Hoa Sơn Tiên Môn


Trên mặt trăng, Hằng Nga đang đứng chắp tay.


Ánh sáng màu bạc hóa thành bức tranh phong cảnh Hằng Nga, cao quý mà mạnh mẽ.


Tóc bạc tung bay theo gió, trong bóng lưng cô đơn mà suy yếu có cảm giác vài phần trong trẻo nhưng lạnh lùng.


Hằng Nga bỗng nhiên duỗi tay ra:


- Nhanh vậy?


Lục Nguyên gật đầu:


- Đúng, nhanh như vậy.


Hằng Nga nhìn về phái Lục Nguyên:


- Vậy ngươi đã học được bao nhiêu chiêu thức cực hạn rồi? trong thời gian ngắn như vậylại chỉ học được ba năm chiêu thức cực hạn, sẽ khiến cho người ta cười mất.


Lục Nguyên vác thanh kiếm trên vai:


- Ngươi tới thử một chút là biết liền, mặc dù không học được nhiểu chiêu thức cực hạn lắm, sẽ khiến cho người ta cười chê mất.


- Rất tốt, ta sẽ pháp lực khống chế tại thập kỉ nguyên cùng đấu với ngươi một trận, xem ngươi đi trong khoảng thời gian ngắn như vậy đã học được bao nhiêu chiêu thức cực hạn, chỉ bi vọng không làm ta thất vọng là tốt rồi.


Tóc bạc của nàng khẽ múa, đầu ngón tay nhằm hướng Lục Nguyên, nàng một chưởng chứa hơn ba mươi chiêu thức cực hạn ẩn chứa vô số ảo diệu, đồng thời nàng cũng biết Lục Nguyên không phải là người hiếu chiến, cũng không có lòng thương xót,hàng trăm sợi tóc bạc thành hàng trăm mũi tến phóng đến chỗ Lục Nguyên.


Lục Nguyên ha ha cười, vỏ kiếm của dưỡng ngô thiên kiếm thuấn gian lập tức được rút ra, đánh lại Hằng Nga, vừa ra tay đã ba mươi ba chiêu thức cực hạn.


Hằng Nga không khỏi giật mình:


- Ah, ngươi hóa ra là hai mươi chiêu thức cực hạn, bây giờ đã học được hai mươi mốt chiêu thức cực hạn chưa? Trong thời gian ngắn như vậy mà học xong hai mươi mốt chiêu thức cực hạn, xem ra đạt tiêu chuẩn rồi


Một đòn kiếm quang của Lục Nguyên:


- Chỉ là đạt tiêu chuẩn thôi sao?


Lại đánh ra một kiếm, một kiếm này mang theo bốn mươi lăm chiêu thức cực hạn.


Hằng Nga bỗng nhiên giật mình:


- Bốn mươi lăm chiêu thức cực hạn, ngươi chỉ trong một thời gian ngắn như vậy đã học xong rồi, không thể nào chứ.



Môi anh đào của nàng hơi chu ra, có chút khiếp sợ.


- Không phải.


- Không phải sao, ngươi từ sớm đã không ngừng xuất ra mười hai chiêu thức cực hạn?


Hằng Nga thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ ngực sữa.


- Sai, trước kia tôi chỉ biết mười hai chiêu thức cực hạn, chỉ là ta trong khi ở chiêu thức các, cái học được không chỉ là ba mươi ba chiêu thức cực hạn.


Lục Nguyên nhàn nhạt cười:


- Xem ra một kiếm này,, ngươi xem có được bao nhiêu chiêu thức cực hạn.


Lục Nguyên đột nhiên đâm ra một kiếm.


Một kiếm này là kiếm khủng bố nhất mà Lục Nguyên dùng từ trước tới nay, Lục Nguyên lúc này mới phát hiện, đem toàn bộ những chiêu thức cực hạn tập trung lại một chỗ công kích, mạnh hơn nhiều so với mười hai loại chiêu thức cực hạn, loại này tràn đầy cảm giác mạnh mẽ, làm cho người ta sợ hãi, trong âm thanh đùng đoàng mang theo bạo liệt tuyệt đối, không cách nào dùng bất kì hình dung từ nào để hình dung một kiếm này,, bất luận là vương, là đế, là hoàng, là thánh, là thần, là tiên, là trời, là đất, đều không có cách nào hình dung ra một kiếm này, đây là một kiếm vô cùng lớn.


Hằng Nga cũng tập trung chăm chú nhìn.


Năm mươi năm cái!


Không đúng, bảy mươi lăm cái!


Một trăm cái!


Không đúng, một trăm ba mươi cái, mình nhất định là hoa mắt, thiên tài vĩnh hằng tổ long như vậy cũng chỉ là một trăm mười một cái chiêu thức cực hạn, nhưng nghĩ lại, tổ long là thiên tài vĩnh hằng, Lục Nguyên cũng là thiên tài vĩnh hằng, hai người đều là thiên tài vĩnh hằng, cho nên không có cái gì là nhất định không thể phá vỡ được.


Hăng Nga đã có chút tiếp thu, nhưng mà lập tức lại phát hiện mình lại không tiếp thu được, trong một kiếm này của Lục Nguyên,, chiêu thức cực hạn kia vẫn không ngừng tăng lên, một trăm năm mươi chiêu thức cực hạn, một trăm bảy mươi chiêu thức cực hạn, một trăm bảy mươi chiêu thức cực hạn, hai trăm mười chiêu thức cực hạn, hai trăm hai mươi chiêu thức cực hạn.


Cuối cùng cũng dừng!


Mà lúc này, Hằng Nga như vậy trải qua thời kinh hãi tương đương với văn minh chi chủ trình độ cao nhất, môi anh đào không biết sưng lên không biết bao nhiêu,đôi môi đỏ tươi lộ vẻ kinh ngạc, đôi mắt vốn cực kì xinh đẹp tràn ngập sự ngạc nhiên, nàng đúng là bị dọa sợ, tổ long một trăm mười chiêu thức cực hạn đã đủ khiếp sợ rồi, mà Lục Nguyên còn khoa trương hơn với hai trăm hai mươi hai chiêu thức cực hạn, chẳng lẽ Lục Nguyên lại có cơ hội nằm trong top 5 tổ long, tổ long ở đây có thể sánh với văn minh chi chủ, cùng tồn tại với bất tử văn minh chi chủ, Hằng Nga thật lâu mới khép kín đôi môi anh đào, vừa rồi rất mất hình tượng đó, Hằng Nga bình thường rất chú ý đến hình tượng, nhẹ nhàng lắc lắc tay cũng có phong thái vô hạn, Hằng Nga hiện tại vẫn là hình tượng của một cô bé, nhưng là bất kì một hành động nào cũng khiến cho người ta động lòng.


Hằng Nga dùng ánh mắt tương đối tò mò đánh giá Lục Nguyên:


- Ngươi làm thế nào lại làm được?


- Ta chính là làm được, ta có thể dễ dàng học được chiêu thức của người khác



Lục Nguyên nhún vai nói.


- Hằng Nga, chúng ta đấu lại một lần nữa nhé, hay vẫn là mười kỉ nguyên đấu với mười kỉ nguyên.


Lục Nguyên quát một tiếng dài, cũng đã bắt đầu triển khai tiến công, mà Hằng Nga cũng không ngừng phòng ngự những đòn tấn công của Lục Nguyên, lập tức lại là bóng kiếm đan xen với tóc bạc, đây là lần thứ ba Lục Nguyên giao đấu với Hằng Nga, lần giao đấu thứ ba này kiếm thế Lục Nguyên tương đối khủng bố.


Hai mươi hai chủng chiêu thức cực hạn nổ oành trong một chiêu kiếm, đối mặt với chiêu thức cực hạn như vậy, Hằng Nga cũng phải bật hết hỏa lực, mấy ngàn sợi tóc bạc đụng phải kiếm của Lục Nguyên, cũng lần lượt bị bay đi, Hằng Nga sử dụng pháp lực mạnh nhất đi ngăn cản, nhưng khi đối mặt với hai trăm hai mươi hai loại chiêu thức cực hạn hoàn toàn không có tác dụng.


Không còn cách nào khác, mắt thấy mình sắp thua, Hằng Nga vận dụng pháp lực của mười một kỉ nguyên, những sợi tơ bạc trở lên kinh khủng, nhiều khi còn có thể chiếm thế thượng phong trước kiếm của Lục Nguyên, lần này lại là đối kháng giữa kiếm pháp bả sợi bạc, nhưng mà đánh qua đánh qua đánh lại, Hằng Nga phát hiện mình ngày càng ở thế hạ phong, mà Hằng Nga lại dùng một số thủ đoạn, nhưng không thể điều hòa cuộc chiến, lại từng bước từng bước bị thua.


Không có cách nào, Hằng Nga lần nữa lại đánh ra pháp lực của mười hai kỷ nguyên, sau khi pháp lực của nàng tăng lên đến mười hai kỷ nguyên, lại có thế nhẹ nhàng áp chế Lục Nguyên.


Phanh!


Tơ bạc lần nữa va chạm với kiếm, Lục Nguyên lùi lại ngàn trượng mà Hằng Nga chỉ lùi có một trăm trượng.


Hằng Nga tuy chiếm thế thượng phong, nhưng mà sắc mặt khó có thể tin được, nàng phải dùng đến pháp lực của mưởi hai kỷ nguyên mới thắng được Lục Nguyên.


Lục Nguyên:


- Trước kia ngươi đã từng nói, sau cấp độ văn minh chi chủ, liền không có cách nào để tiểu cảnh giới thắng được, nhưng ngày hôm nay, ta lại thắng cho ngươi xem, truyền thuyết, cái cực hạn này giữ lại là để dành cho người nào đánh vỡ nó đấy.


Lục Nguyên nhạt nhẽo nói.


Lục Nguyên thật sự đã liên tiếp phá kỷ lục.


Vốn dĩ cái vật chiêu thức cực hạn này, kỉ lục cao nhất là một trăm mười một chiêu thức cực hạn của tổ long, hai thiên tài vĩnh hằng trước kia do trải qua quá nhiều kỉ nguyên, ngay cả tên cũng không để lại, chứ đừng nói đến kỉ lục.


Mà bây giờ, Lục Nguyên lại phá vỡ kỉ lục, dựa vào hai trăm hai mươi hai chiêu thức cực hạn, Lục Nguyên cứ thế ở cấp độ này của văn minh chi chủ để tiểu cảnh giới thắng người, lúc trước cái này không cách nào tưởng tượng nổi.


Hằng Nga bất đắc dĩ che che cái trán, động tác này có phong thái yểu điệu:


- Được rồi, đối với thiên tài vĩnh hằng ngươi, tất cả đều có thể.


Nàng cảm giác được nàng đã bị sợ đến chết lặng.


- ở văn minh chi chủ, tình trạng muốn dạy này giống nhau, cũng chính là chiêu thức cực hạn này, hiện nay ta cũng đã dạy xong, ngươi hoàn thành tốt hơn nhiều so với ta tưởng tượng, vượt qua kiểm tra rồi.


Hằng Nga nói:



- sức chiến đấu của ngươi bây giờ, thắng mười một kỉ nguyên cũng không vấn đề gì, nhưng mà không được quên, trong vĩnh hằng tinh vực, nhưng người đến mười chín kỷ nguyên cũng có, cho nên, ngươi đã cẩn thận lại càng phải cẩn thận, nhất định không được chủ quan.


Lục Nguyên gật đầu:


- ta rõ rồi.


hiện tại như là chạy bộ đã tới đích, càng không thể ngã tại đây được


- Về sau đừng phụ thỏ ngọc Chung Linh.


Hằng Nga đột nhiên nói những lời này, lại làm cho Lục Nguyên có cảm giác bị đè nặng, Lục Nguyên trời sinh không am hiểu đối phó với việc này.


Cứ như vậy, Lục Nguyên đứng ngây người ra trong Vĩnh Hằng Tinh Vực.


Thực ra muốn đi từ trong Vĩnh Hằng Tinh Vực ra bên ngoài cũng đơn giản nhưng Lục Nguyên không có ý muốn đi ra ngoài.


Không có việc gì đi ra ngoài làm gì?


Bây giờ trong Vĩnh Hằng Tinh Vực có khí tức bất hủ, loại khí tức này có tác dụng tốt đối với tu hành.


Lục Nguyên giờ cũng là người có Thập Kỷ Nguyên, dựa theo quy tắc thì trong Sát Na Chi Thành rộng lớn này cũng có một phần địa bàn của mình. Lục Nguyên dùng sức lực vô hạn của mình dựng lên một tòa Vạn Kiếm Chi Sơn, bên trên Vạn Kiếm Chi Sơn có Vạn Kiếm HÌnh Thái, muôn hình vạn trạng, còn trong Kiếm Sơn Chi Điện thì Lục Nguyên có thể khoanh chân mà ngồi trong đó.


Khí tức bất hủ quấn quanh lấy không gian xung quanh, tựa hồ như lúc hóa rồng, khi hóa hổ, lúc lại hóa kiếm.


Khi Lục Nguyên tu hành ở đây, một đạo khí tức truyền thẳng đến.


Lục Nguyên đột nhiên mở mắt ra, nhìn về phía trước.


Trong không gian mênh mông hư vô đó có một vị râu tóc dài bạc phơ nhìn rất kỳ dị, là một nam tử trung niên với hai mắt dài, nhỏ, rơi xuống chính giữa Vạn Kiếm Sơn.


Lục Nguyên lập tức đứng dậy:


-Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ tiền bối.


Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ mỉm cười:


- Con có rảnh không, có muốn đi đoạt Nhất Phẩm Ngộ Đạo Chi Địa không.


- Nhất Phẩm Ngộ Đạo Chi Địa? Đó là cái gì ạ?


Lục Nguyên kinh ngạc.


-Nhất Phẩm Ngộ Đạo Chi Địa à.- Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ nhẹ nhàng lấy tay vuốt bộ lông mày trắng dài của mình.- Chúng ta đều là Văn Minh Chi Chủ, đều nắm rất rõ về đạo, đạo có hàng ngàn hàng vạn loại, người có Sát Na Chi Đạo, ta có Vạn Biến Chi Đạo, con có Kiếm Chính Chi Đạo, Pháp Cổ Văn Minh Chi Chủ có Vạn Pháp Văn Minh Chi Đạo, đạo của mỗi người là không giống nhau.


- Những đạo này, bất luận là loại nào, đưa tới Trung Ương Thiên Triều đều có thể khai phá thành một phương văn minh, thậm chí là cổ văn minh, gọi là nhất phương đại đạo.



- Đại đạo vô biên, vực sâu khó đoán.


-Nhưng những đạo này lại không phải là chung cực đại đạo thực sự.


Lục Nguyên thấy có chút bất ngờ.


Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ gật đầu:


- Xem ra con đã hiểu cái gì là chung cực đại đạo thực sự, chung cực đại đạo thực sự thực chất chỉ có một, đó chính là Vĩnh Hằng Chi Đạo, tức là đạo lý do Vĩnh Hằng Chi Môn lưu truyền lại, chỉ khi lĩnh ngộ được Vĩnh Hằng Chi Đạo mới có thể vạn kiếp bất diệt, vô số Kỷ Nguyên Bất Tử.


- Chỉ có điều, muốn học được chung cực đại đạo Vĩnh Hằng Chi Đạo này không phải là chuyện dễ dàng.


Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ hướng đến mặt trời ở sâu thẳm xa xôi:


- Con xem, đó chính là Vĩnh Hằng Chi Môn, càng đến gần Vĩnh Hằng Chi Môn thì càng lĩnh ngộ được nhiều Vĩnh Hằng Đại Đạo, nhưng muốn đến gần nhất với Vĩnh Hằng Chi Môn thì vô cùng khó khăn, tức là nếu không phải là ngoại lệ thì về cơ bản là không làm được điều đó, Vĩnh Hằng Chi Môn bài trừ tất cả ra, có sức bài trừ cực lớn, cực vĩ đại, Văn Minh Chi Chủ chúng ta cũng không thể ở đó lâu, không thể ở trong đó để lĩnh ngộ.


- Nhưng cái gì cũng có ngoại lệ, trong hư không gần Vĩnh Hằng Chi Môn thi thoảng sẽ xuất hiện một số không gian ngoại lệ, trong không gian này, sức bài trừ không phải là quá quá mạnh, không gian như thế này cực kỳ ít, trong không gian này, Văn Minh Chi Chủ chúng ta có thể hoàn toàn tĩnh tâm ngồi xuống, từ từ ngộ đạo.


- Loại không gian này được gọi là NGộ Đạo Chi Địa.


- Mà Ngộ Đạo Chi Địa này cũng dựa vào khoảng cách với Vĩnh Hằng Chi Môn mà phân thành ba cấp bậc.


- Cấp bậc cao nhất là Tam Phẩm Ngộ Đạo Chi Địa, loại Tam Phẩm Ngộ Đạo Chi Địa này cơ bản là thuộc về những người từ Thập Thất Kỷ Nguyên đến Thập Cửu Kỷ Nguyên trở lên, họ có thể lĩnh ngộ ở đây rất nhiều chung cực đại đạo, nghe nói người đạt Thập Lục Kỷ Nguyên muốn phá cũng không phá được áp lực thiên địa ở Tam PHẩm NGộ Đạo Chi Địa.


- Loại kế đến là Nhị Phẩm Ngộ Đạo Chi Địa, loại Nhị Phẩm Ngộ Đạo Chi Địa này cơ bản là cho Thập Tứ Kỷ Nguyên đến Thập Lục Kỷ Nguyên tiến đến, những lợi thế họ đạt được tất nhiên không bằng Tam Phẩm Ngộ Đạo Chi Địa nhưng cũng khá là tốt rồi.


- Còn kém nhất là Nhất Phẩm Ngộ Đạo Chi Địa, loại Nhất PHẩm Ngộ Đạo Chi Địa này dánh cho Thập Kỷ Nguyên đến Thập Tam Kỷ Nguyên tiến đến, tất nhiên nó không bằng được Tam Phẩm, Nhị Phẩm Ngộ Đạo Thiên Địa nhưng những thứ tốt đẹp trong đó cũng không ít.


- Bất luận là Nhất Phẩm Ngộ Đạo Thiên Địa hay Nhị Phẩm, Tam Phẩm NGộ Đạo Thiên Địa thực ra đều là do hai phái Sát Na và Bất Tử tranh giành nhau.


-Thực lực bên nào mạnh hơn thì đạt được càng nhiều Ngộ Đạo Chi Địa.


Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ giải thích rõ ràng một lượt lai lịch của những Ngộ Đạo Chi Địa này Lục Nguyên mới hiểu ra, thì ra trong Vĩnh Hằng Tinh Vực có những nơi như thế này, thảo nào một lượng lớn Văn Minh Chi Chủ ở đây tu hành.


- Từ trước tới nay, ba loại Ngộ Đạo Chi Địa này đều rất hiếm thấy, bởi vậy nên ai đạt được thì thuộc về người đó. Nhưng có một nguyên tắc là phái Sát Na không được tranh đoạt với phái Sát Na, phái Bất Tử không được tranh đoạt với phái Bất Tử, không được tranh giành nội bộ.- Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ nói.-Bởi vậy nên thực tế là trong Vĩnh Hằng Tinh Vực cũng có người không có Ngộ Đạo Chi Địa.


- Còn lần này, không lâu trước đây có một lần chấn động Vĩnh Hằng Chi Môn, loại chấn động này cũng thường gặp.-Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ nói.- Nhưng lần chấn động này mang đến hậu quả trực tiếp là xuất hiện một khối Nhất Phẩm Ngộ Đạo Chi Địa mới, khối này ước chừng có được tất cả bốn người tu hành.


- Đúng lúc phái Sát Na chúng ta có bốn người thiếu Nhất Phẩm Ngộ Đạo Thiên Địa, ta, con, còn có Nhất Chi Văn Minh Chi Chủ và một vị là Võng Chi Văn Minh Chi Chủ, bởi vậy ta đến mời con cùng đi đoạt Nhất Phẩm Ngộ Đạo Chi Địa.


-Như vậy ạ.


Nghe Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ giới thiệu xong, Lục Nguyên đột nhiên đứng thẳng dậy:


-Vậy thì mời tiền bối dẫn đường.


Pháp Biến Văn Minh Chi Chủ gật đầu, đưa Lục Nguyên đến cổng thành của Sát Na Chi Thành, cổng này cao đến vạn trượng, vô cùng lớn, bên trên có vô số đồ án điều văn, cổng thành của thành trì này khí phái hơn, huyền ảo hơn rất nhiều so với Thế Giới Chi Môn của Văn Minh, thậm chí là Tiểu Thiên Thế Giới của Cổ Văn Minh mà Lục Nguyên nhìn thấy ở Trung Ương Thiên Triều.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận