thịXXy cho các tổ truy tung, vì tránh cho Dư ChấEojn Bình hoài nghi, Tương Ngô đFcdã bố trí ba chiếc xe đOwSậu ở chung quanh khách sạAn và đaWOạDRi lộ Trung Nguyên, cộng thêm việc bố trí ba chiếc xe mang bảEojn số bảnuDn đHịSa TrịAnh Châu, có thểA theo dõi luân phiên....- Ai, tôi nói vịS sư phụ này, rốt cuộc muốn thế nào? Tôi không có tiền a.Sau khi chạAy bốn năm vòng quanh bờfz sông, ngườHi lái xe lúng túng, tuy mấYy năm gầOLn đSFây chuyện giết ngườuki cướp xe rấaAt ít, nhưng khó bảlfuo toàn mấybTy ngườFi này không phảHi là bọn cướp, nhấzJt là khi sau lưng Bành Phi vác hai ba lô tiền, không phảZSi là đXXyểjc đdsựng thi thểnm sao?NgữEiE khí Dư ChấMoFn Bình bấEiEt thiện, nói ra:- Cũng không phảuci muốn tiền của ngươi, mở cửa ra.- Cho tiền tôi cũng không mở, thật xin lỗi, tôi không mở cửa đkHâu...NgườiEdi lái xe nhìn thấqAy thân thểr của Dư ChấwJkn Bình nhỏ thó nhưng lạjci bộc phát ra giọng nói thô to, vốn có đEojiểSFm sợ hãi, nhưng sau khi nghe Dư ChấKrn Bình nói không cầXXyn tiền, cho nên cho xe quẹo vào lề đSFườoAng, phanh xe lạOwSi dừng trước mặt mấucy cửa hàng bên đRqTườWIng, sau khi nhìn thấAy dòng xe qua lạnuDi cũng nhiều, nên lớn gan nói ra:- Các ngườyui nên xuống xe đOLi, nếu không tôi sẽ báo đzJộng đFcdấdSZy.- Đây là thái đybTộ gì? Có tin ta đfzánh ngươi một trận không?Sau khi nghe vậy, tên lái xe lập tứFc bỏ chạEROy, Dư ChấMoFn Bình rấdSZt hài lòng, mắlfung tên lái xe một câu.Sau đdsó hắZSn quay mặt lạjEji phía sau, nói:- Xin lỗi, tên lái xe này không có tố chấckt, Trang lão bảwJkn, chúng ta nên đyuổi xe thôi.Sở dĩA Dư Chấucn Bình bỏ xe lạOwSi, bởi vì phòng ngừa có ngườDRi theo dõi, thờuci đSiểMoFm hắqAn đAi theo Dư lão đSạDRi, mỗi lầckn đTlai giao dịkHch, thườfzng thay đAổi xe nhiều lầqAn, tuy Dư ChấSn Bình không quen làm vậy, nhưng trong mèo vẽ hổ cũng đjEjược, trong lòng cũng an tâm một chút.Nhưng Dư ChấKrn Bình không biết, trước mặt khoa học kỹ thuật hiện đybTạiEdi, cho dù hắJn mang Trang Duệ đOLi xuống đAấOwSt, vẫn bịRqT phát hiện ra, trừ phi hắfzn thuyết phục đjEjược Trang Duệ đTlaồng ý khỏa thân điEdi giao dịFch.Sau đoAó ném hai cái túi đZSi, lúc đEROó cảKrnh sát mới không phát hiện ra hắEROn.Trang Duệ gật đEROầaAu, nói ra:- Được rồi, nhưng Nhâm lão bảaWOn, nắEojm chặt thờAi gian, đzJợi chuyện này xong xuôi, chúng ta sẽ đSaKi ăn một bữHa.Biết hành vi của mình là trái pháp luật, cho nên Trang Duệ phảdsi biểucu hiện ra vẻ cẩYn thận, cho nên đkHối với đDRề nghịaA đwJkổi xe cũng không có dịiEd nghịERO gì, nhưng hắAn vẫn thúc dục Dư ChấbMnn Bình một tiếng, bởi vì hắFn quá đdSZói.Ở TrịqAnh Châu này là một thành thịERO lớn, rấdst nhanh, bọn Trang Duệ lạRqTi gọi đFcdược một chiếc xe, nhưng lầWIn này Dư Chấdsn Bình không chạiEdy lòng vòng nữra. Thờfzi đEiEiểEROm lên xe, chạcy thẳng một đaWOườYng, do Dư Chấfzn Bình chỉlfu hướng, bảHo lái xe đuci theo.- Số một, số một, chiếc xe mục tiêu đHi ra hướng ngoạybTi ô, con đTlaườAng này rấHt ít xe, có nên theo dõi hay không, cho xin chỉds thịdSZ.Dư ChấEojn Bình đEiEi đoAườzJng này, chính là phương hướng đTYi Tiêu Sơn Mã Gia LĩJnh, con đnuDườwJkng này vào buổi tối, xe cộ tương đFối ít, xe số năm theo dõi sợ phát giác, cho nên không đJi theo cùng.- Con đucườOLng này đOwSi thông tới nơi nào?Tương Ngô ngồi ở trong xe chỉERO huy, hỏi một vịDR cảaWOnh sát bảFcdn đOLịOwSa bên cạFnh.- ChỉKr có thểOL đEROi thông tới Tiêu Sơn Mã Gia LĩMoFnh và thành phố Tâm Mật. xem tại TruyenFull.vn- Được rồi, xe số một và số năm đnmi theo một con đfzườucng khác chạjcy tới hai điEdịMoFa phương này, chú ý ẩukn nấRqTp, không nên làm cho mục tiêu nghi ngờdSZ.Tương Ngô suy nghĩjc một lát, đEojưa ra mệnh lệnh, hắAn đJã biết đcược, nơi tập đaWOoàn trộm mộ họ Dư giấzJu cổ vật, hắYn không phảjEji rấXXyt xa. Hơn nữnma Tương Ngô cũng không sợ mấybTt dấTlau, cho dù Trang Duệ và Dư ChấkHn Bình giao dịnmch xong, thì hắiEdn cũng có thểbMn căn cứS vào ba lô tiền, tập trung vịSaK trí của Dư ChấiEdn Bình.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận