Hoàng Hậu Vô Đức


Edit: Linh San​


Diệp Trăn Trăn là một người thích đọc sách, nhưng lại không phải là một học giả.


Vì lẽ nàng chỉ đọc những tiểu thuyết thịnh hành trong dân gian, cái gì mà "Đông Chu liệt quốc", "Phong thần diễn nghĩa", "Tây du kí" linh tinh các loại, rồi mà sách thánh hiền nọ kia đều không có chút xíu liên quan nào đến nàng. Trong các loại sách, nàng thích nhất là thể loại liêu trai kỳ bí và truyền thuyết lịch sử lãng mạn, ngoài ra còn có những truyện về hiệp khách dân gian, nói chung là khẩu vị không khác mấy với dân chúng phổ thông.


Trong dân gian có người đã từng đặc biệt làm một danh mục tiểu thuyết, Diệp Trăn Trăn đọc kỹ, sau khi thống kê tỉ mỉ thì nhận ra, trong số những tiểu thuyết dân gian, số lượng tiểu thuyết liêu trai kỳ bí, tiểu thuyết lịch sử và tiểu thuyết lãng mạn đã chiếm một phần ba. Trong đó dòng tiểu thuyết lịch sử đa số lại nói về chủ đề anh hùng dân tộc đấu tranh chống giặc ngoại xâm.


Ngoại trừ thể loại tiểu thuyết tình yêu lãng mạn, hai loại kia rất đáng để tham khảo.


Đêm đó, Diệp Trăn Trăn trào dâng cảm hứng, chong đèn cả đêm, chỉ trong một đêm đã viết nên mộtthiên tiểu thuyết kỳ ảo. Kỷ Vô Cữu ở bên nàng suốt đêm, ngồi cạnh nàng, nàng viết một tờ, hắn đọc một tờ, tiện thể sửa sang chỉnh lý lại cho trôi chảy, trong tay cầm một lúc, đã thành một chồng dày.


Loại tiểu thuyết này, trong mắt Kỷ Vô Cữu, cũng không có gì hấp dẫn, lúc thì thần tiên hạ phàm lúc thìThái Tuế Tinh Quân đầu thai, vừa đánh giặc lại vừa đánh yêu quái pháp thuật gì đó, quá là nhàm chán. Nhưng đây là Diệp Trăn Trăn cực nhọc vất vả sáng tác, Kỷ Vô Cữu không đành lòng đả kích nàng, sau cùng, hắn không xem tiểu thuyết nữa, chỉ nhìn chằm chằm gương mặt của Diệp Trăn Trăn - đáng yêuhơn tiểu thuyết biết bao nhiêu.


Nhưng Diệp Trăn Trăn thì cực kỳ nghiêm túc, ánh mắt chăm chú, lông mày có lúc nhíu lại, thỉnh thoảng cắn bút trầm tư, rồi lại như ngộ ra, múa bút như bay. Vì cả đêm không ngủ, dưới mắt nàng có mộtquầng thâm, tròng mắt hiện ra tơ máu, Kỷ Vô Cữu thấy vậy, đau lòng hết sức.


Theo thời gian trôi qua, chồng giấy càng ngày càng dày. Phùng Hữu Đức đến gần, khom người khẽ nóivới Kỷ Vô Cữu: "Hoàng thượng, nên thượng triều rồi ạ."


Kỷ Vô Cữu đứng lên, duỗi lưng một cái, thay long bào cung nữ đem tới. hắn khẽ xoa đầu Diệp Trăn Trăn, dịu giọng nói: "Trăn Trăn, Trẫm đi trước, hạ triều lại đến thăm nàng."


Diệp Trăn Trăn đang viết say sưa, hai mắt tỏa sáng, ngòi bút thoăn thoắt không ngừng, căn bản khôngnghe thấy Kỷ Vô Cữu nói gì.


Phùng Hữu Đức bên cạnh trông thấy, nghĩ thầm Hoàng hậu nương nương đúng là lớn mật, dám có thái độ như thế với Hoàng thượng, toàn bộ hậu cung sợ không tìm được người thứ hai.


Kỷ Vô Cữu thấy Diệp Trăn Trăn phản ứng như vậy, cũng không tỏ ra tức giận khó chịu gì, hắn nghiêng người hôn lên má nàng một cái, mới quay đi.


Mãi đến khi Diệp Trăn Trăn viết xong, mới nhận ra Kỷ Vô Cữu đã đi rồi. Tố Phong thấy cuối cùng nàng cũng dừng bút, liền bưng trà bánh đến: "Nương nương có mệt không? Người súc miệng rửa mặt tỉnh táo một chút, rồi ăn chút điểm tâm lót dạ đi ạ. Giờ nô tì sẽ sai người dọn cơm."


"không cần," Diệp Trăn Trăn che miệng ngáp một cái, lắc đầu nói: "Ta muốn ngủ."


Người vẫn còn nhớ đến đi ngủ cơ đấy, Tố Phong buồn cười nghĩ, lập tức hầu hạ Diệp Trăn Trăn lên giường, buông màn, sau đó rón rén ra ngoài.


Con chim sáo trên kệ có vẻ cũng hiểu chuyện, sau khi dậy cũng không nói lời nào, yên lặng ở trong địa bàn của mình hạ thấp cảm giác tồn tại, mà Tố Phong cũng quên mang nó ra ngoài.


Giấc ngủ này của Diệp Trăn Trăn, là ngủ luôn tới chiều. Trong lúc đó Kỷ Vô Cữu có tới một lần, thấy nàng còn ngủ, cũng không quấy rầy nàng, quay về Dưỡng Tâm điện.


Diệp Trăn Trăn vừa tỉnh đã đói bụng muốn chết, kêu la đòi ăn. Vừa khéo, hôm nay Trang phi nghe nóiHoàng hậu nương nương tạm cho các phi tử nghỉ vấn an, nghĩ thân thể nương nương không khỏe, chiều liền đến thăm Diệp Trăn Trăn, còn mang theo điểm tâm tự mình làm.


Dùng hoa làm điểm tâm, Trang phi tự nhận thứ hai, thì không ai dám xưng thứ nhất. hiện giờ đã vào đầu hạ, khắp hoàng cung rực rỡ sắc hoa, dễ dàng cung cấp cho nàng ta rất nhiều nguyên liệu. Kể từ khi biết Diệp Trăn Trăn thích ăn điểm tâm mình làm, Trang phi lại càng dốc sức, thái độ với Diệp Trăn Trăn còn ân cần hơn cả với Hoàng thượng. Nàng ta biết, Hoàng thượng rất khó lấy lòng, nhưng Hoàng hậu lại khác. Vận mệnh của nữ nhân trong hậu cung có một nửa nằm trong tay Hoàng hậu, hơn nữa Diệp Trăn Trăn tính tình khoan dung, thật sự là một hiền Hậu, thế nên chỉ cần tận tâm lấy lòng nàng, nhất định sẽ không chịu thiệt.


Ăn vài miếng điểm tâm, tâm trạng của Diệp Trăn Trăn rất tốt. Lúc này, Kỷ Vô Cữu biết Diệp Trăn Trăn đã dậy, liền đến thăm nàng, sau khi ngồi xuống, thấy nàng ăn điểm tâm ngon miệng như vậy, hắn cũng đói theo, thế là cũng cùng ăn hai miếng.


Nhìn Diệp Trăn Trăn ăn xong khóe miệng còn dính không ít vụn bánh, chẳng có chút đoan trang gì của mẫu nghi thiên hạ, Kỷ Vô Cữu không nhịn được trêu chọc: "Điểm tâm của Trang phi vốn phải làm cho Trẫm, giờ đều chui cả vào bụng nàng rồi."


Trang phi nghe vậy, vội nói: "Nếu Hoàng thượng thích ăn, thần thiếp sẽ làm phần khác mang qua cho người."


"không cần," Kỷ Vô Cữu đáp: "Trẫm ăn ở Khôn Ninh cung cũng vậy thôi, không cần phiền hà."


Ý tứ trong lời này, tức là Hoàng thượng và Hoàng hậu đã hòa hảo đến mức tuy hai mà một rồi sao? Trang phi ngẫm nghĩ một chút, nháy mắt cảm thấy mình đã chọn phe vô cùng chính xác.


Diệp Trăn Trăn ăn điểm tâm no bụng, dùng khăn ăn lau miệng, nhấp một ngụm trà, mới đằng hắng giọng nói: "Được rồi, bắt đầu nghe kể chuyện nào."


Trang phi đương nhiên không hiểu gì, chỉ nhìn Diệp Trăn Trăn cho gọi cung nữ thái giám, tập trung ở chính đường.


Ngay giữa chính đường đặt một cái bàn lớn, Diệp Trăn Trăn ngồi xuống trước án, chỉ vào dãy ghế tròn bên dưới: "Mọi người cũng an tọa đi."


Trang phi thấy những cung nữ thái giám kia đều đã ngồi xuống, nàng ta cũng dẫn theo cung nữ bên người ngồi theo.


Sau đó, Kỷ Vô Cữu cũng ngồi lên một cái ghế tròn.


Trang phi hoảng sợ vội vã đứng dậy, "Hoàng thượng---" từ trước đến nay chưa từng thấy cách sắp xếp chỗ ngồi thế này, Hoàng hậu đang ngồi búi tóc, Hoàng thượng ngồi bên dưới, chung một chỗ với đám cung nữ thái giám.


"Ngươi không cần câu nệ, Trẫm đã bàn bạc với Hoàng hậu nương nương rồi, ngồi xuống đi."


Nghe Kỷ Vô Cữu nói vậy, Trang phi mới thấp tha thấp thỏm ngồi xuống.


Diệp Trăn Trăn đặt chặn giấy cạch một cái xuống bàn, làm Trang phi bị dọa run lên, nghe thấy Hoàng hậu nương nương mở miệng kể: "Kể chuyện xướng khúc khuyên người ngay, ba đường chọn lối chính mà đi. Thiện ác cuối cùng đều báo ứng, thế sự trần gian vốn bể dâu!" Thấy bên dưới mọi người đều chăm chú sôi nổi nhìn mình, Diệp Trăn Trăn cảm thấy thành công hết sức, "Hôm nay mọi người sắp nghe, là về một câu chuyện xảy ra trong triều đại này. Chuyện kể rằng..."


Buổi chiều hôm đó, Kỷ Vô Cữu cùng với Trang phi, Phùng Hữu Đức, Vương Hữu Tài, Tố Nguyệt, Tố Phong, cùng cung nữ của Trang phi, còn thêm một con chim sáo, chăm chú say sưa nghe hết câu chuyện mà Diệp Trăn Trăn đã mất cả đêm sáng tác. Bảy người một chim nghe đến mê mẩn, người khác là bị chuyện xưa hấp dẫn, song riêng Kỷ Vô Cữu lại ngây ngẩn vì nét mặt tỏa sáng rạng rỡ, mày tươi hoa nở của Diệp Trăn Trăn.


Câu chuyện này, là kể về sự tích Ngọc Hoàng đại đế phái Cửu Thiên Huyền Nữ hạ phàm trợ giúp một vị minh quân cai quản thiên hạ. Thân xác phàm trần của Cửu Thiên Huyền Nữ kết hôn trở thành Hoàng hậu của Hoàng đế, xông pha ra biên quan đánh giặc, bởi vì Huyền Nữ nương nương am hiểu chiến thuật binh pháp, nên cùng với Hoàng đế ngự giá thân chinh. Huyền Nữ nương nương còn cố ý cải trang, lẻn vào nội bộ quân địch, không chỉ trổ tài đùa bỡn tướng địch như chong chóng, còn thu được tin tình báo quan trọng, trợ giúp Hoàng đế tiêu diệt kẻ thù, giành được thắng lợi. Lại nói sau đó, tù binh phe địch khi biết thân phận thật của Huyền Nữ nương nương, vì oán hận trong lòng, nên đã cố ý phao tin đồn nhảm bôi nhọ nàng để trút giận. Sau khi Hoàng đế biết chuyện, quyết bắt hết những kẻ man di hèn hạ đó, trả lại danh dự cho Huyền Nữ nương nương.


Đại khái nội dung câu chuyện là vậy, đương nhiên, bên trong có không ít tình tiết vụn vặt. Ví như để chứng tỏ sự uy vũ của Huyền Nữ nương nương, còn có thêm một đối thủ khá lợi hại, rồi gán cho vị đối thủ nọ xuất thân thần tiên hắc ám; trong đó đan cài vài tình tiết đấu trí đấu dũng kịch tính, cuối cùng tất nhiên là Huyền Nữ nương nương giành chiến thắng; lại có thêm một cuộc khẩu chiến trên tường thành của Huyền Nữ nương nương, để nàng xả hết tiếng lòng của bách tính trung nguyên, vân vân.


Nội dung câu chuyện chặt chẽ súc tích, kịch tính hấp dẫn, thăng trầm sóng gió khắp nơi, ngoài ra còn đan xen tình tiết liêu trai chí dị thần tiên kỳ bí, chiến tranh dân tộc, đối thoại hài hước và nhiều yếu tố đang thịnh hành, vả lại chủ yếu là kể về việc toàn dân toàn quân đánh đuổi ngoại xâm cuối cùng giành được đại thắng, câu chuyện như vậy, nhân dân trung nguyên nghe đến hiển nhiên cực kỳ hả giận.


Diệp Trăn Trăn kể xong, cầm tách trà lên uống.


Kỷ Vô Cữu nhìn trái nhìn phải, thấy xung quanh mọi người ai cũng là biểu cảm chưa hồi hồn, không hề giống giả bộ, lúc này hắn mới nhận ra, chỉ có mình khác người.


Sau khi mọi người hoàn hồn, sôi nổi vỗ tay rào rào.


Phùng Hữu Đức tò mò hỏi: "Hoàng hậu nương nương, người luôn nhấn mạnh đây là điển tích xảy ra trong triều đại chúng ta, xin hỏi Huyền Nữ nương nương là ai vậy ạ?"


Vương Hữu Tài nói: "Còn phải hỏi sao, đương nhiên là Hoàng hậu nương nương!"


Tự mình tô vàng nạm ngọc cho mình như vậy, Hoàng hậu nương nương quả là... vô sỉ. Phùng Hữu Đức thầm nghĩ, có điều, thật là vô sỉ một cách sáng tạo...


Suy nghĩ này của hắn, cũng là tiếng lòng chung của tất cả mọi người ở đây.


Lần đầu thử nghiệm kể chuyện hiệu quả không tệ chút nào. Kỷ Vô Cữu lập tức lệnh Phùng Hữu Đức đitìm người kể chuyện có tiếng nhất kinh thành, ngày mai đến gặp hắn.


Phùng Hữu Đức lĩnh chỉ ra ngoài. Lúc này đã đến giờ cơm tối, Diệp Trăn Trăn giữ Trang phi lại dùng bữa, nhưng Trang phi cảm giác được Kỷ Vô Cữu thấy mình chướng mắt, nên không dám ở lại Khôn Ninh cung, cáo từ rời đi.


Sau khi ăn tối, uống trà một lát, Kỷ Vô Cữu không quay về Dưỡng Tâm điện. hắn kéo Diệp Trăn Trăn ngồi xuống giường, cười xấu xa: "Tiểu sinh nghe nói Huyền Nữ nương nương tinh thông thuật phòng the, nương nương có thể giải đáp vài thắc mắc giúp ta hay không?"


Diệp Trăn Trăn cau mày nói: "không phải tối qua chàng cả đêm không ngủ sao, hôm nay nghiêm chỉnh nghỉ ngơi đi."


"Đây vừa khéo chính là thắc mắc của tiểu sinh," Kỷ Vô Cữu đột nhiên ghé sát lại, cười nhìn nàng, "Tuy ta cả đêm không ngủ, nhưng vừa nhìn thấy Huyền Nữ nương nương lại đầy tinh thần, cả người, tràn trề sinh lực. Vậy phải làm sao bây giờ mới tốt, hửm?" âm cuối cao lên, nồng đậm ý vị trêu chọc. hắn nắm cằm nàng, hôn một cái lên khóe miệng nàng, nói tiếp: "Nương nương có biện pháp nào, hút bớt sinh lực của tiểu sinh, giúp gân cốt tiểu sinh mệt-mỏi-vô-lực, biết đâu sẽ dễ ngủ ngon?"


Diệp Trăn Trăn nghĩ, hình như mỗi lần đều là nàng sức cùng lực kiệt? Nàng luôn có chút không phục, nhưng hôm nay nàng đã nghỉ dưỡng hồi phục sinh lực đầy đủ, còn hắn lại một đêm không ngủ, vậy lần này xem ra nàng có cơ thắng đấy nhỉ.


Kỷ Vô Cữu ôm Diệp Trăn Trăn ngã xuống giường, cúi người rơi xuống mặt nàng vô số nụ hôn. đangđịnh cởi quần áo, hắn đột nhiên ngẩng đầu: "Chờ một chút."


"Làm sao vậy?" Diệp Trăn Trăn hỏi.


Kỷ Vô Cữu không trả lời. hắn xuống giường đi đến chỗ cửa sổ, xách một chân con chim sáo đang đậu trên kệ, mở cửa sổ, quăng nó ra ngoài.


Diệp Trăn Trăn dường như nghe thấy một tiếng kêu thảm "ái ui" truyền từ ngoài cửa sổ vào. "Nó khôngsao chứ?" Nàng hỏi.


"Giờ nàng đừng để ý đến con chim đó," Kỷ Vô Cữu về lại giường, đè lên nàng, khẽ cắn môi của nàng, mập mờ nói, "Nàng quản lý con chim này trước đi." hắn nói xong, □ khẽ dựng thẳng một chút, cọ lên đùi Diệp Trăn Trăn.


***​Phùng Hữu Đức làm việc luôn rất đáng tin, hôm sau Kỷ Vô Cữu hạ triều, đã thấy một người kể chuyện chờ sẵn. Người này tên Lưu Tuấn Tiên, khoảng bốn mươi tuổi, khuôn mặt gầy, hai cánh môi rất mỏng, mới nhìn đã thấy có tài ăn nói.


Địa vị xã hội của những người kể chuyện vốn không cao, có thể qua lại cùng một số quan lại nhỏ hoặc thương nhân có tiền, là đủ khiến những cùng nghề hâm mộ rồi. Lưu Tuấn Tiên là người kể chuyện có danh tiếng nhất kinh thành, nhưng quan chức cao cấp nhất mà ông biết cùng lắm cũng chỉ là chính ngũ phẩm, giờ bỗng nhiên diện kiến Hoàng đế, khẩn trương đến nỗi hai tay không biết để đâu, nói chuyện cũng vấp váp khó khăn.


Kỷ Vô Cữu cũng không nói nhiều, chỉ đưa tiểu thuyết cho Lưu Tuấn Tiên xem. Lưu Tuấn Tiên đụng phải sở trường của mình, hai mắt lập tức có thần, cầm tiểu thuyết đọc sơ một lần, liền mở miệng ca ngợi tiểu thuyết này hết lời.


Sau đó Kỷ Vô Cữu nói với ông mục đích của mình. Lưu Tuấn Tiên nghe nói Hoàng để muốn giao việc cho mình, sao có thể không đồng ý, vả lại đây cũng là tô danh cho Hoàng hậu, hoàn thành là làm rạng danh mấy đời nhà mình. Thế nên lập tức nhận lời.


Kỷ Vô Cữu lại thảo luận với ông một số việc, dặn ông tạm thời không để lộ chuyện mình phụng chỉ làm việc, lại bảo ông thêm vào một vài tình tiết phong hoa tuyết nguyệt phu thê tình thâm của hai người Đế Hậu, rồi mới để ông về.


Sau đó, Kỷ Vô Cữu đến Khôn Ninh cung.


Trong Khôn Ninh cung, Diệp Trăn Trăn đang rầu rĩ. Hôm qua Kỷ Vô Cữu ném chim sáo đi, đến bây giờ cũng chưa thấy nó về, chắc là ngã chết thật rồi.


Kỷ Vô Cữu nghe vậy, khuyên nàng, "Cánh của nó cũng đâu phải để lội nước, sao lại dễ ngã chết thế được. Hơn nữa, dù có chết thật, thì cũng phải thấy xác mới đúng, nàng hỏi xung quanh xem, ai nhìn thấy xác nó nào."


Diệp Trăn Trăn hỏi một lần, không có ai thấy.


đang nói, Vương Hữu Tài đã từ ngoài về, sắc mặt vui mừng. hắn giơ cánh tay lên, trên đó không phải là con chim ngốc kia thì là gì.


"Lúc nô tài tìm thấy nó, nó đang đậu trên núi giả ở ngự hoa viên hót ca đấy ạ!" Vương Hữu Tài nóixong, giơ cao cánh tay hơn chút, chim sáo tự giác bay lên kệ.


Diệp Trăn Trăn nhè nhẹ xoa đầu nó.


Con chim sáo bỗng nhiên rướn cổ reo lên: "Hoàng hậu nương nương có tin vui! Hoàng hậu nương nương có tin vui!"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận