Hoàng Kim Đồng


- Vẫn là những món đồ nhỏ?Trang Duệ hỏi.Dư Chấn Bình đáp:- Đúng, vẫn là một bộ đồ uống rượu sáu món, còn ba cái Thấm Sắc Hán Ngọc, Trang lão bản nếu cần, tôi sẽ đi Bắc Kinh tìm ngài.Trên tay Dư Chấn Bình có đủ loại đồ đồng, những trọng khí nhỏ cũng có, lần này hắn muốn bán nhiều một chút, trên tay có tiền, hắn chuẩn bị nhập cư trái phép, về phần những món còn lại trong nhà, Dư Chấn Bình chuẩn bị ở nước ngoài tìm đường dây tốt, sẽ nghĩ biện pháp tới lấy đi. nguồn TruyenFull.vn- Đồ nhỏ? Lại là đồ nhỏ, không dối gạt Nhâm lão bản, trong thời gian gần đây tôi có mở một bảo tàng, hiện tại cần trọng khí, những đồ vật nhỏ không vội thu, mấy tháng sau hãy nói.Trang Duệ nói xong lời này, nếu như bị Tương Ngô nghe được, chắc chắn hắn sẽ liều mạng với Trang Duệ, thật vất vả lắm con cá mới chồi lên mặt nước, không ngờ Trang Duệ cứng rắn đè nó xuống.- Ai, Trang lão bản, nhưng trọng khí này không thể giải thích tốt nha.Sau khi nghe được lời này của Trang Duệ, Dư Chấn Bình sốt ruột, qua mấy tháng sau? Chỉ sợ một tuần sau bạn thân của mình đã chết rồi, chứ đừng nói chi là mấy tháng, mỗi ngày Dư Chấn Bình đều chạy ra chợ mua rau củ quả về ăn đấy.- Ha ha, Nhâm lão bản, thì ra là việc này, nếu chút việc nhỏ này tôi còn làm không xong, tôi còn mở bảo tàng làm gì.Trong điện thoại Trang Duệ trả lời đầy tự tin, làm cho Dư Chấn Bình nghe xong liền trầm mặc.Sau khi trầm mặc qua năm phút, thời điểm Trang Duệ cho rằng đối phương đã cúp máy, bỗng nhưng vang lên tiếng của Dư Chấn Bình:- Trang lão bản, tôi có ba món trọng khí, cái lớn nhất nặng hơn ba trăm kg, những thứ này phải bàn giá trước mới nhìn hàng.- Nha, trọng khí hơn ba trăm kg?Trang Duệ bị lời này của Dư Chấn Bình làm giật mình, đây tuyệt đối là trọng khí quốc bảo vô giá a, trừ cái trọng khí nặng hơn tám trăm kg trước kia ra, Trang Duệ còn chưa từng nghe nói qua có nhà bảo tàng nào có trọng khí nặng hơn ba trăm kg.Ti Mẫu Mậu Phương Đỉnh nặng tám trăm bảy mươi lăm kg, cũng là trọng khí nặng nhất hiện giờ, mà trong truyền thuyết có Thu Cửu Mục Chi Kim, Chú Cửu Đỉnh, mà bất cứ cái nào trong Cửu Đỉnh đều nặng hơn Ti Mẫu Mậu Phương Đỉnh, tiếc nuối là, Cửu Đỉnh trong truyền thuyết, cũng đã mất đi.Nhưng trừ Ti Mẫu Mậu Phương Đỉnh ra, trọng khí nặng hơn ba trăm kg, Trang Duệ chưa từng nghe nói qua.Tần Thủy Hoàng xây dựng hoàng lăng đã chôn vùi rất nhiều tượng sư trong mộ, mà trong Tần lăng đã thu được một trọng khí, cao sáu mươi mốt cm, nặng hai trăm mười hai kg, chính là phát hiện trọng khí lớn nhất, nặng nhất trong đời Tần.Thời điểm cổ nhân nói về một người có khí lực lớn, thường thường nói về sức lực của hắn khiêng được đỉnh nặng bao nhiêu.Tư Mã Thiên đã miêu tả về Sở Bá Vương Hạng Vũ là: Tịch Trường Bát Xích Dư, Lặc Năng Giang Đỉnh, phiên dịch thành lời nói hiện giờ là: Hạng Vũ là người thân cao ngoài một mét tám, khí lực rất lớn, có thể khiêng được cái đỉnh tốt nhất nặng nhất.Mà đỉnh trong sử sách viết, đương nhiên cũng không phải là Ti Mẫu Mậu Phương Đỉnh nặng hơn tám trăm kg, bởi vì hiện tại cử tạ đạt kỷ lục thế giới mới nhất hiện giờ là một trăm mười kg, mà hai trăm sáu mươi sáu kg chính là kỷ lục cực hạn của nhân loại.Tư Mã Thiên dùng từ rất cần thận, trong những chữ hắn viết, hắn chỉ dùng từ "Khiêng" chứ không phải "Cử", bởi vậy có thể thấy được, Hạng Vũ có thể khiêng đỉnh đồng, sức nặng phải đạt từ một trăm đến hai trăm kg.Mà những đỉnh đồng được khai quật, chỉ có một số rất ít đỉnh thời Thương Chu, mới có thể đạt ngoài ba trăm kg.Mà Dư Chấn Bình há miệng nói ra, hắn có trọng khí nặng hơn ba trăm kg, nếu như trọng khí này xuất hiện tước mặt người đời, mặc kệ nó là đỉnh của thời Tần hay thời Thương Chu chiến quốc, tuyệt đối sẽ tạo thành một oanh động cực lớn trong giới khảo cổ học.- Nhâm... Nhâm lão bản, ngài nói là thật?Trang Duệ dưới sự kích động, thiếu chút nữa gọi tên của Dư Chấn Bình, sau khi ổn định tâm thần, Trang Duệ nói tiếp:- Nhâm lão bản, nếu trọng khí của ngài là thật, tôi tuyệt đối sẽ báo cái giá làm ngài thỏa mãn, nhưng thứ này, tôi phải xem tận mắt rồi mới nói sau.- Trang lão bản, chúng ta là người sáng mắt không nói tiếng lóng, nếu thứ này lộ ra ngoài sáng, tôi và ngài đều sẽ vào tù, cho nên vẫn phải bàn giá trước khi đi nhìn bảo vật a.Đương nhiên Dư Chấn Bình biết rõ đồ chơi này là thật hay giả, bởi vì lúc ấy bọn họ giả dạng thành người thăm dò than đá, đi ra vùng ngoại ô nông thôn Hồ Bắc, thuê một xe cần cẩu, đương nhiên, không cần thuê lái xe, Dư lão đại tự mình đảm nhiệm.Cứ như vậy, phải dùng toàn bộ hai ngày, mới có thể đem cái đỉnh này từ trong ngôi mộ thời Thương Chu lên xe, cũng vì sử dụng tới xe cần cẩu, cho nên cái đỉnh này mới bảo toàn hoàn hảo, mà cả bốn bức tường xung quanh, cũng không bị bóc ra.- Nhâm lão bản, ngài ra giá đi, nhưng giá tiền phải nằm trong khả năng thừa nhận của tôi, ngài cũng biết, tôi lấy cái đỉnh này, không có làm chuẩn bị trước, thì vật này tôi không thể bày ra trong viện bảo tàng được a.Trang Duệ nói nửa thật nửa giả, nói đúng ra, trong lòng của hắn đúng là muốn đem cái đỉnh này đi, sau đó bày nó trong viện bảo tàng của mình, chỉ sợ lúc đó tất cả lão sư và sinh viên của các trường đại học khảo cổ, sẽ giẫm nát cửa nhà bảo tàng của hắn.Đi xem miễn phí?Không có cửa đâu cưng, bạn thân khai mở là bảo tàng tư nhân, nhìn cho rõ ràng, là "Tư nhân ", cho nên lúc đó sẽ có bán vé, còn không phải kiếm được khá bộn tiền hay sao?Trang Duệ nghĩ rất cao hứng, trên mặt hiện ra nụ cười vui vẻ, đứng ở cửa xe của mình cười ngây ngô, làm cho những người làm công tác bảo an của bảo tàng bực bội, thầm nghĩ:- Chẳng lẽ người có tiền liền có sở thích quái đản, gọi điện thoại lại có thể chảy cả nước miếng ra sao?Nghe Trang Duệ bảo cho mình ra giá, Dư Chấn Bình nhất thời sửng sốt, hắn có tâm bán món trọng khí này, nhưng vừa rồi hưng phấn, hắn nào biết ra cái giá nào mới phù hợp đây?- Trang lão bản, tôi cần suy nghĩ một chút, chúng ta sẽ liên hệ lại sau.Dư Chấn Bình cũng không phải sinh lòng nghi ngờ, trong thời gian trước, chuyện Trang Duệ trao đổi cổ vật với nhà bảo tàng nước ngoài, hắn cũng biết, trong tâm của Dư Chấn Bình, Trang Duệ tuyệt đối là đối tượng giao dịch tốt nhất, nếu như không phải vạn bất đắc dĩ, hắn sẽ không lựa chọn người khác để giao dịch, đây chính là quán tính, ai cũng muốn lựa chọn người quen để giao dịch.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận