Hoàng Hậu Trẫm Hãm Ngươi Về Nhà Ăn


Thật sự là bi ai nha.Tại thời gian dịu dàng như vậy, cái cổ thế nhưng lại quấy rối.Mà lúc này, Thượng Quan Thanh cũng chú ý tới Tô Tiểu Tiểu không khỏe.Hắn nhăn nhíu mi, hỏi: “Sái cổ?”Tô Tiểu Tiểu hút hút cái mũi, sau đó gật gật đầu.Trong mắt Thượng Quan Thanh lập tức hơn vài phần thương tiếc.“Như thế nào không cẩn thận như vậy?”Tay hắn đồng thời cũng xoa xoa cổ Tô Tiểu Tiểu, Tô Tiểu Tiểu chỉ cảm thấy trên cổ truyền đến một trận lạnh lẻo, nàng sợ run cả người. Sau đó lại nghe “rắc rắc” một tiếng, vừa mới bị sái cổ thế nhưng không đau.Nàng thập phần kinh hỉ.Tô Tiểu Tiểu xoay xoay cổ, phát hiện lại có thể chuyển động tự nhiên.Nàng cười hì hì nói: “Oa oa oa, Thanh, ngươi thật lợi hại.”Thượng Quan Thanh đỡ lấy Tô Tiểu Tiểu: “Chớ lộn xộn, bằng không ngươi lại tiếp tục xoay nữa. Như thế nào trên đầu mang nhiều châu sai như vậy? Không nặng sao?”Tô Tiểu Tiểu nháy mắt mấy cái: “Như vậy không đẹp sao?”Thượng Quan Thanh cười đáp: “Ta thích ngươi ít sai một chút. Bất quá nếu là ngươi thích như vậy, ta cũng không dị nghị. Ngươi thích là tốt rồi.”(vịt: sai ở đây là châu sai nhé)Tô Tiểu Tiểu cười hì hì: “Không phải vậy. Ta cũng không thích ăn diện kiểu này, ngày hôm nay ta sẽ lo lắng sẽ bị ngươi nhận ra, cho nên mới phải ăn diện khoa trương như vậy. Ta ghét nhất phải mang nhiều châu sai gài tóc như vậy.”Dừng một chút, Tô Tiểu Tiểu bĩu môi.“Sớm biết rằng ngươi sẽ nhận ra ta, ta sẽ không làm nhiều việc vô dụng như vậy.”Bỗng nhiên, Tô Tiểu Tiểu tựa hồ nghĩ tới điều gì, nàng nháy mắt mấy cái, hỏi: “Thanh, ngươi là lúc nào nhận ra ta? Lúc ta mở miệng nói chuyện?”Thượng Quan Thanh nhéo nhéo cái mũi Tô Tiểu Tiểu.“Ngay lúc đầu tiên ta nhìn thấy ngươi.”Tô Tiểu Tiểu sửng sốt.Thượng Quan Thanh cười nói: “Tiểu Tiểu, ta thích ngươi, tự nhiên không là ưa thích bề ngoài của người. Mà là ưa thích chính bản thân ngươi, cho dù ngươi dịch dung, như thế nào cũng thế, ta cũng sẽ nhận ra ngươi.” (vịt: không hiểu sao ta thấy ko tin lời của A Bạch. Ta nghĩ là chắc đứng gần chị ko thấy mẫn cảm nên mới đoán thôi)Đột nhiên sắc mặt của Thượng Quan Thanh hơi trầm xuống, giống như nghĩ tới chuyện gì không tốt.Hắn buông tiếng thở dài.“Tiểu Tiểu, nếu linh hồn của ngươi là tiến nhập một người cung nữ bình thường, ta có thể thoải mái mang ngươi xuất cung. Chính là hiện giờ, thân thể của ngươi là Đoan Mộc Lang Hoàn, thật đúng là khó khăn.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận