Hoàng Hậu Đè Bẹp Hoàng Thượng


Biên cảnh chiến sự khẩn trương, Sở Cuồngvà Nhiếp Lăng Phong giằng co đã có một tháng, rõ ràng lương thảo hai phe đã đến mức khẩn cấp, muốn điều động lương thảo từ khắp cả nước, thìcũng cần đến nửa tháng thời gian, cho nên có nhiều suy đoán, lúc này,hoàng thượng nên bắt đầu sử dụng lương thảo dự trữ, cũng chính là lượnglớn lương thảo đã được cất giấu trong sơn động lúc trước, tạ ơn trời làlúc nào đã vào thu, khí trời khô ráo, trong sơn động lại rắc vôi, chonên lương thảo vẫn được giữ khô ráo.“Hoàng thượng, thuộc hạ lo lắng, NhiếpLăng Phong sẽ đến cướp đoạt lương thảo của chúng ra, lúc đó cũng chỉ còn một con đường là quyết chiến mà thôi.” Đức Lan tướng quân quan sát thấy gần đây thám tử Hung Nô thường xuyên ra vào trong núi, giống như đangtìm địa điểm mà Đại Sở đã giấu lương thảo. Xem ra Hung Nô trải qua trậnhỏa hoạn kia, đã tổn thất rất thảm hại, nếu đợi đến lúc bọn chúng cạnkiệt lương thực, rất có khả năng sẽ có xu thế đập nồi dìm thuyền. Tất cả các cuộc giao chiến lớn nhỏ đã diễn ra không dưới mười lần, nhưng màđây không phải là thời điểm để quyết chiến, chỉ có thể nói là songphương đang thử dò xét thực lực chân chính của nhau mà thôi.Thật là giả, giả cũng là thật, tôn chỉ nhà binh là khiến cho đối phương không thể nhìn thấu mình.Sở Cuồng cũng phong trần mệt mỏi, sắc mặt ngày càng đen nhẻm, cả vầng tráng đều có dấu vết bị nắng gắt thiêu đốt. Như các binh sĩ, đôi môi khô khốc, uống bao nhiêu nước, cũng không cách nào giải khát được.Hắn đang lo, bởi vì năng lực chịu đựng hoàn cảnh của binh sĩ phe hắn, xác thực mà nói là không thể bằng Hung Nô.“Ngoài cửa động giấu lương thực có bàyCửu Cung trận, những tên lính quèn như chúng căn bản không thể tìm rađược.” Trong tay Sở Cuồng cầm tấu chương, gần đây tình huống trong triều ngược lại không tệ lắm, toàn bộ đều thái bình vui vẻ, từng tấu chươnggiống như đã có chỉnh sửa qua đôi chỗ. Vì vậy hắn đâm ra lo lắng, cảmthấy cực kỳ không bình thường.“Gần đây, kinh thành xem ra rất bình an, hoàn toàn ngoài dự liệu của trẫm.”“Hoàng thượng cũng biết, các đại nhân ởtại kinh thành đều hiểu được hiện tại chuyện quan trọng nhất Đại Sởchính là đại chiến với Hung Nô, cho nên tốt khoe xấu che, để hoàngthượng an tâm, cũng vì tốt cho toàn quân mà thôi, hơn nữa, người cũngbiết, chuyện nhỏ ấy, cho dù hoàng thượng biết rõ, cũng không rảnh tay để xử lý.”“Nói rất đúng.” Sở Cuồng buông tấu chương xuống, ngồi xuống cầm chén bằng vàng lên. Tâm tinh hắn thật ra cũngđang không tốt, hoàng hậu sinh đôi vậy mà chỉ có một đứa bé sống, điềunày khiến hắn đau giống như bị cắt mất một miếng thịt. Nói vậy, hoànghậu sẽ càng đau hơn.Hắn chỉ mong có thể kết thúc trận chiếnnày nhanh một chút, quay về kinh thành, để có thể ôm thật chặt lấy hoàng hậu và con trai của mình mà thôi.Kinh thành hoàn toàn bị phong tỏa.Buổi sáng chỉ có xe vận chuyển lương thảo được ra khỏi cửa Tây.Dân chúng đều đang xì xào bàn tán, phếhậu bởi vì sai người ám sát thái sư, lại bắt cóc cháu trai của thái sưmới được sinh ra không lâu, chọc giận ông ta, thái sư cáo trạng lêntriều đình, yêu cầu thái hậu xử lý công bình, cuối cùng thái hậu hạlệnh, ban cái chết cho tiền hoàng hậu vào ngày mai.“Em nhất định phải đồng ý với ta mớiđược.” Dưới ngọn đèn, hai ánh mắt hoa đào lấp lánh xinh đẹp tựa như lànnước thu, bàn tay trắng bệch níu chặt lấy Như Ý ở trước mặt như một câycỏ cứu mạng, Thải Thải khẽ nâng cằm, ngẩng đầu nhìn Như Ý, người mà nàng coi như tỷ muội của mình. Không sai, Như gia tam thông, là cây cỏ cứumạng duy nhất của nàng, sau đó nàng vừa quỳ vừa dịch về sau, cốp cốpcốp! Dập trán xuống đất, tựa như dập đầu lại Quan Thế Âm Bồ Tát vậy.“Nhất định phải bảo vệ Tranh Nhi của ta!Van em, xin em đấy, Như Ý, điều duy nhất ta không an tâm, chỉ có TranhNhi mà thôi!” Nàng lệ ướt như mưa, chưa từng chật vật đến không nhịu nổi như vậy, Như Ý ánh mắt ướt nước, đưa tay đỡ hoàng hậu, từ từ rút khăntrong tay áo, lau nước mắt trên khóe mắt nàng, nghẹn ngào nói: “Ngườiyên tâm, nếu như người không ở đây, em sẽ liều mạng bảo vệ đại hoàng tửthật tốt, nhất định sẽ không cho ai bắt nạt điện hạ cả.”Thải Thải an tĩnh ngồi xuống, mặc áo phạm nhân vào, đột nhiên, nàng ngừng động tác, nhìn người tỷ muội tốt so với việc cứu mạng của nàng còn khiến nàng cảm động hơn nữa, nghẹn ngào nói: “Có câu này của em, ta đã có thể an tâm ra đi rồi……”Nín khóc mỉm cười, quên mất ngày mai chính là ngày chết của nàng.Tranh Nhi, chỉ cần Tranh Nhi có thể bình an, thân làm mẹ, nàng đã không cầu gì khác.Điều đáng giá vui mừng duy nhất, chính là mấy tỷ muội nàng che chở nhiều năm, đều là những nữ tữ hiểu chuyện thiện lương.Như Ý ra khỏi ngôi miếu hoang tàn, sâukín thở dài một hơi, như bóng quỷ bồng bềnh bước dọc theo chuỗi đèn cung đình vàng nhạt, đi xa. Nàng thật sự sợ không chống đỡ nổi được đến ngày mai mất, đường trở về hậu cung với ánh đèn rực rỡ tráng lệ, hai bênđường hoa thu như gấm, đom đóm lập lòe, nơi đó ngày mai sẽ vương đầy máu của một vị hoàng hậu nương nương sao?Nương nương, vì cái gì người không thể có được yên tĩnh dù chỉ là phút chốc?“Thuốc độc thái hậu nương nương ban thưởng ở đâu rồi?”“Thuốc ấy ở trên người nô tỳ ạ.” Cung tỳhiều năm mò mẫm lăn lộn trong cung, đã sớm ngửi thấy không khí bấtthường nhiễm mùi gió tanh mưa máu.Như Ý cầm lấy túi thuốc kia, nắm thật chặt trong lòng bàn tay.Quay đầu lại nhìn ánh đèn leo lắt hắt ra từ căn phòng giam Thải Thải, trong lòng căng thẳng.Sau đó nàng bất đắc dĩ nói: “Đi thôi, chúng ta hồi cung bẩm báo thái hậu thôi.”“Dạ……”Khi Như Ý thuật lại tất cả những lời Thải Thải dặn dò cho thái hậu, bà đã khóc không thành tiếng.“Ai gia thật sự là không ngờ đến, hoàngthượng chỉ mới rời kinh thành không lâu, lại xảy ra nhiều chuyện đạinghịch bất đạo như vậy!”“Rõ ràng chính là bọn họ……”“Thái hậu nương nương, người không thểnói được, người hãy nghĩ xem, nương nương đã hy sinh đến nước này, vôluận như thế nào, chúng ta cũng phải tiếp tục thôi.”Thái hậu lau nước mắt gật đầu một cái, nhìn Như Ý nghẹn ngào: “Y phục đã chuẩn bị xong chưa?”“Dạ… đã chuẩn bị xong……”“…….” Khổ sở không thể nói thành lời.Thái hậu mắt ngấn nước, chợt trong điện vang lên tiếng trẻ con khóc.Bà đứng dậy, tự mình thay y phục cho tiểu hoàng tử như hoa như ngọc, tay vuốt vuốt lên tóc của bé, trong lòng tràn đầy trìu mến.Có lẽ hoàng hậu đúng, vì đứa bé này, làm cái gì, cũng đáng giá……Như Tâm Như Nguyệt đi vào, dùng tấm vảithật dày làm tả, đem tiểu hoàng tử đặt vào đó, quấn lại, rồi ôm lên,trong mộng, tiểu hoàng tử lại khẽ cười nhẹ không thành tiếng……Như Tâm và Như Ý liếc nhau một cái, nhìn thái hậu đang bất an, Như Ý nói: “Thái hậu nương nương, xin người hãy yên tâm……”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận