Hoàng Hậu Vô Đức


đạn bắn liên tiếp


Nếu chỉ nhìn bề ngoài, Hứu Vi Dung thật sự xứng đáng với hai chữ “tuyệt sắc”, dáng người cao gầy, mặt trái xoan, da thịt trơn bóng trắng nõn như trứng và luộc lột vỏ, đôi mắt ướt át vô cùng linh động.


Sáng sớm nàng ta đến thỉnh an Diệp Trăn Trăn thì nhận được sự chú ý của tất cả mọi người. Theo lệ, Tài tử chỉ có thể đứng, nhưng suy xét đến việc nàng ta lần đầu được ban ơn mưa móc, Diệp Trăn Trăn vô cùng quan tâm săn sóc ban cho nàng ta ngồi.


Hứa Tài tử là cháu gái của Thái hậu, biểu muội của Hoàng đế nên người thường gây thù hằn xung quanh như Lệ Phi hay kẻ chuyên ra chiêu mèo đùa chó như Hi Tần cũng không dám bạo gan làm gì nàng ta. Vì thế tuy rằng tối qua Hoàng đế nghỉ lại chỗ nàng ta, hôm nay cũng không ai lên tiếng nói lời chua ngoa gì, khắp Khôn Ninh Cung là một khung cảnh hài hòa.


Nhưng nhìn thấy vẻ mặt khách khí của mọi người dành cho mình, trong đầu Hứa Tài tử lại âm thầm phát khổ. Tối qua Kỷ Vô Cữu thật sự ngủ bên cạnh nàng ta, nhưng từ đầu tới cuối không hề chạm vào nàng ta. Thân là nữ nhi, nàng ta lại không thể chủ động câu dẫn hắn.


Diệp Trăn Trăn ban thưởng vài món đồ như thường lệ. Kỷ Vô Cữu đã sớm nói không cho phép nàng thưởng cóc nữa nên phần thưởng hôm nay cũng không có gì mới lạ, Hứa Tài tử chỉ nhìn lướt qua liền sai người nhận lấy, chính mình đứng dậy tạ ơn. Xét đến cùng cũng vì Diệp Trăn Trăn cản trở nên bản thân chỉ có thể được phong làm Lục phẩm Tài tử, Hứa Tài tử đương nhiên không có hảo cảm với Diệp Trăn Trăn, nhưng địa vị hai người cách xa, nàng ta không dám thất lễ.


Xung quanh có người nhìn ra điểm thú vị, Hi Tần nói: “Thần thiếp thấy hình như xâu chuỗi đeo tay mộc hương nương nương ban tặng Hoàng thượng cũng có một chuỗi?”


Ôn Tiệp dư phụ họa, “Đúng là như thế, hôm kia thần thiếp còn thấy Hoàng thượng đeo nó.”


Bảo bối của Diệp Trăn Trăn quá nhiều, phần lớn nàng đều không nhớ rõ lai lịch. Nhưng nàng rất yên tâm về Tố Nguyệt và Tố Phong, hai người bọn họ sẽ không mang đồ Kỷ Vô Cữu tặng nàng cho người khác.


Chuỗi đeo tay này đúng thật không phải do Kỷ Vô Cữu tặng, mà là cống phẩm của một tiểu quốc Tây Vực, chỉ có hai chiếc. Kỷ Vô Cữu thấy mùi hương trên xâu chuỗi có thể thanh tâm tĩnh trí, liền giữ lại một chiếc, những thứ khác đều được đưa đến Khôn Ninh Cung để Diệp Trăn Trăn ban thưởng xuống. Cho nên chuỗi đeo tay này mới có tại Khôn Ninh Cung.


Hứa Tài tử nghe vậy, trở về lập tức đeo xâu chuỗi này. Buổi chiều nàng ta một mình đi gặp Thái hậu, vừa lúc Kỷ Vô Cữu cũng ở đấy, ba người cùng ngồi chung nói chuyện một lát. Hứa Tài tử để ý nhìn cổ tay Kỷ Vô Cữu, quả nhiên phát hiện tay trái hắn cũng có đeo một chuỗi mộc hương giống chiếc của nàng ta như đúc.


Lúc về hai người một trước một sau ra khỏi Từ Ninh Cung, Hứa Tài tử không để ý thân phận khác biệt, nhanh chân bước tới, kéo tay Kỷ Vô Cữu. Dù sao trước kia nàng ta cũng hay làm như vậy.


“Cười cái gì?” Kỷ Vô Cữu hỏi.


“Biểu ca,” Hứa Tài tử kéo tay Kỷ Vô Cữu lên, bản thân cũng duỗi tay cho hắn nhìn, “Huynh nhìn xem.”


Kỷ Vô Cữu nghe nàng ta gọi hắn là biểu ca chứ không phải Hoàng thượng thì đã có chút không thích ứng, lúc nhìn thấy món đồ giống như đúc trên cổ tay hai người, liền hỏi, “Ngươi có được cái này từ đâu?”


“Hoàng hậu nương nương ban thưởng.”


Hoàng hậu có thứ này cũng không có gì lạ, Kỷ Vô Cữu thu tay lại, không tiếp lời.


Hứa Tài tử như chim nhỏ nép vào người hắn, nở nụ cười duyên dáng động lòng người, “Biểu ca biểu muội, trời sinh một đôi.”


Kỷ Vô Cữu dừng bước, khẽ đẩy nàng ta ra, “Lời này cũng do Hoàng hậu nói?”

Kỷ Vô Cữu dừng bước, khẽ đẩy nàng ta ra, “Lời này cũng do Hoàng hậu nói?”


Ý tứ cự tuyệt của đối phương quá mức rõ ràng, Hứa Tài tử cúi đầu cô đơn, “Lời này không tốt sao?”


“không tốt, về sau không nên nói như vậy nữa,” Kỷ Vô Cữu dường như không nhận ra sự thất vọng của nàng ta, hắn tháo xâu chuỗi của mình, đặt vào trong tay nàng ta, “Nếu ngươi thích, cái này cũng tặng cho ngươi.” nói xong, không để ý tới phản ứng của Hứa Tài tử, sải bước rời đi.


Hứa Tài tử cúi đầu nhìn xâu chuỗi trong tay, cắn răng, nét giận dữ dần hiện lên trong mắt. Hứa Vi Dung nàng cùng Kỷ Vô Cữu mới là thanh mai trúc mã, mới đích thực là một đôi trời sinh, người đứng bên cạnh hắn vốn nên là nàng ta. Chỉ vì gia gia Diệp Trăn Trăn có quyền thế, biểu ca mới bị nữ nhân này cướp đi.


Việc này làm sao nàng ta cam tâm cho được!


***​


Diệp Trăn Trăn không biết Kỷ Vô Cữu phát điên vì chuyện gì, đột nhiên đem thật nhiều tấu chương chạy đến Khôn Ninh Cung của nàng phê duyệt.


Tuy rằng bên ngoài khí đông lạnh lẽo tràn ngập, nhưng trong Khôn Ninh Cung đốt địa long, buồng lò sưởi đặt hai chậu than, bên trong chất đầy than chỉ bạc hảo hạng không khói, cháy rừng rực làm cả căn phòng ấm áp như mùa xuân. Chậu thủy tiên ở cửa cũng nhờ vào hơi ấm này mà nở hoa, những đóa hoa màu trắng tươi ngon mọng nước tản ra hương thơm dìu dịu, khiến người ngửi được liền cảm thấy phấn chấn tinh thần.


Diệp Trăn Trăn nghĩ thầm, chẳng trách người người đều muốn làm Hoàng hậu, dựa vào địa long có ở Khôn Ninh Cung, nàng cũng không thể bị phế.


Lúc Kỷ Vô Cữu đến, Diệp Trăn Trăn đang chơi Hoa Dung Đạo*. Người kỳ tài trong dân gian gọi là Sử Thiên Trường kia cũng đã cải tiến trò Hoa Dung Đạo này một chút khiến nó càng thêm phức tạp và siêu việt. Kỷ Vô Cữu thấy Diệp Trăn Trăn đang chơi vui, mặt dày sáp đến gần, chỉ hai ba nước đã phá giải thế cục, làm Diệp Trăn Trăn trợn trắng mắt một phen.


*Hoa dung đạo là một trò chơi trí tuệ của Trung Quốc, nó được các nghệ nhân dân gian Trung Quốc sáng tạo căn cứ từ câu chuyện "Tam quốc diễn nghĩa" của Trung Quốc. 


Đồ chơi này như sau: trong một khung hình chữ nhật (tương đương với bàn cờ của đồ chơi) có đặt 10 quân cờ to nhỏ khác nhau, như hình vẽ thể hiện. trên bề mặt quân cờ đều có tên, trong đó Tào Tháo là 1 quân cờ lớn nhất, 5 quân cờ kích cỡ trung bình lần lượt là thuộc hạ của Lưu Bị tức "ngũ hổ tướng" là: Quan Vũ, Trương Phi, Triệu Vân, Mã Siêu và Hoàng Trung, thêm nữa là 4 quân cờ nhỏ là những lính quèn. 


sự sắp đặt của các quân cờ được thể hiện như trong hình vẽ, Tào Tháo bị vây tầng tầng lớp lớp, nhưng trong bàn cờ vẫn còn khe hở giữa hai ô nhỏ được coi như là lối thoát của Hoa dung đạo, vì vậy Tào Tháo vẫn còn một tia sống sót, ông ta có thể tận dụng cơ hội nhỏ bé này và có cơ hội là sẽ trốn ra.


Phê tấu chương một lát, Kỷ Vô Cữu đưa cho Diệp Trăn Trăn vài bản, “Trẫm thấy ngươi cả ngày khôngcó việc gì làm chỉ chơi bời lêu lổng, chi bằng giúp Trẫm phê tấu chương đi.”


Diệp Trăn Trăn vừa nhận lấy số tấu chương còn chưa xem liền giác ngộ được mục đích bất lương của Kỷ Vô Cữu. Bị sụp hố nhiều lần, người tự nhiên có vài phần kinh nghiệm. Nội dung mấy bản tấu chương này thoạt nhìn bình thường không có gì lạ, bên trên đều đã có ghi dự tính của các thần tử, chỉ chờ Hoàng đế ra quyết định sau cùng. Nhưng đọc kỹ, Diệp Trăn Trăn liền phát hiện ra sát khí: một bản trong số đó là của Phương Tú Thanh, đề cập đến việc Đại Đồng đổi Tổng binh. Tổng binh tiền nhiệm vì cắn xén quân lương dẫn tới quân lính bất ngờ làm phản, Kỷ Vô Cữu không chút hàm hồ, phái người đến chém đầu hắn tại chỗ; sau đó tịch thu gia sản đem bổ sung quân lương, an ủi lòng quân. hiện tại ghế Tổng binh đang trống, trong tấu chương Phương Tú Thanh đề bạt Lý Húc lên làm Tổng binh mới.


Vấn đề chính là ở chỗ này, Lý Húc là anh em cột chèo với đại ca của Diệp Trăn Trăn – Diệp Tín Phương, thuộc Diệp đảng, Phương Tú Thanh hắn diễn trò ân cần gì chứ?


Lý Húc này, Diệp Trăn Trăn tuy rằng chưa gặp qua nhưng cũng đã nghe nói tới. Nghe nói hắn là một hổ tướng, dũng mãnh vô cùng, nhưng tính tình nôn nóng, thích hợp ra trận giết địch nhưng không thích hợp bày mưu nghĩ kế. Đại Đồng là trọng trấn tại biên quan, thường có giặc cướp quấy nhiễu dân lành, thân làm Tổng binh, trách nhiệm càng nặng càng lớn hơn một chút. Kỷ Vô Cữu không đồng ý chuyện này thì còn may; một khi đã đồng ý, tuy nói là đề bạt nhưng cũng không khác gì nướng Lý Húc trên lửa. Hơn nữa trên quan trường không có hiệp khách độc hành, một mình hắn phạm sai lầm nhưng Diệp thị chắc chắn sẽ bị liên lụy.


Diệp Trăn Trăn nghĩ thầm, tên cáo già họ Phương này thật là một kẻ giỏi tính toán, hắn giành cho mình một cái mỹ danh “chọn ngươi hiền không kể việc riêng”, ngược lại ra một đề khó cho Diệp đảng. Đương nhiên, chuyện này cuối cùng vẫn phải xem ý của Kỷ Vô Cữu thế nào, chỉ là… Tên hỗn đản này đem tấu chương cho nàng xem là có ý gì?


Kỷ Vô Cữu có thể có ý gì đây? hiện giờ hắn đã suy nghĩ rõ ràng rồi, Diệp Trăn Trăn tuy là cháu gái của Diệp Tu Danh nhưng cũng là vợ của Kỷ Vô Cữu hắn, nữ nhi gả đi như bát nước đã hắn, bất luận nói thế nào thì nữ nhân này cũng là người nhà họ Kỷ hắn, một khi đã như vậy hắn cũng không muốn làm nàng khó xử nữa. Tuy nhiên chỉ có một điểm, nếu đã gả cho hắn thì phải một lòng suy nghĩ vì hắn, không thể cứ chú ý đến thể diện và lợi ích của nhà mẹ đẻ.

Kỷ Vô Cữu có thể có ý gì đây? hiện giờ hắn đã suy nghĩ rõ ràng rồi, Diệp Trăn Trăn tuy là cháu gái của Diệp Tu Danh nhưng cũng là vợ của Kỷ Vô Cữu hắn, nữ nhi gả đi như bát nước đã hắn, bất luận nói thế nào thì nữ nhân này cũng là người nhà họ Kỷ hắn, một khi đã như vậy hắn cũng không muốn làm nàng khó xử nữa. Tuy nhiên chỉ có một điểm, nếu đã gả cho hắn thì phải một lòng suy nghĩ vì hắn, không thể cứ chú ý đến thể diện và lợi ích của nhà mẹ đẻ.


Vì thế hắn đem bản tấu chương này đến thử Diệp Trăn Trăn một lần. Đáp án tiêu chuẩn là Diệp Trăn Trăn đem quyền quyết định trao cho Kỷ Vô Cữu, đồng thời tỏ vẻ mặc ngươi ra quyết định gì thì thê tử ta đây đều ủng hộ ngươi; cho dù không chọn được đáp án tiêu chuẩn, nếu như Diệp Trăn Trăn đồng ý với đề nghị của Phương Tú Thanh, Kỷ Vô Cữu cũng có thể chấp nhận.


Nhưng Diệp Trăn Trăn chọn một đáp án hoàn toàn trái ngược: Nàng nhấc bút son, đánh một dấu chéo cực lớn trên bản tấu chương kia, sau đó liền nói: “Lý Húc hữu dũng vô mưu, khó làm nhiệm vụ này. Ta thấy mắt nhìn người của Phương đại nhân cũng chỉ có thế.”


Đây mới là Diệp Trăn Trăn. Kỷ Vô Cữu nghĩ thầm, thẳng thắn vô tư, không hề giữ lại như thế; làm cho hắn thật không thoải mái.


***​


Tuy nói thương gân động cốt trăm ngày*, nhưng thân thể của Diệp Trăn Trăn vốn dĩ rất tốt, lại có thêm thuốc tốt thầy hay, mới hơn hai tháng, chân của nàng đã hoàn toàn khỏi hẳn.


*ý nói bị thương đến gân cốt cần điều dưỡng 100 ngày


Nàng chọn một phương thức thật đặc biệt để chúc mừng bản thân có thể vui vẻ nhảy nhót trở lại.


Chuyện kể rằng xế chiều hôm nay, Kỷ Vô Cữu đang vùi đầu làm việc tại Dưỡng Tâm Điện, bên ngoài có một thái giám ở Khôn Ninh Cung nghiêng ngả lảo đảo chạy tới quỳ thật mạnh xuống, “Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương điên rồi!”


Kỷ Vô Cữu nghe vậy liền quăng bút, chạy thẳng đến Khôn Ninh Cung. Phùng Hữu Đức ôm cái áo choàng màu đen đuổi theo, phủ lên cho hắn.


Bên ngoài Khôn Ninh Cung đã có không ít người tụ tập, có chủ tử có nô tài, ai nấy đều ngửa đầu, miệng không tự giác há ra, giống như một hàng chim non đang chờ được cho ăn.


Kỷ Vô Cữu cũng ngửa đầu lên theo, khi nhìn thấy người đứng trên nóc nhà thì lập tức nổi trận lôi đình, “Diệp Trăn Trăn ngươi xuống đây cho ta!”


Diệp Trăn Trăn như là không nghe thấy lời hắn nói. Nàng đứng thẳng tắp trên nóc nhà, tay trái chống nạnh, tay phải giơ lên một cây điểu súng, ngửa mặt lên trời cười ta, “Ha! Ha! Ha!!!”


Lòng người bên dưới đều run lên. Khôn Ninh Cung cao rộng hùng vĩ khiến thân ảnh Diệp Trăn Trăn càng thêm vô cùng nhỏ bé, lại còn cách mặt đất xa như vậy, cho dù là người có thần trí thanh tỉnh cũng phải đề phòng hết sức, huống hồ Hoàng hậu nương nương…


Tố Nguyệt gấp đến độ sắp khóc, nàng chỉ mới dời mắt đi, Diệp Trăn Trăn đã biến mất tăm, Khôn Ninh Cung nhiều người như vậy đều không biết người trèo lên đó bằng cách nào.


Vương Hữu Tài dẫn theo vài tên thái giám dựng một cái thang rồi từ từ trèo lên nóc nhà.


Đột nhiên Diệp Trăn Trăn hướng lên trời bóp cò ----


Bùm! Bùm! Bùm!


Tên thái giám khó khăn lắm mới bò đến mái hiên bị ba tiếng súng liên tiếp vang dội này dọa sợ run, cả người cùng thang đều ngã xuống, rơi trúng những người đứng vịn phía dưới, cả đám lăn ra đầy đất.

Tên thái giám khó khăn lắm mới bò đến mái hiên bị ba tiếng súng liên tiếp vang dội này dọa sợ run, cả người cùng thang đều ngã xuống, rơi trúng những người đứng vịn phía dưới, cả đám lăn ra đầy đất.


Trong nhóm người vây xem truyền đến một trận tiếng kêu kinh hãi, mọi người hoảng sợ liên tục lui về phía sau.


Chỉ có Kỷ Vô Cữu chắp tay sau lưng, không hề nhúc nhích như một gốc tùng mạnh mẽ. Hai mắt hắnnhìn trân trân vào thân ảnh trên nóc nhà kia, đôi môi khẽ run.


----- vậy mà nàng thật sự thành công.


Chơi đùa đủ rồi, Diệp Trăn Trăn đem súng vắt vào đai lưng, bắt đầu suy nghĩ làm cách nào đi xuống. Lúc nàng leo lên dùng một sợi dây thừng có móc, bản thân lại biết chút công phu mèo quào, leo tường cũng không phải việc khó.


Nhưng bây giờ đi muốn đi xuống thì có chút phiền phức.


Vương Hữu Tài lại dẫn theo bọn thái giám bắt đầu dựng thang.


Kỷ Vô Cữu lúc này cũng bất chấp uy nghiêm của của Hoàng thượng, chạy như bay đến dưới mái hiên, giang hai cánh tay nói với Diệp Trăn Trăn, “Nhảy xuống!”


Diệp Trăn Trăn biết võ công Kỷ Vô Cữu giỏi nên nàng rất yên tâm giang hai tay buông mình, chao lượn như chim mà rơi xuống.


Quần chúng vây xem lại kêu lên kinh hãi.


Kỷ Vô Cữu ngửa mặt nhìn Diệp Trăn Trăn từ trên trời giáng xuống. Dưới bầu trời trong, mỹ nhân như hoa. Giờ phút này thời gian dường như dừng lại, mọi âm thanh cũng ngủ say, hắn chỉ nghe được tiếng tim mình đập.


Bùm. Bùm.


Diệp Trăn Trăn rơi chính xác vào ngực Kỷ Vô Cữu, hắn ôm nàng quay tại chỗ một vòng, giảm bớt động lượng trên người nàng, sau đó mới dừng lại.


Kỷ Vô Cữu ôm ngang Diệp Trăn Trăn trong ngực, không vội vã thả xuống mà là cúi đầu nhìn nàng, hỏi, “Liên tiếp mấy phát?”


“Sáu.” Lời ít mà ý nhiều.


Lần này đổi lại là Kỷ Vô Cữu ngử mặt lên trời cười to.


“Ha! Ha! Ha!!”


Tiếng cười trong trẻo nhưng bên trong ẩn chứa vài phần khí phách phá tan chín tầng mây. âm thanh không khó nghe nhưng từ miệng Kỷ Vô Cữu phát ra, lúc nào cũng khiến người ta cảm thấy có chút không thể tiếp nhận. Quân chúng vây xem nghe được trong lòng không ngừng sợ hãi, rối rít cảm thán, thôi rồi thôi rồi, lại thêm một người điên…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận