Hóa Ra Chúng Ta Vẫn Còn Yêu


Âu Dương Vũ Thần chạy xe đến tại nơi lúc trước anh đã rãi tro cốt của cô, lúc đến nơi, anh đi không vững.. mà nước mắt cũng ngày càng rơi nhiều hơn đó.


Đôi mắt của anh cay xè, những đường gân máu bên trong dần hiện lên nữa?


Rõ ràng anh có mười năm, cái khoảng thời đó dài như vậy nhưng anh không tìm hiểu kĩ mọi chuyện? Bây giờ để lại hậu quả lớn như vậy... Anh giết người mà anh yêu, giết luôn cả cốt nhục của mình ở trong bụng chưa hình thành!!


Mười năm như vậy, anh hận Cố Hạch! Nhưng là lại bắt Cố Uyển Đình chịu tất cả mọi chuyện, cho dù cô là người chả có lỗi lầm gì trong chuyện đó. Hận thù che mắt, anh vô tư làm hại cô, sỉ nhục cô hết lần này đến lần khác, bây giờ có thể biết được sự thật lòng anh còn đau hơn gấp trăm ngàn lần? Uyển Đình, rõ ràng là tôi yêu em nhưng tôi lại không bao giờ chấp nhận sự thật đó diễn ra..


Lã Thư Di chết.. là cái bóng tối tăm đã hằn sâu vào tim anh từ lâu, cô ấy cùng anh lớn lên. Mười tám năm lúc nào đi đâu cũng có nhau đã quá ảm ánh anh.


Lồng ngực nhói lên từng cơn đau nhói không thể nào dừng lại, Vũ Thần khụy người xuống nền đá lạnh lẽo, là không ngừng la hét! Trong não bộ anh vẫn in hằn từng diễn biến của vụ bắt cóc kia.


Là chính anh, là chính anh cúi đầu tại nơi đó xin lỗi cô.. xin lỗi vì anh không thể cứu cô được, bảo bảo.. xin lỗi, cha đã tước đoạt sự sống của con mất rồi?


Mười hai năm của cô dành cho anh, là cả một khoảng trời thanh xuân của cô gái trong sáng đó! Nhưng anh lại hầm hực mà bỏ qua tình cảm đó, anh đã bỏ qua người yêu anh bằng cả sinh mệnh và tất cả những gì cô ấy có được? Anh đã nợ Cố Uyển Đình tình yêu.. lại còn nợ cô thêm một mạng sống nữa. Đúng thật, anh là một người đàn ông tồi tệ!!


Đã từng có vô số người khuyên nhủ, là động viên anh nhưng anh lại chưa lần nào tiếp nhận sự đóng góp đó. Đó là vì anh bảo thủ, hay anh đã quá tự cao về bản thân mình? Nhưng cho dù là như thế nào, anh cũng chính là người sai!!

Đã từng có vô số người khuyên nhủ, là động viên anh nhưng anh lại chưa lần nào tiếp nhận sự đóng góp đó. Đó là vì anh bảo thủ, hay anh đã quá tự cao về bản thân mình? Nhưng cho dù là như thế nào, anh cũng chính là người sai!!


Hai bàn tay của anh đập mạnh xuống nền đá đến tứa cả máu, khóc nấc lên ở nơi đó như một đứa em bé. Bây giờ có ai nói được anh phải nên làm gì chứ?!


Còn chưa nói đến Liễu Địch Uyên kia.


Nếu như cô ta không phẫu thuật thẩm mỹ trá hình Lã Thư Di, nếu như từ lâu cô ta không xuất hiện khơi dậy sự hận thù của tôi. Thì có lẽ mọi việc đã chưa đến nỗi tồi tệ như vậy. Nếu như tôi kịp thừa nhận là tôi yêu em từ sớm, thì tôi đã không hối hận như bây giờ đâu, em nói xem có đúng không? Cuộc đời này thật biết trêu ngươi chúng ta mà. Tình yêu là thứ không thể thiếu ở trong đời là đúng.. nhưng cũng vì nó mà thật sự đã có rất nhiều người đánh đổi chỉ để có được, cũng có rất nhiều người... Từ thiện mà chuyển hóa thành ác làm rối loạn tất cả mọi thứ. Mặc dù vậy, muốn loại bỏ nó thật không phải dễ dàng gì!


Chỉ mong rằng mai sau.. Khi chúng ta yêu nhau, phải biết đâu đúng đâu sai.


Và cũng đừng để quá khứ hay hận thù lấn át tình yêu là chớm nở ở trong tim


Anh lìu khìu đứng dậy, ngước nhìn lên bầu trời, sau đó lại tự cười bản thân?!


" Mười hai năm thanh xuân của em là đều dành cho tôi? Còn tôi lại dành cho người khác. Em cho tôi cả bầu trời đầy ánh nắng rực rỡ, tôi trả lại em một đời đầy giông bão khó khăn. Tình yêu của chúng ta là do chính tôi phá vỡ.. là tôi đã giết chết tình yêu này. Vậy bây giờ.. Những gì là tôi đã nợ tôi trả lại cho em có được không? Tôi chỉ muốn em hiểu được rằng, bản thân tôi hối hận rồi!! "


Cái mà anh trả cho cô chính là sự sống của anh! Vũ Thần xoay người lại ở sau là một thân cây to.. anh chỉ mỉm cười một cái, sau đó lại nhắm chặt mắt lại?

Cái mà anh trả cho cô chính là sự sống của anh! Vũ Thần xoay người lại ở sau là một thân cây to.. anh chỉ mỉm cười một cái, sau đó lại nhắm chặt mắt lại?


Dùng toàn bộ sức lực của lao vào thân cây, trên trán như vậy liền rỉ máu ra?!


Cứ như vậy, anh cứ đập đầu của mình vào thân cây ngày càng mạnh. Đến khi không thể chịu được nữa mới gục ngã.


Máu đỏ tuôn ra từ trên trán vẫn nhiều như vậy, thấm ướt cả một mảng áo, và cả một mảng đất đá phía bên dưới. Nụ cười mãn nguyện ở trên mặt anh xuất hiện, thà là làm như vậy, anh mới cảm nhận được sự đau khổ của cô từ lâu là ra sao. Nếu anh còn sống.. anh thật sự sẽ đau khổ và dằn vặt rất nhiều, thà là để anh đi theo cô, có lẽ vẫn tốt hơn đó.


- ---------


[ Tác giả: @seunghyunttop ]


Happy New Year!!! Mình nghỉ tết đây.


Chúc mọi người năm mới vui vẻ và có thật nhiều sức khỏe, niềm vui ở trong cuộc sống của bản thân nha. Love you và cảm ơn đã luôn ủng hộ mình 😍😍


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận