Hoàng Hậu Vô Đức


Edit: fujiko


Beta: Bách Tử Liên


​Xuân hàn se lạnh. Lãnh nguyệt như sương.


Diệp Trăn Trăn đứng trong khu đình viện rộng lớn, ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng tỏ treo trên bầu trời sâu thăm thẳm. Dưới ánh trăng chiếu rọi, hào quang của ngàn vạn vì sao đều bị lu mờ. Dải Ngân Hà giống như một dải lụa bạc mỏng manh, trong suốt vắt ngang bầu trời, tựa hồ một đoạn tơ lụa xanh sẫm khảm bạc được ngọc trâm vạch lên một vệt mờ mờ.


Đột nhiên có người từ phía sau ôm nàng vào lòng, Diệp Trăn Trăn không giãy dụa cũng chẳng hề quay đầu lại, mà thản nhiên gọi hắn một tiếng, “Hoàng thượng.”


“Ừm.” Mặt Kỷ Vô Cữu kề sát vào mái tóc Diệp Trăn Trăn, trầm thấp đáp một tiếng. hắn nhắm mắt, hít sâu một hơi. Cảm thụ mùi hương của Diệp Trăn Trăn, cánh tay ở trên eo nàng không tự chủ ôm chặt hơn.


Diệp Trăn Trăn ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt, liền biết đêm nay Kỷ Vô Cữu lại uống rượu. Ngày mai tiễn đưa ba quân lên đường, tối nay sẽ không thể thiếu cùng tướng sĩ say sưa. Diệp Trăn Trăn hỏi, “Hoàng thượng, ngài say?”


“không có.”


“Ta muốn giải thích với ngài một việc, mặc kệ ngài có tin hay không.”


“Hoàng hậu cứ nói.”


Diệp Trăn Trăn thở dài, “Ta và Lục Ly chưa bao giờ có bất cứ tư tình nào.”


Kỷ Vô Cữu chậm rãi mở to mắt, ánh mắt một mảnh thanh tỉnh.


“Ta vốn cho rằng có những việc không cần thiết phải giải thích, thanh giả tự thanh. Nhưng Hoàng thượng, ngài dường như đã nghĩ quá nhiều. Ta và Lục Ly quả thật từ nhỏ đã lớn lên bên nhau, cũng thường xuyên cùng nhau chơi đùa. Tình cảm huynh muội tự nhiên so với người khác thân thiết hơn, nhưng … điều này không thể chứng minh điều gì. Hoàng thượng, ngài có tin tưởng ta không?”


Kỷ Vô Cữu nhẹ nhàng cọ vào gương mặt nàng, thân mật nói, “Chỉ cần nàng nguyện ý nói, Trẫm sẽ tin.”


“Còn có chuyện ngày hôm nay, ta là vì cữu mẫu nhờ cậy. Nhi tử ra đi ngàn dặm, mẫu thân tất lo lắng, huống chi lại là đi đáng giặc, cho nên …”


“Trăn Trăn, hôm nay lời Trẫm nói chỉ là nhất thời giận dỗi. Thân thủ Lục Ly rất cao cường, nhất định sẽkhông có việc gì. Huống chi, còn có Diệp Lôi Đình, chắc chắn sẽ không cho phép con trai độc nhất của Lục Tướng quân xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.”


Diệp Trăn Trăn biết tâm ý Kỷ Vô Cữu đã quyết, không ai có thể thay đổi nên cũng không tiếp tục khuyên nhủ. Huống hồ, những lời Kỷ Vô Cữu nói cũng có đạo lý. Nàng chỉ cầu mong chiến sự sớm chấm dứt, đại gia bình an vô sự là tốt nhất.


“Trăn Trăn, vào thôi, bên ngoài rất lạnh.” Kỷ Vô Cữu nói, lôi kéo tay Diệp Trăn Trăn đi vào Khôn Ninh cung.


Bước vào Khôn Ninh cung, hơi ấm từ lò sưởi phả vào mặt. Diệp Trăn Trăn chà xát hai bên má, khuôn mặt bị đông cứng vì lạnh lẽo cũng dần dần ấm lên, tan đi vẻ tái nhợt, nhàn nhạt hồng lên.


Nàng tùy ý để Tố Nguyệt cất đi áo choàng, chỉ mặc một thân y phục đỏ thẫm thêu phượng hoàng, y phục tuy có chút dày nhưng cũng không che được dáng người thướt tha của nàng. Nàng tiếp nhận chén trà Tố Phong bưng tới, uống một ngụm, ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện Kỷ Vô Cữu đàng hoàng nhìn chằm chằm nàng. một cung nữ sớm đã đem trà dâng lên trước mặt hắn, hắn lại chậm chạp khôngnhận.


Diệp Trăn Trăn nghĩ hắn quả thật đã uống hơi nhiều, có chút ngốc nghếch. Nàng nâng chén trà của mình, cười với Kỷ Vô Cữu, “Hoàng thượng, thỉnh dùng trà.”


Kỷ Vô Cữu nghe thấy những lời này, nhưng vẫn như cũ không đón nhận ly trà từ cung nữ kia, mà đi đến trước mặt Diệp Trăn Trăn, nâng tay nàng lên, cúi đầu, liền uống một ngụm nước trà trong chén của nàng. Nước trà xanh nhạt thấm ướt bờ môi hồng hồng của hắn, quả thật là cảnh đẹp ý vui.

Kỷ Vô Cữu nghe thấy những lời này, nhưng vẫn như cũ không đón nhận ly trà từ cung nữ kia, mà đi đến trước mặt Diệp Trăn Trăn, nâng tay nàng lên, cúi đầu, liền uống một ngụm nước trà trong chén của nàng. Nước trà xanh nhạt thấm ướt bờ môi hồng hồng của hắn, quả thật là cảnh đẹp ý vui.


Tuy rằng đang uống trà, nhưng từ đầu đến cuối, mắt hắn giống như chỉ nhìn thấy nàng, ánh mắt rực sáng, có chút nóng bỏng, giống như ẩn giấu u hỏa.


hắn ngẩng đầu, nuốt nước trà, chỗ yết hầu phát ra âm thanh, Diệp Trăn Trăn nghe rành mạch.


Kỷ Vô Cữu phát hiện, rõ ràng đang uống trà nhưng hắn lại có cảm giác miệng lưỡi khát khô.


Bầu không khí có chút quỷ dị, Diệp Trăn Trăn có cảm giác Kỷ Vô Cữu không giống bình thường. Nàng tỉnh táo lại, định sai người giúp hắn nghỉ ngơi, lại phát hiện bên trong phòng sớm đã chỉ còn lại hai người bọn họ.


Kỷ Vô Cữu cầm chén trà trong tay nàng đặt lên trên bàn, sau đó hắn cầm tay nàng áp lên khuôn mặt mình, nhẹ nhàng vuốt ve, ánh mắt lưu luyến mà mê ly, môi khẽ nhếch, khóe mắt treo nụ cười thản nhiên.


Diệp Trăn Trăn đối với loại tình huống này từ trước đến nay luôn khuyết thiếu giác ngộ, nàng cảm thấy Kỷ Vô Cữu chính là uống say muốn mượn rượu làm càn, liền kêu lên, “Người tới, hầu hạ Hoàng thượng thay đổi y phục.”


không có một ai tiến đến. Tố Nguyệt sớm đã buông mành đóng cửa. Nàng ấy canh giữ ngay cửa, khí thế một người đã đủ giữ quan ải, vạn người không thể khai thông.


Kỷ Vô Cữu lôi kéo Diệp Trăn Trăn ngồi xuống giường, hắn ôm bả vai Diệp Trăn Trăn, nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, nghiêng đầu, đến gần bên tai nàng, hạ giọng, “Trăn Trăn, nàng giúp ta đi.” Thanh âmkhàn khàn, mang theo ý cầu xin mềm mại.


Khi hắn nói chuyện, bờ môi như có như không chạm vào vành tai nàng, ngưa ngứa khiến nàng nâng tay cọ nhẹ. Diệp Trăn Trăn chưa từng nghe thấy Kỷ Vô Cữu nói như vậy, quả thật giống như một dã thú thập phần sát khí của mọi ngày đột nhiên thu hồi toàn bộ móng vuốt lại, rồi giở trò làm nũng.


Cái này …


Đối với một con ma men, Diệp Trăn Trăn cũng có chút bất đắc dĩ. Hơn nữa, điểm chết người là nghe thấy hắn mềm giọng cầu xin, nàng thậm chí có ít mềm lòng. Vì thế nàng hỏi hắn, “Ngươi muốn ta giúp người như thế nào?”


Kỷ Vô Cữu liền nắm lấy tay nàng, đặt ở giữa hai chân, chỗ đó có một đồ vật không an phận đang thức tỉnh.


Mặt Diệp Trăn Trăn tối sầm lại, vội vàng rút tay về. Kỷ Vô Cữu lại giữ chặt tay nàng lại, càng thêm dùng sức. hắn thở dốc vì vậy mà giọng điệu có chút dồn dập, “Trăn Trăn, ta không chạm vào nàng, khôngchạm vào nàng. Nhưng nàng có thể sờ sờ nó hay không? Được không?” Câu cuối cùng cơ hồ là dùng âm mũi phát ra, trong thanh âm ngắn ngủi bao hàm vui mừng và vội vàng.


Diệp Trăn Trăn xoay mặt nhìn hắn. Đôi mắt hắn giống như hắc diệu thạch đã được nước suối thanh tuyền gột rửa qua, đen bóng sạch sẽ, phía ngoài bao vây bởi một tầng hơi nước mù sương, chỗ sâu trong con ngươi tựa như toát ra ngọn lửa, nước lửa giao hòa, hết sức hài hòa.


Đột nhiên nàng có chút áy náy. Dù sao hai người cũng là phu thê, không để hắn chạm vào nàng, như vậy … liền để nàng chạm vào hắn một cái đi.


Vì thế Diệp Trăn Trăn quả thật sờ soạng vật cứng kia một cái.


Kỷ Vô Cữu thở hổn hển, khẩn cấp cởi áo tháo thắt lưng, đem tiểu huynh đệ của hắn phóng thích ra ngoài.


Diệp Trăn Trăn: “…”


“Trăn Trăn …” hắn lại dùng thanh âm nhuyễn ngấy kia gọi nàng.


Lúc này y phục trên người Kỷ Vô Cữu vẫn chưa thoát hết, y phục mới chỉ cởi một nửa, lộ ra đồ vật nên lộ. hắn khẽ nghiêng người, để mỗ vật giữa hai chân mình đối diện với Diệp Trăn Trăn, thuận tiện cho nàng thao tác. Tiểu huynh đệ đang đứng thẳng vì hành động này của hắn mà gật lên gật xuống, giống như đang gật đầu chào hỏi với Diệp Trăn Trăn.


một tay Kỷ Vô Cữu hướng về phía sau chống đỡ thân thể, một tay kia ôm bả vai Diệp Trăn Trăn, ôn nhu nói, “Trăn Trăn giúp ta một tay.” Thanh âm triền miên trấm thấp tràn đầy dụ hoặc.


Diệp Trăn Trăn sờ cằm theo dõi vật giữa hai chân hắn. nói thật, tuy rằng trước đó hai người đã động phòng, nhưng đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy thứ kia của nam nhân. Dù sao hai người cũng đã là vợ chồng, lúc này cũng không tốt ngượng ngùng. Vì thế, Diệp Trăn Trăn vẻ mặt thản nhiên, mở to hai mắt, tràn ngập tò mò, cẩn thận đánh giá tiểu huynh đệ lần đầu gặp mặt này.


Bị ánh mắt trắng trợn của nàng nhìn chằm chằm chỗ đó, Kỷ Vô Cữu chỉ cảm thấy vật ở dưới thân càng thêm cứng rắn.


“thật xấu.” Diệp Trăn Trăn đột nhiên đưa ra đánh giá khách quan.


“…” Kỷ Vô Cữu bị hai chữ này đập đến thân thể run lên, hắn run lên làm tiểu huynh đệ gật gật đầu, tựa hồ thập phần đồng ý với đánh giá của Diệp Trăn Trăn. hắn đầy đầu hắc tuyến, gặp phải nữ nhân như vậy, quả thực không biết phải làm thế nào cho đúng.


Diệp Trăn Trăn đột nhiên giơ tay, nhẹ nhàng nắm lấy tiểu huynh đệ làm nó bắn ra.


Kỷ Vô Cữu thoải mái thét lớn một tiếng, hắn thở hổn hển, khóe miệng đầy ý cười, “Tiếp tục.”


“Hả, nó phun nước.” Diệp Trăn Trăn nói.


“Trăn Trăn, nàng sờ nó, nó sẽ phun nhiều hơn.” Kỷ Vô Cữu sớm đã không biết tiết tháo là thứ gì.


Diệp Trăn Trăn lại sờ cằm rơi vào trầm tư. Thứ trước mắt này khiến nàng nhớ đến cá vàng. Hai con mắt to, một cái đuôi dài, không đúng … phải là một cái miệng thật dài.


Cá vàng cũng sẽ phun nước, cá vàng còn có thể phun bong bóng nữa.


“Trăn Trăn?” Kỷ Vô Cữu gọi nàng.


“Nếu có thể phun bong bóng thì thật tốt.” Ánh mắt Diệp Trăn Trăn lần nữa quay xuống nhìn con cá vàng kia, vẻ mặt đầy tiếc nuối.


“…”


Má _ ơi _ J _ J _ phun _ bong _ bóng!!!


Kỷ Vô Cữu sắp hỏng mất rồi. Đòi mạng chính là trong đầu hắn thế nhưng xuất hiện hình ảnh tiểu JJ phun bong bóng nước mũi, quả thật là điên rồi.


Thần kỳ là trong tình trạng tâm tình bị phá vỡ như vậy, tiểu huynh đệ của hắn vẫn có thể kim thương không ngã, vẫn đứng vững vàng, cho nên nói người nào dám bảo hắn không được, thật sự là bất khả tư nghị, hắn chính là nam nhân trong nam nhân!


Kỷ Vô Cữu dứt khoát trực tiếp cầm tay Diệp Trăn Trăn, cưỡng ép chạm vào tiểu huynh đệ cố chấp mà kiên cường kia, trượt lên trượt xuống. Diệp Trăn Trăn thấy biểu tình muốn khóc không được muốn cười không xong, lại đầy ủy khuất của hắn nên cũng không cự tuyệt, thuận theo động tác của hắn. Tuy rằng nàng vẫn như cũ có chút chán ghét, nhưng cảm giác chán ghét cũng không rõ rệt.


Chẳng qua rất nhanh, Diệp Trăn Trăn đã cảm giác có điều không đúng, vì vậy nghi ngờ nhìn chằm chằm tay mình.


Kỷ Vô Cữu rất muốn hỏi nàng làm sao vậy, nhưng hắn không dám, hắn sợ nàng sẽ nói ra điều gì kinh thiên động địa, đến lúc đó hắn muốn cứng cũng không được.


“Ta giống như …” Diệp Trăn Trăn do dự mở miệng.

“Ta giống như …” Diệp Trăn Trăn do dự mở miệng.


“Đừng nói!!!”


Diệp Trăn Trăn không biết vì sao Kỷ Vô Cữu lại phản ứng mạnh như vậy, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngậm miệng, trong lòng như cũ thập phần buồn bực, cảm giác này tại sao lại quen thuộc như vậy, giống như nàng đã thường xuyên trải qua.


Kỷ Vô Cữu phát hiện Diệp Trăn Trăn trên phương diện chuyện phòng the chính là một đầu gỗ, cho nên cũng không trông mong nàng có thể tự giác biết làm thế nào để hắn thoải mái. Vì thế hắn dứt khoát không giả vờ ngượng ngùng, thở hổn hển chỉ huy Diệp Trăn Trăn nên sờ nơi nào, niết nơi nào … Tuy hành động của nàng rất ngây ngô, còn chưa học tốt, nhưng vẫn có thể đem đến cho hắn khoái cảm mãnh liệt. Hơn nữa, cứ nghĩ đến Diệp Trăn Trăn hiện giờ đang thanh tỉnh nhìn hắn, cam tâm tình nguyện làm những điều này vì hắn … hắn liền kích động không thôi.


Cảm xúc này hắn chưa bao giờ có đối với những nữ nhân khác.


Diệp Trăn Trăn lúc đầu còn ngoan ngoãn thuận theo lời Kỷ Vô Cữu, càng về sau càng không kiên nhẫn, nàng ngáp một cái, máy móc lặp lại động tác.


Kỷ Vô Cữu đột nhiên thở dốc tăng thêm, “Trăn Trăn, nhanh một chút!”


Diệp Trăn Trăn bản năng nghe theo yêu cầu của hắn, trên tay tăng nhanh tốc độ, một lát sau, thân thể Kỷ Vô Cữu căng thẳng, run rẩy phun ra. Bởi vì lâu ngày chưa từng được thoải mái như vậy, cho nên phun ra có chút nhiều, rơi xuống một mảng trắng đục trên thảm.


Mắt Diệp Trăn Trăn xẹt qua vài đường trắng đục trước mặt, cười nói, “Cũng có chút thú vị.”


Kỷ Vô Cữu đã quen với những lời kỳ quái của nàng, một bên thở dốc, vừa cưới tiếp lời, “đã vậy Trẫm sẽthường xuyên cho người chơi.”


Diệp Trăn Trăn lắc lắc đôi tay có chút mỏi, “Ngươi lần sau cần nhanh hơn.”


Kỷ Vô Cữu lôi kéo tay nàng, đột nhiên kéo nàng vào trong ngực. Hơi thở của hắn vẫn như cũ bất ổn, tầng ửng hồng trên mặt vẫn chưa hết, trán vẫn còn dính mồ hôi. hắn cúi đầu, trán kề trán nàng, chop mũi chạm nhau, ánh mắt nhìn tận sâu vào đáy mắt nàng. hắn nghiêm túc nói, “Trăn Trăn, về sau ta chỉ đối tốt với một mình nàng được không?”


Diệp Trăn Trăn từ trong ngực hắn đứng lên, ngồi bên cạnh hắn, nghiêng đầu hỏi, “Ngươi là Hoàng đế, ngươi nói một câu đều là thánh chỉ đúng không?”


Kỷ Vô Cữu bắt lấy tay nàng, mười ngón tay đan xen nhau, cười nói, “Quân vô hí ngôn*.”


*Quân vô hí ngôn: vua không nói chơi.


Diệp Trăn Trăn cúi đầu nhìn hai tay nắm chặt chẽ cùng một chỗ của hai người, nói, “Kỳ thật, ta vẫn cho rằng ngươi chán ghét ta.”


“Ta cũng nghĩ rằng nàng chán ghét ta.”


“Ta vốn là …”


Lời Diệp Trăn Trăn chưa nói xong, Kỷ Vô Cữu đột nhiên nhào qua đem nàng đè ở trên giường, ngăn chặn miệng nàng. hắn ngậm lấy môi nàng, dùng sức mút trong chốc lát, sau đó nụ hôn chậm rãi đãgiống như mưa xuân dịu dàng.


Kỷ Vô Cữu ôm lấy khuôn mặt nàng, đôi môi nhẹ nhàng ma sát khóe môi nàng, mềm giọng nói, “Trăn Trăn, đừng chán ghét ta.”


“… Vâng."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận