Hoàng Hậu Vô Đức


Ngày mười chín tháng chín, lại là một ngày khí trời mát mẻ.


Sáng sớm, thánh giá cùng văn võ bá quan theo hầu xa giá, tầng tầng lớp lớp lũ lượt tiến về Bắc Yến. Dân chúng kinh thành lại có náo nhiệt để xem.


Ngoại trừ Diệp Trăn Trăn,còn có Hiền phi, Hi tần, Ôn tiệp dư, Vương Chiêu nghib cũng đi theo. Mấy vị phụ nhân này miễn cưỡng gắng gượng có thể cưỡi ngựa, ngay cả cung đều kéo không ra, đi cũng là đi xem cho vui.


Vợ lớn vợ bé của Hoàng Đế mỗi người một cỗ xe ngựa, trong đó cỗ xe xa hoa nhất đương nhiên thuộc về Diệp Trăn Trăn. Diệp Trăn Trăn ngồi ở trong đó, xốc một rèm cửa sổ, len lén nhìn ra phía ngoài, vốn tưởng rằng sẽ thấy người buôn bán nhỏ cửa sinh hoạt hàng ngày,như trong bản Thanh Minh Thượng Hà đồ, lại không nghĩ rằng phàm là xa giá cuat nàng đi đến đâu, người dân hai bên đường phải quỳ rạp xuống, đầu đen chen chúc đầu đen, rất không thú vị.


Lục Ly cưỡi con ngựa cao to, mang theo vài người thị vệ đi ngang qua xa giá của Hoàng Hậu nương nương. Hắn quay đầu lại, hướng cửa sổ xe vừa nhìn, vừa vặn chống lại ánh mắt của Diệp Trăn Trăn, nàng đang một tay dắt rèm cửa sổ, chỉ lộ ra nửa gương mặt, ánh mắt thân mật nhìn hắn.


Lục Ly hướng nàng khẽ mỉm cười, ngay sau đó nghiêng đầu sang chỗ khác, giục ngựa rời đi.


Diệp Trăn Trăn nhìn qua bóng lưng hắn rời đi, khó nén thất lạc. Hôm nay nàng làm Hoàng Hậu, hắn là thần tử, hai người thân mật nhất cử động cũng bất quá là cách không nhìn nhau cười một tiếng, hơn nữa như vậy đã tính vượt khuôn. Đã từng cùng nhau học vox một thời gian, hôm nay đã một đi không trở lại.


Một đoàn người ngựa ngựa người kéo kéo đạp đạp. Trong đó vài cái cựu thần vì chứng minh chính mình càng già càng dẻo dai, không muốn ngồi xe,cùng với những người khác cưỡi ngựa. Như vậy đội ngũ tự nhiên không mau được, gần giữa trưa mới vừa tới Bắc Yến.


Nơi này đã có người bố trí bữa tiệc, Hoàng Đế ra lệnh một tiếng, đã chuẩn bị tốt rượu và thức ăn rối rít bưng lên. Thiên tử cùng đám quần thần trước muốn dừng lại vui chơi giải trí, mới có khí lực đi săn. Diệp Trăn Trăn cùng Kỷ Vô Cữu cùng chung ngồi ở thượng thủ, phía dưới hai bên ngồi là vài vị phi tử, xuống lần nữa mới là quần thần.


Diệp Tu Danh đức cao vọng trọng, tự nhiên đứng đầu quần thần, cho nên Diệp Trăn Trăn có thể tinh tường chứng kiến hắn. Xa hơn trong đám người tìm xem, miễn cưỡng có thể chứng kiến phụ thân, về phần ba người ca ca của nàng, vậy cũng không biết đang ở nơi nào.


Mặc dù như thế, Diệp Trăn Trăn cũng đã rất là thoả mãn. Nàng muốn cùng Kỷ Vô Cữu đến đây, mục đích cũng không chỉ là vì đi săn, càng nhiều hơn là muốn gặp người nhà. Kể từ vào cung, nàng mới thật sự cảm nhận được phần nhân tình quý giá đó từ người nhà, ban đầu là nàng không hiểu quý trọng, bây giờ nghĩ lại vừa hoài niệm lại tiếc nuối. Chỉ là không biết khi nào mới có thể gặp lại mẫu thân cùng tổ mẫu.


Sau khi ăn uống no đủ, kì vây săn bắt đầu.


Kỷ Vô Cữu cũng không có vội vã gia nhập đội ngũ đi săn, mà là ngồi ở trên khán đài, nhìn xem trong sân một hàng người trẻ tuổi cưỡi tuấn mã. Bọn họ đều là con cháu thế gia, hậu nhân các nhà quyền quý, là tương lai của các gia tộc, trong trường hợp hội họp lớn như thế này không tránh khỏi một phen tranh đấu.


Dưới khán đài mấy người lính đưa kèn lên, phùng mang trợn má dùng hết sức để thổi. Tiếng kèn dừng lại giữa sân tuấn mã lao nhanh, vó ngựa tung bay, chạy hướng về rừng cây phía trước, tạo nên một dải bụi màu vàng. Đội Nhân Mã này như những tia chớp, mang theo tiếng sấm rung chuyển đất trời mau chóng ấn vào trong rừng sâu.


Đám người Hiền Phi nhìn thấy bị hoảng sợ một trận. Những tiểu nữ tử ôn nhu uyển chuyển, chưa từng thấy đám đàn ông rung động lòng người như thế này.


Kỹ Vô Cữu dẫn Hiền Phi xuống khán đài, Phùng Hữu Đức sai người dắt hai con ngựa tới chờ sẵn, con cao to màu đỏ thẫm dành cho Kỹ Vô Cữu, con khác màu trắng nhắn là cho Hiền Phi. Hôm nay Hiền Phi mặc bộ đồ cưỡi ngựa màu trắng điểm mây xanh, rất hợp với con ngựa này, quả thực là tiên tử nhiễm bụi trần, trông rất đẹp mắt.


Kỹ Vô Cữu dừng chân ngắm nhìn lúc. Nam nhân, ngại gì nữ nhân của mình xinh đẹp.


Hiền Phi bị nhìn đến ngượng ngùng, "Hoàng thượng, sao người còn lên ngựa?"


Kỹ Vô Cữu nghe vậy, xoay mình lên ngựa. Hai người, kẻ ngựa trắng trắng, kẻ ngựa đỏ áo vàng, đứng chung chỗ cũng rất xứng đôi, vô cùng làm người khác chú ý.


Diệp Trăn Trăn cũng nhìn bọn họ, đúng ra là nhìn ---- đóa hoa đầu nàng ta. Bởi vì phải cưỡi ngựa, hôm nay Hiền Phi chải kiểu tóc đơn giản, cũng cài trâm, chỉ dùng cái băng bằng bạc cố định tóc, chỗ kẻ hở cài thêm đóa hoa màu vàng, làm cho người ta có cảm giác hoạt bát duyên dáng. Hoa này cũng phải dày công chọn lựa, tên gọi "Linh lung hương", dân gian còn gọi là "Tỉnh đầu hương", bởi vì cài đầu có thể trừ mùi mồ hôi người, dùng trong trường hợp này vừa tốt; lỡ như Kỹ Vô Cữu cưỡi ngựa mệt mỏi muốn thân thiết phen...


thể Hiền Phi suy nghĩ chu đáo.


Nhưng nàng ta tính được rằng, kẻ mặc quần áo màu vàng ngoại trừ Kỹ Vô Cữu còn có đại hoàng phong (con ong lớn).


Cho nên sở dĩ Diệp Trăn Trăn nhìn chằm chằm đầu nàng ta là vì đóa hoa màu vàng kia hấp dẫn con đại hoàng phong vo ve quanh nó, thử thăm dò rồi nhào tới âu yếm.


Kỳ nếu đó là con bươm bướm cũng coi như hình ảnh đẹp.


Hiền Phi cũng phát giác tiếng động, vừa nghiêng đầu ---- má ơi!!!


Vì vậy xuất phát từ bản năng; tiên tử siêu trần thoát tục lập tức hét thảm lên, đồng thời cũng xuất phát từ bản năng, vẩy tay lung tung. Kỹ Vô Cữu bị nàng ta làm giật mình, bên an ủi con ngựa bị hoảng sợ, bên nhìn nàng ta khó hiểu, muốn biết tại sao lại thế này.


Đột nhiên, ánh tên sáng chớp qua, đâm thẳng vào Hiền Phi. Kỹ Vô Cữu cách đó hơi xa, kịp ngăn cản, nhìn kỹ Hiền Phi cũng bị tập kích bất ngờ làm hoảng sợ đến mức tròn miệng trợn mắt, dám cử động.


Búi tóc của nàng ta lệch rồi, đóa hoa màu vàng cũng thấy, chỉ có băng tóc màu bạc vẫn còn như cũ, phía băng tóc dính ám tiễn dài, đầu mũi tên đâm sâu vào băng tóc, cái bụng tròn của đại hoàng phong bị ám tiễn xuyên qua như xâu thịt, chết thảm thiết.


Lòng Hiền Phi còn sợ hãi, chật vật nhìn Kỹ Vô Cữu, trong mắt ngấn lệ, muốn khóc lại khóc.


Diệp Trăn Trăn thản nhiên cưỡi ngựa qua, cười, "không cần cám ơn." Nàng mặc thân áo hồng, cũng cưỡi con ngựa trắng, nhưng to hơn con của Hiền Phi.


Lúc này Hiền Phi mới phản ứng lại, "Tạ tạ Hoàng hậu..."


Kỹ Vô Cữu nheo mắt nhìn Diệp Trăn Trăn, "Ngươi mang theo ám tiễn?"


"Khụ khụ... Cái này..." Diệp Trăn Trăn có chút hối hận vì vừa rồi ra tay. Ám tiễn thuộc loại ám khí, ngoại trừ thị vệ, những người khác thể đeo trước mặt Hoàng thượng, nếu có thể xử theo tội mưu nghịch. Ai bảo mạng của của Hoàng đế là tôn quý nhất thiên hạ cơ chứ, thể có sơ xuất gì.


Dưới ánh mắt của Kỹ Vô Cữu, Diệp Trăn Trăn lòng cam tâm nguyện mà dỡ ám tiễn ra, ném xuống đất.


Còn dám giận dỗi! Kỹ Vô Cữu nhếch khóe môi, tức điên.


Diệp Trăn Trăn quay đầu ngựa, chạy về phía rừng. Vài thị vệ tự động giục ngựa theo nàng,đoàn người nhanh chóng biến mất trước mắt Kỹ Vô Cữu.


Kỹ Vô Cữu thu lại ánh mắt, nhìn về Hiền Phi, mặt có ý kiên nhẫn. Nam nhân mà, kỳ cũng ngại dỗ dành nữ nhân của mình chút, nhưng mà phải tùy trường hợp, tại chỉ muốn giục ngựa lao nhanh, giương cung săn bắn, làm chút chuyện nam nhân muốn làm, chứ phải ở đây cùng nữ nhân tình chàng ý thiếp giọng ôn tồn.


Hiền Phi rất khéo hiểu lòng người, "Hoàng thượng, thần thiếp vừa rồi có chút hoảng sợ, thân mình thoải mái, muốn về nghỉ ngơi trước, thể bồi Hoàng thượng săn, xin Hoàng thượng thứ tội."

Hiền Phi rất khéo hiểu lòng người, "Hoàng thượng, thần thiếp vừa rồi có chút hoảng sợ, thân mình thoải mái, muốn về nghỉ ngơi trước, thể bồi Hoàng thượng săn, xin Hoàng thượng thứ tội."


Kỹ Vô Cữu gật đầu, "Tốt, nàng về trước. Phùng Hữu Đức, gọi thái y bắt mạch cho Hiền Phi." xong, chẳng chút để ý đến nàng ta, tự giục ngựa chạy về phía khu săn bắn.


Hiền Phi nhìn thân ảnh tráng kiện của, vẻ mặt cực kỳ hâm mộ nhưng cũng có chút thất vọng.


***


Khắp khu vực săn bắn Bắc Yến phải chỉ có rừng cây mà là dùng rừng cây chia mảng thảo nguyên rộng lớn thành mấy khu, lối vào vừa lúc là rừng cây. Bởi vì khu vực săn bắn rất lớn, cho nên những người săn sau khi tiến vào rừng liền tản ra bốn hướng, ai nấy tự hành động, đến mức xảy ra chuyện tranh giành con mồi.


Hơn nữa những con mồi kia, bất quá chỉ là bọn hươu, cừu, thỏ dễ bị bắt nạt, bọn chúng đều do người nuôi, đầu óc hơi ngu ngốc, nhìn thấy người biết trốn, đứng chỗ chờ bị bắt.


Tuy nhiên đến gần vùng Yến Sơn, thỉnh thoảng cũng có ít động vật hoang dã hung mãnh, như là sói, chó hoang... Người có lá gan lớn thường thích săn ở nơi này, cảm thấy săn con sói còn hơn mười cái đầu hươu.


Diệp Trăn Trăn cũng đến nơi này, nhưng phải cố ý.


Bởi vì nàng lạc đường.


Con ngựa của Hoàng hậu nương nương là ngựa tốt ngàn dặm mới tìm được, tính tình tốt lực chân cũng tốt. Diệp Trăn Trăn lâu cưỡi ngựa, hưng phấn vô cùng, ngừng phất roi làm con ngựa vung chân chạy như điên, chạy vòng trong rừng cây, cẩn thận làm bọn thị vệ rớt lại phía sau.


Sau khi chạy qua mấy mảng thảo nguyên và 3 phiến rừng, Diệp Trăn Trăn phát cây cối ngày càng dày đặc, cũng ngày càng to lớn, giống như người trồng. Cây lá rậm rạp che khuất ánh mặt trời, khiến cho nơi này u, tĩnh mịch. Diệp Trăn Trăn chà xát cánh tay, có hơi lạnh.


Nàng nhìn bốn phía, phát con mồi nào. Thậm chí ngay cả chim chóc cây cũng có.


phí chung quanh hình như có chấn động, con ngựa vốn tính ngoan ngoãn cũng bất an náo động.


Diệp Trăn Trăn nắm chặt dây cương, an ủi thân ngựa, cho nó làm loạn. Nàng cảnh giác nhìn bốn phía lần nữa, trong tầm mắt thoáng thứ màu nâu đỏ.


"Ai ô ---" tiếng rống trầm thấp đầy giận dữ vang lên, dường như cả mặt đất cũng lung lay. Diệp Trăn Trăn rốt cuộc hiểu được vì sao ở đây cả cộng lông chim cũng thấy: tiếng rống chấn động, bách thú kinh hoàng trốn!


Nơi này là địa bàn của lão hổ!


Con ngựa dưới thân hỏng mất, chạy như điên như muốn sống nữa, loại ngựa mất khống chế thế này rất dễ làm ngã chết người. Diệp Trăn Trăn thầm kêu ổn, kịp nghĩ nhiều, nhanh chóng rút trường tiên rồi vung lên, cuốn lấy nhánh cây vắt ngang. Vươn người nhảy lên, xuống khỏi lưng ngựa.


Ngựa chạy trốn làm kinh động lão hổ, nó nhanh chóng phát ra Diệp Trăn Trăn.


Diệp Trăn Trăn: "..." Đáng lẽ nên xuống ngựa trễ chút, vừa rồi tay phản ứng quá nhanh, đầu óc chưa kịp suy nghĩ.


Đối mặt với lão hổ áp lực rất lớn, lòng bàn tay của nàng ướt đẫm mồ hôi. Nàng hít sâu hơi, bắt chính mình trấn định lại, thầm kiểm tra vũ khí người, cung tên, đao, trường tiên, hỏa súng... Những thứ này, hẳn có thể có mấy phần thắng chứ?


, tuy Diệp Trăn Trăn mạnh miệng săn nhưng động vật hung mãnh nhất mà nàng từng giết qua chính là con đại hoàng phong đầu Hiền Phi kia, vì thế tại nàng được gặp chính diện chúa tể muôn thú, mặc dù gan lớn vẫn bị dọa sợ tới mức hai chân khẽ run.


Hay là... chạy?


Có thể chạy nhanh hơn hổ sao...


...Leo cây?


Nếu bò nó nhào lên cắn miếng vào mông sao...


Suy xét hồi, Diệp Trăn Trăn lấy hết dũng khí, quyết định đánh đòn phủ đầu. Trước tiên nàng châm sẵn ngòi điểu súng, đặt bên chân để dùng, sau đó rút cung tên ra, nhắm vào...


Tuy rằng nàng ở bên ngoài Đông Cung tập bắn rất chuẩn, nhưng lúc ấy là mục tiêu cố định, đám tiểu thái giám dù bị dọa tới mức tiểu ra quần cũng dám cử động. tại bất đồng, đối phương là lão hổ, thân thủ nhanh nhẹn biết tự đông di chuyển, làm sao có thể đứng im chỗ chờ bị bắn chứ.


Lão hổ vươn thân, mưa tên bay sượt qua sống lưng nó. Kỳ tài bắn cung của Diệp Trăn Trăn phải là kém, thể vận khí của lão hổ này quá tốt.


Lại gầm lên giận dữ, nó nhanh chạy về phía Diệp Trăn Trăn.


Khoảng cách ngày càng gần, cung tên dùng được. Diệp Trăn Trăn bỏ cung qua bên, nhanh chóng quơ lấy điểu súng, nhắm vào lão hổ bóp cò chút do dự.


Lần này coi như may mắn, nó cũng trốn nhưng né tránh, bị bắn trúng chân trước.


Nhưng sau khi bị bắn, con hổ mạnh mẽ này ngay cả miệng vết thương cũng liếm, chỉ hơi ngừng lại cái, rồi lại lao về trước, đùi còn ứa máu. Điểu súng tuy có độ chính xác cao nhưng hỏa lực tương đối, thể phát lấy mạng con hổ.


Diệp Trăn Trăn muốn tiếp tục nhét hỏa dược vào nhưng lão hổ cho nàng cơ hội, thả mình càng nhanh, lao về phía nàng.


Nàng mau chóng lăn vòng tránh. Nhưng còn đợi nàng thở, cái đuôi thô to như roi thép của lão hổ quẳng tới, nàng ngờ được con hổ này giảo hoạt như thế, thân thể khó khăn lắm mới né được nhưng chân thoát được, bị cái đuôi kia quét qua chút, bắp chân lập tức truyền đến trận đau đớn tới tận tim, xương cốt như bị chặt đứt.


Lão hổ vặn mình, mặt hướng về Diệp Trăn Trăn. Thân trước nó đè thấp, chân sau từ từ tụ sức. Chỉ cần nó bổ nhào đến, nhất định chết chắc.


Diệp Trăn Trăn kéo cái chân bị thương, thể tránh né. Nàng sờ bên hông, lúc này roi dùng được nhưng nàng còn có đao. Nhưng mà... đao đâu?


Đao không thấy nữa, lúc nãy khi nàng né tránh bị rơi mất rồi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận