Hoàng Hậu Vô Đức


Edit: Linh San​


A Nhĩ Cáp Đồ chạy trốn tới Ô Lan Bộ, Diệp Trăn Trăn cảm thấy hắn ta là một hiểm họa, không bằng sớm diệt cỏ tận gốc cho xong, nếu không chờ hắn ta tàn tro bùng lửa, vậy thì vô cùng bất lợi. Thế nên nàng chủ trương lập tức dẫn quân truy kích tàn binh, vĩnh tuyệt hậu hoạn (vĩnh viễn trừ khử tai họa về sau).


Kỷ Vô Cữu lại cảm thấy không đáng lo: "A Nhĩ Cáp Đồ đã sớm không còn là chiến thần bất khả chiến bại trước đây, hiện tại hắn ta quẫn bách như chó nhà có tang, có ai lại không biết thời thế mà sẵn lòng chứa chấp hắn ta?" hắn nói một cách tự tin như thể đã dự liệu trước, trong khi đó vẫn tùy ý vuốt ve tóc Diệp Trăn Trăn. Tóc dài đen bóng chạm vào vừa mượt vừa mát, sờ thật là thoải mái.


Lời này tương đối hợp lý. Diệp Trăn Trăn đột nhiên nghĩ đến một vấn đề khác: "Hoàng thượng, sợ rằng trong kinh thành có gian tế Nữ Chân."


"Hửm?" Kỷ Vô Cữu ngừng tay, cúi đầu nhìn nàng: "Nàng đã phát hiện ra gì sao?"


Diệp Trăn Trăn đáp: "Ta cũng không giấu chàng, tên Đóa Đóa Ô Lạp Đồ, ngay từ đầu đã nhận định ta là chàng, nguyên nhân là vì ta mặc Tằm Y trên người. Tằm Y là gia gia ta phái người mang tới, loại chuyện này, hẳn là không nhiều người biết.


Kỷ Vô Cữu có chút bất ngờ: "Chuyện này rất có khả năng." Danh vọng của Diệp Tu Danh rất lớn, khôngđến nỗi dâng một bảo vật cho hoàng đế mà phải gióng trống khua chiêng ầm ĩ phô trương, mà việc này lại liên quan đến sự an toàn của hoàng đế, cho nên có thể biết được việc này từ Diệp Tu Danh, nhất định là người được ông cực kỳ tín nhiệm.


Diệp Trăn Trăn đột nhiên phát hiện thế này thì khả năng gia gia nàng bị tình nghi càng lớn, nên vội vã nói: "Gia gia ta nhất định trong sạch!"


"Diệp tiên sinh trung thành, ta đương nhiên biết," Kỷ Vô Cữu híp mắt, ánh mắt nhìn Diệp Trăn Trăn bắn ra nguy hiểm: "Chẳng qua ta có một việc khó hiểu. Hôm qua ta nhận được tin tức từ trong kinh truyền đến, nói lúc trước Đóa Đóa Ô Lạp Đồ từng viết thư cho nội các, tuyên bố đã bắt được ta, điều này cùng lời nàng vừa nói khá phù hợp, có điều vì sao sau đó hắn lại sửa lời, nói mình bắt được Thái Hậu Đại Tề, vậy là ý gì?"


"Việc này..." Diệp Trăn Trăn cúi đầu, giơ ra đỉnh đầu đen sẫm đối diện với Kỷ Vô Cữu.


Kỷ Vô Cữu nâng cằm nàng lên, buộc nàng phải nhìn thẳng hắn, nửa cười nửa không nói: "Ngày đó khi Đóa Đóa Ô Lạp Đồ sắp chết, lời thốt ra chính là "Thái hậu tha mạng", chẳng lẽ mắt của hắn ta kém đến mức nhìn nàng ra Thái hậu ư?"


Hai mắt Diệp Trăn Trăn trốn tránh: "hắn ta... đúng là mắt quá kém. Ta đã nói không phải, hắn ta cứ không tin." Dù sao chết rồi không thể đối chứng.


Quả đúng là nàng cả gan làm loạn giả mạo Thái hậu. Kỷ Vô Cữu bỗng cảm thấy hàm răng ngứa ngáy, dở khóc dở cười. Nữ nhân này, cái gì cũng dám nói. hắn lắc lắc đầu: "Nàng..." Nàng nửa ngày, thấy nàng rủ đầu không dám nói gì, thoạt nhìn đáng thương vô cùng, vì thế lời khiển trách hắn định thốt ra lại nuốt trở về, chỉ bất đắc dĩ thở dài: "Nàng biết sai chưa?"


Diệp Trăn Trăn gật đầu lia lịa.


Kỷ Vô Cữu nhéo nhéo mặt nàng, cảm nhận xúc cảm mịn màng co giãn ở đầu ngón tay, đáy lòng ngưa ngứa. hắn cố ý nghiêm mặt: "Nàng nói, ta nên phạt nàng thế nào?"


Diệp Trăn Trăn do dự, đưa ra một quyết định gian nan: "Nếu không, ta gọi chàng một tiếng cha nhé? Như vậy hai ta đều huề nhau."


"..." Kỷ Vô Cữu bị những lời này của nàng chọc giận đến suýt hộc máu: "Ai muốn làm cha nàng, ta là tướng công của nàng!" hắn thấy Diệp Trăn Trăn muốn mở miệng, sợ nàng lại xuất ra lời hào ngôn tráng ngữ gì, dứt khoát kéo nàng vào lòng, bắt lấy đôi môi anh đào mãnh liệt hôn một trận.


Diệp Trăn Trăn bị hắn hôn đến mức không thở nổi, hai má đỏ bừng, đôi mắt dâng lên sóng nước. Nàng hơi hơi ngửa đầu về sau, vuốt ngực nhìn Kỷ Vô Cữu: "Chàng vẫn còn tức giận à?"


Kỷ Vô Cữu nhìn dáng vẻ này của nàng, bỗng dưng, ngọn lửa trong lòng đã bị ngọn lửa trên thân thể thay thế. hắn giơ tay lên, ngón cái nhẹ nhàng đè ép vân vê làn môi đỏ bừng ướt át của Diệp Trăn Trăn, động tác mập mờ ngả ngớn không tả nổi. Ánh mắt hắn dần sẫm lại, trầm giọng nói: "Giận, sao lại khônggiận. Ta sắp giận điên lên rồi."


Diệp Trăn Trăn cảm thấy cũng dễ hiểu, đây quả thật là chuyện làm tổn hại thể diện, Kỷ Vô Cữu là Hoàng đế, đương nhiên lại càng coi trọng thể diện. Nàng muốn đánh lạc hướng hắn, nheo nheo mắt, tầm mắt dừng ở giữa hai chân hắn. Vì thế nàng không chút do dự đặt tay lên tiểu huynh đệ Kỷ Vô Cữu, nhẹ nhàng xoa nắn, dụ dỗ nói: "Chàng đừng giận mà."

Diệp Trăn Trăn cảm thấy cũng dễ hiểu, đây quả thật là chuyện làm tổn hại thể diện, Kỷ Vô Cữu là Hoàng đế, đương nhiên lại càng coi trọng thể diện. Nàng muốn đánh lạc hướng hắn, nheo nheo mắt, tầm mắt dừng ở giữa hai chân hắn. Vì thế nàng không chút do dự đặt tay lên tiểu huynh đệ Kỷ Vô Cữu, nhẹ nhàng xoa nắn, dụ dỗ nói: "Chàng đừng giận mà."


"..." Đột nhiên gặp phải công kích hung mãnh như thế, Kỷ Vô Cữu không kìm nổi hít một ngụm khí lạnh. hắn hưởng thụ híp mắt, trong khi cảm giác thoải mái nhanh chóng lan khắp toàn thân, hắn thầm nghĩ, không hổ là thê tử của Kỷ Vô Cữu ta, ngay cả phương thức đánh lạc hướng cũng... ly kỳ như vậy.


Nhưng mà... không tệ, có thể phát huy.


Mặc dù là Diệp Trăn Trăn dụ dỗ Kỷ Vô Cữu, nhưng mãi sau đó hắn vẫn cứ trừng phạt nàng trừng phạt nàng. Kết quả trừng phạt là giữa ban ngày ban mặt mà nàng bị hành đến mức hai chân đều nhũn ra, thân thể trơn tuột bọc trong chăn mỏng, động cũng lười động.


***


Kỷ Vô Cữu lại lần nữa dự liệu chính xác.


Có thể nói trong mấy ngày này A Nhĩ Cáp Đồ đã diễn giải toàn bộ ý nghĩa của một chữ “Lưng” (quay lưng lại, bội phản) vô cùng trọn vẹn chuẩn xác. hắn ta sợ truy binh Đại Tề đuổi kịp, vậy nên suốt đường ngày đêm tháo chạy, hoảng hốt lo sợ, thần hồn nát thần tính, nhưng cuối cùng cũng hữu kinh vô hiểm tới Ô Lan Bộ.


Thủ lĩnh Ô Lan Bộ là Bột Nhật Thiếp Xích Na ân cần tiếp đãi hắn ta, tối đó khao thưởng ba quân, trong bữa tiệc còn kề vai bá cổ xưng huynh gọi đệ với A Nhĩ Cáp Đồ, vô cùng thân thiết. A Nhĩ Cáp Đồ dù không thích ứng với việc bại tướng dưới tay mình ngày xưa giờ lại bằng vai phải vế với mình, nhưng bây giờ đã không còn như trước, hắn ta đã là kẻ cùng đường phải ăn nhờ ở đậu, cũng không thể nói được gì.


Đêm đó, A Nhĩ Cáp Đồ bị Bột Nhật Thiếp Xích Na chuốc không ít rượu, lại bị hắn ta ân cần quan tâm tự mình đưa về lều trướng. Tiếp sau đó, Bột Nhật Thiếp Xích Na cười độc địa chặt phăng đầu A Nhĩ Cáp Đồ.


Cái đầu này, năm ngày sau xuất hiện trên bàn Kỷ Vô Cữu. Bột Nhật Thiếp Xích Na là một kẻ rất chu đáo, bây giờ đã vào đầu hạ, hắn ta sợ đầu người bốc mùi, còn sai người lấy băng ướp lạnh mang tới.


Diệp Trăn Trăn vừa nghĩ tới mục đích hắn ta bỏ băng vào, không nhịn được rét lạnh một trận.


Quả nhiên đồng minh không đáng tin cậy, cái gọi là tường đổ nhiều người cùng đỡ, khi đối mặt với sức mạnh, tất cả đều trở thành phù vân. Diệp Trăn Trăn chỉ tò mò, Bột Nhật Thiếp Xích Na này dường như quá mức thức thời - ngay từ đầu hắn ta cũng không làm theo giao hẹn với A Nhĩ Cáp Đồ, tấn công thành Kế Châu.


"Còn nhớ khi chúng ta gặp toán mật thám ở thành Kế Châu không, đoán chừng bọn chúng trở về đãbẩm báo gì đó với Bột Nhật Thiếp Xích Na." Kỷ Vô Cữu nói. không chỉ vậy, Bột Nhật Thiếp Xích Na vốn cũng là bị ép buộc mới phải đầu hàng Nữ Chân, muốn xuất binh cũng phải nhìn vào lợi ích. Lúc đó phát hiện không kiếm chác được lợi lộc gì, lại rước phải họa sát thân, đợt mua bán này đương nhiên khôngthể làm.


"Nhưng ta vẫn cảm thấy không bình thường." Diệp Trăn Trăn cau mày nói.


"Nàng nghĩ tới điều gì?"


"Ta cảm thấy, mặc dù Nữ Chân thực lực hùng hậu, nhưng không đủ sức ảnh hưởng đến bộ tộc Tây Bắc, sao có thể kích động bọn họ hợp lực tấn công Đại Tề? Cho nên giả thiết dùng vũ lực uy hiếp là khôngthể. Nếu nói là dùng lợi dụ hoặc, vậy cũng không có khả năng, chính Nữ Chân cũng nghèo nàn cùng túng, bọn họ có thể lấy ra thứ tốt gì để lôi kéo Thát Đát và Thổ Lỗ Phiên Hãn? Lại nói Nữ Chân, tuy mấy năm nay quân sự dần lớn mạnh, nhưng Đại Tề cũng không phải ngồi không, A Nhĩ Cáp Đồ sao có thể liều lĩnh đến mức được ăn cả ngã về không, dốc hết toàn lực đánh một trận?"


Kỷ Vô Cữu không đáp, chỉ kéo tay Diệp Trăn Trăn, khẽ mỉm cười nói: "Trăn Trăn của ta thật thông minh."


"Chàng nói xem, đây rốt cuộc là thế nào?"


"Chỉ có một lời giải thích," hắn đem tay Diệp Trăn Trăn đặt lên môi, nhẹ nhàng hôn một cái, thờ ơ hờ hững nói: "Bên trong có nội ứng."


Diệp Trăn Trăn kinh hãi: "Chẳng lẽ có kẻ muốn mưu phản?"


Kỷ Vô Cữu lắc đầu: "không biết, ta cũng hi vọng là ta suy nghĩ nhiều."


"Nhưng nếu đã muốn mưu phản, vì sao không thấy chúng có động tĩnh gì?"


"Có thể đã phát sinh biến cố chúng không lường trước được."


***


A Nhĩ Cáp Đồ đã chết, cuộc chiến cũng gần như kết thúc, Thát Đát và Thổ Lỗ Phiên Hãn bên kia cũng đã bị trừng trị phải đầu hàng.


Tiếp đến là chờ nghị hòa. Đại Tề sau trận chiến này đã tạo nên uy danh, muốn xử lí thế nào thì xử lí thế ấy, vậy nên Kỷ Vô Cữu cũng không gấp, hạ lệnh mang theo tù binh khải hoàn trở về trước.


một ngày trước khi hồi kinh, Kỷ Vô Cữu đứng trên một mô đất cao, nhìn về hướng Tây Bắc là thảo nguyên mênh mông vô bờ, hướng Đông Bắc là hàng dãy núi non trùng điệp ẩn hiện nơi chân trời, cảm nhận từng cơn gió không nhẹ không nặng thổi tung vạt áo của hắn.


hắn đột nhiên có cảm giác phấn chấn hăng hái.


Dưới chân hắn, là quốc thổ Đại Tề. Thân là vua một nước, hắn đứng ở nơi này, đánh đuổi ngoại tộc, không khoan không nhượng. hắn dùng chính hai bàn tay mình, bảo vệ đất nước của mình, bảo hộ con dân của mình. hắn dùng máu giặc ngoại xâm, tế lễ những hồn thiêng đã quyên thân anh dũng vì sựnghiệp chống giặc ngoại xâm bảo vệ ngàn năm Đại Tề.


Thiên tử bảo vệ biên cương, quân vương chết vì xã tắc.


Kỷ Vô Cữu nghĩ rằng, khi bản thân trăm tuổi, cũng có thể đối diện với tổ tiên dưới suối vàng.


"Ngô Tướng quân, nơi này gió lớn, ngài không nên ở lâu, cẩn thận cảm lạnh." một âm thanh giòn ngọt đột nhiên ngắt đứt dòng suy nghĩ của Kỷ Vô Cữu.


Kỷ Vô Cữu quay đầu lại, nhìn thấy một tiểu cô nương, khoảng chừng mười lăm mười sáu tuổi, đôi mắt to tròn, vụt sáng nhấp nháy, nàng ta mặc quần áo Nữ Chân, có vài chỗ rách, trên chân đeo xích sắt, đitrên đường vang lên tiếng đinh đang.


Kỷ Vô Cữu không nhớ nổi người này là ai, chỉ biết là tù binh Nữ Chân.


Tiểu cô nương nhìn ra vẻ nghi hoặc trên mặt Kỷ Vô Cữu, nhẹ nhàng cúi đầu đáp: "Tiểu nữ là công chúa Tác Lạp của Nữ Chân, Ngô Tướng quân ngài... đã từng cứu ta." nói xong, hơi không tự nhiên cúi thấp đầu, tay khẩn trương xoắn góc áo.


Kỷ Vô Cữu giờ mới hơi chút ấn tượng. Lúc mới vào Đô thành Nữ Chân, binh lính Đại Tề bắt không ít tù binh, khi hắn chứng kiến mấy binh sĩ đùa giỡn một tiểu cô nương, liền mở miệng ngăn cản, về sau nghe nói là công chúa gì đó, nhưng khi ấy hắn cũng chẳng để ý. Bây giờ nhìn lại, hẳn là nàng ta.


Kỷ Vô Cữu không có gì để nói với nàng ta, chỉ thuận miệng nói một câu: "Ừ, tiếng Hán của ngươi khôngtệ."


Tác Lạp được hắn khen ngợi, mặt có chút hồng: "Ta... từ nhỏ đã ngưỡng mộ văn hóa Trung Nguyên."

Tác Lạp được hắn khen ngợi, mặt có chút hồng: "Ta... từ nhỏ đã ngưỡng mộ văn hóa Trung Nguyên."


Kỷ Vô Cữu nghĩ, liên quan gì tới ta.


hắn không biết, Tác Lạp này tất nhiên có tính toán khác. Tác Lạp mặc dù ít tuổi, nhưng rất thông minh. Sau khi tin tức A Nhĩ Cáp Đồ bại trận truyền ra, nàng ta đã biết vận mệnh mình lần này sẽ rất gian nan, giờ lại nghe nói phụ thân đã chết, nàng ta càng thêm xác định phỏng đoán này. một người từ phượng hoàng đầu cành rơi xuống thành gà mái rụng lông, cũng chỉ là chuyện một sớm một chiều. hiện tại nàng ta trở thành tù nhân, vì có vài phần tư sắc, sợ là cũng bị thưởng cho kẻ khác chơi đùa. Thay vì sống trong luân nhục, chẳng thà sớm tìm một chỗ dựa vững chắc. Dù địa vị thấp, dùng sắc dụ dỗ, nói sao vẫn tốt hơn. Mấy ngày nay nàng ta quan sát, phát hiện Ngô Tướng quân này tuấn tú lịch sự, nhân phẩm không tồi, vả lại cũng không thấy đam mê nữ sắc, có lẽ cơ thiếp trong nhà hẳn cũng không nhiều. Gặp được điều kiện may mắn như thế, nàng ta liền nảy sinh tâm tư gần quan được ban lộc. Mang theo tâm tư này, nhìn lại Ngô Tướng quân, càng nhìn càng thuận mắt, tầm mắt cũng bất tri bất giác luôn đuổi theo hắn.


Hôm nay thấy hắn ở đây một mình, Tác Lạp cảm thấy thời cơ đã đến. Nàng ta biết mình rất xinh đẹp, trước kia khi là công chúa cũng có nhiều người theo đuổi, bao nhiêu dũng sĩ thủ hạ của phụ thân đều mến mộ nàng ta, song cộng tất cả đám dũng sĩ đó lại, cũng không tuấn tú bằng Ngô Tướng quân. Nam nhân Trung Nguyên có tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường, Tác Lạp nghĩ thầm, dựa vào gương mặt mình, chủ động đề cập với Ngô Tướng quân, hạ thấp tư thái một chút, hắn chắc hẳn sẽ đáp ứng.


Vì thế Tác Lạp dũng cảm đi tới.


"Ngô Tướng quân anh hùng cái thế, bên người hẳn có không ít hồng nhan tri kỷ." Tác Lạp ngẩng đầu nhìn Kỷ Vô Cữu cười ngâm nga.


Hồng nhan không ít, tri kỷ ư... chỉ có một. Chẳng qua... cái này mắc mớ gì tới ngươi? Kỷ Vô Cữu kỳ quái nhìn Tác Lạp.


"Ngô Tướng quân không cần nghĩ nhiều, Tác Lạp chỉ thuận miệng hỏi thôi. Nếu Tướng quân cảm thấy mạo phạm, Tác Lạp ở đây nhận tội với ngài." nói xong, lại cười khe khẽ cúi đầu.


"không cần, ngươi có chuyện gì không?"


Tác Lạp vốn muốn bồi dưỡng một chút cảm tình với Ngô Tướng quân trước, thế mà người này lại lạnh lùng, không thích nói chuyện, nàng ta thân là tù binh, cũng không có nhiều cơ hội tiếp cận hắn. Hơn nữa, bọn hắn sắp trở về kinh thành, nàng ta e sợ nếu cứ tiếp tục kéo dài thì sẽ không kịp... Vì vậy nàng ta không nghĩ nhiều nữa, đột nhiên nhào vào lòng Kỷ Vô Cữu, ôm chặt lấy hắn.


Kỷ Vô Cữu không ngờ nàng ta bỗng nhiên hành động như vậy, nhất thời sửng sốt.


Ngay lúc hắn còn đang ngây người, Tác Lạp nói: "Ngô Tướng quân, Tác Lạp ngưỡng mộ ngài đã lâu, ngày đêm mong ngóng có một ngày được đi theo ngài. Thiếp biết, Tác Lạp liễu yếu đào tơ, không xứng với Tướng quân tuấn tú bất phàm, thiếp nguyện kiếp này làm nô làm tỳ, chỉ cầu được xếp chăn trải chiếu cho ngài, dọn giường thêm hương, cũng đã thỏa mãn."


Kỷ Vô Cữu giờ mới tỉnh lại, biết mình đang bị nàng ta ôm ấp thân cận. hắn nắm vai nàng ta muốn đẩy ra, nhưng không ngờ sức lực tiểu cô nương này lại rất lớn, ôm eo hắn chặt cứng.


Kỷ Vô Cữu đành phải tăng thêm sức, còn chưa thành công, lại bỗng phát hiện Diệp Trăn Trăn đangđứng cách phía trước hắn không xa, trừng mắt nhìn bọn họ.


"..." Tai nghe là giả mắt thấy là thật, hiện tại tình huống này phải giải thích sao đây?


Tác Lạp vẫn chưa nhận ra khác thường, còn đang huyên thuyên, càng nói càng thẹn thùng, còn chôn đầu cọ cọ vào ngực hắn.


Mặc dù cách khá xa, Kỷ Vô Cữu vẫn thấy sắc mặt Diệp Trăn Trăn đen xuống. Dưới tình thế cấp bách, Kỷ Vô Cữu không kịp nghĩ nhiều, dứt khoát giơ hai tay lên, lớn tiếng gọi: "Trăn Trăn cứu ta!"


Tác Lạp: "..."


Diệp Trăn Trăn: "..."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận