Hoa Sơn Tiên Môn


Võng chi văn mình chi chủ không khỏi nói:


- Lẽ nào ngươi muốn lên đánh?


- đúng vậy, Hồng Mông văn mình chi chủ cũng đã mời ta đánh cùng hắn, lời mời chân tình như vậy, ta cũng không tiện từ chối mà.


Lục Nguyên vươn thẳng vai, dáng vẻ ngại ngùng nói.


Yên lặng!


Vô cùng yên lặng!


Lục nguyên hắn thật sự không biết trời cao đất rộng sao?


Hắn chẳng qua chỉ là nhân vật mười kỷ nguyên, hắn muốn làm điều ấy sao? Giao thủ cùng với nhân vật mười ba kỷ nguyên?


Trong vĩnh hằng lãnh thổ, các cấp bậc văn mình chi chủ chỉ cần nhỏ hơn một bậc cảnh giới thì cũng không thể thắng được, đừng bảo là chênh lệch ba cảnh giới, đây là điều từ trước tới nay chưa bao giờ xảy ra.


Võng chi văn mình chi chủ quát lên:


- Ngươi điên rồi sao? Ngươi là đang đâm đầu vòa chỗ chết, đây không phải là chỗ êm dịu gì, ngươi có muốn chết cũng không phải nhanh như thế chứ?


Lục Nguyên nhún vai, một vẻ bất đắc dĩ nói:


- Thật ra thì cũng chẳng sao mà.


Dáng vẻ này của hắn làm cho Võng chi văn mình chi chủ cảm thấy bất lực. pháp biến văn mình chi chủ nhìn về phía Lục Nguyên:


- Trước tiên ta nói rõ cho ngươi biết, đối phương mà mười ba kỷ nguyên, ngươi là mười kỷ nguyên. Trong chiến đấu hắn cũng sẽ không nương tay cho ngươi, ngươi ngay cả bảo tồn sinh mạng của mình cũng khó, nếu ngươi không đánh thương được đối phương, hắn sẽ không ngần ngại mà đánh chết ngươi. Ngươi còn có quyết định xuất chiến hay không?


- Quyết định, xuất chiến.


Lục Nguyên nói rất dứt khoát:


- Cả đời ta chưa từng bao giờ lâm trận bỏ chạy, ngày hôm nay ta cũng không muốn phải phá lệ.


Pháp biến văn mình chi chủ nhìn Lục Nguyên thật sau một cái, lập tức cũng không nói thêm gì nữa, chỉ cần để ý vạn nhất Lục Nguyên gặp phải bất cứ nguy hiểm gì thì lập tức lấy tốc độ nhanh nhất cứu Lục Nguyên. Ngay cả dùng tới đón sát thủ lớn nhất, vũ khí bí mật cũng không tiếc mang ra dùng.



Đối với Phật nguyên văn mình chi chủ, Pháp biến văn mình chi chủ còn giấu một chút thủ đoạn, cho tới bây giờ cũng chưa từng ai hiểu rõ Pháp biến văn mình chi chủ có nhiều thủ đoạn. Nói như vậy cũng không sai chút nào.


Phật nguyên văn mình chi chủ, Vô cực văn mình chi chủ đồng thời truyền âm cho Hồng Mông văn mình chi chủ, nội dung truyền âm cũng chỉ có một, chính là đánh chết Lục Nguyên. Một thiên tài vĩnh hằng ở Sát na phái là quá nguy hiểm, nếu cứ để hắn tiếp tục phát triển, không biết là sẽ phát triển thành như thế nào. Không bằng hiện tại nhân dịp này liền hoàn toàn đánh chết Lục Nguyên.


Châm chi văn mình chi chủ cũng không truyền âm, nàng ta còn đang bận thêu hoa. Hồng Mông văn mình chi chủ cười ha ha một tiếng, thật ra thì không cần hai người Phật nguyên văn mình chi chủ cùng với Vô cực văn mình chi chủ truyền âm thì hắn cũng đánh chết Lục Nguyên. Bởi vì đại cừu hận cuộc quyết chiến tại Trung ương thiên triều năm đó, hắn luôn luôn ghi tạc trong lòng.


Hơn nữa một thiên tài vĩnh hằng ở trong phái Sát na đúng là mối nguy hiểm quá lớn. hồng Mông văn mình chi chủ nhìn về phiá Lục Nguyên, một ngón tay chỉ xuống đất, có một cỗ vô địch khí thế.


- Ta muốn ai sống, người đó sẽ sống, ta muốn ai chết, người đó nhất định sẽ chết.


- Lục Nguyên, ngày hôm nay, ngươi nhất định phải chết ở đây, hôm ay ngươi nhất định sẽ nghiêng về thế bị một mình ta đánh chết.


Hồng Mông văn mình chi chủ là sư đệ của Hồng Quân văn mình chi chủ, tự nhiên có khí độ, khí chất cũng bản thân hắn.


Hắn một tay chỉ thiên, một tay chỉ địa, trên trời hay dưới đất nhất định không có một ai có thể đánh trả.


Hắn tùy ý đứng lên, giống như vĩnh hằng cùng thiên địa thời không, mãi mãi bất diệt vậy.


Mà Lục Nguyên, đối thủ của hắn thì lại quá non trẻ, trên người hắn cũng không có chút hơi thở bất diệt nào, cũng không có khí thế một tay chống trời kia. Hắn chỉ có một cỗ kiếm khí ngất trời, nhưng cố kiếm khí đó lại quá non nớt, có thể đánh lại được nhân vật như Hồng Mông văn mình chi chủ hay sao?


Hồng Mông văn mình chi chủ cùng Lục Nguyên, đánh một chọi một.


Sáu vị văn mình chi chủ khác đều đang theo dõi cuộc chiến.


Hồng Mông văn mình chi chủ cũng không vội vàng, hắn nhẹ nhàng chuyển động binh khí, là một chuôi phất trần có từng dải Thiên căn bạch tơ. Phất trần này có muôn vàn đường, vạn đạo thuật, có tên là Đại đạo phất trần. đại đạo trong tay ta, phất trần trong lòng ta, tức là đại đạo phất trần. cây phất trần này, nắm giữ thiên cơ đại đạo.


Hồng Mông văn mình chi chủ đột nhiên đánh về phía Lục Nguyên. Cây phất trần này của hắn vừa động, giống như đại đạo vừa động. công kích như vậy làm cho ngươi ta tuyệt vọng.


Đặc biệt là trong đó ẩn chưa có mười ba kỷ nguyên pháp lực, nhưng cũng lại không phải pháp lực bình thường, vĩnh chi tam trọng pháp lực hàm chứa quá nhiều vĩnh hằng chi môn hơi thở, pháp lực số lượng cùng chất lượng cũng cao hơn rất nhiều. căn bản là Lục Nguyên không thể sánh kịp được. hắn là nhân vật mười ba kỷ nguyên, một khi đã xuất thủ thì là hoàn toàn triệt để đánh giết Lục Nguyên.


Hồng Mông văn mình chi chủ không phải là một cái thùng rỗng, có thể đường đường chính chính đánh chết đối thủ thì hắn cũng đường đường chính chính đánh chết. hoa chiêu cũng ít, đối thủ có thể chống lại hoa chiêu như vậy cũng càng ít.


Hắn vừa ra tay, không khí dường như cũng ngưng đọng, không gian cũng như đọng lại. Hồng Mông văn mình chi chủ xuất thủ, phong kín hết thảy. ngay cả thiên không trong đại đạo pháp ấn cũng bị phong kín toàn bộ.


Vào lúc này, lục nguyên ngang nhiên xuất kiếm.


Một kiếm ra khỏi vỏ, mang theo ánh sáng trong trẻo.



Hồng Mông văn mình chi chủ trên mặt lộ ra nụ cười châm biến. không tồi sao. Lục Nguyên quả thật cũng là không tệ, trong khi đối mặt với trọng đại áp lực của mình còn có thể rút kiếm. nhưng cho dù có rút kiếm ra thì cũng thế nào, cũng đều sẽ bại trong tay của mình!


Hồng Mông văn mình chi chủ hét to một tiếng, thế công càng mạnh mẽ bén nhọn hơn nữa. lúc này, thiên địa dường như biến thành hư không. Chỉ có chuôi phất trần này cũng kiếm đang không ngừng tiến lại gần nhau.


Trên Phất trần có vô số bí pháp, còn có đại đạo hơi thở. Trên thân kiếm có một cổ bất khuất chống lại hết thảy nhuệ khí.


Hai người đều có được vô cùng huyền bí, cùng thật sự ảo diệu đung vào nhau. Nhất thời, giống như vô số phồn hoa đã nở rộ cả ngàn năm, thật đúng với câu” hoa nở hoa rụng, hoa rụng hoa nở, dằng dặc vô tận”.


“Phanh” một tiếng, phất trần bị đánh lùi một chút, kiếm bị đánh lùi cũng xa hơn, nhưng kiếm lui mà kiếm thế không hề tán, kiếm hồn bất diệt, dấu kiếm không hề thay đổi. Kiếm Thần trường tồn.


ảo ảnh biến mất, Hồng Mông văn mình chi chủ nhìn về phía Lục Nguyên:


- Pháp lực của ngươi! Không phải là mười kỷ nguyên, mà lại là mười hai kỷ nguyên!


Hai mắt hắn tràn đầy kinh ngạc, rõ ràng Lục Nguyên vừa mới tới lãnh thổ vĩnh hằng tinh vực. trong tay hắn cũng không có bất cứ thần vật nào có thể làm cho hắn tăng lên pháp lực. sao bây giờ lại là mười hai kỷ nguyên!


Lục Nguyên nhún vai một cái:


- Thật xin lỗi, đúng là đã thành mười hai kỷ nguyên.


Thật đúng là quỷ dị mà, làm sao thoáng một cái đã thành mười hai kỷ nguyên rồi?


Kết cục này đúng là đã làm cho không ít người đột nhiên ngẩn ra, không rõ tại sao lại thành như vậy. đặc biệt là Võng chi văn mình chi chủ, trong lòng chính là buồn bực. rõ ràng là lúc vừa mới tới, Lục Nguyên cái gì cũng không hiểu, cái gì cũng không biết, ngay cả văn minh chi cấp thân pháp cũng không biết. lúc ấy lấy tốc độ của hắn tính ra pháp lực của hắn đúng là mười kỷ nguyên. Làm sao một thoáng đã lên thành mười hai kỷ nguyên.


Hai cấp bậc này chênh nhau rất nhiều. phải biết rằng mười cấp bậc này chính là mười cấp bậc tu hành cuối cùng, đột nhiên tăng lên hai cấp, tốc độ này đúng thậ là vô cùng nghịch thiên vô địch.


Mà ở phe Bất tử, Hồng Mông văn mình chi chủ đang suy nghĩ, Phật nguyên văn mình chi chủ, cả Vô cực văn mình chi chủ cũng đang suy nghĩ. Lục Nguyên rõ ràng là mới tiến vòa lãnh thổ vĩnh hằng tinh vực, tại sao đã trở thành mười hai kỷ nguyên. Muốn thành mười hai kỷ nguyên thì phải có thần vật cực kỳ cao quý trân vị, cùng với tương đối số lượng. Lục Nguyên mới tới đây, dùng chân nghĩ cũng biết rằng đây là việc do Phái Sát na làm. Nghĩa là phái sát na này thấy được tài năng của Lục Nguyên nên bỏ vốn đầu tư, muốn biến Lục Nguyên thành đại nhân vật trong vĩnh hằng linh vực.


Hiển nhiên là do đám người Hồng Mông văn mình chi chủ nghĩ sai. Trong lúc đó, Châm chi văn mình chi chủ vấn còn đang thêu hoa, không lúc nào nàng ngừng thêu hoa.


Trong đầu Hồng Mông văn mình chi chủ sinh ra sát ý, Sát na phái càng là muốn bồi dưỡng thiên tài vĩnh hằng tinh vực Lục Nguyên này, thì bản thân mình càng phải hủy diệt hắn ta., nếu Lục Nguyên không chết, đó nhất định là mối nguy hại lớn đối với Bất tử phái.


Mà lúc này Hồng Mông văn mình chi chủ cũng nhận được truyền âm của hai người Phật nguyên cùng Vô cực, hắn ta gật đầu:


- Ta hiểu.



Hồng Mông văn mình chi chủ nhìn về phía Lục Nguyên:


- Mười hai kỷ nguyên, đáng tiếc, mười hai kỷ nguyên cũng thất bại. ngươi có thể là không hiểu được cía gì gọi là sức mạnh vĩnh hằng sao. Nhưng mà, đối với người mới từ bên ngoài vào được như ngươi, cũng chính là nhân tài là Phái Sát na muốn bồi dưỡng mà nói, nhân tài mới đạt được mười hai kỷ nguyên, ngươi vốn dĩ cũng không biết cái gì gọi sức mạnh vĩnh hằng. ta sẽ dùng sức mạnh vĩnh hằng đánh bại ngươi hoàn toàn.


Hồng Mông văn mình chi chủ lần nữa lại ra tay, chuôi phất trần lần nữa đánh tới. nhưng lần ày trên phất trần xuất hiện một ánh sáng. Loại ánh sáng này dường như vô cùng khó hiểu, muốn nói cũng khó nói, mặc dù đột nhiên là vô cùng nhạt, nhưng lại mang tới cảm giác tràn ngập.


- Sức mạnh vĩnh hằng!


Pháp biến văn mình chi chủ hét to một tiếng.


- Không sai! Chính là sức mạnh vĩnh hằng.


Hồng Mông văn mình chi chủ gật đầu, có chút tự đắc, nói:


- Lục Nguyên, chỉ sợ ngươi không hiểu cái gì gọi là sức mạnh vĩnh hằng, ta đây liều dạy dỗ ngươi một chút.


Ánh sáng vĩnh hằng sức mạnh kia càng lúc càng trở nên nhiều hơn.


0.1 thành sức mạnh vĩnh hằng!


0.2 thành sức mạnh vĩnh hằng!


0.4 thành sức mạnh vĩnh hằng!


0.7 thành sức mạnh vĩnh hằng!


0.9 thành sức mạnh vĩnh hằng!


1.1 thành sức mạnh vĩnh hằng!


1.3 thành sức mạnh vĩnh hằng!


1.5 thành sức mạnh vĩnh hằng!


Này!


Hồng Mông văn mình chi chủ đột nhiên lộ ra một chấm năm thành sức mạnh vĩnh hằng, làm cho toàn bộ mọi người một phen kinh hoàng. Một chấm năm thành sức mạnh vĩnh hằng thật đúng là đáng nể, mà hiện tại hắn lại dùng được một chấm năm thành sức mạnh vĩnh hằng!


Pháp biến văn mình chi chủ không khỏi hốt hoảng, một chấm năm thành sức mạnh vĩnh hằng đúng là hiếm có!


Võng chi văn mình chi chủ khóe miệng giật giật, không ngờ Hồng Mông văn mình chi chủ lại luyện được một chấm năm thành thành sức mạnh vĩnh hằng. như vậy, Võng chi văn mình chi chủ cũng không còn niềm tin có thể đánh thắng được Hồng Mông văn mình chi chủ, ngay cả bản thân hắn Võng chi văn mình chi chủ cũng không thể chiến thắng, chứ đừng nói là Lục Nguyên. Lục Nguyên càng coi như xong đời.



Mà Phật nguyên văn mình chi chủ, Vô cực văn mình chi chủ cũng đang thầm nghĩ trong lòng, hóa ra Hồng Mông văn mình chi chủ cnf cất giấu sát chiêu như vậy, đúng thật là không thể coi thường hắn. con người Hồng Mông văn mình chi chủ này đúng là giấu diễm thật thâm sâu, đúng là khó đối phó.


Hồng Mông văn mình chi chủ bắt đầu vẫn một chấm năm thành sức mạnh vĩnh hằng, đánh về phía Lục Nguyên. Hắn có loại sức mạnh vĩnh hằng chất lượng cao này cho nên trong lòng cũng vô cùng tự tin.


Lục Nguyên nhìn về phía Hồng Mông văn mình chi chủ:


- Sức mạnh vĩnh hằng sao? Thật ra thì ta cũng có như vậy.


Trên thân kiếm của Lục Nguyên bắt đầu cũng tản ra ánh sáng khỏ hiểu, không thể nói thành lời, có nhàn nhạt khí tức của vĩnh hằng mùi vị.


Này! Đây chính là sức mạnh vĩnh hằng. những người đang đứng một bên xem chiến đấu cũng đều là vô cùng giật mình. Ngàn vạn lần cũng không ngờ tới Lục Nguyên cũng sẽ có được sức mạnh vĩnh hằng!


Hồng Mông văn mình chi chủ cũng ngẩn ra, không ngờ Lục Nguyên cũng biết loại bí truyền này, hắn làm sao lại biết được chứ? Nhưng mà, trong lòng Hồng Mông văn mình chi chủ cũng thật là không quá để ý, Lục Nguyên dù có sức mạnh vĩnh hằng thì sao chứ? Sức mạnh vĩnh hằng của hắn nhất định là không tinh khiết như của mình, nhất định là bị chính mình oanh liệt đánh bại.


Hắn nhìn về phía ánh sáng sức mạnh vĩnh hằng trên thân kiếm của Lục Nguyên. Sức mạnh, đang dần dần chuyển từ nhạt thành đậm.


0.1 thành sức mạnh vĩnh hằng!


0.2 thành sức mạnh vĩnh hằng!


0.5 thành sức mạnh vĩnh hằng! nhưng muốn tiếp tục vượt qua 0.5 thành thì đúng là thật khó được. nhưng mà, như thế thì cũng thế nào, tối đa cũng chỉ có thể như vậy mà thôi, không thể hơn được nữa.


Không đúng, vẫn còn tiếp tục tăng lên. 0.7 thành sức mạnh vĩnh hằng!


0.9 thành sức mạnh vĩnh hằng!


1.1 thành sức mạnh vĩnh hằng!


1.3 thành sức mạnh vĩnh hằng! vẫn còn chưa hề dừng lại, vẫn đang tăng lên nữa, theo tình hình hiện tại, có khả năng còn đuổi được Hồng Mông văn mình chi chủ.


Một chấm năm thành sức mạnh vĩnh hằng! đã bằng với Hồng Mông văn mình chi chủ.


Một chấm bảy thành sức mạnh vĩnh hằng! độ tinh khiết của sức mạnh vĩnh hằng này dã vượt qua của Hồng Mông văn mình chi chủ, đáng sợ hơn nữa chính là còn không ngừng tăng lên.


Một điểm chín thành sức mạnh vĩnh hằng!


Đã đạt tới một điểm chin thành sức mạnh vĩnh hằng!


Này!


Những người mười ba kỷ nguyên như Hồng Mông văn mình chi chủ có được một chút sức mạnh vĩnh hằng đã coi như khá lắm, những người mới tiến vào vĩnh hằng linh vực cho dù là có 0.1 thành, hay 0,2 thành sức mạnh vĩnh hằng cũng hiếm thấy. đương nhiên, còn có rất nhiều người cho dù là đã tiến vào vĩnh hằng tinh vực cũng không có được sức mạnh vĩnh hằng. sau đó ở vĩnh hằng lãnh thổ, học tập một chút vĩnh hằng tinh lãnh thổ công pháp, càng tiền gần hơn vĩnh hằng chi môn, lợi dụng ngộ đạo chi địa, cùng với vô số nhân tố, cùng thêm trải qua vô số năm tháng dùi mài, thì cũng có thể luyện được một chút sức mạnh vĩnh hằng.


Nhưng mà, bình thường muốn đột phá một thành cũng không hề dễ dàng, muốn đột phá được một điểm năm thành thì lại càng không dễ. sức mạnh vĩnh hằng mỗi lần tăng lên một chút cũng đều là tương đối khó khăn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận