Hoàng Hậu Vô Đức


Editor: Bách Tử Liên​


Cáo trạng là một môn kỹ năng sống.


Ngươi không thể trực tiếp nói ra điều ngươi muốn nói, mà phải suy xét chu đáo xem đối phương nhạy cảm với điều gì. Tỷ như ----


“Hoàng thượng, thần thiếp nghe nói Lục Thống lĩnh và Hoàng hậu nương nương trước khi lấy chồng là biểu huynh muội?”


Trong Từ Ninh Cung, Hứa Tài tử tự tay dùng Mỹ nhân quyền giúp Thái hậu đấm lưng. Thái hậu khép nửa mắt hưởng thụ, nghe được Hứa Tài tử nói vậy, mở mắt nhìn nàng ta một cái.


Hứa Tài tử thường xuyên đến Từ Ninh Cung, thứ nhất có thể bồi đắp hình tượng cô cháu gái hiếu thuận, làm Thái hậu tăng hảo cảm với mình, thứ hai còn thể gặp Kỷ Vô Cữu nhiều hơn. Trước khi vào cung nàng ta trông chờ mỏi mòn muốn cùng hắn tương thân tương ái, không ngờ rằng sau khi vào cung hắncòn không thân mật với nàng ta bằng trước kia, gần như không tới tìm nàng ta.


Kỷ Vô Cữu cúi đầu nhẹ nhàng gạt nắp trà bên tay, đáp như không mấy quan tâm, “Nhà nàng ấy huynh đệ đúng là không ít. Nhưng đã vào cung thì chính là người của hoàng gia, không cần nhắc đến những chuyện xưa nữa. Ngươi không có việc gì làm sao, nghe ngóng chuyện này để làm gì.”


Hứa Tài tử không ngờ mình vừa mới nói một câu đã bị hắn trách cứ, lập tức ngượng ngập cúi thấp đầu, “Thần thiếp biết sai.” Lực tay không kềm được tăng mạnh thêm.


Thái hậu kéo tay nàng ta, nắm trong tay mình vỗ nhè nhẹ lên, quay đầu nói với Kỷ Vô Cữu, “Có cái gọi là đánh xương ắt động đến gân, tuy chúng ta là Thiên gia nhưng cũng phải biết đồng cảm với nhân tình, sao có thể nói cắt đứt liền cắt đứt.” nói xong, bà nhìn Hứa Tài tử, “Người ngươi nói là Lục Ly? hắnvà Hoàng hậu đúng là có quan hệ họ hàng.”


Hứa Tài tử bèn bừng tỉnh gật đầu, “Vậy xem ra, tình cảm giữa Hoàng hậu nương nương và Lục Thống lĩnh chắc hẳn vô cùng thân thiết.”


Sắc mặt Kỷ Vô Cữu thoáng chốc trở nên khó coi, hắn dằn mạnh chén tràn trong tay lên bàn, nước trà nhạt màu vì chấn động mà bắn tung tóe ra ngoài, rơi lên tay hắn và mặt bàn.


Hứa Tài tử run lên. Sợ hãi nhìn Thái hậu.


Thái hậu lại không sợ Kỷ Vô Cữu, ai bảo bà là mẹ ruột hắn chứ. Bà vỗ vỗ tay Hứa Tài tử ý an ủi, rồi nóivới Kỷ Vô Cữu, “Con gấp cái gì!... Vi Dung, có phải ngươi có gì muốn nói hay không?”


Hứa Tài tử có hơi ngần ngư, thật cẩn thận liếc nhìn Kỷ Vô Cữu một cái.


“Đừng sợ, ngươi cứ nói đừng nại, có ai gia làm chủ cho ngươi.”


Tuy Kỷ Vô Cữu sầm mặt như cũ nhưng không lên tiếng ngăn cản.


Hứa Tài tử liền nói, “thật ra… cũng không có gì. Chỉ là khuya ngày hôm trước thần thiếp tâm thần khôngyên, muốn tới anh Hoa Điện kính Phật. không ngờ vừa bước vào sân, liền nghe được trong điện có tiếng nam nữ cười nói. Thần thiếp tò mò bèn dừng chân nghe ngóng một chút, vì khoảng cách xa nên cũng không nghe được rõ ràng, chỉ ước chừng nghe ra nữ tử kia dường như là Hoàng hậu nương nương, mà nàng ấy gọi nam tử nọ là ‘Biểu ca’. Vì vậy hôm nay thần thiếp mới hỏi câu này.”


Vẻ mặt Thái hậu nghiêm túc hẳn lên, “Đứa nhỏ này, có những lời không thể nói lung tung… Ngươi có


chắc là tận mắt nhìn thấy?”


Hứa Tài tử trịnh trọng gật đầu, “Xác thực là tận mắt nhìn thấy, nếu Thái hậu không tin, thần thiếp lậ tức thề.” nói xong liền giơ tay lên muốn phát lời thề.


Thái hậu vội ngăn nàng ta lại, “Được rồi được rồi, ai gia tin ngươi. Bất quá chuyện này liên hệ đến thể diện hoàng gia, ngươi trăm ngàn lần không được lộ ra ngoài,” nói xong, lại hỏi Kỷ Vô Cữu, “Hoàng thượng, con nói phải làm sao?”


Kỷ Vô Cữu nhìn chằm chằm Hứa Tài tử một lát, mắt sáng như đuốc, Hoàng thượngt bị nhìn như ngồi trên bàn chông, không dám đối diện với hắn. Nghe Thái hậu hỏi, Kỷ Vô Cữu liền đứng dậy, đáp, “khôngdám làm phiền mẫu hậu ra tay, chuyện này Trẫm nhất định điều tra rành mạch rõ ràng. Mẫu hậu nghỉ ngơi trước đi, hài nhi cáo lui.”

Kỷ Vô Cữu nhìn chằm chằm Hứa Tài tử một lát, mắt sáng như đuốc, Hoàng thượngt bị nhìn như ngồi trên bàn chông, không dám đối diện với hắn. Nghe Thái hậu hỏi, Kỷ Vô Cữu liền đứng dậy, đáp, “khôngdám làm phiền mẫu hậu ra tay, chuyện này Trẫm nhất định điều tra rành mạch rõ ràng. Mẫu hậu nghỉ ngơi trước đi, hài nhi cáo lui.”


Nhìn theo Kỷ Vô Cữu rời đi rồi, Hứa Tài Tử lại cầm lên Mỹ nhân quyền giúp Thái hậu đấm lưng. Nét mặt Thái hậu không còn thản nhiên bình tĩnh như vừa rồi nữa, bà nhíu mày, trách cứ Hứa Tài tử, “Ngươi làm việc vì sao không cùng ai gia thương lượng trước. Hôm nay nếu không phải có ta chống lưng cho ngươi, một Tài tử nho nhỏ như ngươi làm sao có thể nghị luận về Hoàng hậu trước mặt Hoàng thượng chứ?”


“Cháu gái biết sai rồi! Chỉ sợ liên lụy đến Thái hậu nương nương, nên…”


“Liên lụy cái gì, ai gia là mẹ ruột của hắn, hắn có thể làm gì được ta!”


“Vâng, Hoàng thượng là người con có hiếu, đương nhiên sẽ không để Hoàng hậu quản thúc, chống đối không nhận mẹ ruột.”


Lời nói này vô cùng thỏa đáng, Thái hậu mỉm cười gật đầu. một lát sau, bà lại không yên tâm nói, “Chỉ là những lời hôm nay ngươi nói, ai gia thấy Hoàng hậu chưa chắc sẽ tin.”


“Thái hậu nương nương yên tâm, chỉ cần để Hoàng thượng tân mắt nhìn thấy, người không tin cũng phải tin.”


***​


sự thật chứng minh Thái hậu vẫn tương đối hiểu đứa con này của bà, về mặt lý trí Kỷ Vô Cữu cũng không tin lời Hứa Tài tử nói. Hai người cùng có thù với Diệp Trăn Trăn một xướng một họa, rõ ràng là đang cáo trạng. hắn không ngốc, ngược lại, hắn càng thông minh hơn so với người bình thường.


Nhưng về mặt lý trí không tin, không có nghĩa là về mặt tình cảm cũng không tin. Cho dù hắn tận lực không đếm xỉa, tự nói với mình đó chẳng qua là lời gièm pha, nhưng lời nói của Hứa Tài tử vẫn cứ chui vào đầu óc hắn.


Đêm khuy tĩnh lặng, thiên cung lãnh điện, cô nam quả nữ, tiếng cười tiếng nói… Trong đầu hắn như có một bàn tay đang múa bút màu, từ từ vẽ ra một màn này hoàn chỉnh, hình ảnh sinh động, rõ ràng rành mạch, không chỉ như thế, còn có âm thanh phối hợp, nữ tử trong bức hình luôn miệng kêu “Biểu ca”, âm thanh ngọt ngào vui sướng.


Kỷ Vô Cữu phê tấu chương một lát, bản thân mình viết cái gì trên sổ con hắn cũng không biết, cuối cùng, hắn quăng bút son, đầu bút quay trên sổ con một hồi, vạch ra một mảng vết đỏ.


“Phùng Hữu Đức, đi Khôn Ninh Cung tìm một người đến đây, Trẫm có chuyện muốn hỏi.”


Từ sau lần người hắn cài ở Khôn Ninh Cung bị Diệp Trăn Trăn săn sóc, hắn lần nữa bồi dưỡng thêm vài người, chỉ là Diệp Trăn Trăn phòng bị rất nghiêm, những người này không thể đến gần nàng.


“Bẩm Hoàng thượng, mấy ngày nay mỗi đêm vào giờ Tuất hai khắc Hoàng hậu nương nương đều ra ngoài, đến giời Hợi năm khắc mới trở về.”


“Có biết nàng đi đâu không?”


“Nô tài không biết.”


“Được rồi, đều lui ra đi.”


Sau khi cho mọi người lui, Kỷ Vô Cữu ngồi trước án thư ngẩn người trầm tư. Giờ Tuất hai khắc đến giờ Hợi năm khắc, đúng lúc vào thời gian này hắn không ở Khôn Ninh Cung. Mấy ngày nay mỗi đêm hắnđều ngủ lại Khôn Ninh Cung, vốn định phê tấu chương ở Khôn Ninh Cung luôn nhưng thứ nhất di chuyển tấu chương tới lui phiền toái, thứ hai Diệp Trăn Trăn không thích, cảm thấy câu nệ, vì thế hắnđều phê xong tấu chương ở Dưỡng Tâm Điện, lúc đêm khuya mới đến Khôn Ninh Cung. Lúc đó Diệp Trăn Trăn đã ngủ say, trên người nóng hừng hực, hắn ôm nàng vào trong ngực, thân thể nhanh chóng ấm áp, hai người giao cổ mà ngủ, trong lòng có cảm giác vô cùng an tâm.


hắn cứ tưởng quan hệ giữa hai người đang dần dần dịu xuống, lại không biết, Diệp Trăn Trăn mỗi đêm thừa dịp hắn không có ở đó làm những gì.


Nàng đến cùng là làm cái gì? Kỷ Vô Cữu không tự giác dùng sức nắm chặt bút trên án. Chân tướng ở ngay trước mắt, hắn chỉ cần điều tra, nhất định có thể tra ra rõ ràng. Những hắn lại không xác định mình có thật sự muốn điều tra hay không.


Suy cho cùng… Nếu sự thật đúng là như vậy thì sao?


hắn phải làm thế nào với nàng đây?


Nghĩ đi nghĩ lại, trong mắt Kỷ Vô Cữu phủ kín vẻ tàn nhẫn, lực tay cũng dần dần mạnh hơn, “ba” mộttiếng, cán bút bằng sừng tê giác khắc hoa bị gãy thành hai khúc.


***​


Cũng vào lúc này, nơi nào đó trong nội cung, Lục Ly nhìn cái hà bao thêu trong tay, hỏi tên thái giám lạ trước mặt, “Ngươi nói là Hoàng hậu nương nương lệnh cho ta tối nay giời Tuất năm khắc đến anh Hoa Điện gặp, có chuyện quan trọng cần thương lượng sao?”


Thái giám đáp, “Đúng là như thế.”


Lục Ly cất hà bao vào trong tay áo, nói, “Làm phiền công công, ta nhất định đến gặp Hoàng hậu nương nương đúng giờ.”


Thái giám yên tâm rời đi. Lục Ly lại lấy ra chiếc hà bao kia cẩn thận quan sát. Hà bao này đúng là do Diệp Trăn Trăn tự tay thêu, nhưng tính tình của Diệp Trăn Trăn hắn biết rõ, thường ngày luôn vứt bừa bãi, rất khó nói thứ này không phải do nàng đánh mất, sau đó bị người có ý đồ nhặt được rồi lợi dụng. Hơn nữa, Diệp Trăn Trăn không phải người không có chừng mực, đêm khuya u tĩnh cho triệu kiến ngoại thần, chuyện như vậy nàng hẳn sẽ không làm. Cho dùng nàng thật sự muốn một mình gặp hắn, chắc chắn cũng sẽ sắp xếp mọi chuyện chu đáo chặt chẽ. Nàng không để tâm phúc như Vương Hữu Tài hay Tố Nguyệt đến chuyển lời, ngược lại phái một người hắn không quen biết đến, rất không hợp với lẽ thường.


Cho nên, trong chuyện này tất có điều không ổn.


Nhưng nếu chuyện này liên quan đến Diệp Trăn Trăn, vô luận như thế nào hắn cũng muốn đi mộtchuyến. Nếu như thật sự có người muốn dùng chuyện tình yêu nam nữ hãm hại Trăn Trăn, vậy thì tốt nhất nên sớm diệt trừ hậu hoạn.


***​


Dùng xong bữa tối, Diệp Trăn Trăn nghỉ ngơi tiêu thực một lát liền cầm lấy quyển sách ra khỏi cửa, bên người chỉ mang theo một mình Tố Nguyệt.


Đêm đông gió rất lạnh, toàn thân hai người bao bọc như cục lông. Tố Nguyệt một tay cầm đèn lồng, một tay đỡ Diệp Trăn Trăn, nhẹ giọng khuyên nhủ, “Nương nương, tối hôm nay lạnh, hay là đừng đi?”


“không được, bổn cung phải kiên trì.”


Mấy ngày nay Diệp Trăn Trăn đều đi đâu?


Đáp án: anh Hoa Điện.


đi làm gì?


Đáp án: Luyện công.


Vương Hữu Tài không biết từ đâu đem đến cho nàng một quyển bí tịch võ công tên gọi “âm Dương Kinh”. Quyển sách này rất dày, trang sách ngả vàng, có không ít vết mọt cắn cho thấy đã có từ rất lâu; trên bìa nhuộm vết tối màu, rất giống vết máu, làm cho người ta không tự chủ được mà nghĩ nó có khả năng dẫn tới đủ loại giang hồ báo thù…Tóm lại, toàn thân quyển sách này đều tản ra hơi thở của tuyệt thế bí tịch.


trên sách nói, muốn luyện võ công này, nhất định phải ở một nơi yên lặng không người quấy rầy, tốt nhất là rằng sâu núi thẳm hoặc là vách núi thác nước, những địa điểm này Diệp Trăn Trăn đều không điđược, nàng chỉ có thể tìm nơi yên lặng nhất trong hoàng cung này, chính là anh Hoa Điện.


Vì thế mấy ngày nay mỗi đêm nàng đều đến anh Hoa Điện luyên công. Võ công trong “âm Dương Kinh” là nội công, do đó nàng chỉ cần ngồi xuống tĩnh tọa điều tức là được.

Vì thế mấy ngày nay mỗi đêm nàng đều đến anh Hoa Điện luyên công. Võ công trong “âm Dương Kinh” là nội công, do đó nàng chỉ cần ngồi xuống tĩnh tọa điều tức là được.


Buổi tối anh Hoa Điện không có người ở, chỉ có một thái giám gác đêm, nhưng trời lạnh như vậy, thái giám gác đêm kia không biết đã sớm núp ở nơi nào mà ngủ.


Lục Ly bước vào sân anh Hoa Điện, phát hiện nội điên quả nhiên có ánh đèn lóe lên. Trong nội viện, có vài cây bồ đề cực lớn, lá cây đã rụng sạch, cành khô đan xen lộn xộn trong bóng tối giống như những đóa bồ công anh khổng lồ. Xuyên qua những đóa bồ công anh này, Lục Ly nhìn thấy Tố Nguyệt đangtrông giữ ngoài cửa điện. Nàng lạnh đến mức liên tục ậm chân, hai tay xoa xoa lỗ tai.


hắn tiến lên phía trước, “Tố Nguyệt cô nương.”


Tố Nguyệt nhờ vào ngọn đèn nhìn rõ người tới, lấy làm lạ hỏi, “Lục Thống lĩnh? Sao người lại ở chỗ này?”


“Chỉ là đi ngang qua mà thôi,” Lục Ly nói xong, lấy hà bao kia đưa cho nàng, “Cái này thu lại, chớ để Hoàng hậu nương nương lại ném lung tung.”


Tố Nguyệt tiếp lấy hà bao, càng lấy làm lạ hơn, “Cái này đúng là làm mất hôm trước, sao lại ở trong tay người chứ?”


Lục Ly vừa định trả lời thì nghe được tiếng Diệp Trăn Trăn hỏi, “Tố Nguyệt, người nào ở bên ngoài đó?”


Tố Nguyệt thấy Lục Ly hướng nàng lắc lắc đầu, liền đáp, “Nương nương, không có ai cả.”


“không có ai, vậy là có quỷ nói chuyện sao?” âm thanh gần dần, vừa mới dứt lời, cửa đã bị nàng kéo ra từ bên trong. Nàng vừa thấy Lục Ly, lập tức vui mừng, “Biểu ca, là huynh.”


“Là ta, Trăn Trăn,” Lục Ly cười nói, “Bất quá, nơi này ta không thích hợp ở lâu, tự muội phải bảo trọng.” nói xong, hắn đột nhiên giơ tay lên, thiếu chút nữa sờ đầu nàng như lúc bình thường, nhưng cũng may kịp thời dừng lại, đặt tay sau lưng.


“Biểu ca, đợi một chút,” thấy hắn dường như muốn đi, Diệp Trăn Trăn vội vàng nói, nàng đem bản bí tịch võ công kia đưa cho Lục Ly, “Huynh xem giúp ta, bản ‘âm Dương Kinh’ này thế nào.”


Lục Ly lật xem vài trang, lập tức đư trả lại cho nàng, “Chẳng qua chỉ là chút nội công cơ bản, muội luyện tập một chút cũng không tệ.”


“Đây là tuyệt thế bí tịch.”


“thật sao, vậy có lẽ là ta trí nhớ kém, nhìn lầm rồi. Chúc mừng biểu muội đạt được tuyệt thế võ công.”


Lúc này, trong nội điện vang lên giọng nói của một nam tử khác, “Xem ra Trẫm đến không đúng lúc rồi.”


Diệp Trăn Trăn lập tức cảm thấy không ổn, vào lúc này, địa điểm này, tình hình này, thân phận của biểu ca và mình… đều thật sự quá dễ làm cho người ta hiểu lầm. Huống hồ, Kỷ Vô Cữu vốn dĩ vẫn luôn hoài nghi nàng và Lục Ly có tư tình.


Kỷ Vô Cữu bước ra từ những nhánh bồ đề rậm rạp, không biết là vì tức hay vì lạnh, sắc mặt của hắn tái nhợt, trên người tỏa ra khí chất lãnh liệt nói không nên lời. Ngoài điện nội ánh nến yếu ớt, Diệp Trăn Trăn không thấy rõ lăm vẻ mặt của hắn, chỉ thấy đôi con ngươi kia như hai thanh kiếm sắc hàn băng ngàn năm, đâm thẳng về phía nàng, làm cho người lọt vào tầm mắt ấy phát lạnh.


“Hoàng thượng…” Lần lày đùa giỡn quá trớn rồi, Diệp Trăn Trăn cảm thấy mình rất cần giải thích mộtchút.


Nhưng nàng chưa kịp nói chuyện, đột nhiên từ bên ngoài có thật nhiều ánh đèn chiếu vào. Hai đội thái giám xách đèn lồng chạy vào mở đường, ngay sau đó, Thái hậu vịn cung nữ chậm bước bước đến, sống lưng thẳng tắp, dưới ánh nến gương mặt lộ ra vẻ đùa cợt.


Trong nháy mắt Diệp Trăn Trăn liền hiểu được. Đây rõ ràng là một cái bẫy, đối phương có chuẩn bị mà đến, bắt gian thành đôi, thề muốn đưa nàng vào chỗ chết.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận