Hoàng Đế Càng Muốn Cưng Chiều Nàng


Editor: Lạc Lạc


Beta: Nguyệt Vi Yên, Vũ Ngư Nhi


Yến tiệc đã được bày biện chu đáo trong Ngự hoa viên, sau khi Tiết Tĩnh Xu ngồi xuống các vị phu nhân mang theo nữ nhi đến hành lễ, nàng ban ghế mọi người mới dám ngồi xuống.


Trong đây có rất nhiều gương mặt lạ hoắc nàng chưa gặp qua bao giờ, thế nhưng Tiết Tĩnh Xu đã sớm nhớ hết trình tự chỗ ngồi của từng người, nên giờ liếc mắt là nàng có thể biết chỗ đó là vị phu nhân nào.


Nàng lần lượt điểm qua mấy vị phu nhân thân vương quận vương, rồi đến phu nhân của trọng thần triều đình sau đó ân cần hỏi han các nàng.


Tuy Tiết phủ là nhà mẹ đẻ hoàng hậu nhưng bây giờ Thừa Ân công vẫn là Tiết lão thái gia còn nhất phẩm cáo mệnh phu nhân vẫn là Chu lão thái quân, Vương thị và Tần thị phẩm cấp không cao nên vị trí của Tiết phủ không trên không dưới vẫn nhìn được chủ nhân bữa tiệc còn để nói chuyện thì khoảng cách hơi xa.


Tiết Tĩnh Uyển hả hê liếc nhìn Tiết Tĩnh Viện


Trước khi vào cung nàng không ngờ vị Tứ tỷ tỷ này lại có tâm tư xấu xa như vậy.


May mắn với chỗ ngồi này dù hoàng thượng có tới muốn chú ý đến các nàng cũng không dễ dàng gì, mục đích của nàng ta cũng không thể đạt được.


Sắc mặt Tiết Tĩnh Viện trắng xanh, nàng không ngờ Tiết Tĩnh Xu lại an bài các nàng ở một vị trí như thế này.


Trong lòng nàng oán hận nghĩ, vị Tam tỷ này rõ ràng sợ nàng được bệ hạ quan tâm.


Nàng ta nghĩ với bộ dạng như vậy có thể duy trì ân sủng mãi sao?


Tiết Tĩnh Viện nàng có khuôn mặt xinh đẹp, tài nghệ giỏi giang cả kinh thành có ai không khen? Vì sao mà nàng phải thấp hơn Tiết Tĩnh Xu một cái đầu?


Rõ ràng nàng ta mới là đích trưởng nữ, chi thứ hai có tư cách gì vênh váo tự đắc trên đầu nàng?


Nàng ta không cam tâm.


Tiết Tĩnh Uyển trừng mắt nhìn, không thèm nói chuyện cùng nàng ta, nhưng khi thấy nàng ta không nói lời nào lại cảm thấy Tiết Tĩnh Viện đang suy nghĩ tâm tư xấu khác thì nhẹ giọng nói: "Tỷ lại đang nghĩ ý tưởng xấu xa gì? Tỷ có biết xấu hổ hay không? Hoàng thượng là tỷ phu của chúng ta, tỷ lại dám có ý nghĩ muốn đoạt tỷ phu với Tam tỷ, mặt mũi của Tiết gia đã bị tỷ làm mất sạch rồi!"


Tiết Tĩnh Viện khinh thường lườm nàng: "Chim sẻ sao hiểu được chí lớn của thiên nga."


Mặc dù Tiết Tĩnh Uyển không thích đọc sách nhưng cũng hiểu lời này có nghĩa là gì, ngay lập tức nói: "Tỷ mới là chim, đừng có đem ta đánh đồng với tỷ."


"Ngươi — " Tiết Tĩnh Viện chán nản: "Thô tục."


Tiết Tĩnh Uyển đáp trả: "Thô tục còn tốt hơn loại không biết xấu hổ, đồ không biết xấu hổ."


Tiết Tĩnh Viện đỏ bừng mặt, nhưng sợ người khác nghe thấy làm hỏng hình tượng của nàng ta nên không dám lớn tiếng phản bác mà đành ôm một bụng giận dữ.


Đang nói thì không biết ở vị trí phía trước Tiếu An Minh nói gì mà chọc cười các vị phu nhân.


Tần thị ngầm kéo vạt áo Tiết Tĩnh Uyển nhắc nàng an phận một chút.


Tiết Tĩnh Uyển le lưỡi quy củ ngồi xuống.


Hôm nay người được mời không phải là các cô nương tiểu thư, chẳng những thế hoàng đế còn chưa tới, đương nhiên các nàng sẽ không náo loạn ngay trước mặt hoàng hậu, ngoại trừ Tiếu An Minh.


Nhân duyên của nàng với các vị phu nhân rất tốt, vô tình đảo khách thành chủ, giống như chủ nhân của yến hội này là nàng ta mới đúng.


Khóe miệng Tiết Tĩnh Xu cười nhạt, nhìn mọi người và Tiếu An Minh.


Có mấy vị phu nhân ngầm quan sát nàng, nghĩ thầm hoàng hậu nếu không phải người biết nhẫn nhịn che dấu cảm xúc thì chính là người vô cùng mềm yếu.


Nhưng nhìn hoàng hậu toàn thân khí chất hơn người, vẻ ngoài xinh đẹp thì chắc chắc phải là dạng nhân vật thứ nhất rồi.


Nghĩ như vậy nên mấy vị phu nhân vốn đang cùng Tiếu An Minh nói đùa liền thu liễm, không tiếp tục trò chuyện cùng nàng ta nữa.


Không ai hưởng ứng với nàng ta nên Tiếu An Minh không thể ầm ĩ nữa đành phải ngồi xuống.


Lúc này Tiết Tĩnh Xu mới nói mấy câu hình thức, sai người ban thưởng rượu rồi đợi một đám cung nữ đến nhảy khúc "đạp ca vũ".


Từ lúc đó bầu không khí của yến tiệc bắt đầu sôi nổi hơn.


Ca vũ vừa kết thúc thì bỗng nhiên thái giám hô lớn: "Hoàng thượng giá lâm."


Mọi người trong yến tiệc đều kinh ngạc, nhao nhao đứng dậy quỳ gối hành lễ.


Có mấy người không giấu được vẻ mừng rỡ chờ mong trên khuôn mặt, sợ bị người khác phát hiện đành cúi thấp đầu hơn.


"Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!"


Nơi này toàn nữ tử nên câu nói vạn tuế cũng trở nên uyển chuyển lả lướt.


Tiết Tĩnh Xu cũng đứng dậy hành lễ.


Hoàng đế mang theo mấy thái giám bước tới, đi nhanh về phía nàng đỡ dậy: "Hoàng hậu không cần đa lễ." Sau khi đỡ nàng ngồi xuống mới nói với phía dưới: "Đều đứng dậy vào vị trí cả đi."


Phía trên cùng vốn dĩ Tiết Tĩnh Xu một người một bàn rộng rãi nay hoàng đế ngồi xuống lại có vẻ hơi chật chội.


Hết lần này tới lần khác hoàng đế muốn ngồi chung với nàng, nhiều người ở dưới đang nhìn khiến nàng cảm thấy không được tự nhiên.


Hoàng đế giống như vô cảm, không nhìn người bên dưới mà chỉ nghiêng đầu hỏi nàng: "Bữa sáng hoàng hậu đã dùng món gì?"


Tiết Tĩnh Xu cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ, mỗi ngày hai người gặp mặt nhất định phải hỏi nàng ăn cái gì, ăn bao nhiêu, sau khi hỏi xong còn nhắc nhở nàng phải ăn nhiều một chút.


Nàng đã quen thuộc với điều này nên nói ra một loạt những món trong thực đơn buổi sáng.


Quả nhiên hoàng đế lại nhắc nàng lần sau phải ăn nhiều hơn.


Lúc hoàng đế nói không đè nén âm lượng nên khi hai người nói chuyện đại đa số vẫn nghe thấy. Trong lòng mọi người âm thầm kinh hãi, bệ hạ sủng ái hoàng hậu đã đến mức như vậy rồi, một ngày ba bữa cũng muốn quản.


Trong lòng các nàng không thể không đánh giá lại mọi việc một lần nữa.


Tiết Tĩnh Uyển liếc Tiết Tĩnh Viện, thấp giọng nói: "Có thấy không? Hoàng đế tỷ phu đối xử với Tam tỷ rất tốt, tỷ hãy tỉnh lại đi! Toàn bộ kinh thành không ai có thể so sánh với dung mạo của Tam tỷ, làm sao hoàng thượng có thể không thích nàng mà đi thích người khác?"


Tiết Tĩnh Viện mím môi mặt trắng bệch không nói câu gì. Nàng không chấp nhận, bệ hạ chưa nhìn thấy nàng nên ai thắng ai thua còn chưa biết được.


Sau khi hoàng đế tới các vị tiểu thư sôi nổi hẳn lên, từng nụ cười rạng rỡ trông mong với những đôi mắt xinh đẹp long lanh khiến cho Ngự hoa viên càng thêm xuân sắc.


Ngay lập tức có một cô nương xinh đẹp ra khỏi hàng, đứng ở giữa dịu dàng hạ gối nói: "Nữ nhi hộ bộ thượng thư Võ Thu Lan bái kiến hoàng thượng, hoàng hậu nương nương. Thần nữ có một khúc cầm muốn hiến dâng cho bệ hạ và nương nương thưởng thức."


Tiết Tĩnh Xu quay đầu nhìn hoàng đế.


Hoàng đế nhìn lại nàng nói: "Hôm nay hoàng hậu làm chủ, không cần để ý tới ta, ta chỉ tới cổ vũ hoàng hậu."


Tiết Tĩnh Xu đành nói: "Võ cô nương mời."


Khúc nhạc kết thúc như tiếng nói quẩn quanh vang vọng không dứt.


Theo lý mà nói lúc này nên ban thưởng, Tiết Tĩnh Xu liền hỏi hoàng đế: "Bệ hạ nghĩ sao?"


Hoàng đế vẫn nói câu kia: "Hoàng hậu làm chủ là được."


Tiết Tĩnh Xu liền sai người thưởng một đôi ngọc như ý.


Rõ ràng trong mắt Võ Thu Lan có chút mất mát nhưng cũng chỉ có thể lui xuống.


Sau đó có mấy người cũng xin lên trình diễn tài nghệ góp vui, Tiết Tĩnh Xu đều ban thưởng ngọc như ý.


Vốn nàng cho rằng Tiếu An Minh muốn tới náo động, nào ngờ giờ đây nàng chỉ ngồi an tĩnh, quy củ hơn nãy nhiều.


Tiết Tĩnh Xu nhớ lại biểu hiện ở tiệc Nguyên Tiêu của nàng thầm nghĩ có lẽ nàng thật tâm với Cảnh thân vương, không có ý định vào cung.


Lúc này yến hội đã qua một nửa, Tiết Tĩnh Viện khẽ cắn môi cũng đứng lên nói có một khúc đàn cổ muốn dâng.


Tiết Tĩnh Xu không nhiều lời cho nàng bắt đầu.


Sau khi tấu hết một khúc, nàng vẫn quay qua hỏi ý tứ hoàng đế như cũ.


Hoàng đế nhìn Tiết Tĩnh Viện nhiều hơn hai lượt, hỏi: "Đây là muội muội của hoàng hậu?"


Câu hỏi ngoại lệ này làm cho người trong yến tiệc sinh ra nhiều loại ý nghĩ.


Tim Tiết Tĩnh Viện đập thình thịch, nét mặt ửng hồng hận không thể ngẩng đầu lên cho hoàng đế nhìn rõ mặt. Nàng giống như mất hết sức lực cố kiềm chế không ngã xuống.


Tiết Tĩnh Xu nói: "Dạ phải, đây là Tứ cô nương của phủ Thừa Ân công."


Hoàng đế gật đầu, mọi người đang cho là hắn có hứng thú với Tiết Tĩnh Viện lại nghe hắn nói: "Muội muội của hoàng hậu và hoàng hậu lại không giống nhau như vậy."


Sau đó không hề nói thêm cái khác.


Câu này ý tứ không rõ ràng, mọi người đều không nhịn được đoán xem hắn có ý gì? Cái gọi là không giống nhau rốt cuộc là Tiết Tĩnh Viện hơn hoàng hậu hay không bằng hoàng hậu?


Mọi người đều ngẩng đầu nhìn lại thấy hoàng đế đang cúi đầu, không biết cùng hoàng hậu đang nói cái gì, trong lòng thầm nghĩ chỉ sợ chính là ý sau rồi?


Nét mặt Tiết Tĩnh Viện từ đỏ ửng thành trắng bệch, nàng đứng trong điện quỳ xuống tạ ân cũng không được, trực tiếp lui cũng không được.


Tiết Tĩnh Xu như thường lệ ban ngọc như ý rồi cho nàng ngồi xuống.


Nàng vội vàng đi về vị trí của mình, cúi thấp đầu xuống rồi sau đó cũng không ngẩng lên.


Tiết Tĩnh Uyển vui sướng nhìn nàng, hừ một tiếng: "Đây chính là không tự lượng sức mình, với chừng đó mà đòi so với Tam tỷ?"


Tiết Tĩnh Viện cắn răng, nắm chặt tay nhưng không phản bác lại.


Từ đó đến lúc yến hội kết thúc hoàng đế không nói thêm gì với mọi người, chỉ cùng hoàng hậu thấp giọng thì thầm khiến người ta hoài nghi rốt cuộc là nói cái gì mới lâu như vậy? Còn nữa, tình cảm của bệ hạ với nương nương đã tốt đến mức không còn lời nào để nói rồi?


Thực ra Tiết Tĩnh Xu cảm thấy rất bất đắc dĩ, nếu để cho mọi người biết hoàng đế đang hỏi nàng tối nay ăn gì thì có lẽ sẽ không ai tin.


Nhưng thực tế thì đúng là vậy, hoàng đế dùng biểu tình nghiêm trang, giọng nói nghiêm trang để hỏi về những cái không có ý nghĩa tí nào.


Yến hội kết thúc, các vị phu nhân nhao nhao tạ ân rồi xuất cung, lúc này tâm tình mọi người so với buổi sáng vào cung có thay đổi lớn.


Các nàng tự hỏi có nên đưa con gái vào cung trong khi hoàng hậu còn được hưởng ân sủng hay không?


Thế nhưng các nàng lại nghĩ, hoàng hậu được sủng ái sẽ rất nhanh có thai, đợi nàng có bầu thì không thể hầu hạ bệ hạ, khi đó nữ nhi của mình không phải lo lắng chẳng được chia đều mưa móc ân sủng rồi.


Tiết Tĩnh Xu trở lại cung Tê Phượng, lúc này trong lòng mới được thả lỏng, cuối cùng hôm nay không xảy ra chuyện bất trắc gì.


Nàng mau chóng để cho nữ quan hầu hạ thay y phục, muốn bỏ hết đồ trang sức nặng nhọc trên người xuống.


Hoàng đế khoát tay xung phong nhận việc: "Để ta."


Nhóm nữ quan cúi đầu liếc nhau, vội vàng lui ra.


Tiết Tĩnh Xu nhìn hoàng đế, có chút hoài nghi.


Đầu tiên hoàng đế gỡ mũ phượng trên đầu nàng xuống.


Tiết Tĩnh Xu cảm thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều, nhận lấy chiếc mũ kia đặt trên bàn trang điểm.


Nàng vẫn ngồi không nhúc nhích chờ hoàng đế tiếp tục, nhưng hoàng đế lại không làm tiếp khiến nàng không khỏi nghi ngờ quay đầu nhìn hắn.


Hoàng đế nhẹ nhàng vuốt trâm ngọc trên đầu nàng, nói: "Hoàng hậu còn nhớ ngày ở trong cung hoàng tổ mẫu, lần đầu tiên ta thấy nàng mặc đồ đỏ, đeo đồ trang sức."


Hắn vừa nói, Tiết Tĩnh Xu đã nhớ ngay đến đêm tiệc Nguyên tiêu, nàng gật đầu.


Hoàng đế nói: "Lúc đó nhìn thấy nàng trong lòng ta đã nghĩ, hoàng hậu của trẫm đúng là một vị mỹ nhân hiếm có."


Tiết Tĩnh Xu khẽ run trong lòng, trên mặt nóng lên.


Nàng cố gắng làm như không có gì xảy ra liếc mắt nhìn hoàng đế, trong lòng nghĩ hoàng thượng ngày càng không đứng đắn rồi, may mà nàng đã quen.


Hoàng đế nhìn thấy phản ứng của nàng thì trong lòng thầm nhíu lại.


Chẳng biết không đúng chỗ nào, rõ ràng trong sách nói sau khi nam tử nói những lời này không phải nàng sẽ phản ứng như kia à.


Chẳng lẽ hắn không đọc hết?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...