Hoàng Hậu Vô Đức


Edit: Linh San


Beta: Bách Tử Liên​


Kỷ Vô Cữu có phần hối hận vì đã nói như vậy với Diệp Trăn Trăn. Nàng vốn vẫn luôn ngờ vực hắn, hắnlại đi tức giận nói ra mấy lời nhảm nhí kia, chỉ e nàng sẽ càng hoài nghi hắn.


thật ra nói cho cùng, cũng chỉ vì nàng không tin hắn. Sợ rằng từ lúc tiến cung, nàng đã bắt đầu sinh đề phòng, sợ hắn hại nàng, hoặc là hại nhà mẹ nàng. Lần này xảy ra sự việc như vậy, nàng sẽ lại càng nghĩ nhiều.


Kỷ Vô Cữu rất bất đắc dĩ. không phải hắn không nghĩ tới việc đốn ngã Diệp gia, nhưng cũng chưa đến mức sử dụng thủ đoạn bỉ ổi như vậy. nói sao đi nữa Diệp Tu Danh cũng là thầy hắn, hắn cũng khôngkhi sư diệt tổ đến nỗi để bản thân phải đeo lên lưng loại tội danh thiên cổ này.


đã vậy, thôi thì nói chuyện đàng hoàng với nàng đi.


Nghĩ tới đây, Kỷ Vô Cữu đến Khôn Ninh Cung.


Diệp Trăn Trăn đang ngồi bần thần trước nến, nàng nâng cằm, ngẩn người nhìn ánh lửa lay động, đôi mắt trong vắt sáng rõ, nhưng trên mặt lại là sắc thái mệt mỏi ngổn ngang tâm sự.


Kỷ Vô Cữu không cho người thông truyền. hắn nhìn thấy Diệp Trăn Trăn như vậy, lại mềm lòng, đi tới đặt tay lên vai nàng, nói: "Trăn Trăn, chúng ta đừng nháo loạn nữa."


Diệp Trăn Trăn nâng mắt phượng, lạnh băng nhìn hắn: "Hoàng thượng, thủ đoạn hay lắm."


Kỷ Vô Cữu mờ mịt không hiểu. hắn ngồi đối diện nàng, hỏi: "Hoàng hậu đang nói tới chuyện gì?"


"Tô Tiệp dư là do ngươi ban chết?"


"Nàng ta tự tìm đường chết, chúng ta đều rõ ràng. Nếu nàng ta không tự sát, toàn bộ Tô gia đều bị liên lụy."


"nói vậy, nàng ta sợ tội tự sát? Thế thì ngọn ngành vụ ám sát này cũng nên công khai thị chúng chứ, khi nào thì xử quyết Khang Thừa Lộc?" Diệp Trăn Trăn từng bước ép sát.


Kỷ Vô Cữu cúi đầu do dự trong chốc lát, đáp: "Chân tướng tạm thời không thể công bố, Khang Thừa Lộc tạm thời cũng chưa thể chết."


"Phải, còn chưa đến thời điểm thích hợp để dùng hắn đâu." Diệp Trăn Trăn châm chọc.


Kỷ Vô Cữu hít sâu một hơi, lần nữa nhắc nhở bản thân phải bình tĩnh, hắn nhẫn rồi lại nhịn, nói: "Ngươi nghĩ nhiều quá, Trẫm cũng không định dùng Khang Thừa Lộc vào chuyện xằng bậy gì. Nhưng mà sựviệc này căn bản là kế trong kế, Tô Tiệp dư cũng là người bị lợi dụng. trên kiếm của thích khách có độc, kiến huyết phong hầu*. hắn, thật sự muốn giết Trẫm." nói đến đây hắn dừng lại, thấy gương mặt Diệp Trăn Trăn hoàn toàn là vẻ không tin, chẳng hiểu sao, trong lòng hắn bỗng dâng lên một cỗ lửa giận, ầm ầm ào ạt, không thể kìm chế.


*kiến huyết phong hầu: thành ngữ 4 chữ của Trung Quốc, kiểu chém xẹt một phát qua cổ vừa thấy máu thì cổ họng đã khép lại, không thấy vết rạch, ý là kiểu giết rất ngoan độc ấy.


Diệp Trăn Trăn cười lạnh nói: "Vậy có người cầm thánh chỉ đến Hình bộ đại lao, dụ dỗ Khang Thừa Lộc rằng có thể bảo toàn tính mạng hắn, muốn hắn khai ra Lục Diệp hai nhà mưu phản soán ngôi, chuyện này hoàng thượng nghĩ thế nào?"


Kỷ Vô Cữu cảm giác hắn sắp nhẫn không nổi nữa, nắm chặt nắm tay, bởi vì dùng sức quá lớn, nắm tay hơi run run, hắn cắn răng nói: "Trẫm chỉ hỏi ngươi một việc. Trẫm suýt nữa bị thích khách ám sát, ngươi rốt cuộc có chút sợ hãi lo lắng nào hay không?"


"Ta cũng chỉ hỏi ngươi một việc, lần này rốt cuộc phải thế nào ngươi mới có thể buông tha Lục gia và Diệp gia?"


Kỷ Vô Cữu đột nhiên nở nụ cười. Cười đến lặng lẽ không hơi, cười đến chua xót băng lãnh, lại có nhàn nhạt chế giễu, giống như chứng kiến sự tình vô cùng hoang đường. hắn đứng lên, chậm rãi đi đến trước mặt Diệp Trăn Trăn, cúi đầu cười nhìn nàng, trong mắt lại không có nửa điểm ý cười, chỉ có ngập tràn tức giận và bạo tàn.


"Chỉ cần ngươi hầu hạ Trẫm thư thái, ngươi muốn Trẫm thả ai, Trẫm liền thả người đó, thế nào?"


Diệp Trăn Trăn trừng to mắt nhìn hắn, phản ứng đầu tiên là ngẩn ra, sau đó đột nhiên sáng tỏ, rồi nữa là vừa xấu hổ vừa tức giận.


Kỷ Vô Cữu hơi hối hận vì đã nói ra những lời vừa rồi. một tia lý trí sót lại nhắc nhở hắn, không nên nóinhư vậy, lại càng không nên mong đợi phản ứng của nàng.


Giữa hắn và nàng, không nên như vậy.


Nhưng tia lý trí này cũng không duy trì được bao lâu - Diệp Trăn Trăn đứng lên, hai tay ôm cổ hắn, nhón chân hôn hắn.


Cục diện mà Kỷ Vô Cữu phải chật vật lắm mới duy trì rốt cuộc trong nháy mắt này ầm ầm sụp đổ, tan thành tro bụi. Đầu óc hắn dường như có cuồng phong càn quét, cuốn sạch toàn bộ ý thức linh hồn hắn, chỉ còn lại phản ứng bản năng nhất chân thực nhất của cơ thể. một tay hắn giữ gáy nàng, một tay ôm eo nàng, bức bách nàng cùng hắn kề cận sít sao.


Diệp Trăn Trăn cũng không tính là hôn môi, nàng chỉ vụng về dán vào môi hắn, hàng mi dày rậm vì căng thẳng mà run nhè nhẹ.


Kỷ Vô Cữu ngậm lấy môi nàng, khẽ cắn khẽ liếm, mãnh liệt dây dưa. Diệp Trăn Trăn không biết phải phản ứng thế nào, chỉ ngơ ngác mặc hắn bày bố. Nhưng hắn mấy lần thử dò xét đưa lưỡi vào miệng nàng, đều bị nàng cắn chặt răng ngăn cản. Kỷ Vô Cữu dứt khoát giữ cằm nàng, buộc nàng phải hé miệng nghênh đón hắn. Vừa thành công, đầu lưỡi mạnh mẽ linh hoạt cấp tốc len vào miệng nàng, điên cuồng chấn động càn quét một trận.


Mỹ vị, quá mỹ vị, so với trong tưởng tượng, so với trong giấc mơ, còn tốt đẹp hơn trăm ngàn lần.


Kỷ Vô Cữu không biết có chuyện gì xảy ra với mình, tựa như bị tẩu hỏa nhập ma, hắn cuồng dã mân mê gặm hút khắp miệng nàng, khiến miệng Diệp Trăn Trăn vừa đau vừa tê dại.


Nội tâm Diệp Trăn Trăn lại dâng lên cảm giác không khỏe. Nhưng lần này nàng không lo lắng, dù sao một ngày nay nàng chưa ăn gì, dù muốn nôn cũng nôn không ra.


Vì miệng bị phủ lấp, Diệp Trăn Trăn hít thở có chút dồn dập. Hơi thở của Kỷ Vô Cữu lại càng trầm đục, hơi thở nóng rực từ chóp mũi quấn lấy hơi thở Diệp Trăn Trăn, không thể phân tách, tựa như hòa trộn với nhau, vĩnh viễn không chia lìa.


Kỷ Vô Cữu chưa bao giờ trải qua nụ hôn tương giao như vậy, quả thực là một trận chiến, muốn đem đối phương ăn sống nuốt tươi, ngấu nghiến cho vào bụng.


Chỉ là một nụ hôn như vậy, đã khiến hắn căng trướng muốn chết. hắn cảm nhận được hai luồng mềm mại đè ép trước ngực, cúi người bế ngang Diệp Trăn Trăn, bước vài bước thả xuống trên giường.


Khi Diệp Trăn Trăn nằm trên giường thì đã tự mình làm công tác tư tưởng xong xuôi. Phu thê làm loại chuyện này cũng không có gì lớn, chẳng qua mỗi lần bị Kỷ Vô Cữu động chạm như vậy nàng lại muốn ói, nên mới cực kỳ phản cảm. Nhưng hiện tại nếu không thể tránh né, vậy thì chỉ có thể nhận mệnh, tuy dạ dày rất khó chịu, nhưng dù sao vẫn thoải mái hơn so với thụ hình (tra tấn).


Thời điểm Kỷ Vô Cữu cởi quần áo Diệp Trăn Trăn, ngón tay đều run rẩy, tim đập càng lúc càng nhanh, hô hấp càng ngày càng nặng nề.


hắn đã khát vọng người này quá lâu, khát vọng đến nỗi khiến hắn nảy sinh một loại cảm giác khôngchân thực.


Nàng là của ta, nàng thực sự là của ta.


Nhưng cùng lúc đó, dường như trong đầu hắn lại vang lên một giọng nói khác.


Dừng lại, mau dừng lại. Nếu không dừng lại ngươi sẽ hối hân.


——sao có thể dừng lại được chứ!


Kỷ Vô Cữu nằm trên người Diệp Trăn Trăn, hôn lên má nàng, lông mày, ánh mắt, lại chuyển tới lỗ tai, hắn ngậm vành tai nàng nhẹ nhàng liếm cắn, cọ sát dây dưa thân mật như thú cưng.


hắn muốn, hắn muốn dịu dàng một chút, đối xử với Diệp Trăn Trăn thật dịu dàng.


Nhưng Diệp Trăn Trăn chỉ cứng ngắc toàn thân, không có bất kỳ phản ứng nào đáp lại hắn.


Hẳn ngẩng đầu, nhìn thấy sự ẩn nhẫn và chán ghét trên mặt nàng, biểu cảm kia quá mức chói mắt, đâm thẳng vào tim hắn.


Kỷ Vô Cữu lật người Diệp Trăn Trăn, để nàng nằm nghiêng lại. Sau đó, hắn nghiêng người nằm sau lưng nàng.


Như vậy sẽ không thấy nữa.


Khi Kỷ Vô Cữu tiến vào thân thể Diệp Trăn Trăn thì miệng không tự giác phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn, trong lồng ngực, lại dâng lên nỗi xót xa khôn xiết.


Diệp Trăn Trăn nằm nghiêng mình, vùi đầu không nhúc nhích.


Lần hoan ái này, là một mình hắn hoan ái.


Ý nghĩ này thực sự giày vò Kỷ Vô Cữu đến phát điên. Trong lòng hắn căm hận muốn chết, thống khổ muốn chết, nhưng mà trên người lại... sảng khoái muốn chết. Vô số cảm xúc và cảm giác phức tạp đan xen, xé rách thân thể hắn, hắn cảm giác tựa như bản thân bị chia thành hai nửa, một nửa đang tận tình rong ruổi trên người Diệp Trăn Trăn, nửa kia, thì bình tĩnh nhìn bọn họ, cười, tươi cười thê lương mà hoang đường.


"Trăn Trăn, Trăn Trăn..." Giọng Kỷ Vô Cữu khàn khàn, hắn cúi đầu gọi nàng.


Diệp Trăn Trăn không để ý đến hắn.


"Trăn Trăn, nàng nhìn ta một lần đi, Trăn Trăn."


Diệp Trăn Trăn vẫn vùi đầu như cũ, không chút cử động.


Kỷ Vô Cữu vẫn gọi tên nàng, một lần lại một lần, đến lần cuối cùng, thanh âm cũng thay đổi.


Diệp Trăn Trăn thủy chung không đáp.


Cực lạc qua đi, Kỷ Vô Cữu ôm Diệp Trăn Trăn, toàn thân thả lỏng, cằm nhẹ nhàng vuốt ve vai nàng, há miệng thở hổn hển. hắn lật thân thể Diệp Trăn Trăn lại, muốn hôn nàng.


Sau đó, hắn thấy mặt nàng giàn giụa nước mắt.


Kỷ Vô Cữu thoáng chốc hoảng hốt, trái tim giống như bị người ta khoét đi một lỗ, đau đớn khủng khiếp. hắn kéo góc chăn rối loạn lau nước mắt cho nàng: "Trăn Trăn..."


"Cung tiễn hoàng thượng." Diệp Trăn Trăn nhắm mắt, nghiêng mặt đi, giọng nói mang theo âm mũi nghèn nghẹn.


Kỷ Vô Cữu thấy nàng quyết tuyệt như thế, lòng biết nàng sợ rằng đã chán ghét mình đến cùng cực. hắnchịu đựng sự co rút đau đớn nơi lồng ngực, đứng dậy xuống giường mặc quần áo. Đứng cạnh giường, trên mặt hắn đã không còn sắc đỏ động tình mới nãy, mà là màu xám tro u ám. hắn dém lại góc chăn cho nàng, nói: "Vậy... ta đi trước, ngày mai lại đến thăm nàng."


Diệp Trăn Trăn nhắm mắt không trả lời.


Lúc rời khỏi Khôn Ninh Cung đêm đã khuya, ngoài trời tuyết rơi lả tả. Cả hoàng cung một mảnh yên tĩnh, đèn lồng tỏa ra ánh sáng lờ mờ u tối, tựa như một con ngươi ma quái. Tuyết đã rơi một lớp dày, bước chân lên đó, âm thanh lốp rốp vang lên, nghe được rõ ràng chân thực như thế.


Đến trước cửa Giao Thái Điện, Kỷ Vô Cữu ngừng lại.


Giao thái giao thái, càn khôn giao, vị chi thái. *


*Giao thái giao thái, trời đất giao hòa, tạo thái bình.


Kỷ Vô Cữu ngẩng đầu nhìn Giao Thái điện, đột nhiên ngả người về phía sau ngã xuống, cả người nằm trên tuyết.


"Hoàng thượng!" Phùng Hữu Đức sợ tới mức đánh rơi đèn lồng, muốn đỡ Kỷ Vô Cữu dậy, nhưng lại bị Kỷ Vô Cữu giơ tay cản.


"Ngươi đi đi, Trẫm muốn yên tĩnh một mình!"


Dù Phùng Hữu Đức có chút không yên lòng, nhưng thánh ý không thể trái, hắn đành để lại đèn lồng cho Kỷ Vô Cữu, một mình về Càn Thanh cung trước.


Kỷ Vô Cữu nằm trong tuyết. Tuyết ngấm vào cổ áo hắn, dưới gáy lạnh lẽo. Mặc dù đêm không có trăng, nhưng có ánh tuyết trắng xóa, trời cũng không đến mức tối đen. hắn nằm ngửa, mắt mở lớn, nhìn những bông tuyết không tình nguyện lả tả rơi giữa không chung, như thể bị người vứt bỏ.


hắn nghĩ tới đỉnh chóp tòa cung điện phía trước, nghĩ tới người lúc này đang nằm trong cung điện. hắnnghĩ tới * của nàng (* là nguyên văn của tác giả nha), nghĩ tới hương thơm trên cơ thể nàng, nghĩ tới vẻ mặt chán ghét và ánh mắt lạnh băng của nàng.


Cùng với gương mặt đầy nước mắt của nàng.


hắn bỗng lấy hai tay che mặt, xoay nghiêng mình, thống khổ cuộn lại thân thể.


Trăn Trăn, Trăn Trăn.


Toàn bộ khí lực trên thân thể dường như bị rút cạn, phảng phất như có thứ gì đó vô cùng quan trọng đãrời xa hắn.


hắn không rõ.


hắn rõ ràng đã chiếm được nàng, nhưng lại giống như đã mất nàng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận