Hoa Sơn Tiên Môn


Tiên Chi Tử mặc một thân áo bào trắng cực kỳ tuấn mỹ đứng chắp tay. Hắn hiện giờ đang đứng ở một thâm cốc trên tinh cầu này, lẩm bẩm nói:


- Không thể ngờ được bảo tàng Trấn Nguyên Tử năm đó lưu lại, bên ngoài lại tạo thành một tinh cầu, trải qua Kỷ Nguyên Chi Kiếp mà không bị diệt vong.


- Mở!


Hắn quát lớn một tiếng. Trên mặt đất lập tức xuất hiện một cửa động Tiên Chi Tử cười ha ha:


- Giờ ta đã là một kỷ nguyên nhưng chiếm được bảo tàng của Trấn Nguyên Tử thì có thể đánh sâu vào hai, ba kỷ nguyên rồi, lại có thể được Tiên Cổ Văn Minh bồi dưỡng. Lúc đó ta sẽ xung kích lên tới kỷ nguyên rất cao, ha ha ha ha.


- Lục Nguyên, ta nhất định phải giết ngươi. Dám ba phen mấy bận hơn ta à?


Tiên Chi Tử liếm mép cười lạnh:


- Còn có Văn Minh Phó Chủ Vũ Yến, con nhỏ chết tiệt. Nếu không phải ngươi thì Lục Nguyên sao có cơ hội đánh sâu vào Văn Minh Cảnh, đã sớm chết trong tay ta rồi. Vũ Yến Văn Minh Phó Chủ này cũng xinh đẹp mỹ ệ. Ta đã có không ít nữ nhân nhưng thực không ai đạt tới Văn Minh Cảnh cả. Hiện tại ta mượn bảo tàng tăng lên tới ba bốn kỷ nguyên, lúc đó đi bắt Vũ Yến Văn Minh Phó Chủ này, âm nhục nàng ngàn lần, sau đó giá họa cho người khác. Dám đắc tội với ta thì phải chịu kết cục này. Bề ngoài Tiên Chi Tử tuấn mỹ nhưng lại là loại người dối trá, thô bạo cực kỳ! Trong lòng hắn cũng tự hỏi có nên giá họa cho Lục Nguyên hay không nhưng nghĩ lại phong cách này không giống đối phương, không thể giá họa được, cũng chỉ có thể để cho người khác. Tốt nhất là khiến Pháp Cổ, Vũ Cổ bất hòa là tốt. Tiên Chi Tử thầm tính toán chọn người thích hợp, âm độc vô cùng, tâm tư ác độc hơn rắn rết.


Tiên Chi Tử ngẫm nghĩ, cũng thoáng bước chân vào giữa Địa Tổ Bảo Khố. Hắn bước đi mà hoàn toàn không chú ý, cũng hoàn toàn không có khả năng chú ý tới là ở một điểm thời không cách đó không xa có một người cũng tiến vào Địa Tổ Bảo Khố. Người này ẩn dấu quá thần bí, thủ đoạn quá cao nên Tiên Chi Tử không thể phát hiện được.


Tiên Chi Tử sau khi tiến vào Địa Tổ Bảo Khố, chỉ thấy trước mặt có một sơn trang lớn vô cùng. Sơn trang này có vẻ thanh đạm, diện tích rất lớn, ở cổng viết ba chữ to Ngũ Trang Quan. Ba chữ này tương đối thuần chính, có loại khí tức mạnh mẽ. Bạn đang đọc truyện tại - https://truyenfull.vn


Mà tiến vào chính giữa sơn trang, cái đầu tiên đập vào mắt là bốn chữ to Cùng thế cùng quân. Cùng thế cùng quân, đúng là khí phách thật.


Tiên Chi Tử vận chuyển pháp lực trong tay. Ầm một tiếng, mặt đất Ngũ Trang Quan bị nghiền nát, hiện ra đại địa nhợt nhạt. Cả mặt đất này dường như chở đầy văn minh, có loại tự nhiên tiên thiên, hương vị linh động. Tiên Thiên linh bảo, Địa Thư ở nơi này.


