Hoàng Hậu Trẫm Hãm Ngươi Về Nhà Ăn


Lúc Tô Tiểu Tiểu cùng Thượng Quan Thanh trở về phủ đệ, đã là chạng vạng.Mà hai người sau khi vào phòng, qua cả một ngày hôm sau cũng không có đi ra.Người hầu trong phủ thậm chí có chút lo lắng, chỉ có một mình A Nô sau khi ở ngoài phòng nghe lén một hồi lâu, mới cười đến thực vui vẻ lại ái muội.Hắn khoát tay nói: “Không có việc gì không có việc gì, Vương gia cùng Vương phi ở bên trong nghỉ ngơi, các ngươi ngàn vạn lần không nên tới quấy rầy.”Hắc hắc.Vương gia cùng Vương phi mới nếm thử mây mưa Vu Sơn, hôm sau tỉnh lại tất nhiên sẽ nhạc bất tư Thục.(Nhạc bất tư Thục: Vui quên trở về, vui quên nước Thục (Hán Thục sau khi bị diệt vong, hậu chủ Lưu Thiện bị giam lỏng trong kinh thành Lạc Dương của nước Ngụy. Một hôm, Tư Mã Chiêu mới hỏi ông ta có nhớ Tây Thục không. Lưu Thiện trả lời rằng “lúc này đang vui, không còn nhớ chi về Tây Thục nữa.”)Lời của A Nô quả thực cũng có một chút đúng.Vì ngày hôm sau khi Tô Tiểu Tiểu tỉnh lại, phát hiện mình toàn thân trần trụi nằm trên cánh tay Thượng Quan Thanh thì trên mặt nàng có chút thẹn thùng, nhưng trong lòng lại nhiều hơn vài phần vui sướng.Nàng hơi chút động thân thể.Này không động thì không sao, vừa động một cái, toàn thân đều đau giống như xương cốt rã rời.Đêm qua nha…Thật đúng là điên cuồng.Điên cuồng đến mức nàng cũng không dám tin…Thanh kỹ thuật lại tốt như vậy! ! !Tốt đến nàng dục tiên dục tử, hưởng thụ một lần lại một lần lên tới đỉnh cao khoái lạc.Tuy rằng lần đầu tiên thật sự rất đau, nhưng là không sao.Bởi vì đối tượng là Thanh, cho nên không có vấn đề gì.Đau cũng được, dù sao đau xong chính là hưởng thụ nha.Có điều giờ phút này, thật sự chính là rất đau…Tô Tiểu Tiểu có chút nhe răng trợn mắt.Mà lúc này, Thanh cũng đã tỉnh lại.Tayhắn hơi hơi động, ôm chặt cái eo nhỏ nhắn của Tô Tiểu Tiểu.Tô Tiểu Tiểu cũng đã phát giác được, giương mắt vừa nhìn.Đúng lúc nhìn thấy ánh mắt tràn ngập nhu tình của Thượng Quan Thanh.Hai người không hẹn mà cùng nhoẻn miệng cười nói: “Sớm”.Dứt lời, cả hai lại là nhất tề sửng sốt.Cuối cùng ánh mắt đều là tràn đầy ý cười.Thượng Quan Thanh nhẹ nhàng mà vỗ về Tô Tiểu Tiểu, “Đêm qua thực vất vả nàng…”Dừng một chút, hắn nói tiếp, “Ta không biết đêm qua lại là…”Này còn chưa nói xong, Tô Tiểu Tiểu có chút mất hứng.“Chàng không phải biết rõ sao?”Thượng Quan Thanh ngẩn người.“Biết cái gì?”“Thượng Quan Mặc chưa từng có chạm qua ta nha.”Thượng Quan Thanh trầm mặc.Thực sự là hắn không biết…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận