Hoàng Hậu Đến Từ Tương Lai


“E..hèm!” hắn hằng giọng lấy uy phong “Trẫm biết rồi! Dương quốc cựu nghe đây!”


“hừ…” Thiên hất mặt quay đi chỗ khác không thèm nhìn hắn Bỗng… “ui…da” Lâm đạp mạnh vào chân của Thiên (mặt nó làm việc ác mà vẫn cười tươi như hoa) khiến cho anh chàng nhăn nhó mặt mày cúi người xuống thi lễ với Quân Bảo “Thần đợi lệnh” hắn nói mà trong lòng thầm nghĩ: “Con nhóc này! Coi chồng nó hơn anh nó mà!”


“Ừ! Vì nở mặt Dương phi nên ta chỉ xử phạt quốc cựu nhẹ thôi! Quốc cựu đừng lo lắng!” hắn nhìn Thiên mĩm cười một cách khó hiểu


“Hix… hix… mong hoàng thượng làm chủ cho thần thiếp” Tây phi quỳ trước mặt Quân Bảo mà khóc lóc.


“Ừ! Ta biết rồi! Tây phi, nàng đừng khóc nữa! hãy đứng dậy đi nào?” Quân Bảo bước lại đỡ Tây phi đứng dậy! “Để Tây phi không chịu thiệt thòi! Trẫm truyền lệnh Dương quốc cựu phải làm cho Tây phi ba điều mà nàng ta yêu cầu”


“Cái Gì….. ba điều! hừ… Dù là một điều ta cũng không làm đừng nói chi là ba điều” Thiên lạnh lùng đáp


“huhuhuhu… hoàng thượng” Tây phi nhìn Quân Bảo, mắt đổ lệ mà nói “Thần thiếp! hix..hix.. thần thiếp chẳng còn mặt mũi nào mà sống trên đời này nữa!” nói xong nàng giả vờ rút một cây trâm cài trên tóc ra đâm thẳng vào cổ định tự sát (hix…hix bà này chơi cũng ác thiệt). Chàng (tức là Thiên) đứng bên cạnh vội xuất chiêu đánh rớt cây trâm trên tay nàng xuống, tức giận nói “Cô tính vu oan cho tôi nữa hả? cô mà chết thì tôi có nhảy xuống sông cũng không sạch được nỗi oan này! Thôi được rồi! ba điều thì ba điều” cuối cùng Thiên cũng phải chịu thua bởi quỉ kế của Tây phi. “Cô mau nói đi! Cô muốn tôi làm cho cô ba điều gì?” Thiên sùng sục hỏi Tây phi với ánh mắt đầy lửa hận.


“Hơ…hơ… hix..hix…(oà lên khóc) Dương quốc cựu đáng sợ quá!” nàng ra vẻ ngây thơ khiến Thiên càng tức giận.


“Thôi Được Rồi!” Quân Bảo hét lớn khiến ai cũng giật mình nhìn anh “Ta mệt lắm rồi! chuyện của các ngươi các ngươi tự giải quyết đi” nói xong chàng liền bế Lâm đi một lèo đến thẳng Thánh cung để lại bao nhiêu con mắt ngạc nhiên nhìn chàng và nó (anh này có vẻ tức khí vì cứ bị làm phiền hoài đây! Hyhyhy)

“Thôi Được Rồi!” Quân Bảo hét lớn khiến ai cũng giật mình nhìn anh “Ta mệt lắm rồi! chuyện của các ngươi các ngươi tự giải quyết đi” nói xong chàng liền bế Lâm đi một lèo đến thẳng Thánh cung để lại bao nhiêu con mắt ngạc nhiên nhìn chàng và nó (anh này có vẻ tức khí vì cứ bị làm phiền hoài đây! Hyhyhy)


Thánh Cung…. (đoạn hấp dẫn nè)


“hơ…hoàng thượng! ngài… ngài định làm gi thế?” nó_sau khi được Quân Bảo bế vào mật thất trong Thánh Cung và đặt trên giường thì mặt nó trở nên hoảng sợ. Nó không biết rằng Quân Bảo sẽ làm gì nó (ngây thơ thấy sợ)


“Nàng nói ta nên làm gì?” Quân Bảo (ngồi cạnh mép giường) nhìn nó với vẻ tức tối rồi nói


“Hoàng thượng đừng nóng…” nó nhảy nhổn lên chạy lại bóp vai cho Quân Bảo “Chuyện có tý xíu mà chàng nóng làm gì?” nó cứ tưởng rằng Quân Bảo tức giận là vì chuyện anh hai của nó trêu chọc phi tử hắn, nhưng nó có ngờ rằng chàng tức giận là vì chuyện cứ bị ông anh vợ cản trở việc làm của hắn và nó. Bất chợt Quân Bảo ghì chặt nó xuống giường, dùng đầu lưỡi của mình lướt nhẹ trên đôi môi đỏ thắm của nó rồi sau đó mê đắm hôn lên môi của Hàn Lâm, trong chốc lát sự hô hấp của hai người trở nên gấp gáp. Quân Bảo với hơi thở gấp gáp, chàng cởi bỏ những lớp y phục mỏng manh (nhưng không hề mỏng, tới 4 lớp lận) trên người của Hàn Lâm, bàn tay to của chàng cũng luồn tới cởi bỏ lớp nội y của nàng và tay chàng đỡ ngang eo nàng không ngừng vúôt ve làm trò trên người nàng…….

Hai người, Bảo và Lâm đang vui vẻ (toát mồ hôi hột chứ vui nỗi gì! Hix) thì Hoàng Trung bất thình lình xuất hiện ( mình sẽ cho cặp này bị quấy rầy mãi thôi! Hehehehe)


“Muôn tâu hoàng thượng” Hoàng Trung đứng sau bức bình phong hằng lớn giọng mà nói (cố ý chọc tức hắn! Hehehehe). Quân Bảo tuy nghe thấy tiếng (và cũng lờ mờ thấy bóng) của Hoàng Trung nhưng hắn vẫn không chịu buông tha cho Hàn Lâm, hắn vẫn tiếp tục làm công việc của mình, hắn đưa tay vuốt ve trên người nàng, miệng hôn lên người nàng, khiến nàng khẽ rên nhẹ. “A…a…a…ư..ư.. (hai người này cố tình chọc tức Hoàng Trung hay sao ý! Hihihi bởi anh chàng này chưa có vợ mà lị)… hoàng… hoàng thượng… Hoàng…Hoàng Trung tướng quân kìa” nhỏ khẽ cất tiếng nói.


“Kệ hắn ta” Quân Bảo lạnh lùng đáp trả và tiếp tục đưa bàn tay to lớn đè lên ngực của nó. Nó khẽ rên nhẹ và “A…a…a… không… không được hoàng thượng… người…không được” xô mạnh Quân Bảo xuống giường, nó lật đật nằm xuống và lấy nềm trùm kín toàn thân (trùm kiểu này có nước chết ngạt mất). Quân Bảo đưa tay ra sau đầu xoa xoa và lớn tiếng hét “Nàng…nàng làm gì vậy hả?” Đáp lại lời nói của Quân Bảo là sự im lặng của nó “Nàng được lắm! nàng hãy chờ đấy!” Quân Bảo tức giận mặc lại y phục rồi bỏ ra ngoài (ra ngoài còn liếc nhìn Trung với ánh mắt đầy tia tử ngoại) khiến cho anh chàng rùn mình e sợ không dám ngẩn mặt nhìn Quân Bảo.


Tại Đại Điện


“Muôn tâu hoàng thượng” một vị quan đứng tuổi mặc áo cẩm bào màu đỏ lên tiếng (Trương Tể Tướng đó! chức quan không nhỏ đâu) “Hoàng tử Hyon Bin tới nước ta cầu hôn công chúa Quảng Ngọc đã lâu mà hoàng thượng chưa có câu phúc đáp nên…”


“Nên hắn nôn nóng muốn ta cho hắn câu trả lời phải không?” Quân Bảo nói, hắn_vừa phê tấu chương vừa bàn chính sự với các đại thần


“Theo hạ thần nghĩ, hoàng thượng nên tổ chức một buổi yến tiệc để tiếp đãi hoàng tử Hyon Bin và cho người một câu trả lời thích đáng..”


“Ta biết rồi! mọi chuyện ta giao cho khanh toàn quyền quyết định” Quân Bảo cắt ngang câu nói của Trương tể tướng… “còn chuyện gì quan trọng cần chuẩn tấu nữa không?” Quân Bảo giọng lạnh lùng hỏi


“Muôn tâu hoàng thượng! thần vừa nhận được tin báo là ở vùng Lãnh Sơn đang có dịch bệnh hoàng hành và nguyên nhân không rõ do đâu” Quan Thị Lang (Hoàng Công Cung: bạn thân của Quân Bảo, hắn cũng y như Hoàng Trung cận thần của Quân Bảo) cúi người trước hắn mà nói


“Dịch bệnh như thế nào?” Quân Bảo dừng việc phê tấu ngẩn mặt lên nhìn Công Cung nói.


“Dịch bệnh hiện nay lây lan rất nhanh và hầu như không có thuốc chữa” Công Cung nhẹ nhàng nói.


“Ừ!...” Quân Bảo ra vẻ suy tư…mắt khẽ nhắm lại tay chống cầm suy nghĩ


“Thần đã cho người đi tìm nguyên nhân của dịch bệnh rồi! chắc sẽ sớm tìm ra căn nguyên và dập tắt dịch bệnh” Quan Ngự Y (Liễu Phùng Quan: là quan ngự y trong triều cũng là bạn thân chí cốt của hắn)


“Ừ! nếu vậy thì tốt…” Quân Bảo khẽ nhíu mày nói. “Ta cảm thấy hơi mệt! cần được yên tĩnh một lát, các khanh hãy lui ra ngoài đi!” tay xoa xoa trán nói.


“Chúng thần xin cáo lui” cả đám người cúi mình thi lễ cáo lui. Để lại đại điện chỉ còn một mình hắn………..


Nghinh Xuân Điện.

Hải Thiên_anh chàng đang suy tư (suy nghĩ) điều gì đó! (điều quan trọng là anh đang đứng cạnh một cái hồ khá sâu! Hehe chuẩn bị tinh thần chờ điều thú vị). La phi một mình nghịch ngợm thấy Hải Thiên đứng đó suy tư, liền bầy ra một trò tinh quái (điệu này anh chàng phải khổ nữa rồi! hoàng thượng có nhiều phi tử không khổ mà toàn là anh nhận không à! Hix..hix). La phi nhẹ nhàng bước lại gần anh và Hô Lê Hấp…… TỎM….. một người bị rớt xuống hồ…………………


Sắp Tới Có Một Số Nhân Vật Mới Xuất Hiện. Mình Giới Thiệu Vài Nét Về Họ Rồi Bữa Sau Post Bài Tiếp.


Quỳnh Lan Yên: công chúa Phiên Bang, tính tình kiêu ngạo, độc ác, rất thích Quân Bảo chỉ muốn Quân Bảo là của riêng mình. Nàng phụng lệnh của vua cha sang cầu thân(chuẩn bị thành thân) với Quân Bảo (cái này là điều lệ thông thường của các nước thời PK, chắc các bạn cũng đã biết)…. chính vì sự hiện diện của Lan Yên mà sau này Ngũ Phi nương nương hợp sức lại giúp Hàn Lâm giành lại Quân Bảo và đuổi cổ Lan Yên về nước….. hehehehe


Trương Tôn Công Chúc: thân thế của anh là một điều bí mật chưa thể tiết lộ, nhưng vì sự xuất hiện của anh mà đã có không ít náo loạn do Ngũ phi nương nương gây ra (vì khuôn mặt của anh giống ai đó như ban đầu phù thuỷ đã nói! Kekekeke? Đón thử đi…)


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận