Hoa Sơn Tiên Môn


Phía đông nam huyện thành, có một tiệm rượu gọi là "Lạc Thiên tửu gia". Lạc Thiên tửu gia lấy bán rượu làm chính, nhưng kinh doanh chủ yếu là các loại rượu tủng đẳng trong thiên hạ, hướng về dân thường buôn bán. Lạc Thiên tửu gia nổi tiếng nhất là lạc thiên hoàng tửu. Lạc thiên hoàng tửu vào miệng nồng, vị ngon, quan trọng nhất là, không mắc.


Một cân rượu mới năm mươi đồng, giá này ngươi có thể tìm thấy rượu giá rẻ hơn nó sao?


- Chủ tiệm, lấy ba mươi cân lạc thiên hoàng tửu, ba mươi cân khúc lương thanh tửu, ba mươi cân thiêu đao tử!


Một thiếu niên đứng chỗ bán rượu nói với thiếu phụ thanh tú bán rượu. Thiếu niên mở miệng liền kêu chín mươi cân rượu, khiến đám người chờ mua rượu sau lưng hắn đều kinh ngạc. Há mồm liền là chín mươi cân, thiếu niên này đúng là tửu quỷ.


Thiếu phụ bán rượu thanh tú dường như quen biết thiếu niên từ lâu, biết thiếu niên là đệ tử Hoa Sơn khó được xuống núi một chuyến, cho nên đi liền mua gần trăm cân rượu là bình thường.


Nàng nói:


- Biết rồi.


Tiếp theo đưa cho thiếu niên một túi da to chứa rượu, bắt đầu rót rượu vào.


Lục Nguyên đứng tại chỗ chờ.


Không sai, bây giờ hắn tự xuống núi mua rượu.


Tuy tu tiên giả không cấm ăn thịt uống rượu nhưng phải kiêng dè danh tiếng, cho nên trên núi không lập tiệm rượu, muốn uống rượu thì ngoan ngoãn xuống núi mua.


Một chuyến xuống núi đường cao núi xa cho nên lần này mua gần trăm cân về.


Rảnh rỗi đứng đây ngắm phong cảnh hoàn toàn khác với trên núi. Đương nhiên, ánh mắt hắn liếc trộm thiếu phụ bán rượu thanh tú, không phải có ý dâm tà gì, chỉ đơn thuần dùng ánh mắt khen ngợi nhìn thôi. Tựa như thấy một bức tranh, một cây mai, một tảng đá lạ, lấy ánh mắt nhìn cảnh đẹp thiên địa xem.


Lúc này trên ocn đường phía trước có ba gã đàn ông đi tới.


Ba gã đàn ông cao to vạm vỡ như nhau, nửa thân trần đi trên đường, sau lưng vác thanh khoái kiếm to lớn, đi rất oai phong.


Ba gã đàn ông lưng cõng kiếm to khi đi qua là xung quanh gà bay chó sủa, người ngã ngựa đổ, hiển nhiên ba tên này nổi tiếng xấu trong Giang Âm huyện thành.


- Đó là Tây Châu tam cự kiếm!


- Đúng thế, nghe nói bên Tây Châu phủ đến tán tu, ai nấy thực lực kinh người.


- Trước đó không lâu nghe nói trong Tây Châu tam cự kiếm Giang Bột Nhiên cùng Hoa Sơn Bắc phong nhị đệ tử Vân Dật đánh một trận chỉ kém một chút thôi.


Giang Âm huyện thành có rất nhiều tu tiên giả đến, mọi người đã tập mãi thành thói quen, không giống như chỗ khác như trông thấy tiên nhân.


Lục Nguyên liếc mắt ba gã đàn ông nhưng không mấy để ý, mình mua rượu của mình, lo việc khác làm gì?


Tính tình hắn lười biếng, chuyện gì cũng chẳng thèm lo.


Lục Nguyên tiếp tục ở trước cửa Lạc Thiên tửu gia chờ


Thiếu phụ bán rượu thanh tú lấy rượu. Vào lúc này, tiếng xé gió to lớn đột nhiên ập hướng hắn. Lục Nguyên liếc mắt qua, là đầu lĩnh Tây Châu tam cự kiếm Giang Bột Nhiên đột nhiên rút kiếm to chém vào hắn.


Lục Nguyên lập tức né sang bên, không hỏi nhiều. Nếu đối thủ đã muốn công kích mình thì hiển nhiên đã sớm đặt mục tiêu.


Nếu đã vậy thì cần gì nói nhảm.


Muốn nói nhảm phải chờ mình đánh bại đối thủ rồi nói tiếp.


Tay giơ lên, Dưỡng Ngô kiếm ra khỏi vỏ, hơi tiếp xúc với kiếm to của Giang Bột Nhiên. Vừa mới va chạm lập tức cảm giác lực lượng mạnh mẽ truyền đến, nhưng lúc này pháp lực của hắn không yếu, đã đến cảnh giới luyện khí thất tầng, nhận xét bảo thù thì chắc đối phương cũng chỉ là cảnh giới luyện khí đệ bát tầng, pháp lực chỉ mạnh hơn mình chút thôi.


Giang Bột Nhiên ngẩn ra, không ngờ một đệ tử hậu bối lại có thể chặn kiếm mình. Giang Bột Nhiên lập tức xoay tay, mở to thu lại thi triển Địa Liệt kiếm pháp. Địa Liệt kiếm pháp của gã mạnh mẽ không gì sánh bằng, chiêu thức chặt chém, mỗi chiêu chém ra như là đất nứt, khí thế kinh người. Rất nhiều đối thủ khi cùng Giang Bột Nhiên giao đấu thì sẽ bị khí thế chấn nhiếp, căn bản đối phó không nổi.


Lục Nguyên dùng Dưỡng Ngô kiếm, kiếm pháp đối thủ mạnh mẽ thì mình lấy chiêu thức nhu chậm rãi mài mòn đối phương, đem đối phương đưa vào trong kiếm pháp của mình.


"Vân Ý Miên Miên".


"Vân Triền Kiếm Nhiễu".


"Vi Phong Phất Diện".


"Phong Vân Vô Hình".


"Phong Lưu Vân Tán".


Đều là các chiêu nhìn thì mềm yếu, bình thường chiêu thức như thế Giang Bột Nhiên không thèm để ý. Theo gã nghĩ thì nam tử hán đại trượng phụ đương nhiên phải dùng chiêu chặt chém, nhưng theo Lục Nguyên thi triển ra những kiếm chiêu yếu mềm này thì từng chút một mài mòn kình lực kiềm của gã. Hơn nữa dần dần Giang Bột Nhiên lập tức phát hiện kiếm chiêu của mình không thể tùy theo ý muốn chặt chém nữa, dường như rơi vào đoàn mây mềm mại, không thể thi triển chiêu thức như ý nữa. Giang Bột Nhiên kinh sợ, gã chịu người nhờ đi đối phó Lục Nguyên, vốn cho rằng một thiếu niên chưa đến hai mươi tuổi tầm thường, coi như đối thủ là đệ tử chân truyền Bắc phong Hoa Sơn Tiên Môn nhưng còn chẳng phải là gã muốn đối phó làm sao thì làm thế ấy, tùy tiện nhào nặn. Kết quả ai mà ngờ hậu bối này kiếm thuật kinh người đến thế, gã sơ sẩy đã rơi vào kiếm ý của hắn, không thể tự do múa kiếm chiêu của mình, thậm chí bị trường kiếm của hắn bó buộc, thân bất do kỹ.


Không có cách nào, Giang Bột Nhiên đột nhiên đánh ra kiếm khí. Chỉ thấy trường kiếm của gã bắn ra kiếm khí màu vàng đất, đó là gã luyện khí kỳ bát tầng phát hiện kiếm thuật không đối phó được Lục Nguyên nên dùng kiếm khí. Dù sao người mới gã đến đối phó Lục Nguyên cung cấp tình báo hắn là đệ tử hậu bối mới tới cảnh giới luyện khí lục tầng, chưa luyện thành kiếm khí.


Kiếm khí ảnh hưởng rất lớn đến quyết đấu.


Một khi có được kiếm khí, trường kiếm tựa như có thể biến dài biến ngắn, kiếm sẽ tăng rất nhiều biến đổi quái dị. Teo gã nghĩ chỉ cần thi triển ra kiếm khí thì thắng chắc rồi.


Kết quả Giang Bột Nhiên lập tức cảm thấy muốn khóc. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: https://truyenfull.vn


Vì lúc này Lục Nguyên cũng thi triển kiếm khí. Kiếm khí trắng bắn ra từ Dưỡng Ngô kiếm. Cùng là kiếm khí chế kiếm khí, mọi người đều có kiếm khí, đều hiểu kiếm khí iến hóa, vậy thì vẫn là phải so kiếm thuật. Cứ so kiếm thuật thì Lục Nguyên lại thắng Giang Bột Nhiên.


Đột nhiên đến một trận khiêu chiến.


Nhưng nếu đã đến thì đánh vậy.


Lục Nguyên không thèm để ý.


Dưỡng Ngô kiếm liên tục vung, từng chiêu từng chiêu kiếm pháp thi triển ra. Lúc này Giang Bột Nhiên đã hoàn toàn bị khống chế bởi kiếm pháp của hắn.


Giang Bột Nhiên vừa kinh vừa giận. Gã là tán tu nổi danh, gặp qua không biết bao nhiêu cao thủ, cũng thấy qua không ít nhân vật ngũ đại tiên môn, nhưng trước giờ chưa gặp một thiếu niên hậu bối không quan trọng nào mà còn chưa đủ hai mươi tuổi đã luyện kiếm thuật đến tình trạng như vậy.

Giang Bột Nhiên vừa kinh vừa giận. Gã là tán tu nổi danh, gặp qua không biết bao nhiêu cao thủ, cũng thấy qua không ít nhân vật ngũ đại tiên môn, nhưng trước giờ chưa gặp một thiếu niên hậu bối không quan trọng nào mà còn chưa đủ hai mươi tuổi đã luyện kiếm thuật đến tình trạng như vậy.


Hai tên khác trong Tây Châu tam cự kiếm, Giang Đại Nộ, Giang Bột Nộ trong lòng kinh sợ. Chúng cũng là tán tu nổi tiếng đã lâu nhưng chưa từng thấy qua kiếm thuật như vậy, không ngờ dựa vào trường kiếm trong tay, buộc đại ca Giang Bột Nhiên đến mức này, như là bị khống chế.


Giang Đại Nộ, Giang Bột Nộ nhìn nhau, lập tức rút kiếm ra tham gia chiến cuộc. Lần này mục đích của chúng là giết chết Lục Nguyên chứ không phải đơn độc khiêu chiến. Vốn cho rằng một mình Giang Bột Nhiên đã có thể đánh ngục đối thủ, nhưng bây giờ nếu đại ca Giang Bột Nhiên không làm được thì lấy ba chọi một đi.


Giang Đại Nộ dùng là Phá Địa kiếm pháp. Một khi gã thi triển ra Phá Địa kiếm pháp thì như trời sụp đất nứt, kiếm chiêu hùng hồn vô cùng chém thẳng hướng Lục Nguyên.


Bên kia người cuối cùng trong Tây Châu tam cự kiếm Giang Bột Nộ thi triển bộ Kim Cương kiếm pháp. Khi thi triển ra Kim Cương kiếm pháp thì người gã như nộ mục kim cương, khí thế khiến người kinh sợ.


Địa Liệt kiếm pháp của Giang Âm phủc, Phá Địa kiếm pháp của Giang Đại Nộ, Kim Cương kiếm pháp của Giang Bột Nộ.


Ba bộ kiếm pháp cực kỳ hung mãnh, khí thế hùng hồn công kích Lục Nguyên. Hai người Giang Đại Nộ, Giang Bột Nhiên cùng đẩy ra kiếm khí vàng đất, Giang Bột Nộ thì đẩy ra kiếm khí màu vàng kim. Ba kiếm khí tung hoành cuồn cuộn ép hướng Lục Nguyên. Lúc ban đầu dường như áp chế được hắn.


Đối thủ rất mạnh.


Dưỡng Ngô kiếm trong tay Lục Nguyên va chạm với ba thanh thanh trường kiếm của đối thủ, phát hiện ra đối thủ rất mạnh, chắc hai tên là luyện khí kỳ bát tầng, một trên là luyện khí kỳ thất tầng. Ba người cùng nhau đánh thì mạnh hơn hắn nhiều. Đối thủ thế này không dễ đối phó. Ba bộ kiếm pháp cực kỳ mạnh mẽ đẩy Dưỡng Ngô kiếm sắp bật ra.


Trước không vội vàng.


Mài mòn đối thủ đã.


Lục Nguyên vung trường kiếm, mới bắt đầu toàn là chiêu thức trông khá yếu ớt vô lực, nhưng những chiêu thức đó đều là chăn bọc kim. Chuôi Dưỡng Ngô kiếm di chuyển trong tay, thi triển ra từng kiếm chiêu tinh diệu vô cùng, ba đối thủ đều đi đường hung mãnh, vậy mình lấy nhu thắng cương đi.


Tuy nhiên vẫn là hơi phiền phức.


Dù sao đối thủ là ba tên, ba đối thủ đều đi hướng mạnh mẽ, muốn không ngừng mạnh mẽ va đụng pháp lực của mình. Nhưng đây chỉ là rắc rối nhỏ. Nói thật, ba người này kiếm thuật cũng thường thôi, tùy tiện đâm ra vài kiếm chỉ hướng sơ hở của họ.


Vài kiếm tùy ý buộc mấy người kia muốn cứng rắn đánh cũng không được.


Cuối cùng lại vài kiếm tùy tiện đánh ba người liên hợp phòng thủ cũng không được. Trước kiếm thế của Lục Nguyên không thể không tách ra.


Không sai, trận chiến này mới bắt đầu ba người hơi phiền, lát sau Lục Nguyên đánh tùy tiện.


Nếu như hắn không đột phá luyện khí kỳ thất tầng thì sẽ đánh khá vất vả, dù sao lúc ấy đấu với Nguyệt Tu La đã mệt mỏi như vậy. Nhưng bây giờ hắn đột phá luyện khí kỳ thất tầng, đối phó ba vị Tây Châu tam cự kiếm hai tên luyện khí kỳ bát tầng, một tên luyện khí kỳ thất tầng có áp lực không nặng mấy.


Nhưng lúc mới bắt đầu để chúng mặt ngoài chiếm chút ưu thế, lập tức dùng kiếm thế bao phu chúng, lấy một chọi ba đã buộc ba người chật vật, tùy ý ra chiêu không quá mức nghiêm túc đã có thể đem ba người liên hợp đánh thành như vậy.


Lục Nguyên càng đánh càng nhẹ nhàng, kiếm thế di động, vô cùng tiêu sái.


Giờ phút này, Giang Bột Nhiên, Giang Đại Nộ, Giang Bột Nộ Tây Châu tam cự kiếm đều đầu đầy mồ hôi. Chúng nhận ủy thác đến giết Lục Nguyên vốn cho rằng là một nhiệm vụ khá nhẹ nhàng, nhưng thật sự làm mới phát hiện hoàn toàn không phải chuyện như vậy.


Hậu bối này kiếm thuật mạnh mẽ không dưới bất cứ ai chúng từng gặp.


Chỉ dựa vào một thanh trường kiếm đã cứng rắn vây khốn ba người họ.


Phải biết rằng hậu bối này pháp lực so với bất cứ ai trong ba người chúng đều hơi yếu chút.


Kết quả dựa vào pháp lực yếu hơn ba người chút cứng rắn dựa vào một thanh trường kiếm, lấy một địch ba, vây ba tên. Kiếm pháp như vậy thật là không tưởng tượng nổi, không thể tưởng tượng.


Ba người Giang Bột Nhiên ở dưới kiếm Lục Nguyên khổ đến buồn nôn, muốn ra chiêu thức mà không hoàn chỉnh được, muốn liên hợp kết quả không có cả khả năng đó, bị buộc đông nhảy tây vọt, giống như hoàn toàn bị trường kiếm của đối phương kiểm soát. Ba người Giang Bột Nhiên cùng nghĩ đến người ủy thác mình đã nói: hậu bối Lục Nguyên này pháp lực là luyện khí kỳ lục tầng, kiếm thuật không tệ.


Chết tiệt, pháp lực rõ ràng là luyện khí kỳ thất tầng, nếu chỉ riêng pháp lực tăng một tầng không hợp với tình báo thì không có gì. Kiếm thuật đâu chỉ không tệ, là tinh diệu tuyệt luân.


Chết tiệt!


Lúc này, có không ít người bắt đầu vây quanh, khi đứng xem thì cách hơi xa, sợ bị cách đánh điên cuồng của ba huynh đệ học Giang Tây Châu tam cự kiếm tai vạ. Nhưng nhìn một lát phát hiện cách đánh hung ác của ba huynh đệ học Giang hoàn toàn bị thiếu niên trẻ tuổi áp chế.


- Thiếu niên này là ai? Sao trẻ như vậy? Thoạt trông chưa đến hai mươi tuổi đã có thể một kiếm áp chế Tây Châu tam cự kiếm.


- Đúng vậy, Tây Châu tam cự kiếm. Nghe nói đầu lĩnh Tây Châu tam cự kiếm nổi danh tán tu, bình thường giết người cướp của, làm không ít việc ác. Không biết tại sao không lâu trước đó đến Giang Âm phủ chúng ta. Ba người này ác danh huênh hoang, có thể sống đến bây giờ toàn là vì ba người tay chân cực kỳ cứng rắn, không ngờ người như vậy đấu với một thiếu niên hậu bối mà bị áp chế hoàn toàn.


- Đúng rồi, lão đại Giang Bột Nhiên Tây Châu tam cự kiếm trước đó giao đấu với Hoa Sơn Bắc phong nhị đệ tử Vân Dật cũng chỉ hơi kém chút. Thiếu niên này là ai? Tại sao mạnh như vậy?


- Một kiếm áp chế Tây Châu tam cự kiếm, thật là thiếu niên lợi hại.


Giang Âm huyện cách Hoa Sơn rất gần, bình thường có tu tiên giả tới lui, giờ trong đám người đứng xem có một số tu tiên giả nhận ra Tây Châu tam cự kiếm. Đa phần không ai biết Lục Nguyên rốt cuộc là người nào, nhưng rất tò mò một thiếu niên một kiếm áp chế ba huynh đệ Tây Châu tam cự kiếm nổi tiếng ác.


Rốt cuộc có một thập đại đệ tử chân truyền Hoa Sơn khi được Lục Nguyên dạy kiếm thuật có được hắn chỉ nhận, ồ lên nói.


- Đây chẳng phải là lục sư huynh ư? Lục sư huynh đấu với Tây Châu tam cự kiếm mà có thể một người áp chế ba, cái này…


Đám người kia thấy có kẻ nói ra lai lịch thiếu niên đều vây quanh hỏi. Thập đại đệ tử chân truyền đó liền kể từng chiến tích quá khứ của Lục Nguyên ra.


Ba huynh đệ họ Giang Tây Châu tam cự kiếm.


Ba người này lúc tiến vào Giang Âm phủ thì tình báo đã rơi vào tay Bắc phong lục kiếm tiên Diệp Dương Dung. Dù sao Diệp Dương Dung là quản lý tình báo chủ Bắc phong. Theo cửu đại kiếm tiên như Diệp Dương Dung thấy thì Tây Châu tam cự kiếm thực ra chỉ là ba con kiến nhỏ xíu, tiến vào Giang Âm phủ không làm nên chuyện gì, cho nên tạm thời không để ý.


Kết quả ba huynh đệ họ Giang Tây Châu tam cự kiếm luôn không làm chuyện gì, không động thì thôi, vừa động liền loạn, chẳng ngờ ba người cùng ra tay với Hoa Sơn Tiên Môn Bắc phong đệ lục đệ tử chân truyền Lục Nguyên. Khi tình báo truyền đến tay Diệp Dương Dung thì gã bị hù giật nảy mình.


Diệp Dương Dung lập tức nhảy dựng.


Đệ tử chân truyền, là tài sản quan trọng của một môn phái.


Đệ tử chân truyền giống như Lục Nguyên càng là quan trọng hơn cả quan trọng.


Đệ tử chân truyền như vậy không thể có chuyện gì.


Nhưng muốn đệ tử chân truyền như thế không bị gì cũng không dễ dàng. Tuy Tây Châu tam cự kiếm ở trong Diệp Dương Dung cửu đại kiếm tiên chẳng qua là ba con kiến, nhưng đối với thập đại đệ tử chân truyền còn chưa lớn lên thì sẽ tạo thành nguy hiểm rất lớn. Ba huynh đệ họ Giang, hai tên là luyện khí kỳ bát tầng, một trên là luyện khí kỳ thất tầng, ba người liên hợp, trong Bắc phong thập đại đệ tử chân truyền không ai chặn lại nổi. Coi như là đại đệ tử Vân Dật, nhị đệ tử Vân Bình cũng không ngăn được.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận