Hoa Sơn Tiên Môn


Đương nhiên dù là vậy nhưng đệ tử chân truyền khác thấy kiếm pháp của Vệ Bi thì vẫn hít ngụm khí lạnh. Kiếm pháp của Vệ Bi khá là quái dị.


"Vân Mang Mang". Chiêu Vân Mang Mang, trong vân thế vô tận, ngươi không thể thấy kiếm ở đâu.


Nhát kiếm "Ô Vân Cuồn Cuộn" vung vẩy như mây đen cuồn cuộn, tựa nghiên mực ập hướng ngươi.


"Bạch Vân Đạm Đạm", chiêu này cực kỳ tùy ý, rất tiêu sái.


"Vân Du Tứ Thức", chiêu này một khi vận dụng thì kiếm pháp di chuyển không biết kiếm ở chỗ nào, sẽ từ đâu đâm vào.


……..


Bên này Thẩm Lạc cũng dùng Thiên Huyễn Vụ Kiếm. Bộ Thiên Huyễn Vụ Kiếm của gã là kiếm pháp không sai.


"Vụ Khí Khán Hoa", chiêu này dùng ra kiếm như trong sương nhìn hoa, nửa thật nửa giả. Giữa thật giả ngươi cho rằng chiêu này là thật sự, kỳ thực kiếm đó là giả, kiếm thật ở sau lưng ngươi. Ngươi cho rằng kiếm này là giả, kiếm đó lập tức biến thành thật.


"Sương Khói Trần Thiên", kiếm này vận dụng không thấy kiếm chỗ nào, chỉ thấy sương khói.


Chiêu "Yên Tiêu Vụ Tán" khá giống với Phong Lưu Vân Tán, bản chất đều là tiêu hao pháp lực đối phương.


"Đại Vụ Thảm Thảm" kiếm chiêu bi tráng thê lương.


"Độc Lang Ác Vụ" chiêu này là sát chiêu nổi danh trong Thiên Huyễn Vụ Kiếm, hơn nữa ẩn giấu khá sâu, là sát chiêu không dễ phát hiện.


Có thể nói dù là Bách Biến Vân Kiếm của Vệ Bi, hay là Thiên Huyễn Vụ Kiếm của Thẩm Lạc đều luyện rất sâu, không uổng là xuất thân từ kiếm tông. Kiếm pháp của hai người hiển nhiên đã sớm đến tầng thứ hai kiếm thuật, nhìn rất khá.


Kỳ thực muốn đối phó với Bách Biến Vân Kiếm thì Lục Nguyên có thể đơn giản phá đi, dù gì hắn đã lĩnh ngộ vân kiếm ý, vân hệ kiếm pháp dù là loại nào cũng không có tác dụng trước mặt hắn. Thiên Huyễn Vụ Kiếm tuy rằng nhìn thâm ảo, kỳ thực chân chính quyết đấu với hắn, có thể lấy Cuồng Phong Quá Cảnh cứng rắn phá chiêu này.


Cuồng Phong Quá Cảnh, kiếm chiêu như cuồng phong.


Cuồng phong quét qua, mặc kệ là vụ gì của ngươi đều phải tránh sang bên.


Phong hệ vốn chính là để khắc vụ hệ.


Dù là Vệ Bi, hay là Thẩm Lạc, một chọi một với hắn thì hắn có thể nhẹ nhàng thắng, không có gì rắc rối.


Nhưng Bách Biến Vân Kiếm, Thiên Huyễn Vụ Kiếm tổ hợp lại một chỗ dường như hợp thành bộ kiếm pháp khác, hơi có uy lực hình thức ban đầu của kiếm pháp trấn phong Nam phong Bách Biến Thiên Huyễn Vân Vụ một ngàn ba trăm thức, khiến hai bộ kiếm pháp ở chỗ nguy hiểm thì bỗng tăng gấp mấy lần.


Nếu chỉ là vậy cũng đành thôi, cố tình Lục Nguyên phát hiện chỗ quái dị nhất của tổ hợp hai người này. Hắn liếc mắt liền phát hiện chỗ sơ hở của Bách Biến Vân Kiếm, nhưng vừa tấn công vào đó, kết quả phát hiện sơ hở đã bị Thiên Huyễn Vụ Kiếm của Thẩm Lạc ngăn chặn. Tấn công chỗ sơ hở Thẩm Lạc, kết quả bị Vệ Bi của Bách Biến Vân Kiếm ngăn chặn.


Kiếm pháp Vệ Bi có sơ hở, kiếm pháp Thẩm Lạc có sơ hở.


Nhưng cố tình kiếm pháp hai người lại bù đắp cho người.


Phần bù đắp này khiến kiếm pháp hai người không có sơ hở.


Nam phong đúng là nơi bồi dưỡng ra cao thủ kiếm thuật, vị tiền bối năm đó có thể sáng chế ra Bách Biến Thiên Huyễn Vân Vụ một ngàn ba trăm thức, tu vi kiếm thuật cao thâm khó đoán. Sau đó vị tiền bối có thể tách bộ kiếm pháp thành Bách Biến Vân Kiếm, Thiên Huyễn Vụ Kiếm, tu vi kiếm thuật cũng thâm sâu khó dò.


Cách đánh chỉ hướng sơ hở xem ra không làm gì được hai người này. Suy nghĩ duy nhất trong đầu hắn là hết cách, dùng hoàn toàn lĩnh ngộ kiếm ý thôi. Tay động Dưỡng Ngô kiếm. "Cuồng Phong Liễu Lâm", chiêu này chia ra tấn công hai hướng, một thức là phong kiếm, một thức là vân kiếm, tách ra tấn công Vệ Bi, Thẩm Lạc.


Lúc này kiếm của Lục Nguyên không chú trọng nhiều về kiếm pháp, càng lúc càng nhanh, chia ra tấn công hai người.


Trường kiếm trong tay, khống chế đối thủ.


Đây chính là sau khi hoàn toàn lĩnh ngộ kiếm ý hắn có thể làm được.


Lý do Lục Nguyên dùng kiếm mau như vậy là bởi vì đem mình xem thành hai người, một kiếm xử dụng thành hai kiếm. Cùng lúc đó buộc Vệ Bi, Thẩm Lạc tách ra. Vốn Vệ Bi, Thẩm Lạc không muốn rời đi, kiếm pháp của họ là bổ sung cho nhau, liên hợp thì uy lực lớn đến không biết bao nhiêu lần, nhưng lập tức hoảng sợ phát hiện dưới kiếm quang của Lục Nguyên họ không thể không rời đi, dường như họ bị trường kiếm của Lục Nguyên khống chế.


Đây chỉ mới bắt đầu thôi. Tiếp theo họ phát hiện điều khiến người kinh hãi tuyệt vọng, hai người không thể liên hợp một chỗ. Dưới kiếm quang của Lục Nguyên dường như làm hành động gì đều do Lục Nguyên chế định, họ thực hành. Đây là kiếm thuật làm được chứ không phải khôi lỗi thuật!


Trong tu tiên giới Đại Tấn quốc có rất ít yêu ma giỏi về khôi lỗi thuật, nhưng bây giờ kiếm thuật của Lục Nguyên rõ ràng khác với khôi lỗi thuật. Khôi lỗi thuật là khiến ngươi không thể khống chế thân thể, hắn khống chế ngươi. Lục Nguyên dùng kiếm đã làm được điều này.


Kiếm quang chớp động, Lục Nguyên càng đánh càng thoải mái.


Vệ Bi, Thẩm Lạc thì càng đánh càng vất vả. Chiêu thức của họ thường bị kẹt một nửa thì không thể vung xuóng nữa, thân thể bị khống chế di chuyển trong phạm vi nhất định. Dù là người hay kiếm dường như bị giam dưới Dưỡng Ngô kiếm của Lục Nguyên. Lúc này Vệ Bi, Thẩm Lạc đều có cảm giác khổ không nói nên lời. Hai người họ chỉ là muốn sử dụng kiếm như bình thường mà khó vậy sao?


Đệ tử chân truyền khác ai nấy trợn mắt há hốc mồm.


Đây thật là Bắc phong, Nam phong tỷ thí sao?


Nam phong nổi danh kiếm thuật, lệ thuộc kiếm tông. Bắc phong là kiếm khí tông đều quan trọng.


Bây giờ là gì thế này. Kiếm pháp của đệ tử đệ tử chân truyền Bắc phong kiếm khí quan trọng càng mạnh hơn, kiếm pháp đệ tử đệ tử chân truyền kiếm tông thì càng yếu? Đây rốt cuộc ai mới là kiếm tông? Ai mới là kiếm khí quan trọng? Cảm giác như trái ngược.


Khi các đệ tử chân truyền rảnh phát chán thì hai cửu đại trưởng lão bận muốn chết.


Công tác kết thúc đúng là rườm rà.


Đầu tiên là phân tích nguyên nhân Nguyệt Ma Môn đi tới vùng gần đây, tuy Lục Nguyên đã nói ra lý do nhưng cần tra xét, cùng với nên đưa báo cáo thế nào cho triều đình Đại Tấn. Tuy triều đình Đại Tấn không sánh bằng ngũ đại tiên môn nhưng là đại biểu mặt ngoài, phải có cách nói với triều đình Đại Tấn. Mặt khác phải phong lại nơi đây, một bên ra roi thúc ngựa giục triều đình Đại Tấn phái phù chú sư đến phong, vân vân và vân vân.


Đương nhiên dù sự việc rườm rà nhưng tranh thù lúc rảnh rỗi cũng không phải không khả năng.


Vốn Cố Phi đã kết hoạch tốt lắm, lần này để Vệ Bi, Thẩm Lạc khiêu chiến Lục Nguyên, gã thì âm thầm quan sát. Ai biết cái tên Sở Phi không dễ chọc, hôm nay luôn theo sát gã, nửa bước không rời, nói là công việc nhiều quá. Gã không rời một tấc thì mình làm sao đi quan sát cuộc chiến đây?


Sở Phi cười híp mắt.


Cố Phi không vui.


Hai người đều là tinh anh trong cửu đại trưởng lão. Ngươi tính toán ta thì ta sẽ tính kế ngược lại ngươi. Hai người là lão địch thủ, tính kế qua lại nất trời. Hai người đều biết đối phương bụng nghĩ gì, hiển nhiên lần này Sở Phi chiếm trên cơ.


Sở Phi tủm tỉm nói:


- Ai, công tác nhiều thật.


Công tác thì đúng là nhiều, nhưng không đến nỗi ôm không hết. Làm đến cấp bậc đệ cửu đại trưởng lão, không biết đã bao nhiêu lần Công tác kết thúc, sớm nằm trong quy trình, nếu nói phiền phức thì cũng không rắc rối mấy. Cố Phi biết trong lòng Sở Phi nghĩ cái gì, thầm mắng gã sói trán.


Đáng chết!


Hai cửu đại kiếm tiên có nhiều đệ tử trước mặt nhưng vẫn rất giả dối, đây là thói quen nuôi dưỡng tại danh môn chính phái. Bình thường danh môn chính phái mở hội, không có việc gì thì mở tiệc, trừ khi đối phó yêu ma dưới đất ngoan độc ra, kỳ thực nội bộ ít khi tuyệt tình, mọi người đa phần là mở tiệc thôi.


Tiệc tùng nhiều khiến con người biến giả dối.


Ai!


Thôi, vội vàng công tác kết thúc, lười tính toán với người như Sở Phi, lần này mình rơi vào thế yếu, nếu càng tính toán thì sợ rằng càng chọc tức mình thôi.


Bây giờ đã đến giai đoạn cuối công tác kết thúc.


Lúc này từ triều đình Đại Tấn vận đến rất nhiều phù thổ, loại phù thổ, phù hoàn còn chưa phát huy uy lực thì mềm nhũn nhẹ hẫng, dễ vận chuyển. Một khi vùi vào đất, trải qua đặc biệt phù pháp chuyển biến sẽ thành cứng rắn hơn cả cương thiết.


Phù thổ do rất nhiều năm trước phù chú sư nghiên cứu ra. Thế giới yêu ma dưới đất mở thông đạo lên mặt đất, trong tu tiên giả phù chú sư tương ứng nghiên cứu ra phù thổ, khi công tác kết thúc thì đem phù thổ phủ lên, vùi vào đất, khiến đường yêu ma dưới đất đào ra bị phù thổ lấp kín.


Công tác cuối cùng là đám phù chú sư dùng bù chú lần thứ hai gia cố cửa động.


Công tác kết thúc rốt cuộc làm gần xong.


Báo cáo đã xong hết từ lâu.


…….


Rốt cuộc làm xong công tác kết thúc.


Cũng tới lúc rời khỏi Đông Lục huyện.


Lúc này trên một ngọn núi ngoài Đông Lục huyện thành có đoàn người đang đi. Dẫn đầu đoàn người là Sở Phi, phía sau là tám đệ tử chân truyền Bắc phong. Làm xong công tác kết thúc, lần rèn luyện này xem như hoàn thành, tới lúc nên rời đi Đông Lục huyện.


Khi ở Đông Lục huyện mưa to liên miên, giờ rời đi là một ngày nắng ráo.


Mặt trời chiếu rọi, rơi trên người có cảm giác ấm áp.


Ngoái đầu nhìn Đông Lục huyện, huyện thành dưới ánh nắng, trong phút chốc khiến người hoảng hốt.


Không xa lại có đoàn người cất bước đi tới, là hàng người Nam phong. Đoàn người Nam phong không phải quay về Hoa Sơn, nghe nói họ phải tiếp tục rèn luyện. Bởi vì cửu đại kiếm tiên không vừa lòng kết quả lần rèn luyện này, cho nên phải tiếp tục đi. Hai đội gặp nhau trên đường.


Hai cửu đại kiếm tiên Sở Phi, Cố Phi đương nhiên nhìn nhau không vừa mắt.


Lúc này tám đệ tử chân truyền Bắc phong và bảy đệ tử chân truyền Nam phong chưa đến gai mắt nhau. Mười lăm đệ tử chân truyền đều là thanh niên, lúc bắt đầu Nam phong hơi ngạo khí nhưng sau khi thấy kiếm thuật của Lục Nguyên thì ngạo khí bị mài gần hết.


Đều là thanh niên ở chung một thời gian, có rất nhiều người quan hệ tạm được.


- Bảo trọng.


Từng người cười chào nhau.


- Bảo trọng.


Vệ Bi nhìn Lục Nguyên, nói:


- Lục Nguyên, đến lúc Hoa Sơn ngũ phong đại tái chúng ta sẽ lần nữa khiêu chiến ngươi. Khi đó ta sẽ luyện thành Bách Biến Thiên Huyễn Vân Vụ một ngàn ba trăm thức. Truyện Tiên Hiệp - Truyện FULL


Nói xong câu đó gã không tình nguyện thốt hai chữ:


- Bảo trọng.


Đúng vậy, triều đình Đại Tấn đường xa, gió lớn sóng dữ, một đường bảo trọng.


Sau đó hai đội Bắc phong, Nam phong mỗi người một ngã.


Đoàn Bắc phong đi hướng Hoa Sơn.


Diệp Phương bỗng gật gù nói:


- Thật hoài niệm.


Diệp Viên gật mạnh đầu, hòa cùng:


- Đúng thế, thật hoài niệm.


Lăng Ngọc Châu chượt kinh ngạc nói:


- Các ngươi rất hoài niệm Đông Lục huyện này? Tuy đây là nơi đầu tiên chúng ta rèn luyện nhưng không tới mức hoài niệm đi.


Lục Nguyên bật cười nói:


- Bọn họ hoài niệm Đông Lục huyện nhưng là mỹ thực, mỹ tửu của Đông Lục huyện thôi.


Diệp Phương gật đầu:


- Người hiểu ta chỉ có Lục Nguyên.


Diệp Viên gật theo:


- Đúng đúng.


Lăng Ngọc Châu lắc đầu nói:


- Diệp Phương, mệt ngươi bình thường trong phòng giả bộ thành tiểu quân tử kiếm, giờ coi như đã nhận rõ tính cách ngươi rồ.


Câu này khiến mọi người cất tiếng cười. Quân Tử Kiếm Tiên Phương Nho trong thập đại đệ tử chân truyền có hai Diệp Phi, một là lão tứ Phương Đạm, nhưng Phương Đạm tính tình lạnh nhạt, không giống quân tử. Bình thường trong phong Diệp Phương càng giống quân tử hơn, đáng tiếc bây giờ nguyen hình lộ cả ra ngoài.


Sở Phi đứng trước nhất, không nói chuyện, nhưng những lời kia lọt vào tai gã. Gã ngoái đầu nhìn dưới bầu trời trong xanh, cỏ cây xanh ngắt, trong cây cối đường núi những khuôn mặt thanh xuân. Từng khuon mặt, một chuỗi tiếng cười, đây chính là thanh xuân, tuổi xuân rực rỡ.


Năm đó khi mình mới vào tu tiên giới, với xuống núi thì cũng giống như vậy đi, thật là đoạn thời gian đáng nhớ. Đáng tiếc thời gian thanh xuân qua đi rồi sẽ không quay lại nữa, có vài thứ đã bỏ qua sẽ không có lại.


Hãy giữ gìn thanh xuân hiện tại đi.


Đó, là thời gian đẹp nhất đời người.


Sau này có lẽ theo pháp lực tăng cao mà có được lực lượng càng cường đại, được đến trường sinh, thậm chí là bất tử. Nhưng niềm vui thanh xuân ban đầu vĩnh viễn không có được nữa.


Sở Phi đột nhiên muốn hát, bài ca tuổi trẻ gã thích nhất, nhưng ngẫm nghĩ rồi từ bỏ, không có tâm tình đó. Gã chỉ hy vọng đám hậu bối sau lưng mình, niềm vui vẻ thanh xuân có thể dài lâu chút. Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, trong đám đệ tử sau lưng mình, sau này sống vui sướng nhất chắc là Lục Nguyên. Bởi vì tính tình của hắn, hắn không có dã tâm quá lớn, không có truy cầu quá to nên dễ dàng vui vẻ.


Dù Lăng Ngọc Châu là con gái nhưng lòng ham quyền lợi rất nặng.


Phương Đạm tính tình lạnh nhạt, thật không sai, nhưng gã truy cầu là trường sinh, khó, khó, khó.


Tư Mã Bác bị tổ phụ ảnh hưởng, dã tâm dào dạt, người như vậy càng khó sống vui.


Đệ tử Diệp Phương của mình thì còn tạm được.


Hoa Sơn cao vạn trượng, khí thế chọc trời.


Sơn thế núi cao dốc đứng, vách chọc trời, dãy núi vượt trội, lấy hiểm trở xưng hùng lập thế.


Lúc này một đoàn người ngựa đang đi trên đường lớn, lập tức trông thấy Hoa Sơn cao tận trời mây. Nhưng dù nói đã thấy Hoa Sơn, muốn chân chính đến Hoa Sơn, dù bước chân đoàn người khá nhanh cũng cần tốn thời gian lâu chút. Nếu có thể giống Sở Phi cửu đại kiếm tiên nhân kiếm hợp nhất, ngự kiếm đi thì một ngàn dặm chỉ trong chớp mắt lại là chuyện khác.


Sở Phi đi ở phía trước đột nhiên nói:


- Đúng rồi, có chuyện suýt quên nói.


Nghe câu đó tám đệ tử chân truyền đằng sau yên tĩnh lại.


Sở Phi bỗng nói:


- Lần đầu tiên các ngươi rèn luyện kỳ thực chưa nghiêm túc tổng kết, suy ngẫm lại.


Nghe thế thì tám đệ tử chân truyền sau lưng gã kinh sợ, Sở Phi cười cười.


Gã nói:


- Không lẽ các ngươi cho rằng cạnh tranh với Nam phong là tổng kết, suy ngẫm lại sao?


Trong ngũ đại tiên môn thực ra có một quy tắc, chiến đấu rèn luyện xong phải tôngr kết, ngẫm nghĩ. Mỗi lần chiến đấu, mỗi lần rèn luyện là tài sản rất quý giá, có thể tổng kết ngẫm nghĩ trong mỗi lần chiến đấu, lịch lãm mới tìm ra khuyết điểm của mình, tiến bộ càng nhanh.


Nhưng không lâu trước đó, rèn luyện tại Đông Lục huyện mọi người đều cho rằng chiến tích cuối cùng với Nam phong coi như tổng kết, ngẫm nghĩ rồi, ai mà ngờ Sở Phi sư thúc vào lúc này đột nhiên nêu lên.


Sở Phi cười nói:


- Các ngươi ở Đông Lục huyện coi như thắng lớn Nam phong một lần, nếu khi đó kêu các ngươi tổng kết, suy ngẫm thì chắc cũng không có tâm trí. Coi như ta nêu ra các ngươi cũng sẽ không dốc lòng nhớ kỹ. Vậy nên dứt khoát đợi một đoạn thời gian, chờ các ngươi trầm lắng hưng phấn rồi mới nói.


Nói đến đây sắc mặt Sở Phi âm trầm.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận