Hoàng Kim Đồng


Tiền Diêu Tư cũng không sợ người thanh niên kia gạt mình, là thật hay giả thì chút nữa sẽ biết, tất nhiên hắn sẽ có biện pháp để giám định các vật phẩm phật khí.Nhưng sau khi biết rõ đó là trang sức tùy thân của Phật sống thì tâm tư muốn có được chuỗi thiên châu của Tiền Diêu Tư càng thêm bừng bừng, lão nhìn Trang Duệ và nói:- Ba trăm ngàn một viên, thế nào, cậu Trang, giá tiền này cậu chạy khắp nước cũng không có ai ra giá cao hơn tôi.Trang Duệ tỏ ra từ chối cho ý kiến, nhưng Lưu Xuyên thì thật sự lắp bắp kinh hãi, trươc đó một trăm ngàn một viên thì hắn có thể tiếp nhận được, vì thiên châu có ít nhất là mười viên, chính là một triệu một chuỗi hạt. Tuy số tiền này là không ít nhưng đối với hắn hiện tại thì cũng sẽ không giật mình, bây giờ nghe đối phương tăng giá lên ba trăm ngàn, hơn mười viên chính là ba bốn triệu. Trang Duệ nghe thấy đối phương ra giá như vậy cũng không có phản ứng gì, nhưng trái tim của Lưu Xuyên thì thật sự đập mạnh liên hồi.- Thiên châu của tôi chính là cửu nhãn thiên châu, là thiên châu cực phẩm và tinh khiết.Trang Duệ chỉ nhàn nhạt nói ra một câu, hắn đã sớm điều tra cẩn thận về lai lịch của chuỗi hạt thiên châu, đây chính là cửu nhãn thiên châu cực kỳ hiếm thấy, ngoài những nơi như cung Potala hay Đại Chiêu Tự thì căn bản không truyền ra ngoài. Hơn nữa cửu nhãn thiên châu đã được Phật sống gia trì, bán ra sẽ với giá trên trời, ông lão béo kia nhìn qua giống như ra giá cực cao, thực chất lại là giá cực thấp.Tiền Diêu Tư không ngờ người thanh niên kia khó chơi như vậy, lão đã khai giá ba trăm ngàn một viên, là giá trên trời với nhiều người, vốn tưởng rằng Trang Duệ sẽ giật mình, không ngờ người thanh niên kia cũng không vì giá cả như vậy mà biến đổi, ngược lại còn nói ra phẩm chất thật sự của thiên châu trong tay mình.- Tất nhiên tôi biết rõ chuỗi thiên châu của cậu trên thất nhãn.Tiền Diêu Tư thầm tức giận nói, nhưng thứ này lão rất muốn mua, vì đến độ tuổi như lão thì tiền không còn là thứ quan trọng, cái biệt hiệu Tử Yếu Tiền chính là thứ được truyền đi khi lão còn trẻ, vừa rồi lão ra giá ba trăm ngàn một viên thiên châu cũng chỉ là làm theo thói quen mà thôi.- Năm trăm ngàn một viên thiên châu, cậu Trang, nếu nhiều hơn nữa cũng thật sự rất khó.Tiền Diêu Tư cắn răng báo giá, thiên châu thật sự cũng không đến giá thế này, nhưng sau khi Tiền Diêu Tư đeo hai hạt thiên châu thì cảm thấy bệnh tim và huyết áp của mình có hơi giảm bớt, mà chuỗi thiên châu trên tay Trang Duệ còn có phẩm chất tốt hơn của mình, vì vậy mà lần này lão quyết định dốc vốn làm ăn một lần.Sau khi báo ra giá này thì Tiền Diêu Tư thấy Trang Duệ mỉm cười tủm tỉm, trong lòng lão chợt phát lạnh, người thanh niên kia rõ ràng là tiểu hồ ly, nghe nói đến giá cả cao vời như vậy mà vẻ mặt vẫn không biến đổi.Thật ra Trang Duệ cũng có chút giật mình, trước đó hắn đã tìm đọc rất nhiều tư liệu, thậm chí đã gọi điện thoại cho chú Đức ở Trung Hải, hắn biết rõ nếu đem thứ này ra bán đấu giá thì giá cả chỉ có thể là năm triệu mà thôi, hắn cũng không ngờ ông lão béo trước mặt lại có thể ra giá cao như thế. Nhưng hắn cũng không có ý bán chuỗi thiên châu, đồng thời nếu hắn lấy ra đánh cuộc với ông lão này thì hắn cũng sẽ không thua.- Con bà nó, sao hôm đó đến Lhasa mình không đi dạo với Mộc Đầu, sao lại để cho tất cả trái cây rơi xuống đầu hắn như vậy?Lưu Xuyên nhìn lão già béo giống như không có ý đùa giỡn, vì vậy mà phẫn nộ nói. Trang Duệ nghe được vậy thì có chút dở khóc dở cười, nếu Lưu Xuyên có mặt lúc đó thì sợ rằng đã xách đao đâm ông chủ quầy, còn có cơ hội gặp mặt phật sống sao? Bây giờ đang ngồi trong nhà lao mới đúng.- Được, quyết định cái giá này.Trang Duệ gật đầu đồng ý.Ông chủ Tiền nghe được Trang Duệ nói như vậy thì thật sự vui sướng, tuy khoản mua bán này mình bỏ ra số tiền cao nhưng nếu so sánh với sức khỏe thì tiền tài thật sự không có nhiều ý nghĩa. Vì vậy mà lão đã chuẩn bị hỏi Trang Duệ thu chi phiếu hay chuyển khoản ngân hàng, vì trong cửa hàng của lão có máy quét thẻ.- Nếu tôi thua sẽ chuyển nhượng thiên châu theo giá tiền vừa rồi ông chủ đưa ra, nếu tôi thắng thì ông cũng không được nuốt lời đấy.Khi Tiền Diêu Tư đang định mở miệng hỏi thì nghe Trang Duệ nói ra như vậy, lão cũng không tức giận, thanh niên có lòng tự tin tất nhiên là chuyện thường. Những người vừa mới bước chân vào lĩnh vực đồ cổ thì lúc bắt đầu sẽ rất hài lòng với chính mình, nhưng sau vài lần đóng tiền học phí để lấy hàng dỏm, như vậy mới biết được trong nghề là nông sâu thế nào.- Điều này là đương nhiên, tôi đã nói thì không nuốt lời, mọi người nói xem có đúng không?Tiền Diêu Tư đồng ý với Trang Duệ, hơn nữa còn thét lên với những nhân viên trong quán, tất nhiên là sẽ được chào đón bằng những lời nịnh nọt tán dương.Những món hàng gốm sức đều được bày trên một chiếc kệ, thấp cao chia thành năm tầng, tầng cao nhất phải dùng thang mới có thể lấy xuống, mỗi thành cách nhau khoảng năm centimet. Trên quầy đặt nhiều loại như bình hoa, dụng cụ gia đình, ly chén...Khoảng thời gian qua Trang Duệ cũng từng xem xét nhiều sách về gốm sứ, cũng từng nhiều lần đi dạo quanh chợ Bành Thành, biết rõ những vật phẩm này phần lớn là sản phẩm công nghệ cao, nếu không thì để đó và người ta không cẩn thận làm rơi xuống nát bấy ra, ông chủ sẽ không kịp khóc.- Mời cậu ra tay...Tiền Diêu Tư vẫy vẫy tay, vài tên nhân viên tiến lên kệ lấy những món đồ cổ xuống đặt trên một chiếc bàn vuông để Trang Duệ chơi trò giám định.Trong ngành đồ cổ có một quy củ, đó chính là bình thường sẽ không đưa vật phẩm cho người ta xem một cách tùy tiện, vì nếu anh cầm lên xem và không cẩn thận làm rơi vỡ, như vậy thì anh sẽ phải chịu trách nhiệm.Tiền Diêu Tư lúc này lại tỏ ra rất sảng khoái, bật tất cả những ngọn đèn trong cửa hàng, vì vậy mà cửa hàng hơn ba mươi mét vuông được chiếu sáng như ban ngày, bộ dạng giống như đã được tính trước.Khi thấy đám nhân viên phục vụ lấy những món đồ gốm sứ trên quầy xuống thì Trang Duệ cũng đi đến, vừa đi vừa lấy từ trong túi quần ra một chiếc kính lúp nhỏ như bàn tay.Thứ này Trang Duệ lấy được từ trong cửa hàng của Tống Quân, không vì thứ gì khác, chỉ là có thẻ giả vờ ở nhiều trường hợp cụ thể, dùng để che công năng của ánh mắt mà thôi. Bình thường hắn cũng tùy thân mang theo, không ngờ hôm nay lại có công dụng.Khi thấy Trang Duệ tùy thân mang theo kính lúp thì Tiền Diêu Tư lúc đầu có hơi ngây ra, sau đó lại tiện đà nở nụ cười, vì không sợ anh không hiểu, chỉ sợ anh hiểu không sâu. Càng là người hiểu chuyện thì khi xem xét chẳng qua chỉ là nhìn vẻ bề ngoài mà thôi.Hơn nữa trong cửa hàng có những vật phẩm giả trang với tiêu chuẩn cực cao, nếu như Tiền Diêu Tư không cẩn thận xem xét thì sợ rằng sẽ nhìn lầm. Vài chục món gốm sứ đều được lão tìm người chế tạo với công nghệ rất cao, tạo hình đặc sắc, căn bản khó thể nào nhìn rõ ràng.Những món đồ cổ được đặt trên cao khi lấy xuống đều phải dùng thang, đây là những món được bày ra để hấp dẫn đám quan viên thích học đòi văn vẻ hoặc là những ông chủ nhà giàu không có nhiều kinh nghiệm, bên trên đều là những món gốm sứ hoặc tao nhã chất phác hoặc tinh xảo hoa lệ, ít nhiều cũng biểu lộ rõ ràng thân phận và địa vị của người sưu tầm.Hơn nữa ánh mắt của ông chủ Tiền cũng không khỏi nhìn thoáng qua bên cạnh, trong lòng lão nắm chắc mười phần, Trang Duệ sẽ tuyệt đối không bao giờ tìm ra món hàng kia, vì vậy kia tuy được dùng làm câu cá nhưng không khéo chính là hôm nay vừa bị lão sử dụng.Trang Duệ lúc này đang cầm một cái tô lớn và ra vẻ nhìn nhìn, nếu là cách đây một tháng thì hắn thấy thứ này dùng đựng canh sẽ tốt, vì trong nhà cũng có những cái tô lớn thế này, thậm chí màu sắc hoa văn còn tốt hơn.Nhưng sau khi kết bạn với nhóm người Tống Quân, đặc biệt là sau khi từ Tây Tạng quay về Bành Thành, mắt Trang Duệ có thể phân biệt được khoáng vật, đồng thời hắn lại bỏ ra nhiều công phu tìm tri thức giám định gốm sứ và ngọc khí, vì thế trình độ có thể nói là tiến bộ hơn trước. Nhưng lúc này là lần đầu tiên hắn tiếp xúc với vật phẩm thật sự, vì vậy vừa cầm lên tay thì trong đầu không khỏi làm phép so sánh với những sản phẩm ly chén Cảnh Đức Trấn trong nhà mình.Nếu Tiền Diêu Tư biết rõ Trang Duệ có ý nghĩ như vậy thì chắc chắn sẽ ói máu, đây là cái tô được lão cố ý mời người ta làm giả theo tiêu chuẩn thời Khang Hi, quy trình sản xuất được sử dụng tài liệu tốt, hao tốn khá nhiều tiền mới thành công, có thể nói tuy tất cả đều là đồ giả nhưng giá trị chế tạo cũng là xa xỉ.Nhưng để cho Trang Duệ giám định thật giả cũng không khó, nhưng nếu nói ra lai lịch của vật phẩm thì thật sự rất khó.Trang Duệ đang định sử dung linh khí thì trong lòng khẽ động, đây chính là cơ hội có thêm kinh nghiệm cực kỳ hiếm có, thứ hắn thiếu nhất lúc này chính là kinh nghiệm với đồ cổ. Vì vậy hắn vừa rồi nghe thấy giọng điệu cực kỳ tự tin của ông chủ thì biết chắc tất cả các món đồ sứ nơi đây đều là giả, nhưng chắc chắn sẽ cực kỳ giống thật. Vừa vặn Trang Duệ thiếu tri thức đồ cổ, vì vậy hắn muốn dùng nó để tạo nên chút kinh nghiệm cho mình.Trang Duệ có ý nghĩ như vậy thì ném đi ý nghĩ vui đùa trong lòng, hắn chú ý xem xét cái tô sứ trong tay.Đây là sứ Thanh Hoa, tự xưng là sứ trắng Thanh Hoa, thường được gọi tắt là Thanh Hoa, là một trong những trường phái chủ lưu ở trong nước. Sứ Thanh Hoa nguyên thủy xuất phát từ thời Tống, nó dùng những nguyên loại khoáng tốt nhất, phôi sứ có hoa văn đẹp, lại khoác lên mình một lớp mem trong suốt, được nung ở nhiệt độ cao.Đây là một cái tô sứ Thanh Hoa, mặt trên khá rộng, dưới khá dày, thân tô hiện ra màu trắng. Trang Duệ cẩn thận xem xét, bức tranh được vẽ trên thân tô là Tây Viên Nhã Tập Đồ, trước đó không lâu hắn đã từng đọc qua tư liệu về bức tranh này.Lúc này Trang Duệ không khỏi cảm thấy có chút kích động, sức quyến rũ của nó nằm ở chỗ này, khi anh biết được vật phẩm mình cầm trên tay là thật hay giả thì sẽ sinh ra cảm giác thành tựu, đó là thứ khó thể nào nói cho rõ được.Tây Viên Nhã Tập Đồ chính là khung cảnh phò mã đô úy Vương Tấn Khanh cùng mười sáu vị cao nhân ẩn sĩ cùng làm thơ, hội họa, đàm thiền, luận đạo ở Tây Viên Yến Tập, Tây Viên Nhã Tập Đồ ghi lại tình cảnh này. Sau này đề tài về Tây Viên Nhã Tập là phát triển mãi không suy, do đó mới trở thành một đề tài kinh điển trong gốm sứ.Bức tranh được vẽ trên mặt tô lúc này là một đoạn trích của Tây Viên Nhã Tập, bút pháp rất tốt, cực đẹp, ở dưới cùng còn có sáu chữ "Đại Thanh Khang Hi Niên Chế". Kiểu chữ đoan tranh tinh tế, bút phát có lực, chữ và chữ có khoảng cách khá rộng, với những gì Trang Duệ hiểu về đồ sứ, có thể đơn giản nhận định nó là sứ thời Khang Hi.Trang Duệ nhớ đến một câu nói trong quyển sách từng được đọc qua: "Sứ Thanh Hoa thời Khang Hi thường rất tinh tế, thanh hoa tiên diễm, tạo hình cổ xưa mà đa dạng, vân sứ cực đẹp và nổi tiếng. Chiếc tô sứ hắn đang cầm trên tay có màu hơi xanh, dưới ánh đèn làm người khác sinh ra cảm giác ướt át, sau khi so sánh thif Trang Duệ cho rằng chiếc tô này tuy không phải là sản phẩm thời Khang Hi nhưng cũng là một vật cổ.- Cậu Trang, đây là tô thời Khang hi, đừng tưởng nó là thứ được chế tác cho dân chúng, nhưng nó thật sự là tinh phẩm. Sứ Khang Hi rất khó có được, giá trị của nó cũng không thấp, cậu Trang xem như có ánh mắt tốt, có phải đã nhìn chuẩn rồi không?Trang Duệ vừa cho ra định luận với chiếc tô sứ thì bên tai đã vang lên âm thanh của Tiền Diêu Tư, hắn nghe xong mà không khỏi cảm thấy đỏ mắt, may mà người khác sẽ không hiểu nhiều lắm vì sao như vậy. Hắn vốn cho rằng đây không phải là sứ thời Khang Hi, vì khi đó đồ sứ không ghi lạc khoản có niên hiệu, thường chỉ đề tên mà thôi.- Ông chủ Tiền, sứ thời Khang Hi chỉ dùng lạc khoản bình thường, cũng không ghi rằng "Đại Thanh Khang Hi Niên Chế" như thế này, ngài cũng đừng lừa cháu, chẳng qua thứ này có phẩm chất khá tốt mà thôi.Trang Duệ sau khi nghe rõ lời của Tiền Diêu Tư thì trong lòng khẽ động, cáo già này nói như vậy thì rõ ràng thứ này là giả, vì thế hắn đưa mắt nhìn và thấy bên trong không có chút linh khí, vì vậy đừng nói là thời Khang Hi, thậm chí còn không phải là thời dân quốc, chẳng qua chỉ là một vật phẩm làm giả đồ cổ mà thôi.- Cậu Trang, cũng không thể nói như vậy, tuy những vật phẩm gốm sứ thời Khang Hi dùng lạc khoản "Đại Thanh Khang Hi Niên Chế" là rất ít nhưng cũng không phải không có, vì có hơn mười món gốm sứ Thanh Hoa được truyền thừa có lạc khoản như vậy từ trước đến nay, sao cậu có thể nói nó không phải đồ thật?Tiền Diêu Tư vừa nghe vậy thì chợt nôn nóng, lão vội vàng nói, nhưng lão cũng không biết chính một câu nói của mình làm cho Trang Duệ vận dụng linh khí, tất nhiên cho dù lão không nói thì Trang Duệ cũng sẽ dùng linh khí để kiểm nghiệm thật giả.- Giả, nhất định là giả, tôi đã từng nghe nói không có loại gốm Thanh Hoa thế này, bây giờ tôi xem vật phẩm khác.Trang Duệ bày ra bộ dạng ông không nên ức hiếp tôi không hiểu, hắn khẳng định thứ kia là giả, lý do chính là thời Khang Hi không ghi niên chế lên đồ gốm. Tiền Diêu Tư tuy nghe vậy mà dở khóc dở cười nhưng cũng không tránh được, hơn nữa lão tự biết thật giả, chẳng qua chỉ muốn nhân cơ hội này để dùng tài nghệ làm giả vật phẩm để lừa đảo Trang Duệ mà thôi. Text được lấy tại Truyện FULL- Sơm biết như vậy thì mình sẽ không nói.Khi thấy Trang Duệ xem xét vật phẩm kế tiếp, Tiền Diêu Tư thầm tức giận nghĩ.- Mộc Đầu, cậu cứ xem xét từng món như vậy sao? Theo lời tôi thì chúng ta nên dạo một vòng rồi quay về khách sạn, vì Lôi Lôi còn phải quay về.Lưu Xuyên cũng không chờ được, hắn vốn hôm nay chỉ muốn đi dạo, bây giờ thấy Trang Duệ phải kiểm định một đống đồ sứ thì có chút khó chịu, càng cảm thấy nhàm chán.- Ha ha, tiểu tử, bây giờ còn sớm lắm, chưa đến canh ba đâu, cũng không nên vội, chỉ một lát là xong thôi.Tiền Diêu Tư ở bên cạnh dùng giọng vui vẻ nói, Lôi Lôi lại giậm chân không thôi, nàng véo mạnh lên thịt mềm bên hông Lưu Xuyên, điều này làm hắn đau đến mức liên tục cầu xin tha thứ.- Ông cũng không phải là thương nhân đồ cổ trong câu chuyện của tôi, nào biết niềm vui thú trong đó?Lưu Xuyên vất vả lắm mới thoát khỏi đòn tay của Lôi Lôi, hắn khẽ dùng giọng phẫn nộ nói, cũng không dám nói ra khỏi miệng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...