Địa Thư cũng không phải là một Pháp bảo đơn giản. Lực phòng ngự của Địa Thư quả là cấp bậc tuyệt phẩm, còn có thể điều khiển đại địa phát ra tiên pháp. Nếu có Địa Tư thì có thể thi triển trọng lực gấp hai, ba, thậm chí ngàn lần. Tiên Chi Tử hiện tại cũng chỉ có thể dùng được trọng lực gấp một trăm năm mươi lần mà thôi.


Ngoài ra thì Địa Thư có thể mượn đại địa để thuấn di, chỉ cần có đất là thuấn di được. Người bình thường thuấn di có cực hạn, mà Địa Thư thuấn di xa hơn thuấn di bình thường rất nhiều.


Địa Thư là Tiên Thiên Lĩnh bảo có bốn tác dụng, công, phòng, trốn, truy, mạnh hơn nhiều so với Hồng Hoang Chiến Xa mà Lục Nguyên từng gặp.


Tiên Chi Tử cũng không vội vã đi lấy Địa Thu bởi muốn dung luyện Địa Thư thì cần phải có thời gian dài. Dù sao thì Địa Thư cũng là của mình rồi, không ai đoạt đi được.



Tiên Chi Tử đi tới đằng sau Ngũ Trang Quan, ai tay bắt quyết.


- Nhân Tham Quả Thụ, hiện ra đi!


Chỉ thấy chính giữa hư không, lập tức có một quả thụ xuất hiện.


Quả thụ này cao chừng ngàn trượng, này xanh tươi, lá dày đặc, to như quả chuối tay, cao tới ngàn thước. Mà trên mỗi nhánh cây đều có một trái cây trong giống như đứa trẻ con, không biết là cả cây này có bao nhiêu quả, chỉ sợ có mấy vạn qủa, nhiều tới cực điểm, chỉ sợ có hơn mấy vạn quả chứ chẳng chơi.


Thần vật như Nhân Tham Quả Thụ cũng bất đồng với những thần vật bình thường.


Nhân Tham Quả Thụ kỳ thật cũng là thần vật cấp thấp.


Mà thần vật cấp thấp cũng có thể tăng số kỷ nguyên lên.


Nhân Tham Quả Thụ chẳng những có thể cung cấp số năm kỷ nguyên mà còn có thể tự động sinh ra Nhân Tham Quả Thực. Loại quả này có thể tăng pháp lực, tác dụng còn hơn cả linh mạch thiên giai. Trấn Nguyên Tử lúc đó có pháp lực bảy kỷ nguyên, muốn dùng Nhân Tham Quả Thụ cũng không thể tăng kỷ nguyên lên được nữa nên dứt khoát không ăn Nhân Tham Quả Thụ mà để nó sinh ra đủ loại quả nhân sâm, khiến pháp lực tăng trường.


Trong tay Trấn Nguyên Tử có Nhân Tham Quả Thụ là chuyện nhiều người biết rõ.


Nhưng may mắn là nhân duyên của Trấn Nguyên Tử tương đối tốt, có quan hệ không tệ với rất nhiều người Văn Minh cảnh, đại đa số người đều không làm khó dễ hắn.


Thứ hai là hắn mượn Địa Thư thi triển ra Địa Độn Thuật, so với Địa Độn thuật bình thường mạnh hơn rất nhiều, muốn làm khó hắn cũng không dễ.


Ba là Trấn Nguyên Tử có thực lực tới bảy kỷ nguyên, muốn có ý đồ với hắn cũng phải nghĩ kỹ xem có phải là đối thủ của hắn không đã.


Cho nên Nhân Tham Quả Thụ này vẫn luôn ở trong tay Trấn Nguyên Tử.


Mà Trấn Nguyên Tử cũng tiên liệu tử kiếp của mình sắp tới, cho nên mới lưu lại cả Nhân Tham Quả Thụ và Địa Thư của mình ở lại nơi này. Nhân Tham Quả Thụ ở đây sinh sôi nảy nở đã lâu, kết quả là trên Nhân Tham Quả Thụ xuất hiện cả mấy vạn quả nhân sâm. Mấy vạn quả nhân sâm này cũng là thứ quý giá, Tiên Chi Tử âm thầm tính ra là chỉ sợ đám nhân sâm này phải tương đương với chừng ba trăm linh mạch thiên giai.


Tiên Chi Tử cười ha hả:



- Có Địa Thư, có nhiều Nhân Tham Quả Thụ như vậy, thực lực của ta muốn không tăng lên cũng khó.


Tiên Chi Tử đắc ý vô cùng, thoải mái vô cùng. Hắn hiểu rõ tư chất của mình không bằng Hoang Chi Tử hay Lục Nguyên nhưng hắn sẽ là người cười cuối cùng. Bởi bản thân hắn thông minh nhất, Hoang Chi Tử hay Lục Nguyên đều không bằng được.


Tiên Chi Tử đang định thu Nhân Tham Quả Thụ này. Nhân Tham Quả Thụ dễ thu hơn Địa Thư rất nhiều nhưng tự dưng giữa hư không lại hiện ra một bàn tay như vuốt rồng, thu luôn cả Nhân Tham Quả Thụ này. Tiên Chi Tử không kịp phản ứng, thét dài một tiếng:


- Kẻ nào? Kẻ nào dám đoạt Nhân Tham Quả Thụ của ta?


Quả thật là hắn chấn động vô cùng. Địa Tổ Bảo Khố này đúng ra chỉ có một mình hắn mới đúng, thế mà đột nhiên lại có người hóa ra một cự trảo ngàn trượng lấy Nhân Tham Quả Thụ. Chẳng lẽ đây là khảo nghiệm do Địa Tiên Chi Tổ năm đó để lại sao?


Chẳng qua một giọng nói vang lên, dập tắt ý nghĩ này của hắn.


- Là ta!


Giọng nói này trong trẻo, sau đó một thanh niên áo xanh chắp tay đi ra.


Trên mặt thanh niên áo xanh này lộ nụ cười nhạt, có vẻ hơi bại hoại, có vẻ hơi thư thái, cũng có vẻ hơi tự tai. Lúc này khí chất của Lục Nguyên giống hệt như khi mới ở Hoa Sơn, khi chưa đạt tới Văn Minh Cảnh như ở Trung Ương Thiên Triều. Hoặc có thể đây là phản phác quy chân chăng?


- Là ngươi.


Đồng tử hai mắt Tiên Chi Tử mở lớn ra. Hắn vạn lần không thể ngờ là Lục Nguyên lại có thể xuất hiện ở đây.


- Ngươi, không phải ngươi đang ở Phượng Cổ Văn Minh sao?


Thế giới này thật sự rất rất lớn, một người và người khác rất khó gặp nhau nếu không hẹn trước nên Tiên Chi Tử cũng tuyệt đối không ngờ Lục Nguyên lại có thể tới đây. Mà không ngờ hắn lại không hề phát hiện ra có người theo sau mình, hơn nữa dùng Địa Tổ phân thân rồi mà sao còn bị đuổi tới được?


- Thật không may là giờ ta lại đang ở đây.


Lục Nguyên thản nhiên nói.



- Địa Thư và Nhân Tham Quả Thụ này đều là thứ ta muốn. Tính mệnh của ngươi cũng sẽ bị ta thu.


Lục Nguyên quả thật có đủ mười lý do để giết Tiên Chi Tử. Tiên Chi Tử này thật âm hiểm xảo trá.


Thời điểm mới bắt đầu, trong trận chiến xếp thứ hạng trong môn phái, hắn đã cố ý dùng lời nói khích mình, muốn mình đi tới chỗ Hoang Chi Tử chị chết. Đây là lần đầu tiên hắn làm hại mình.


Sau đó tại thời điểm ở Văn Minh Thánh Địa, hắn và đám người Ngọc Hoàng Đại Đế liên thủ giết mình, đó là lần thứ hai hắn dồn mình vào chỗ hiểm.


Mà sau đó thực lực mình đạt tới thứ nhất Thiên Bảng, Tiên Chi Tử dung hợp thân thể của Trấn Nguyên Tử, thực lực cũng cao hơn mình, chặn đánh mình. Đây chính là lần thứ ba.


Mà vừa rồi tại thời điểm đuổi theo Tiên Chi Tử, nghe thấy Tiên Chi Tử muốn đánh chết Vũ Yến Văn Minh Phó Chủ, Vũ Yến Văn Minh Phó Chủ là người có ân với mình, đây chính là điểm đáng hận thứ tư.


Ngoài ra thì tính cách Tiên Chi Tử này giả dối, thô bạo đều khiến mình muốn giết hắn.


Đối với Kiếm Chi Tử, mình cũng có hận ý ngập trời như vậy.


Không giết người này thì lòng hắn khó yên.


Lục Nguyên đánh một chưởng về phía Tiên Chi Tử. Một chưởng này mang theo chưởng phong long trời lở đất. Tiên Chi Tử dùng một tư thế quỷ dị vô cùng tránh được chưởng phong, nhìn về phía Lục Nguyên:


- Lục Nguyên, ngươi thực sự nghĩ là ngươi có thể giết ta sao? Không sai, thực lực của ngươi đúng là mạnh hơn ta nhưng Tiên Chi Tử ta am hiểu nhất chính là chạy trốn. Ngươi không thể giết ta được đâu.


Tiên Chi Tử tràn ngập tự tin. Lý niệm của người này bất đồng với người khác. Hắn luôn cho tính mạng của mình là trân quý nhất, cho nên vẫn luôn học bản lĩnh chạy trốn, cho dù đối mặt với Lục Nguyên thì hắn cũng có tin tưởng mười phần là có thể chạy thoát.


Tiên Chi Tử cười lạnh nhìn Lục Nguyên.


- Lục Nguyên, ta có Tiên Độn Ngũ Pháp, gì là một môn nào trong đó cũng là bí kỹ chạy trốn, cũng có thể tránh khỏi sự truy tung của người đạt tới hai ba kỷ nguyên. Ngũ pháp đều sử dụng thì dù là người đạt tới bốn kỷ nguyên cũng không làm gì được ta.


Tiên Chi Tử rất lớn lối, nhưng cũng bởi Tiên Độn Ngũ Pháp của hắn quả thật rất lợi hại, thật sự là vô cùng lợi hại.


Ngũ pháp này không phải là tinh hoa của Tiên Cổ Văn Minh mà còn là tuyệt học và kỳ ngộ của Tiên Chi Tử tổng hợp vào mới thành ngũ pháp này.


Tiên Độn Ngũ Pháp, Bất Tử Chi Thân!



Đây là đánh giá của Tiên Chi Tử đối với Tiên Độn Ngũ Pháp của mình. Lục Nguyên muốn giết hắn quả thật là không biết tự lượng sức, đúng là quá buồn cười.


Tiên Chi Tử là người đầu tiến dùng được Pháp thuật Súc địa thành trần. Môn này cũng là phương pháp Tiên Chi Tử đào thoát sau khi Lục Nguyên thành tựu Văn Minh Cảnh. Môn pháp thuật này của hắn nhanh tới tuyệt luân, súc địa thành trần, một bước có thể vọt ra ngoài mười vạn dặm, so với người tu vi Lục Nguyên cảnh sơ kỳ còn nhanh hơn rất nhiều. lúc ấy Lục Nguyên thấy Tiên Chi Tử dùng súc địa thành trần cũng chỉ bất đắc dĩ bỏ qua không đuổi nữa. Năm đó tứ đại Văn Minh Cảnh vây công Lục Nguyên, cũng chỉ có Tiên Chi Tử trốn thoát. Hắn là người quyết đoán, biết rõ là bảo vệ tính mạng quan trọng hơn. Địa Tổ Bảo Khố cũng chỉ có ở nơi này, dù sao Tiên Chi Tử nghĩ mình là con của khí vận, kỳ ngộ về sau còn nhiều cho nên quyết đoán bỏ qua, sử dụng súc địa thành trần, thoáng cái đã chạy đi rất xa.


Lục Nguyên thấy Tiên Chi Tử dùng súc địa thành trần thì không khỏi cười lạnh một tiếng. Mình chịu nhiều thiệt thòi bởi chiêu này rồi, lúc ấy cứ đành nhìn Tiên Chi Tử chạy trốn, không khỏi cảm thấy cực kỳ buồn bực, cho nên tại Phượng Cổ Văn Minh, mình đã chăm chú nghiêm cứu xem nên phá giải chiêu này thế nào.


Vẫn còn nhớ thời điểm mình ở Phượng Cổ Văn minh.


Đó là sau khi Cửu Thiên Huyền Nữ dạy mình Cửu Thiên Phong Ẩn Thuật. Nàng sợ hắn ra khỏi Phượng Cổ Văn Minh được nên mới truyền tuyệt kỹ này cho mình. Mà Lục Nguyên đã nghĩ tới phải làm sao để đối phó với Tiên Chi Tử, không thể để kẻ cặn bã như người này chạy thoát được.


Cửu Thiên Huyền Nữ đang định rời đi thì Lục Nguyên nói:


- Ta có một bộ thuật pháp truy tung của phong hệ cấp Văn Minh Chi Chủ và một chiêu kiếm thuật tuyệt đỉnh, muốn đổi với ngươi một phương pháp tăng tốc độ lên.


Lục Nguyên tế ra kiếm thuật tuyệt đỉnh của mình. Một chiêu này chinh là Thất Tình Kiếm của Kiếm Cửu!


Thất Tình Chi Kiếm của Kiếm Cửu bản thân là một chiêu kiếm thuật biến thái tới cực độ, có thể tìm ra sơ hở giữa tâm tình, hơn nữa từ đó mở rộng ta. Lục Nguyên sau khi tới Văn Minh Cảnh nếm thiệt thòi dưới chiêu này. Sau khi hắn tế ra một kiếm này, Cửu Thiên Huyền Nữ lập tức phát hiện ra một chiêu này rất lợi hại.


Mà pháp thuật truy tung phong hệ thật ra là một bộ phận tâm đắc của Phong Chi Tinh Linh cô cô. Nàng vốn là vô địch về phương diện truy tung trong phạm vi nhỏ, tâm đắc đối với phương diện này khiến Cửu Thiên Huyền Nữ cũng không khỏi biến sắc. Một chiêu kiếm thuật trước đó rất cao diệu, mà bộ pháp thuật truy tung phong hệ sau đó lại có tác dụng tương đối lớn với Cửu Thiên Huyền Nữ.


Cửu Thiên Huyền Nữ lập tức không suy tính nhiều nữa, truyền ngay Cửu Thiên Cấp Phong Thuật của mình truyền cho Lục Nguyên.


Mà nàng cũng nhận được kiếm pháp và phương pháp truy tung từ Lục Nguyên.


Kỳ thật sau khi đạt tới Văn Minh Cảnh, cao thủ trao đổi với nhau đều là tuyệt học cũng là chuyện bình thường. Mà đã có quan hệ là không cần so đo chuyện thiệt thòi nhỏ. Dù sao thì trên cơ bản hai bên đều không lỗ vốn được. Một chiêu Thất Tình Chi Kiếm của Lục Nguyên chính là một kiếm chiêu kinh thiên, mà pháp thuật truy tung cũng là thuật học vô thượng của phong hệ, đối với Cửu Thiên Huyền Nữ cũng rất hữu dụng. Mà Cửu Thiên Huyền Nữ dạy Cửu Thiên Phong Ẩn Thuật và Cửu Thiên Phong Cấp Phong Thuật tuy không bằng Cửu Thiên Huyền Nữ nhưng cũng có bảy tám phần thực lực, cả hai bên đều không chịu thiệt thòi.


Thật ra Lục Nguyên khẳng định mình tuyệt đối sẽ không đứng ở hai phía bất đồng với Cửu Thiên Huyền Nữ, cho nên mới dám yên tâm dạy lại như vậy.


Đương nhiên hắn cũng có rất nhiều lợi ích, hai bên đều được lợi lớn.


Tiên Chi Tử bị Lục Nguyên bức tới tuyệt lộ, vạn lần không thể ngờ được Tiên Độn Ngũ Pháp của mình tại thời điểm đối mặt với Lục Nguyên lại bị phá mất tứ pháp như vậy. Đây là việc tuyệt đối không tưởng tượng nổi. Tiên Chi Tử thở sâu mấy hơi. Hắn biết hiện tại là thời khắc quan trọng nhất để giữ tính mệnh mình.


Cho nên hắn liền dùng bản lĩnh giữ mạng cuối cùng của mình.


Tiên vô tung!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận