Hoàng Kim Đồng


- Tiếp theo...Trương quản lý đứng ngoài cử kêu người đi vào, giọng của hắn rất có khí lực, hôm nay hắn đã đại khai nhãn giới, hắn đã biết kiến thức của cái gọi là chuyên gia là thế nào.Bất kể là đồ cổ thuộc loại nào, chỉ cần đến tay Trang Duệ, đều có thể phân biệt thật giả, nói có căn cứ, Trang Duệ giống như một cuốn bách khoa toàn thư về đồ cổ, giống như toàn bộ đều là sở trường, cho đến tận bây giờ, vẫn chưa có đồ vật nào có thể làm khó Trang Duệ được.- Ai, cái vật này không nhỏ a.Sau kho có tiến hô, một lão nhân hơn sáu mươi tuổi tiến vào trong gian phòng, Trang Duệ trông thấy đồ vật hắn ôm trong ngực, hai mắt lập tức tỏa sáng.Lão nhân dáng người không cao, từ bộ dáng đoán được tuổi của hắn hơn sáu mươi, mặc một bộ quần áo luyện công màu trắng dình đầy mồ hôi, nhưng rất có tinh thần, nhưng lúc hắn tiến vào trong phòng, ánh mắt của Trang Duệ đã nhìn thẳng vào vật hắn đang ôm trong lòng ngực.Lão nhân ôm trong ngực một khối mộc bản dài chừng một mét, bề rộng chừng bảy tám cm, màu sắc có chút tối hồng, mặt tấm ván gỗ đối diện với Trang Duệ, trên đó có một chút phù điêu.Trang Duệ ngồi cách cửa ra vào cũng không xa, lão nhân vừa tiến vào, tuy còn chưa nhìn kỹ, Trang Duệ cũng có thể phân biệt ra, phù điêu trên mộc bản là một môn thần, đầu và thân thể đều nhỏ, về phần là Tần Quỳnh hay là Uất Trì Cung, Trang Duệ không cách nào nhận ra.Tuy mộc bản bằng gỗ này rất nhẵn mịn, nhưng Trang Duệ nhìn ra được, hẳn là không phải bằng gỗ tử đàn chế thành, bằng không thì lão nhân này không thể ôm nó nổi.- Lão nhân gia, đến đây, đến đây, trời rất nóng, nên để thứ này lên đây.Trang Duệ đứng dậy, giúp lão nhân đặt tấm mộc bản này lên mặt bàn, sau khi đụng vào, Trang Duệ cảm giác tuy tấm mộc bản này rất dày, nhưng cũng không phải quá nặng.- Tôi tự làm được, ngài tự mình tới, tôi đảm đương không nổi a.Lão nhân liên tục khoát tay, cuối cùng dưới sự kiên trì của Trang Duệ, lúc này mới buông tay để cho Trang Duệ đặt thứ đồ lên mặt bàn.- Ha ha, lão nhân gia, ngài nên uống nước trước đã.Trang Duệ cười nói, Trương quản lý đã biến thành nhân viên phục vụ, lập tức đưa một chén nước tới.- Cảm ơn ngài!Lão nhân cũng không khách sáo, sau khi tiếp nhân ly nước của hắn, nhưng có chút bất an đứng đó, nói ra:- Trang lão sư, vật này là của tổ tiên truyền thừa lại, nhưng vẫn để nó ở trong nhà, gần đây căn nhà bị phá bỏ và dời đi nơi khác, tiền đền bù tổn thất không đủ để mua nhà trong nội thành, cho nên mới đem vật này tới đây cho ngài xem, nếu nó có giá trị, thì tôi bán nó cho ngài.- Lão nhân gia, gọi tôi là tiểu Trang là được rồi, tôi không đảm đương nổi hai tiếng lão sư, mạo muội hỏi một câu, tổ tiên của ngài ở Chu Tiên Trấn đúng không?Trang Duệ nghe thấy lão nhân muốn bán thứ này, hai mắt của hắn lập tức tỏa sáng, đừng nhìn vật này làm từ gỗ bình thường, nhưng địa vị không nhỏ, từ màu sắc của linh khí, linh khí trong nó có màu trắng ẩn hiện màu vàng, ít nhất cũng là đồ vật từ thời đầu nhà Thanh truyền thừa tới nay.Tên đầy đủ của mộc bản này, có lẽ gọi là Tố Niên Họa Khắc Bản, dùng nó để tạo bức họa đầu năm, cho nên còn gọi là Tố Mộc Bản Niên Họa, trước khi trong nước có cơ sở in ấn bằng máy móc, ngày lễ ngày tết mọi người đều dán giấy họa lên cửa, tất cả đều xuất ra từ cái mộc bản này.Có lẽ người biết rõ lịch sử sẽ nghe qua cái tên Chu Tiên Trấn, năm đó Nhạc Phi từng ở đây đại phá quân Kim, nếu như không phải mười hai đạo kim bài đòi mạng, có lẽ lịch sử Trung Quốc đã bị sửa lại, nhưng đến thời cận đại, Chu Tiên Trấn lại nổi danh với mộc bản này.Mộc bản Chu Tiên Trấn có thể cùng Tân Dương Liễu Thanh, Giang Tô Đào Hoa Ổ, Sơn Đông Thùy Phường, Tứ Xuyên Miên Trúc Niên Họa, hợp xưng là ngũ đại niên họa ( cũng có nói là Tứ đại niên họa) cũng được liệt vào hàng di sản văn hóa thế giới, cũng là chất chứa tay nghề thủ công cổ truyền.Đặc điểm của tranh tết Chu Tiên Trấn chính là kết cấu no đủ, đường cong thô khuếch trương giản luyện, phong cách tạo hình cổ xưa khao trương, sắc thái mới lạ, diễm lệ, mà mộc bản này hoàn toàn phù hợp với những điều này.Mà tranh tết Chu Tiên Trấn còn một loại đặc điểm khác, nó được phân làm hai đại loại, một loại là thần chi họa, như Táo Quân, các loại thần trong thiên địa, mà một loại khác là môn thần, mà môn thần trong mộc bản Chu Tiên Trấn, đều lấy hai vị võ tướng Tần Quỳnh, Úy Trì Kính Đức làm chủ đạo.Cho nên Trang Duệ vừa thấy lão nhân đi vào cửa, lập tức đoán ra được lai lịch của mộc bản, bản thân Chu Tiên Trấn nằm ngay Hà Nam, mà bản khắc môn thần là đặc sắc của địa phương, Trang Duệ không có chút nhãn lực này, thì hắn đừng lăn lộn trong giới đồ cổ nữa.- Ai, mất mặt a, Trang lão sư đã nhìn ra, tôi cũng không dối gạt làm gì, ngài nói đúng, nhà của tôi chính là từ Chu Tiên Trấn chuyển tới đây. Bạn đang xem tại Truyện FULL - www.Truyện FULLLão nhân gật gật đầu, trên mặt lộ ra thần sắc không có ý tứ, giống như hôm nay cầm mộc bản tới đây, là một chuyện sai lầm.- Trang lão sư, vị này là Hạ lão bá, trước kia hai nhà của chúng tôi ở cùng một chỗ, quan hệ thập phần tốt, gần đây Hạ lão bá cần tiền gấp, mà trong tay lại có khối mộc bản này, hôm nay ngài muốn cổ vật, cho nên tôi gọi điện cho Hạ lão bá, bảo ngài ấy mang nó tới đây cho ngài nhìn.Trương Lực đứng ở bên cạnh thấy Hạ lão không có ý tứ, cho nên đem chuyện xảy ra nói cho Trang Duệ nghe một lần.Thì ra lão nhân này là người Chu Tiên Trấn, mà khối gỗ mộc bản này, cũng là tổ truyền trong nhà, nhưng sau khi trải qua thời kỳ điên cuồng kia, dù đồ vật vẫn còn, nhưng tay nghề của bọn họ không được truyền thừa lại, lão nhân là người xa xứ, theo người nhà đến Trịnh Châu.Cả đời Hạ lão bá làm công nhân, tuy con cái hiếu thuận, nhưng không có bản lãnh gì, lợi nhuận chỉ có tiền lương mà thôi, một nhà già trẻ ăn uống không lo, nhưng lại không tích cóp được bao nhiêu tiền cả.Đột nhiên nói muốn phá bỏ nhà và dời đi nơi khác, nếu như chuyển nhà tới ngoại ô, con trai và con dâu phải đi làm rất xa, cháu trai đến trường cũng bất tiện, Hạ bá đành phải đi vay khắp nơi và mua được một căn phòng nhỏ ở gần đây.Nhưng tiền đền bù của chính phủ, muốn mua được phòng ốc ở khu trung tâm, còn kém hơn hai mươi vạn, điều này đã làm lão nhân phát sầu, càng nghĩ, trong nhà chỉ có khối gỗ mộc bản này là có giá trị ít tiền.Cho nên đi lung tung tìm người mua! Về sau, Hạ bá liền ủy thác cho Trương Lực giúp đỡ, nhưng hai tháng nay cũng có người tới xem xét, nhưng vì lão nhân chào giá quá cao, cho nên không thể bán được.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận