Hoàng Hậu Vô Đức


Edit: fujiko


Beta: Bách Tử Liên​


Qua năm, đầu xuân, quả nhiên Binh bộ thu được quân báo từ biên quan. Thổ Lỗ Phiên Hãn dẫn theo một đám ô hợp xâm chiếm Đôn Hoàng, bộ lạc Thát Đát dẫn binh trực tiếp tấn công Đại Đồng, hết thảy đều nằm trong tính toán của Kỷ Vô Cữu, quả thật giống như diễn tập. Địa lôi đã được thử nghiệm thành công, đang được sản xuất với số lượng lớn, xe này nối tiếp xe kia chuyển tới biên cảnh. Trừ mấy việc này ra, Kỷ Vô Cữu cũng theo đề nghị của Diệp Trăn Trăn, sai người chế tạo Chấn Thiên Lôi và Đại Hỏa Pháo, phân thành ba đường vận chuyển ra tiền tuyến. Từ xưa đến nay, trong chiến tranh người Trung Nguyên coi trọng chiến thuật chiến lược vượt xa hơn nhiều so với vũ khí, nhưng Diệp Trăn Trăn cho rằng, tác dụng của hỏa khí trong chiến tranh vẫn chưa được phát huy đến mức tận cùng.


Trong khi đó, bộ lạc Nữ Chân lại chậm chạp không có hành động.


Đối với phán đoán của mình, Kỷ Vô Cữu rất có tự tin. hắn cùng quan viên Binh bộ và trọng thần Nội các thương thảo một hồi, cho rằng sở dĩ bộ lạc Nữ Chân chưa phát động tiến công Đại Tề là vì chờ Đại Tề đem binh lực điều tới Đôn Hoàng và Đại Đồng, sau đó mới thừa cơ mà tấn công.


Bởi vệ, không bằng nhanh chóng phân bổ quân đội đến tiền tuyến Liêu Đông để phòng ngừa chu đáo. Ý tưởng này đưa ra được mọi người nhất trí tán đồng.


Chẳng qua, ở vấn đề lựa chọn người nào có thể đảm đương chức Thống soái tối cao thì bọn họ lại phát sinh ý kiến khác nhau. Vị trí Tổng binh Liêu Đông hiện giờ có chút khó xử, người chuẩn bị tiến tới tạm đại doanh phía bắc lần này là Tổng binh Đàm Phượng Tường, cũng là muội phu của Phương Tú Thanh, tuy nhiên người này về mặt quản lý quân đội có chút thành tựu nhưng nói đến đánh nhau, cũng khôngthông thạo, vì thế ngay chính bản thân Phương Tú Thanh cũng không quá hy vọng để Đàm Phượng Tường đảm nhiệm chức tổng chỉ huy. Kỳ thật, người thích hợp nhất hiện giờ đang ở Ninh Hạ: là Tổng binh tam đại doanh trước đó Diệp Lôi Đình. Người này hữu dũng hữu mưu, cũng có uy vọng, đã từng đánh tan cướp biển và man di, tuy quy mô không lớn do mấy năm nay Đại Tề khá yên bình, nhưng mà xem xét ở thế hệ hiện tại cũng là một trong các tướng tài.


Đương nhiên, suy xét đến quan hệ của Diệp Lôi Đình và Diệp gia cũng không biết Kỷ Vô Cữu có hay không yên tâm dùng người.


Kỷ Vô Cữu quả thật định dùng Diệp Lôi Đình, nhưng không tính toán cho hắn ta làm thống lĩnh, bởi vì … hắn muốn tự mình làm.


“Cái gì, Hoàng thượng ngài muốn tự mình ngự giá thân chinh?” Diệp Tu Danh nghe thấy Kỷ Vô Cữu nóivậy, lập tức thổi râu trừng mắt, vẻ mặt hoàn toàn là không đồng ý.


Đúng vây: ngự giá thân chinh, Kỷ Vô Cữu sớm đã tính toán đến điều này. hắn tuy là Hoàng đế, nhưng trước hết cũng là con dân Đại Tề. Nam nhân hai mươi tuổi chính là thời điểm tràn ngập nhiệt huyết, gặp phải ngoại tộc dám can đảm xâm phạm nhà của hắn, đất nước của hắn, tự nhiên muốn tới chiến trường anh dũng giết địch. Hơn nữa, hắn văn võ song toàn, đầy bụng thao lược, lại đa mưu túc trí, cũng khôngchuyên quyền độc đoán, nói một câu công bằng, người như vậy vô luận là trí lực hay vũ lực đều vượt xa người bình thường, đặt trong quân doanh tuyệt đối là nhân tài hiếm có, vừa có thể bày mưu tính kế vừa có thể ra trận giết địch, chỉ cần cho hắn thời gian kiếm về cái danh tướng quân uy chấn một phương cũng không phải việc khó. Nhưng dù nói thế nói nữa cũng vẫn không thể được, bởi vì hắn là Hoàng đế, hơn nữa còn là độc đinh của dòng dõi hoàng tộc. Nếu hăn xảy ra điều gì không may, toàn bộ triều đình tất sẽ đại loạn, không khéo giang sơn từ đây liền đổi họ.


Bởi vậy, Kỷ Vô Cữu nhìn Phương Tú Thanh, hi vọng đồng minh đáng tin này có thể giúp hắn nói vài câu thì Phương Tú Thanh cũng thổi râu trừng mắt.


Những người khác cũng đều lo lắng tương tự,


“Thỉnh Hoàng thượng cân nhắc!” một đám trọng thần triều đình đông nghìn nghịt quỳ đầy đất, đồng thanh kêu to.


Kỷ Vô Cữu sớm đã biết kết quả này, “Ý Trẫm đã quyết, chư vị ái khanh lui xuống trước đi.”


“Thỉnh Hoàng thượng cân nhắc!”.


“Các ngươi không đi, Trẫm đi.” Kỷ Vô Cữu nói xong thì xoay người rời khỏi Dưỡng Tâm điện. hắn biết những người ngày băn khoăn điều gì, nhưng hắn không cho là đúng. Liền tính hắn ra tiền tuyến, chũng không nhất định sẽ lên chiến trường, kể cả hắn ra chiến trường, lấy võ nghệ của hắn, sự bảo vệ của những người xung quanh, trừ khi tới cảnh giới không may mắn, bằng không tỷ lệ xảy xa sai lầm thật sựrất nhỏ, nhỏ đến có thể bỏ qua.


Nhưng trừ bỏ bản thân Kỷ Vô Cữu, không ai dám gật bừa với hắn điều này.


Trong Dưỡng Tâm điện, các đại thần trơ mắt nhìn Kỷ Vô Cữu rời khỏi, toàn bộ vẫn ý chí kiên định quỳ tại chỗ, chết sống không chịu rời đi, hi vọng Kỷ Vô Cữu có thể thay đổi chủ ý.


Diệp Trăn Trăn đo đến Dưỡng Tâm điện nhưng không tìm được Kỷ Vô Cữu, chỉ thấy người quỳ đầy đất, gia gia nàng và Phương Tú Thanh đang thương lượng, vẻ mặt ôn hòa.


Diệp Trăn Trăn có chút ngoài ý muốn, không biết ở đây đang diễn tuồng gì.


Diệp Tu Danh nhìn thấy cháu gái, lập tức thông báo tình hình thực tế, hơn nữa lời lẽ khẩn thiết cầu xin Hoàng hậu nương nương khuyên bảo Hoàng thượng, biết đâu lời bên gối hắn có thể nghe vào một ít.


Cho nên, thời điểm buổi tối, Kỷ Vô Cữu đi đến Khôn Ninh Cung thì Diệp Trăn Trăn liền hỏi hắn, “Nghe nói ngươi định ngự giá thân chinh?”

Cho nên, thời điểm buổi tối, Kỷ Vô Cữu đi đến Khôn Ninh Cung thì Diệp Trăn Trăn liền hỏi hắn, “Nghe nói ngươi định ngự giá thân chinh?”


Lông mày Kỷ Vô Cữu nhíu lại, “Hoàng hậu cũng định khuyên can Trẫm sao?”


“không phải.”


“Vậy là ủng hộ quyết định của Trẫm?”


“Hoàng thượng, ta cũng muốn đi.”


Lời Diệp Trăn Trăn là thật. Nàng cảm thấy Kỷ Vô Cữu chỉ cần không ra chiến trường, lấy sự gian trá của hắn, ở hậu phương bày mưu tính kế là đã đủ tỏa sáng, về cơ bản cũng không lo lắng có nguy hiểm đến tính mạng. Mà nàng cũng thật sự muốn đi.


“không được, nàng không thể đi.” Kỷ Vô Cữu rất kiên quyết cự tuyệt.


“Vì sao?”


“không vì sao cả.” Nguyên nhân rất nhiều, dù gì cũng là đi đánh giặc, nguy hiểm khẳng định vẫn có, hơn nữa quân doanh toàn bộ đều là nam nhân, nàng lại một nữ nhi …


“Người đi ta cũng đi.”


Những lời này có lực sát thương rất mạnh, Kỷ Vô Cữu thập phần bất đắc dĩ. hắn tin tưởng, cho dù hiệntại hắn không để nàng đi, chờ sau khi hắn xuất phát tới Liêu Đông, sợ là nàng cũng tìm biện pháp đuổi theo, loại chuyện này người khác không dám làm, Diệp Trăn Trăn nhất định làm ra được.


Muốn Diệp Trăn Trăn thành thật lưu lại hoàng cung, trừ phi hắn tự mình trấn giữ nàng.


Kỷ Vô Cữu hết chỗ nói rồi, “Vì sao nàng nhất định muốn đi?”


Diệp Trăn Trăn cũng học được vuốt mông ngựa, không nói thẳng mong muốn đích thân ra chiến trường đánh giặc, mà mềm nhũn buông ra một câu, “Ta lo lắng cho ngươi.”


Những lời này đủ sức lấy lòng Kỷ Vô Cữu, hắn kéo nàng ôm vào trong ngực, thở dài, “Trẫm biết người đang lừa gạt Trẫm, nhưng những lời ngươi nói vẫn làm Trẫm cảm thấy rất vui vẻ.”


“Vậy ta có thể đi sao?”


“Nằm mơ đi.”


“…”


Ngày thứ hai lâm triều, Kỷ Vô Cữu gặp được một cảnh tượng hùng tráng nhất, kỳ lạ nhất mấy trăm năm qua từ ngày Đại Tề thành lập đến nay.


Toàn bộ quan viên, bất luận quan văn hay võ tướng, bất kể chức vị cao thấp, miễn bàn niên kỉ là già hay trẻ, mỗi người bọn họ đều cùng đang làm một hành động …


Khóc!


Nước mắt của nam nhi vốn không dễ rơi, nhiều nam nhân tụ lại một chỗ rơi nước mắt như vậy, thật sựrất rất rất đáng sợ!


Đám người này khóc đủ kiểu, đủ loại, thiên hình vạn trạng. Có người nước mắt cứ thế trào dâng, khônghề bị ngăn trở, chủy chân đám ngực liên tục, có kẻ thì uyển chuyển hàm súc, thút tha thút thít, còn có cả không hề câu nệ tiểu tiết, khóc đến nước mũi sụt sùi, … Toàn triều đình giống hệt một nồi nước sôi chỉ trực trào ra, cả đám giống như mất trí.

Đám người này khóc đủ kiểu, đủ loại, thiên hình vạn trạng. Có người nước mắt cứ thế trào dâng, khônghề bị ngăn trở, chủy chân đám ngực liên tục, có kẻ thì uyển chuyển hàm súc, thút tha thút thít, còn có cả không hề câu nệ tiểu tiết, khóc đến nước mũi sụt sùi, … Toàn triều đình giống hệt một nồi nước sôi chỉ trực trào ra, cả đám giống như mất trí.


Kỷ Vô Cữu nghe bọn họ khóc đến mức đầu đau, dạ dày cũng đau, ngay cả tim gan phèo phổi cũng đau theo. Trước cục diện này thật sự không thể nổi giận nổi, ngay cả vài lời hắn nói ra đều bị tiếng khóc che lấp hết. Nhịn, nhịn nữa, đến cuối cùng, hắn cũng mất hết kiên nhẫn, cao giọng quát, “Tất cả ngừng khóc đi, Trẫm không đi! không đi nữa!”


Diệp Tu Danh đứng ở phía trước vừa nghe được những lời này của Kỷ Vô Cữu, lập tức xoay người, hướng về phía đám người đang gào khóc bên dưới, giơ hai tay lên làm dấu hiệu ngừng lại, “Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa, Hoàng thượng không đi nữa.”


Vì thế đại gia đồng thời dừng lại tiếng khóc.


Kỷ Vô Cữu vô lực ngồi trên long ỷ, mặt không thay đổi nhìn đám yêu nghiệt phía dưới, trong lòng lấy lí do “Như vậy Trăn Trăn cũng sẽ không đi, thế cũng tốt.” để an ủi chính mình, sắc mặt lúc này mới thoáng hòa hoãn một chút.


“Bãi triều đi.” Kỷ Vô Cữu thật sự không muốn tiếp tục nhìn đám gia hỏa đáng ghét này nữa.


Nhưng mà đám người này lại chậm chạp không chịu rời đi, mà mở to mắt nhìn chằm chằm Kỷ Vô Cữu.


Kỷ Vô Cữu đành phải tại chỗ hạ thánh chỉ, phong Tổng binh Ninh Hạ Diệp Lôi Đình làm Tổng binh Liêu Đông, đề bạt chức Liêu Đông Đô Chỉ Huy Sứ, cùng với chức Liêu kinh lược sử, nắm toàn bộ lần này đối Nữ Chân tác chiến quân sự đại quyền, lập tức nhậm chức đến Liêu Đông, ba ngày sau tam đại doanh phân thành ba đường xuất phát, hai vạn đi Tuyên Phủ, một vạn đi Đại Đồng, mười vạn đi Liêu Đông, còn lại bốn vạn quân lưu lại thủ kinh thành. Mặt khác, quân dự bị ở các nơi làm tốt công tác chuẩn bị, tùy thời chờ đợi điều động.


Cuối cùng, các đại thần cũng nhẹ nhàng thở ra.


***​


Trước khi tam đại doanh xuất phát một ngày, nữ quyến Diệp gia lại tiến cung thỉnh an Diệp Trăn Trăn, lần này đi theo có cữu mẫu của Diệp Trăn Trăn, cũng chính là mẫu thân của Lục Ly.


Sắc mặt cữu mẫu không tốt, Diệp Trăn Trăn vừa mới ân cần hỏi thăm bà một câu, bà đột nhiên quỳ rạp xuống, nước mắt rơi không ngừng.


Diệp Trăn Trăn hoảng sợ, vội vàng đích thân nâng bà dậy, “Cữu mẫu đây là có ý gì, có chuyện gì từ từ nói.”


“Hoàng hậu nương nương, ngài có thể cầu xin Hoàng thượng hay không, thỉnh ngài ấy nể mặt mấy đời trung liệt của Lục gia, đừng đưa Lục Ly ra chiến trường, Lục gia ba đời độc đinh, thần thiếp chỉ có duy nhất nhi tử này. hiện tại phụ thân hắn đã ở Tây Bắc, nếu Ly Nhi có gì nguy hiểm …”


Bà chưa kịp nói hết, Diệp Trăn Trăn cũng đã minh bạch suy nghĩ của bà. Từ sự kiện thích khách lần trước, dù chưa bị điều tra đến cùng, nhưng Lục Ly rốt cuộc vẫn phải gánh vác tội danh thất trách, nên bị Kỷ Vô Cữu tống cổ đi Ngũ thành giữ chức Binh mã tư*. Chiến sự lần này, hắn được thay đổi làm Thiên tổng** Thần Cơ Doanh, ngày mai sẽ theo đại quân cùng xuất phát đi Liêu Đông.


*chức quan coi sóc, quản lý lính dự bị


**cũng là tên 1 chức quan


không đi Liêu Đông chưa chắc đã là ý muốn của Lục Ly, nhưng hắn là con trai độc nhất trong nhà, phụ thân đã thân ở chiến trường, mẫu thân thiên tân vạn khổ muốn đem hắn lưu lại kinh thành, điều này có thể hiểu được. Diệp Trăn Trăn có chút minh bạch, nhưng cũng có chút nghi hoặc, “Nếu cữu mẫu thật sựkhông muốn biểu ca đi đánh giặc, có thể để biểu ca đi thỉnh cầu với thượng cấp là được, trong quân doanh, cữu cữu cũng có uy danh, biểu ca lại là độc đinh, điều thỉnh cầu này cũng không phải quá phận.” Cần gì phải tìm đủ mọi cách cầu xin Kỷ Vô Cữu?


Cữu mẫu nghe nàng nói vậy, khóc càng thêm thảm thiết, “Hoàng hậu nương nương không biết, lần này Ly Nhi là Hoàng thượng bổ nhiệm bắt buộc đi theo!”


“…” Kỷ Vô Cữu có ý gì?


Diệp Trăn Trăn trấn an cữu mẫu, cũng hứa hẹn nhất định sẽ nói chuyện này với Hoàng thượng, đưa nữ quyến Diệp gia và cữu mẫu rời đi, nàng liền tới Dưỡng Tâm điện.


“Trăn Trăn, nàng đến rồi à? Ngồi xuống đây đi.” Tâm tình Kỷ Vô Cữu không tệ.


Diệp Trăn Trăn đứng trong Dưỡng Tâm điện, dựa vào cạnh cửa, hỏi, “Hoàng thượng, chính ngài hạ chỉ để Lục Ly đi Thần Cơ Doanh?”

Diệp Trăn Trăn đứng trong Dưỡng Tâm điện, dựa vào cạnh cửa, hỏi, “Hoàng thượng, chính ngài hạ chỉ để Lục Ly đi Thần Cơ Doanh?”


Kỷ Vô Cữu nghe được hai chữ Lục Ly, khóe miệng vừa nhếch lên lại hạ xuống, hắn buông cây bút son trong tay, nhìn Diệp Trăn Trăn, “Lần này, nàng tới tìm Trẫm là vì hắn?”


“Tại sao phải làm vậy?”


“Nàng nói đi? Lục Ly thân là tội thần, dịp này vừa đúng lúc là cơ hội ngàn năm có một cho hắn lập công chuộc tội, hắn là thân thích của nàng, có chuyện tốt như vậy, Trẫm tự nhiên muốn để dành cho hắn.” Kỷ Vô Cữu đáp. hắn cũng đã suy nghĩ rõ ràng, dù sao cũng chỉ cần đuổi Lục Ly ra khỏi hoàng cung, Diệp Trăn Trăn không nhìn thấy Lục Ly nữa, từ từ cũng sẽ thu hồi lại tình cảm của nàng. Nếu như thế, hắn cũng không cần quá ngoan tuyệt*. Lần này đem Lục Ly ném vào quân doanh, có Diệp Lôi Đình chỉ dẫn, cam đoan chỉ có lợi mà không có hại, võ công của tiểu tử kia so với hắn cao hơn, không có khả năng chịu thua thiệt trên chiến trường. Đánh giặc xong, lại cho hắn thăng quan tiến chức, thuận tay giúp hắn kiếm một mối hôn sự, còn gì tốt hơn.


*ngoan tuyệt: ngoan độc và tuyệt tình


“Nhưng hắn là con trai độc nhất của Lục Tướng quân, hai cha con cùng ra chiến trường thật sự khôngtốt đâu.” Diệp Trăn Trăn cau mày.


Vừa thấy Diệp Trăn Trăn lo lắng cho Lục Ly, trong lòng Kỷ Vô Cữu lại dâng lên một trận tức giận, hắntrầm giọng, “Văn tử gián, vũ tử chiến*. Thân là thế gia võ tướng, tận trung vì nước là bổn phận của bọn hắn, có gì không tốt?”


*Văn tử gián, vũ tử chiến: quan văn chết vì can gián, võ tướng chết trên chiến trường.


“Mặc dù đạo lý là thế, nhưng lời này của Hoàng thượng cũng quá vô nhân tính.”


“Hoàng hậu, đừng chọc giận Trẫm, nàng về trước đi.”


Diệp Trăn Trăn khom gối, quỳ trên mặt đất, nàng ngẩng đầu thẳng tắp nhìn hắn, “Thỉnh Hoàng thượng thu hồi mệnh lệnh đã ban.”


Kỷ Vô Cữu nắm chặt tay, bình tĩnh đưa mắt nhìn người đang quỳ trên mặt đất. Vợ chồng bọn họ từ trước đến nay ăn cùng bàn, ngồi ngang hàng, Diệp Trăn Trăn chưa bao giờ cần quỳ trước mặt hắn. Đây là lần đầu tiên nàng quỳ xuống với hắn, là vì Lục Ly.


Lục Ly, Lục Ly, lại là Lục Ly!


“Thỉnh Hoàng thượng thu hồi mệnh lệnh đã ban.” Diệp Trăn Trăn lại lần nữa lập lại.


Oành! Kỷ Vô Cữu nện nắm đấm xuống bàn. Ánh mắt hắn vì tức giận mà nhiễm vẻ điên cuồng, gân xanh ẩn hiện nơi thái dương. hắn vốn là người hỉ nộ không hiện, nhưng khi đối mặt với Diệp Trăn Trăn lại không thể khống chế tâm tình.


“Thỉnh Hoàng thượng …”


“Ra ngoài!” Kỷ Vô Cữu lên tiếng đánh gãy lời nàng.


Diệp Trăn Trăn vẫn quỳ trên mặt đất, bất động.


“Ra ngoài, Trẫm không muốn nhìn thấy nàng.”


“Hoàng thượng …”


“Tuân chỉ.” Diệp Trăn Trăn đứng lên, cúi đầu lui ra ngoài.


Mắt thấy hình bóng nàng biến mất ngoài cửa, Kỷ Vô Cữu vô thức ôm ngực, vẻ mặt cô đơn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận