Hoàng Hậu Vô Đức


Edit: fujiko


Beta: Bách Tử Liên​


Kỷ Vô Cữu sai người cẩn thận điều tra Khôn Ninh Cung nhưng cũng không thu hoạch được gì. hắn suy nghĩ nát óc mà vẫn không nghĩ ra được, vì vậy hỏi Diệp Trăn Trăn, “Ngươi và Tố Nguyệt có cùng chạm qua thứ gì không?”


Diệp Trăn Trăn suy nghĩ, lắc đầu, “không có.”


Kỷ Vô Cữu lại quay đầu hỏi Tố Nguyệt, “Trong Khôn Ninh Cung còn có ai bị như các ngươi không?”


Lúc này, vẫn đứng bên cạnh Tố Phong đáp, “Bẩm Hoàng thượng, nô tỳ cũng có một chút biểu hiệnbệnh trạng như vậy, nhưng so với Tố Nguyệt tỷ tỷ nhẹ hơn đôi chút, những người khác đều không bị.”


“Ngươi cũng bị như vậy đại khái là vì cũng ra vào tẩm cung của Hoàng hậu, chẳng qua không thường xuyên bằng Tố Nguyệt, nói cách khác,” Kỷ Vô Cữu đưa ra kết luận với Diệp Trăn Trăn, “Nếu có người hạ độc, nhất định là xuống tay trong tẩm cung của nàng.”


Diệp Trăn Trăn gật đầu, “Ta cũng nghĩ như vậy, chẳng qua Vương Hữu Tài và những người khác đều sắp đem Khôn Ninh Cung của ta phá hủy, nhưng cũng không phát giác được chỗ nào không ổn.”


Mấy người bọn họ còn đang nghi hoặc, bên ngoài Thiết Thái y đã đến để thỉnh mạch cho Diệp Trăn Trăn. Từ ngày hôm qua Diệp Trăn Trăn chuyển đến Càn Thanh Cung, đã được hơn một ngày, chính nàng cũng cảm thấy có khí lực hơn, đầu óc cũng thanh tỉnh. Quả nhiên, sau khi xem xét cẩn thận Thiết Thái y nói, “Nương nương đã tốt hơn nhiều, qua tiếp một hai ngày, sẽ không còn gì đáng ngại.” Bắt mạch cho Tố Nguyệt cũng là câu trả lời như thế.


Tuy rằng như thế, nhưng vẫn chưa thể quay trở về Khôn Ninh Cung.


Thiết Thái y thay đổi dược liệu và liều lượng, kê đơn thuốc, dặn dò chi tiết với Tố Nguyệt. Thiết lão mang hòm thuốc rời đi, mới đi đến cửa, lại chuyển bước chân quay lại, “Vi thần cả gan muốn hỏi Hoàng thượng, than đốt trong chậu than là gỗ Hải lý hương?”


Kỷ Vô Cữu đáp, “Đúng vậy, ngươi nhận ra được?”


“Khôn Ninh Cung cũng sử dụng loại than này sao?”


“Đúng.”


Thiết Thái y sờ râu, lẩm bẩm, “Nguyên lai là như vậy.”


“Ngươi phát hiện ra cái gì?”


“Hồi Hoàng thượng, Hải lý hương là đặc sản của Nam Dương, Thái y viện cũng có giữ lại một ít, bởi vì cũng không có dược tính gì đặc biệt nên cũng không được chú ý. Nhưng có nó có một đặc điểm rất riêng mà chỉ có dân bản xứ mới rõ, trung thổ chúng ta rất ít người biết. Vi thần cũng là ngẫu nhiên nghe bằng hữu từ Lữ Tống nhắc tới.”


“Sao? Là cái gì?”


Thiết thái y không trả lời, ngược lại hỏi, “Vi thần nhớ trong tẩm cung của Hoàng hậu nương nương có một chậu thủy tiên, nó vẫn còn được đặt ở đó chứ?”

Thiết thái y không trả lời, ngược lại hỏi, “Vi thần nhớ trong tẩm cung của Hoàng hậu nương nương có một chậu thủy tiên, nó vẫn còn được đặt ở đó chứ?”


“Tố Nguyệt đáp, “Vẫn còn ạ, hoa vẫn đang nở.”


“Có thế chứ. Hải lý hương khi cháy sẽ sinh ra mùi hương, mùi hương này phản ứng với hương hoa thủy tiên, hình thành một loại khí độc, con người nếu ngửi quá lâu sẽ có bệnh trạng uể oải, từ xem xét mạch tượng cũng không nhìn ra được là trúng độc, ngược lại có chút giống như bị kinh hách (lo sợ) quá độ. Lần này phượng thể của Hoàng hậu nương nương bị như vậy, chính là do đặt hoa thủy tiên cùng chỗ với đốt Hải lý hương.”


Lời này làm mọi người giật mình.


Sau khi trọng thưởng Thiết Thái y, Kỷ Vô Cữu bình lui tả hữu, kéo Diệp Trăn Trăn vào lòng, thở dài, “Trăn Trăn, đã để nàng chịu khổ.” Lần này hắn thật sự áy náy với Diệp Trăn Trăn, bởi vì Hải lý hương là do hắn cho nàng, nàng rõ ràng không muốn, là hắn cứng rắn khuyên nàng nhận lấy.


Hơn nữa, mấy ngày nay hắn cũng đã minh bạch. Trong hậu cung này, mỗi người nữ nhân đều giả nhu nhược, kỳ thật lúc hại người đều có thể tâm ngoan thủ lạt, có thể sử dụng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào. Ngược lại Diệp Trăn Trăn, thoạt nhìn có chút ngang ngược, cùng từ nhu nhược nửa phần cũng không có quan hệ, nhưng trên thực tế, nàng so với ai đều mềm lòng hơn. Bị người khác tính kế nhiều lần như vậy, nàng cũng chưa hại đến tính mạng ai, không phải nàng không thể, mà là nàng không muốn. Hứa Tài tử tâm kế ác độc, rõ ràng nàng có cơ hội diệt cỏ tận gốc, kết quả cũng chỉ làm rụng chút lông tóc của nàng ta.


Kỷ Vô Cữu có chút đau lòng vì Diệp Trăn Trăn. Kỳ thật, nữ nhân này thật sự không thích hợp với cuộc sống trong hoàng cung.


Lúc này, Diệp Trăn Trăn nói, “Hoàng thượng, lần này chính ngài cũng bị tính kế đưa vào tròng.”


Còn không phải sao, Hải lý hương là Kỷ Vô Cữu chủ động muốn từ chỗ Thái hậu, cũng do hắn chủ động cho Diệp Trăn Trăn. Do hắn dùng vài ngày cảm thấy rất tốt, nên cho rằng nó cũng chỉ là hương mộc tầm thường, lại không đoán được, Thái hậu sớm đã thiết hạ cạm bẫy.


“Mẫu hậu, tại sao người phải tận lực chèn ép như vậy.” Kỷ Vô Cữu bất đắc dĩ thở dài, hắn nhẹ nhàng vuốt ve hai má Diệp Trăn Trăn, “Trăn Trăn, lần này không thể lại để cho nàng chịu ủy khuất, Trẫm thay nàng đòi công đạo.”


“không,” Diệp Trăn Trăn lắc đầu, “Hoàng thượng, ta cảm thấy việc này không đơn giản như vậy.”


“Tại sao?”


“Đặc điểm của Hải lý hương quá mức đặc biệt, toàn bộ Thái y viện đại khái cũng chỉ có Thiết Thái y biết, như vậy Thái hậu nương nương từ đâu mà biết được? Đây là điều thứ nhất. Thứ hai, có thể đem từng bước một tính kế chính xác như vậy, đem cả hai chúng ta vào tròng, hơn nữa lại là tự nguyện mắc câu, khiến cho ta chịu khổ cũng chỉ có thể nuốt vào trong bụng. Điều này không thỏa đáng,” Diệp Trăn Trăn giương mắt nhìn Kỷ Vô Cữu, “Thủ đoạn như vậy, Thái hậu chưa chắc đã có.”


Nàng đã cố gắng nói giảm đi rồi, thủ đoạn như vậy, Thái hậu tám đời cũng không có được.


Cho nên có thể nói, chuyện này Thái hậu có thể tham dự vào, nhưng khẳng định kế sách này do nhân vật lợi hại hơn bày ra.


Kỷ Vô Cữu là người thông minh cỡ nào, chỉ do vừa rồi quá mức sốt ruột mới không nghĩ ra, nay nghe Diệp Trăn Trăn nói vậy, hắn trong nháy mắt đã hiểu rõ, hơi trầm tư, “Loại chuyện này hẳn chỉ có người Lữ Tống biết.”


“Trong hoàng cung có người lớn lên ở Lữ Tống?”


“Có. Năm Trẫm đăng cơ, Lữ Tống tiến cống mười hai mỹ nữ, Trẫm lưu lại hai người, còn lại thưởng cho quan viên phía dưới.”


Diệp Trăn Trăn nghe hắn nói như thế, lập tức tìm ra trọng điểm, “Hai người lưu lại là ai?”

Diệp Trăn Trăn nghe hắn nói như thế, lập tức tìm ra trọng điểm, “Hai người lưu lại là ai?”


“…”


Diệp Trăn Trăn không còn gì để nói, người này, nữ nhân của chính mình cũng không nhớ rõ.


Kỳ thật điều này cũng không thể trách Kỷ Vô Cữu, phiên bang dị quốc tiến cống mỹ nữ không ít, chính hắn cũng chỉ định để lại một hai người, đưa vào trong hậu cung, cũng liền không thèm quan tâm. Bản thân hắn không phải người háo sắc, đối với nữ nhân cũng không có nhiều lưu tâm. Huống chi, hắn nhớ rõ hai mỹ nữ Lã Tống kia vẻ ngoài đen đen lại gầy teo, một điểm cũng không phù hợp với khẩu vị của hắn, cho nên hắn một lần cũng không lâm hạnh qua.


Vì thế Kỷ Vô Cữu cho gọi Phùng Hữu Đức.


“Hoàng thượng, hai mỹ nữ đó đều họ An, phong hào Tuyển thị, một người do tưởng niệm cố hương buồn bực mà chết trong năm đó, một người khác hiện được thăng làm Tài tử, trụ tại một góc Diêu Quang Các.” Phùng Hữu Đức trả lời.


Diệp Trăn Trăn nghe xong, thở dài, lẩm bẩm, “Là một người số khổ.”


Kỷ Vô Cữu lập tức sai người đem An Tài tử gọi tới, mặt trầm xuống, “Nếu ngươi không muốn mang trênlưng tội danh mưu hại Hoàng hậu mà chết không toàn thây, thì thành thực trả lời, chuyện về Hải lý hương, ngươi đã từng nhắc qua với người nào?”


An Tài tử không biết đã phát sinh chuyện gì, sợ tới mức quỳ rạp xuống đất, không dám thốt ra một lời, nhìn Kỷ Vô Cữu rồi lại nhìn Diệp Trăn Trăn.


Vẻ mặt Diệp Trăn Trăn ôn hòa, “Có người đem Hải lý hương và hoa thủy tiên đặt cùng một chỗ để hại bổn cung, bổn cung biết không phải là ngươi. Ngươi chỉ cần nói cho Hoàng thượng và bổn cung, việc này ngoài ngươi ra còn có ai biết. Nếu ngươi không nói, bổn cung cũng không cứu được ngươi.”


“Hồi Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương, là … là Hiền Phi nương nương, “ An Tài tử vừa nghe chỉ biết chính mình đã bị lôi kéo vào chuyện này, chảy nước mắt, “Thần thiếp thưởng chỉ ở trong Diêu Quang Các, với người bên ngoài đều không quen biết, bình thường cũng không có người tới thăm. Sau khi Hiền Phi nhập cung, có đến Diêu Quang Các vài lần, cùng thần thiếp nói chuyện mấy câu, thần thiếp kể cho Hiền Phi một vài điều về phong thổ địa phương. Thần thiếp thập phần xác định chuyện về Hải lý hương, thần thiếp chỉ nói cho Hiền Phi biết.”


Diệp Trăn Trăn nghe xong, cười nói, “Hiền Phi ngược lại rất biết đối nhân xử thế.” Trong hậu cung, bất luận trên dưới cao thấp, người nào cũng bị nàng ta dỗ ngọt, ai cũng khen nàng ta một tiếng hiền thục.


trên mặt Kỷ Vô Cữu ẩn hiện tức giận, “Quả nhiên là nàng ta.”


Diệp Trăn Trăn để Tố Nguyệt dẫn An Tài tử ra ngoài, cũng dặn dò nàng ta đừng đem việc này kể cho người khác biết. Quay đầu lại nhìn Kỷ Vô Cữu, thấy sắc mặt hắn không tốt, có chút mỏi mệt, lại có chút thất vọng. Diệp Trăn Trăn có thể hiểu được tâm tình của Kỷ Vô Cữu, Hiền Phi vốn được nhiều người yêuthích, lại là nữ nhi của Phương Tú Thanh, bình thường luôn giữ bộ dáng tiên tử siêu phàm thoát tục, không ăn khói lửa nhân gian. hiện tại, nàng ta là mỹ nhân tâm kế rắn rết, nam nhân bình thường đại khái đều chịu không nổi.


Kỷ Vô Cữu nhìn về phía Diệp Trăn Trăn, trong ánh mắt tràn đầy áy náy, “Trăn Trăn, lần này nàng muốn làm thế nào với nàng ta, Trẫm đều sẽ giúp nàng.”


“Ta có thể làm gì nàng ta?” Diệp Trăn Trăn hỏi lại. Liên hoàn kế này, Hiền Phi thực hiện được thật xảo diệu, hoàn toàn không để lại dấu vết cho người khác bắt được, ngay từ nàng ta đã đem mình thoát ra ngoài, không lưu lại bất kỳ chứng cớ nào. Hơn nữa, dù sự tình bị bại lộ, cũng có Thái hậu ở phía trước chống đỡ, nàng ta sẽ không bị thương tổn mảy may.


Diệp Trăn Trăn có chút bội phục Hiền Phi, bố cục hoàn mỹ như vậy, hoàn toàn kín kẽ, nàng tự hỏi nếu là chính nàng, cũng chưa chắc đã nghĩ ra được. Chẳng qua nữ nhân này tính tới tính lui, cũng khôngtính đến Diệp Trăn Trăn nàng trời sinh không sợ quỷ thần, càng không tính đến Thiết Thái y thế nhưng ngẫu nhiên biết được đặc tính của Hải lý hương. Cho nên mới nói người tính không bằng trời tính.


Mặc kệ như thế nào, lần này Hiền Phi dễ dàng toàn thân trở ra, mà Diệp Trăn Trăn nàng chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.


Nhưng Diệp Trăn Trăn muốn chấp nhận, Kỷ Vô Cữu lại không định buông tha. Nam nhân đều có tôn nghiêm của chính mình, làm Hoàng đế, tôn nghiêm càng không thể bị đụng vào. Giỏi lắm, thân nương và tiểu lão bà của hắn liên thủ lợi dụng hắn đến hãm hại đại lão bà của hắn, không chỉ thiếu chút nữa hại chết Diệp Trăn Trăn, còn làm hắn mất mặt trước nữ nhân của chính mình, thật sự không thể dễ dàng tha thứ!

Nhưng Diệp Trăn Trăn muốn chấp nhận, Kỷ Vô Cữu lại không định buông tha. Nam nhân đều có tôn nghiêm của chính mình, làm Hoàng đế, tôn nghiêm càng không thể bị đụng vào. Giỏi lắm, thân nương và tiểu lão bà của hắn liên thủ lợi dụng hắn đến hãm hại đại lão bà của hắn, không chỉ thiếu chút nữa hại chết Diệp Trăn Trăn, còn làm hắn mất mặt trước nữ nhân của chính mình, thật sự không thể dễ dàng tha thứ!


Định tội cần chứng cứ đó là nguyên tắc của người khác, hắn là Hoàng đế, có cái gì mà hắn không thể làm? Nếu là vui đùa tính kế người khác, Kỷ Vô Cữu hắn đến hai cái lão hồ ly Diệp Tu Danh và Phương Tú Thanh đều không sợ, chẳng lẽ còn sợ hai kẻ phụ nhân chốn thâm cung?


Thái hậu là thân nương của Trẫm thì sao? Trẫm không động được vào người, Trẫm có thể ghê tởm người. Người trăm phương nghìn kế muốn hại chết Hoàng hậu, không phải là vì nàng họ Diệp sao?


Ngày thứ hai, Diệp Mộc Phương khởi hành đi Sơn Đông thì Hoàng đế Bệ hạ đột nhiên mang theo mộtđội thị vệ trùng trùng điệp điệp tiến đến tiễn đưa, khiến Diệp Mộc Phương hoảng sợ, các Công bộ quan viên khác thì thụ sủng nhược kinh. Phải biết trong lục bộ, Công bộ có cảm giác tồn tại thấp nhất, vừa không giống Lại bộ có quyền không chế bổ nhiệm quan viên, lại không như Hô bộ chưởng quản thuế má thiên hạ, cũng không có lực lượng quân đội tả hữu như Binh bộ, thậm chí cũng không giống Lễ bộ có thể thường xuyên tiếp xúc với hoàng thất, có cơ hội lấy lòng Thánh thượng. Tóm lại, đây là một bộ muốn quyền không quyền, muốn tiền không tiền, Diệp Mộc Phương bị gia gia hắn để lại Công bộ, cũng bởi vì thế lực Diệp gia cũng cần vươn tới Công bộ, một nguyên nhân khác chính là bản thân hắn quả thật đối với xây dựng, tu kiến có hứng thú, cho nên tuy rằng vừa mệt lại khổ, hắn vẫn là vui vẻ chịu đựng.


Kỷ Vô Cữu ngay tại đương trường đem toàn bộ quan viên Công bộ khen ngợi, tán dương, thẳng đem toàn bộ quan viên cảm động đến rơi nước mắt.


không chỉ có thế, Kỷ Vô Cữu còn đem một đội mười hai thân binh ban cho Diệp Mộc Phương, công bố muốn bảo hộ Diệp Mộc Phương an toàn đến tận chân tơ kẽ tóc. Rất nhiều người nghe đến đó, trong mắt trợn trắng, Diệp nhị gia cũng chỉ đi sửa đường song, lại là tôn tử của Diệp Tu Danh, ai nhàn rỗi không có chuyện gì đi hại hắn?


Sau khi tiễn bước Diệp Mộc Phương, Kỷ Vô Cữu lại tiện đường đi Diệp phủ, đi bái kiến lão sư của mình, thưởng lão không thiếu thứ gì. Diệp Tu Danh đối với việc Kỷ Vô Cữu đột nhiên nhiệt tình tới không quá thích ứng, trong đầu lập tức nảy ra rất nhiều từ không tốt, những từ này cuối cùng xếp thành một câu: rốt cuộc muốn động thủ rồi sao…


Kỷ Vô Cữu không biết một phen thân thiết trấn an của chính mình đã để lại bong ma trong lòng Diệp Tu Danh như thế nào. Tóm lại, hắn rất vừa lòng li khai Diệp phủ, trở lại hoàng cung.


Quả nhiên, Thái hậu rất nhanh đã biết sự tình ngày hôm nay, trong Từ Ninh Cung, Kỷ Vô Cữu bình tĩnh nhìn khuôn mặt tức giận đến vặn vẹo của Thái hậu, nghĩ như vậy cũng không biện pháp hay, nhất định phải nghĩ ra biện pháp nhất lao vĩnh dật*.


*nhất lao vĩnh dật: một lần vất vả suốt đời nhàn nhã


Về phần Hiền phi sao, ha ha…


Hôm đó, tin tức Hoàng hậu nương nương vì kinh hách quá độ mà bệnh không dậy nổi truyền khắp hậu cung. Thái hậu cho rằng Kỷ Vô Cữu vì Diệp Trăn Trăn sinh bệnh mới đi trấn an Diệp gia, vì thế tâm tình khá hơn một chút, nhưng rất nhan bà ta liền phát hiện không phải. Bởi vì, hắn thế nhưng muốn cho Hiền Phi đi Tĩnh Hương am tu hành một thời gian, vì Hoàng hậu nương nương cầu phúc!


Tu hành còn không phải xuất gia sao, mặc dù không xuống tóc, nhưng cũng là xuất gia. một phi tử đang yên đang lành lại bị bắt đi am ni cô tu hành, không khéo cả đời đều không có cơ hội xoay thân.


Thái hậu tức giận đến lục phủ ngũ tạng đều đảo loạn, nhưng lại không thể phản bác Kỷ Vô Cữu. Bởi vì Hiền Phi xưa nay đắp nặn hình tượng tích đức hướng thiện kính trọng Phật tổ, cái này tốt rồi, Hoàng thượng muốn từ trong phi tử chọn ra một người thân cận Phật tổ đi cầu phúc cho Hoàng hậu, khôngchọn nàng ta thì chọn ai?


Mặc kệ nói thế nào, một là Hoàng hậu, một là phi tử, Hoàng hậu có thế nào cũng là Hoàng hậu, nàng muốn phi tử như ngươi làm gì ngươi liền phải làm cái đó.


Hiền Phi lúc nãy thật sự sợ, nàng không nghĩ đến Kỷ Vô Cữu thế nhưng tuyệt tình đến vậy. Ngại cho thói quen hiền thục bấy lâu nay, nàng không thể chơi xấu lăn lộn, khóc lóc om xòm, chỉ có ở trước mặt Kỷ Vô Cữu liên tiếp yên lặng rơi lệ, giả bộ thập phần luyến tiếc Hoàng thượng đến tan nát cõi lòng, không nói đi cũng không nói không đi, chỉ hi vọng Kỷ Vô Cữu nhất thời mềm lòng, thu hồi thánh ý.


Quả nhiên Kỷ Vô Cữu thoạt nhìn có vẻ mêm lòng, hắn nói, “Trẫm khuyên ngươi vẫn là trốn đi trước mộtphen đi, ý tứ Hoàng hậu là hi vọng ngươi đem tóc cũng cạo hết, như vậy mới thành tâm.”


Hiền Phi biết Hoàng hậu có sở thích biến thái đối với việc làm rụng hết lông tóc của kẻ khác, cho nên không dám do dự, nhanh chóng chuẩn bị hành trang đi Tĩnh Hương am.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận