Hoàng Hậu Vô Đức


Edit: Linh San


Beta: Bách Tử Liên​


Hoàng thượng bị ám sát, toàn triều chấn động. Đến khi nghe nói thích khách là một đại nội thị vệ, lại càng huyên náo.


Mấy ngày này, không ít người đều lặng lẽ không dấu vết bảo trì khoảng cách với Diệp Tu Danh, bởi vì không biết tiếp theo hoàng thượng sẽ xử lý ông ta thế nào.


Diệp Tu Danh và Lục Ly không có liên quan trực tiếp, nên mấy hôm nay ông ta cũng không đóng cửa từ chối tiếp khách, mà vẫn như thường cái gì cần làm thì làm. Tuy rằng bề ngoài bất động thanh sắc là vậy, nhưng thực ra trong lòng đang cuống cuồng.


nói thật, ông rất hoài nghi thích khách là do Kỷ Vô Cữu tự mình sắp đặt hay không. hiện giờ thích khách kia bị giam trong đại lao Hình bộ, bất luận kẻ nào không có thánh chỉ đều không thể tiếp cận, Lục Ly cũng đang bị giam lỏng ở nhà, do một đám thị vệ canh giữ.


Thời điểm nhạy cảm này, nữ quyến Diệp gia cũng không thể tiến cung gặp Diệp Trăn Trăn nghe ngóng.


Vì thế Diệp Tu Danh thật sự cuống quýt.


Lúc này Diệp Trăn Trăn ở hoàng cung cũng nóng lòng chẳng kém. Tuy rằng nàng tương đối tin tưởng vào suy đoán của bản thân, nhưng mà... không có chứng cứ. Biểu ca đã bị giam lỏng, một khi tội danh thành lập... Nàng quả thực không dám tưởng tượng đến loại hậu quả này.


không được, không thể tiếp tục ngồi đây buồn bực suy nghĩ nữa, đi gặp Tô Tiệp dư trước rồi nói.


Diệp Trăn Trăn mang theo hạ nhân, thẳng tiến Lộ Hoa Cung. Tô Tiệp dư khi đó đỡ nhát kiếm kia, nên nhận được vài phần ưu ái của Kỷ Vô Cữu, nhưng Diệp Trăn Trăn lại không thấy nàng ta hoan hỉ đắc ý, trái lại còn có vẻ kinh hoảng. Điều này càng khẳng định suy đoán của Diệp Trăn Trăn: tên thị vệ kia không chết, Tô Tiệp dư sợ hắn khai ra nàng ta.


Hạ lệnh cho tất cả cung nhân lui xuống, Diệp Trăn Trăn nói: "Bổn cung thật sự tò mò, rốt cuộc ngươi đãhứa cho Khang Thừa Lộc cái gì, lại có thể khiến hắn cam nguyện liều chết."


Ngón tay Tô Tiệp dư gắt gao nắm chặt góc áo: "Thần thiếp không hiểu nương nương đang nói gì."


"Khỏi vờ vịt, ngươi không phải con hát, diễn không ra kịch hay đâu."


“Có phải nương nương đã hiểu lầm gì không? Trước kia thần thiếp từng bất kính với nương nương, nay xin bồi tội trước, nếu cơn giận của nương nương còn chưa tan, muốn đánh muốn phạt thì cứ việc, nhưng những tội danh không có thật này, xin thứ cho thần thiếp không thể nhận.”


"Tô Tiệp dư, ngươi không sợ liên lụy đến Tô tướng quân sao?"


"Thần thiếp cây ngay không sợ chết đứng."


Diệp Trăn Trăn nhắm mắt: "Xem ra không nặng tay với ngươi là không được."


Thân thể Tô Tiệp dư run lên: "Nương nương người... người muốn làm gì?"


"Ta muốn làm gì?" Diệp Trăn Trăn nhíu mày nhìn nàng ta cười, nụ cười lạnh băng: "Bổn cung hôm trước mới có một cuốn sách khá thú vị, tên là "Cổ kim khổ hình lục" (tuyển tập các loại khổ hình xưa nay), vừa đúng lúc có thể cùng Tô Tiệp dư thảo luận một phen."


Tô Tiệp dư hoa dung thất sắc nhìn về phía sau Diệp Trăn Trăn, nức nở kêu một tiếng "Hoàng thượng", sau đó lập tức chạy ra cửa nhào vào lòng Kỷ Vô Cữu.


Diệp Trăn Trăn xoay người, thấy Kỷ Vô Cữ đang vỗ nhè nhẹ lên vai Tô Tiệp Dư, hắn nhìn chằm chằm Diệp Trăn Trăn, hỏi: "Hoàng hậu định cùng Tô Tiệp dư thảo luận chuyện gì?"


Diệp Trăn Trăn chưa đáp, Tô Tiệp dư đã cướp lời, “Hoàng thượng! Hoàng hậu nương nương muốn dùng tư hình với thần thiếp… Nương nương nói, đều do thần thiếp hại Lục Thống lĩnh chịu oan khuất, cho nên nhất định phải khiến thần thiếp muốn sống không được, muốn chết không xong. Nhưng thần thiếp thậtsự không biết mình đã làm sai điều gì. Hoàng thượng, xin người hãy khuyên nhủ Hoàng hậu nương nương, để nàng nói rõ ràng mọi chuyện, dù có chết thần thiếp cũng muốn được chết nhắm mắt!” Nàng ta vừa nói vừa khóc, nước mắt cứ rơi không ngừng.


Kỷ Vô Cữu nghe thấy ba chữ "Lục Thống lĩnh", lông mày hơi nhếch lên. hắn đẩy Tô Tiệp dư ra: "Ngươi ra ngoài trước đi."


Đợi cho trong phòng chỉ còn lại hai người, Kỷ Vô Cữu đến trước mặt Diệp Trăn Trăn, buông mắt nhìn chăm chú khuôn mặt nàng, giọng điệu chế giễu: "Dùng tư hình với cung phi? Vì hắn, ngươi quả là chuyện gì cũng làm được."


Diệp Trăn Trăn hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn thẳng hắn: "Hoàng thượng, ta không tin ngài khôngnhìn ra điểm đáng ngờ trong chuyện này. Tô Tiệp dư là đối tượng tình nghi, ta muốn thẩm vấn nàng, đương nhiên hợp tình hợp lý."


Kỷ Vô Cữu không nói gì.

Kỷ Vô Cữu không nói gì.


"Hoặc là nói, ngươi căn bản vốn tính toán tương kế tựu kế, mượn gió bẻ măng?" Diệp Trăn Trăn cười lạnh.


"Ngươi vẫn luôn coi Trẫm là loại người như vậy? Luôn đổi trắng thay đen, không từ thủ đoạn?" Trong giọng nói của Kỷ Vô Cữu lộ ra một cỗ tức giận ngầm.


Diệp Trăn Trăn hỏi lại: "không phải sao?"


"đã vậy, Trẫm sẽ không để Hoàng hậu phải thất vọng."


"Ngươi...!" Diệp Trăn Trăn giận đến nghiến răng, ngực do tức tối mà kịch liệt phập phồng: "Ta nhất định phải tra rõ chân tướng chuyện này, không để người vô tội chịu oan khuất."


"Trẫm mỏi mắt mong chờ."


Ngoài phòng, Tô Tiệp dư đứng trong viện, muốn nghe lén lại không dám, nhướn cổ cố gắng để ý động tĩnh bên trong, không nghe được tiếng cãi vã của hai người Đế Hậu, nàng ta có chút thất vọng.


Đột nhiên, cửa phòng "Ầm" một tiếng bị đá văng, Diệp Trăn Trăn thở phì phì từ bên trong bước ra, cũng không thèm nhìn tới Tô Tiệp dư, mặt mũi tối tăm tung váy sải bước rời đi.


Kỷ Vô Cữu đứng ở cửa, nhìn theo bóng lưng nàng, sắc mặt cũng chẳng khá hơn.


Tô Tiệp dư có chút vui sướng khi người gặp họa. Nàng ta đi đến bên cạnh Kỷ Vô Cữu, mềm mại gọi mộttiếng "Hoàng thượng".


Kỷ Vô Cữu chế trụ cánh tay nàng ta đang khoác lên tay hắn, cất giọng dịu dàng gọi: "Nhu Chỉ."


Tô Tiệp dư nghe thấy hắn gọi thẳng khuê danh của mình, trong lòng vừa ngượng ngùng vừa ngọt ngào: "Thần thiếp ở đây."


"Tô tướng quân cả đời chinh chiến sa trường, tận trung vì nước, Trẫm không hi vọng cuối cùng hắn lại phải đeo lên lưng tội danh phản tặc." Kỷ Vô Cữu nói xong, đẩy tay nàng ta ra.


Những lời này tựa sấm sét giữa trời quang, đánh cho Tô Tiệp dư trắng bệch mặt: "Hoàng hoàng hoàng hoàng hoàng thượng..."


"Cho nên, chính ngươi tự xem mà lo liệu đi." nói xong, Kỷ Vô Cữu không hề nhìn nàng ta thêm nữa, chắp tay sau lưng rời đi. Cước bộ của hắn thong thả, bóng lưng thẳng tắp, thân thể bị ánh tà dương kéo ra một cái bóng dài trên mặt đất, xen kẽ với những bóng cây sum suê rối loạn, lộ ra đôi chút cô đơn.


Tô Tiệp dư cả người vô lực, trượt trên khung cửa ngồi bệt xuống đất, hai mắt vô thần.


***​


Trước mặt Kỷ Vô Cữu đặt một thanh kiếm.


Đó là một thanh võ kiếm điển hình, do Quân Khí Tư sản xuất hàng loạt. Kiếm dài ba thước ba, nặng mộtcân chín, sắt luyện trăm lần, lưỡi kiếm là thép tinh, trên chuôi kiếm đúc hình đầu hổ.


Thân kiếm một mảnh trắng bạc, nhưng hơi nghiêng kiếm đặt dưới ánh sáng, sẽ thấy trên lưỡi kiếm bén nhọn hiện ra một tầng lục quang nhàn nhạt.


Kỷ Vô Cữu nhẹ gõ ngón trỏ lên mặt bàn, ánh mắt dừng tại lưỡi kiếm, rơi vào trầm tư.


Sao có thể không nhìn ra mưu kế của Tô Tiệp dư. hắn biết, trong hậu cung này mỗi một nữ nhân đều có mưu tính với hắn, trước mặt hắn phát huy đủ loại mánh lới, vì lấy lòng hắn, vì có được hắn, vì lừa gạt hắn, vì khống chế hắn...


Vì... hắn.


Ngoại trừ Diệp Trăn Trăn.


Nàng chưa bao giờ tính kế hắn, bởi vì nàng căn bản không cần hắn. Trong mắt của nàng trong lòng của nàng, một chút cũng không có hắn.


Mỗi lần nghĩ tới đây, hắn đều so với bị người tính kế càng thêm phẫn nộ lạnh lẽo, máu huyết tựa như chất chứa ám hỏa, hơn nữa càng ngày càng lớn, sớm muộn cũng có một ngày, chúng sẽ thoát khỏi tầm kiểm soát của hắn, đột phát bùng nổ.


Lục Ly.


Kỷ Vô Cữu phát hiện, cái tên này chính là một cái gai hóc lại trong cổ họng hắn, nuốt không trôi nhổ không ra, một khi có người chạm vào, hắn liền khó chịu đến nỗi tâm tình nóng nảy.


Cái gọi là như xương mắc họng, đại khái chính là như thế này đi.


Lần đầu tiên trong đời, Kỷ Vô Cữu mong muốn một người biến mất đến thế, triệt triệt để để biến mất.


Màn đêm buông xuống, hoàng đế bệ hạ mang theo một thanh kiếm đến Khôn Ninh Cung.


Tim Phùng Hữu Đức nhất nhất treo lên, nửa điểm không dám lơi lỏng. hắn kêu theo toàn bộ ám vệ, đêm hôm khuya khoắt, một đám đại nam nhân nấp trên nóc nhà và dưới cửa sổ phòng Hoàng hậu nương nương, thật không ra thể thống gì.


Nhưng quả tình cũng không còn cách nào khác.


Kết quả xấu nhất theo dự doán của Phùng Hữu Đức cuối cùng không phát sinh, Hoàng thượng khôngphải đến lấy mạng Hoàng hậu nương nương. Hẳn chỉ đem thanh kiếm ném lên bàn, nói với Diệp Trăn Trăn: "Đây là kiếm của thích khách, lưỡi kiếm có độc."


Diệp Trăn Trăn nghe vậy, tức khắc ngồi thẳng mình, vẻ mặt nghiêm túc.


Phản ứng của nàng làm Kỷ Vô Cữu thoáng dễ chịu một chút, hắn nói: "Cho nên, hắn thật sự muốn giết Trẫm."


Diệp Trăn Trăn híp mắt: "Hoàng thượng, ta nghĩ không ra lý do thích khách muốn giết ngươi, nhưng lại nghĩ ra lý do ngươi tẩm độc lên thân kiếm."


"..."


Nàng không tin hắn, nàng không tin hắn.


Từ trước đến nay nàng không hề quan tâm đến sống chết của hắn. Toàn bộ lo lắng của nàng đều hướng về Lục Ly, chỉ có ngờ vực là dành cho Kỷ Vô Cữu hắn.


Kỷ Vô Cữu bỗng nhiên cảm giác đáy lòng thê lương khôn tả. hắn đè nén lửa giận bừng bừng đang tràn vào lồng ngực, lạnh lùng nói: "Diệp Trăn Trăn, ngươi có phải đã quên hay không, ai mới là nam nhân của ngươi."


Diệp Trăn Trăn nghe thấy lời này cũng tức giận: "Nam nhân của ta sẽ không ngày ngày tính toán đủ cách làm hại cả nhà ta như thế!"


"Trẫm chưa bao giờ muốn làm hại cả nhà ngươi", Kỷ Vô Cữu giương mắt nhìn nàng, hai con ngươi tựa như hố sâu rét buốt chôn giấu huyền băng ngàn năm vĩnh viễn không thấy mặt trời, tối tăm lạnh giá đến mức có thể đâm thẳng vào cốt tủy người ta. hắn nói: "Nhưng nếu Hoàng hậu lại bức Trẫm lần nữa, Trẫm cũng không ngại thử một lần."


Thấy Diệp Trăn Trăn vì những lời này của hắn mà sắc mặt đại biến, ngực Kỷ Vô Cữu lại càng bức bối.


"Nếu đã như vậy, Hoàng thượng, có thể cho ta gặp thích khách kia một lần không?" Diệp Trăn Trăn hỏi.


"Tùy ngươi."


***​


Kỷ Vô Cữu nói được làm được, hôm sau, Diệp Trăn Trăn mang theo thánh chỉ của hắn vào đại lao Hình bộ.


Khang Thừa Lộc là trọng phạm, bị nhốt tại Thiết lao kiến tạo đặc biệt, muốn vượt ngục hay cướp ngục, gần như là không thể. hắn bị treo trên giá sắt, trên áo tù nhân màu xám hiện lên vết máu loang lổ.


Mặc dù đã bị nghiêm hình tra tấn một phen, thần chí Khang Thừa Lộc vẫn còn thanh tỉnh như cũ. hắnnhìn thấy Diệp Trăn Trăn, vẫn còn cười được: "Tội thần tham kiến Hoàng hậu nương nương, trên người mang xích, không thể hành lễ với Hoàng hậu nương nương, nương nương chớ trách."


Diệp Trăn Trăn hỏi: "Vì sao muốn ám sát Hoàng thượng?"

Diệp Trăn Trăn hỏi: "Vì sao muốn ám sát Hoàng thượng?"


"Vấn đề này đã có không ít người hỏi qua, nương nương nghĩ là vì sao, thì chính là vì vậy đi."


"Tô Tiệp dư cho ngươi cái gì tốt, bổn cung có thể cho ngươi gấp mười, chỉ cần ngươi đáp ứng khai ra tất cả chân tướng sự việc."


"Thỉnh nương nương khỏi cần phí lời. Tội thần nhân sinh ngắn ngủi, cho dù có ngàn vạn thứ tốt, cũng vô phúc hưởng thụ." Dám cả gan ám sát Hoàng thượng, bất kể hắn khai hay không khai, đều khó thoát khỏi cái chết.


"Bổn cung không rõ ngươi rốt cuộc có ẩn tình gì khó nói, nhưng mà, ngươi có biết hay không, ngươi lần này đã liên lụy đến bao nhiêu người? Lại có bao nhiêu người phải oan uổng tính mạng?"


"May nhờ nương nương nhắc nhở, tội thần nhớ tới một việc khác," Khang Thừa Lộc ngẩng đầu, ở Thiết lao đã nhiều ngày, mặt hắn đã gầy một vòng, hốc mắt lõm sâu, xương gò má nhô ra, môi trắng bệch khô nứt. Có lẽ là trên người khá đau, hắn nói chuyện một lúc thì hơi thở đã vừa gấp vừa có chút dồn dập, "Hôm qua có người tới gặp tội thần, đồng ý giữ lại tính mạng của ta, chỉ cần ta khai là Lục Thống lĩnh và Diệp đại nhân thông đồng âm mưu phản nghịch. Ta tự biết nghiệp chướng nặng nề, nhưng Lục Thống lĩnh trước nay đối đãi với ta không tệ, nên bất kể thế nào cũng sẽ không vì bảo toàn tánh mạng mà hãm hại hắn. Tuy là vậy, khó đảm bảo đối phương sẽ không nghĩ ra phương cách khác ám hại, việc tội thần làm được chỉ là nói ra như thế, thỉnh nương nương thận trọng cân nhắc. Ta phạm trọng tội này, làm liên lụy Lục Thống lĩnh, kiếp này không thể hoàn lại, chỉ có thể chờ kiếp sau đền tội."


Diệp Trăn Trăn nghe xong vừa vội vừa tức. Người này đúng là giỏi bào chữa cho mình, đời này làm liên lụy người khác, lại muốn để dành kiếp sau tiếp tục trả nợ. Có điều hắn coi như có chút nghĩa khí, sẽkhông vì mạng sống mà oan uổng Lục Ly.


Vậy thì, ai là người muốn mua chuộc hắn?


Đáp án rất rõ ràng. Có thể cho người cầm thánh chỉ đến, còn có thể giữ cho hắn một mạng, lại toàn tâm toàn ý đả kích Lục gia cùng Diệp gia... ngoại trừ Kỷ Vô Cữu, còn có thể là ai?


Diệp Trăn Trăn lo lắng ưu sầu về lại Khôn Ninh Cung.


Kỷ Vô Cữu quả nhiên muốn động thủ, nàng không biết phải làm sao bây giờ. Nàng hiểu kỳ thực chỉ cần hắn hạ thủ tàn nhẫn, nàng thật sự không có năng lực chống đỡ, chỉ có con đường cầu xin tha thứ. Tuy hiện tại Khang Thừa Lộc không khuất phục, nhưng người này chẳng thấy có mấy phần đáng tin, bị mộtvòng khổ hình luân phiên hành hạ, ai có thể đảm bảo hắn luôn luôn kiên gan?


Tô Tiệp dư, được rồi, còn có Tô Tiệp dư, nhất định phải cạy được miệng Tô Tiệp dư.


Diệp Trăn Trăn bỗng đứng dậy: "đi Lộ Hoa Cung"


Lúc này Lộ Hoa Cung đã loạn thành một đoàn.


Diệp Trăn Trăn vừa tới, suýt chút nữa bị một cung nữ đụng vào, Vương Hữu Tài nhanh tay lẹ mắt, đẩy cung nữ kia một cái, khiến cung nữ ngã xuống đất.


Cung nữ bò dậy liên tục dập đầu tạ tội với Diệp Trăn Trăn.


"Sao lại thế này!"


"Hồi bẩm Hoàng hậu nương nương, Tô Tiệp Dư bị đầu độc bỏ mình, nô tì đang định đến Khôn Ninh Cung bẩm báo."


Diệp Trăn Trăn vội vã tiến vào xem, thi thể Tô Tiệp dư đã cứng, cũng không biết là nàng bị đầu độc gì, trên người không có chút triệu chứng trúng độc nào, sắc mặt vẫn hồng nhuận như cũ, dung nhan diễm lệ, tựa như chỉ đang say ngủ.


Ngay cả Tô Tiệp dư cũng chết, tiếp theo chỉ một bước nữa, toàn bộ Diệp gia sẽ chấm hết.


Diệp Trăn Trăn có một loại cảm giác không chân thực như hồn lìa khỏi xác, nàng ngồi trước cửa sổ phòng Tô Tiệp dư, ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn cỗ thi thể kia.


một lát sau, thái y đến, kiểm nghiệm ra trà của Tô Tiệp dư bị hạ độc. Diệp Trăn Trăn cũng lười truy xét.


Lại một lát nữa, Phùng Hữu Đức đến, mang theo thánh chỉ của Kỷ Vô Cữu, ca ngợi Tô Tiệp dư một phen rồi truy phong danh Phi cho nàng ta, khi hạ huyệt đương nhiên cũng theo lễ nghi dành cho Phi tử.


Tốt xấu gì cũng là nữ nhân đã từng sủng ái qua, bây giờ nàng ta chết rồi, hắn ngay cả nhìn mặt một lần cũng không, chẳng biết là tâm lạnh hay là chột dạ.


Quả nhiên lòng của đế vương, vững như bàn thạch.


Diệp Trăn Trăn chỉ muốn cười lạnh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận