Hoàng Kim Đồng


- Mẹ kiếp, không phải là bảo bản thân ta gây náo động sao?Trong lòng Trang Duệ hiện giờ rất phiền muộn, không ngờ những lời vừa rồi của hắn là vô ích, nói đi nói lại vãn có người chú ý tới hai khối ngọc trong tay của hắn.Mà từ những lời của lão Tề nói ra, Trang Duệ cũng có thể đoán ra một hai, lão Tề này, đang muốn làm cho bản thân của hắn bị mất mặt với mọi người ở đây.Mà lão Tề này, chính là một thành viên trong hội đồ cổ Trịnh Châu, lấy việc phân biệt ngọc thạch mà nổi danh, cho nên hắn đang ghen ghét danh tiếng của Trang Duệ.Dưới sự cổ động của lão Tề, chứng minh việc đục lỗ hôm nay của Trang Duệ là sai lầm, nhất định sẽ khiến hội đồ cổ ở Trịnh Châu oanh động, lão Tề cũng nước lên thuyền lên, thanh danh tăng cao.Hắn làm sao nổi danh? Hắn giẫm lên một người được gọi là chuyên gia mà thượng vị, dù thanh danh của hắn không có lớn bằng Trang Duệ, lão Tề sẽ được tiếng là Trường Giang sóng sau đè sóng trước, sóng trước chết trên bờ cát.- Được rồi, mượn cát ngôn của vị bằng hữu này, chúng ta sẽ nhìn xem, hai khối trong tay của tôi là thứ gì nhé.Trang Duệ nhìn thấy phản ứng của mọi người, biết rõ hôm nay không làm lớn là không được, bởi vì nếu hắn không chứng minh, thanh danh của hắn sẽ mất sạch hay sao?Mà những người vây quanh tách ra một con đường, đã có một người xách một chậu nước tới, sau đó đi tới trước mặt Trang Duệ, đặt xuống.Trang Duệ cũng không nhiều lời, trực tiếp ném hai khối ngọc phiến trong tay vào trong chậu nước, dùng tay xoa xoa ngọc phiến, bắt đầu rửa sạch, trong nháy mắt, một chậu nước biến thành đục ngầu.Trang Duệ cũng không lấy ngọc phiến này ra, làm cho mọi người vây xem không thể nhìn rõ bên trong rốt cuộc là cái quái gì.- Là ngọc, đúng là ngọc nha.- Hẳn là ngọc, nhưng phẩm chất thế nào, còn khó nói trước...- Đúng vậy a, nếu như khối ngọc này là đồ bỏ đi, thì rất không đáng tiền a.- Đồ ngốc, nếu có thể tùy tiện sờ ra hai món, có thể nhặt được bảo vật, không phải là thần kỳ à?Hai ngón cái và ngón trỏ của Trang Duệ đều nắm một khối ngọc phiến, mà theo nước trong chậu chuyển động, ánh mắt của mọi người đều tập trung lên tay của Trang Duệ, đó là hai khối toàn thân màu trắng, nhìn có chút giống thanh ngọc, hiện ra trước mặt của mọi người.Mọi người có thể nhìn thấy rõ ràng, đây chính là hai khối dài chừng năm sáu cm, bề rộng chừng hai cm, ngọc phiến có hình cung, từ xa nhìn thấy nó rất dầy, nhưng cụ thể là vật gì, phải cầm lên đánh giá mới biết.- Trang lão sư, có thể cho tôi nhìn nó một chút được không.Lão Tề trong đám người cũng sững sờ một chút, hắn không nghĩ tới Trang Duệ tiện tay cầm lên hai món, lại có thể là ngọc, nhưng lão Tề cho rằng, dù là ngọc, chỉ sợ cũng chỉ có thể cắt ra làm đồ chơi mà thôi.Chơi đồ cổ là gì? Đó là chơi văn hóa!Vì cái gì nới đồ cổ đáng giá, bởi vì nó có tính truyền thừa, mà những thứ xuất hiện trong lịch sử, thì bản thân nó đều có một câu chuyện và bối cảnh, có thể được người ta nghiên cứu, khảo chứng và tiến hành suy luận.Mà những thứ đồ vật trên tay, có lẽ đã từng được danh nhân lịch sử dùng qua, cái loại cảm giác này, tuyệt đối sẽ làm cho người ta lâng lâng, đương nhiên, nếu không phải là người trong nghề thì không biết.Mà cổ vật cũng có hai dạng, nếu là những thứ hoàng đế Càn Long dùng qua, nhất định sẽ quý giá hơn so với những thứ của bình dân.Mà bản thân cổ vật cũng có một câu chuyện, nếu một chàng trai đi tiệm đồ cổ để xem việc, nhận ra một cây tăm gỗ mục được hoàng đế Càn Long dùng qua, thì nhất định lão bản của tiệm đồ cổ sẽ mướn hắn, tuy nói ra thì đáng cười, nhưng cũng có thể nói rõ tầm quan trọng của truyền thừa.Mà trong tay của Trang Duệ có Ngư Long, tuy không thấy có gì ghi lại, nhưng nếu hắn nói như vậy, cổ ngọc trên tay là Ngư Long xuất xứ từ thời kỳ Ân Thương, thì giá trị của nó, chỉ sợ không thể dùng cái giá bình thường mua được.Mọi người ở đây vẫn còn tiêu hóa lời nói của Trang Duệ một phen, Trang Duệ nói tiếp:- Mọi người đều biết, vào thời kỳ Ân Thương, còn có một thuyết pháp cá chép vượt Long môn, nhưng hai vật này, chứng minh ở thời đại đó, cũng đã có điển tích cá chép hóa rồng, một bước lên trời. Mà chúng ta đều biết, những vật này có chưa lịch sử văn hóa lúc đó, có quan hệ mật thiết, mọi người có thể nhìn ra, khối ngọc hình rồng này, có chưa giáp côt văn, hình dạng rất giống. Cho nên mạo muội nói rằng, đây là hai khối ngọc thời Ân Thương, là văn hóa thời kỳ Ân Thương, nói chính xác hơn, hẳn là đại biểu cho văn hóa cuối thời Thương. Mà khai quật hai khối ngọc này, thì cũng có thể đào được cổ vật văn hóa Ân Thương, làm bổ sung cho văn hóa của chúng ta thêm phong phú.Ở trong mắt của Trang Duệ, tuy hai khối ngọc này chưa mài, nhưng từ linh khí màu tím dày đặc của nó, cũng không thua kém với Định Quang kiếm, hẳn niên đại cũng giống nhau.Hơn nữa đúng như lời của Trang Duệ nói, giá trị của hai khối ngọc này, không phải bản thân của nó, mà là bối cảnh văn hóa ẩn chứa trong bản thân của khối ngọc, sỡ dĩ Trang Duệ xem trọng hai khối ngọc này, chính là như vậy.Đợi ngày tiển lãm cổ ngọc, hắn sẽ đem hai khối ngọc này làm tâm điểm cho triễn lãm, cũng với Bạch Ngọc Hổ thời Tây Hán, trở trành bảo vật trấn gia của bảo tàng.- Trang lão sư, hôm nay đúng là học được nhiều kiến thức từ ngài a.- Đúng vậy, có thể từ một khối ngọc mà nói ra nhiều tri thức như vậy, Trang lão sư không hổ là chuyên gia a.- Đây cũng là vận khí tốt, mẹ kiếp, nếu không làm sao hôm nay biết được chứ? Vừa rồi không phải là ngươi nổ lớn sao? Đọc Truyện Online mới nhất ở TruyenFull.vn- Lão Tề, ngươi chịu phục chưa?- Trang lão sư, vậy theo lời ngài nói, hai khối ngọc này đáng giá bao nhiêu tiền?Người xung quanh nói qua nói lại, cuối cùng vẫn có người cao giọng hỏi Trang Duệ về giá cả, phần lớn những người ở đây là lão bản bán ngọc thạch, trong đó cũng có một bộ phận là người nhân đào bảo, lập tức lắng tai nghe, muốn nghe cái giá của Trang Duệ nói ra.Dù nói giá trị của nó, không thể hoàn toàn dùng tiền tài để cân nhắc, nhưng tiền tài vẫn là thứ duy nhất có thể biểu hiện giá trị của vật phẩm a.Nếu như giá trị của hai khối Ngư Long này chỉ có một trăm đồng như lúc trước, thì đừng nói là cổ ngọc thời Ân Thương, cho dù là hoàng đế đã từng đeo qua, chỉ sợ tất cả mọi người sẽ không thèm liếc nhìn, bởi vì đây là thị trường.- Ha ha, tất cả mọi người là người trong nghề, thứ này muốn đơn thuần định giá theo chất ngọc và niên đại, có lẽ phải có giá thấp nhất cũng hai mươi vạn một khối, mà đem đấu giá thì có giá còn cao hơn. Nhưng mọi người đều biết, những thứ như đồ cổ, dù là rau cỏ củ cải trắng cũng có người yêu thích, mà gặp phải người yêu thích, trả giá cao để mua, thì chuyện này cũng có khả năng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận