Hồ Nữ


Đầu mùa đông gió biển thổi vù vù rét lạnh, Tuyết Hoa cầm giỏ trúc cùng Lệ Nhi bước chân trần trên bãi cát bên bờ biển.


"Lệ Nhi, cảm giác lúc kết hôn rồi và chưa kết hôn thế nào?" Tuyết Hoa hỏi. Ba ngày trước Hỏa Vân Cung vừa mới cử hành hôn lễ cho hai cặp, khách mời không nhiều lắm, trong đó tất nhiên có Hạ Lăng Vân và Tuyết Hoa.


"Chưa thấy gì khác biệt, chỉ là đám đệ tử của Lâm Vân Phàm gọi muội là sư mẫu, đồ tôn gọi là sư tổ, những người khác gọi muội trưởng bối, muội cảm giác mình tự dưng bị già đi."


Lệ Nhi đưa tay vuốt mái tóc dài bị gió biển thổi loạn. Nàng vụng về, đôi lúc còn biến thân, cho nên rất ít khi búi tóc. Lâm Vân Phàm cũng không coi trọng dáng vẻ ngoài của nàng, nói nàng thích thế nào thì làm thế đó, không ép buộc nàng phải búi tóc phụ nhân.


"Ha ha ta cũng không biết Lâm Vân Phàm còn có đồ đệ đồ tôn, muội cũng trở thành sư mẫu sư tổ của người khác." Tuyết Hoa lập tức cười nói. Vân Phàm dù sao cũng hơn bốn trăm tuổi, đồ tử đồ tôn của hắn khẳng định không nhiều, chứ Hạ Lăng Vân bây giờ đã có đồ tôn thế hệ thứ bảy rồi.


"Trước kia hắn thu ba đồ đệ, bây giờ chỉ còn một đồ đệ còn sống, trên danh nghĩa có bốn đồ tôn, hai đồ tằng tôn." Lệ Nhi giận dữ nói, "Bọn chúng linh căn tuy tốt, nhưng không bằng Lâm Vân Phàm và Lệ Quân Hoa, đoán chừng tu luyện liên tục cũng không đến được thất phẩm." Vậy thì Lâm Vân Phàm còn phải trải qua bao nhiêu lần thương tâm kẻ tóc bạc tiễn người tóc đen.


"Haizz." Tuyết Hoa nghe Lệ Nhi nói tới đây cũng đồng cảm, không khỏi thở dài. Trước mắt Hạ Lăng Vân còn mấy đệ tử, khả năng tấn cấp được Tiên Quân chỉ có Cảnh Thanh Viễn, Lưu thanh Bình, còn những người khác, dù Hạ Lăng Vân cho bọn họ đan dược đỉnh cấp, đoán chừng cũng chỉ hơn ra ba hoặc năm trăm năm tuổi thọ. Nàng nên dặn dò hắn, đừng quá thân cận với đồ tôn, miễn cho bọn họ chết già, hắnlại thương tâm.


"Tuyết Hoa, Lệ Nhi hai người đi tản bộ ở đây à?" Lệ Quân Hoa đứng trên tảng đá ngầm ở phía xa, vẫy vẫy tay với hai nàng rồi bay tới.


Lệ Nhi nâng giỏ trúc tron tay cười nói: "Chúng ta tản bộ, tiện thể nhặt ít ốc biển."


"Ồ, sao ngươi đi một mình?" Tuyết Hoa nhìn bốn phía, nói, "Tướng công hồ ly nhà ngươi đâu?" Từ khi Thanh Đồng và Lệ Quân Hoa kết hôn, quả thật là cái bóng của Lệ Quân Hoa. không, trước kia hắn cũng là cái bóng của Lệ Quân Hoa rồi.


"Bị ta nhốt trong nhà không cho phép đi ra." Lệ Quân Hoa nói, gương mặt xinh đẹp ửng hồng.


Tuyết Hoa lập tức cảm nhận được Lệ Quân Hoa đang xấu hổ, hiếu kì nói: "Quân Hoa, Thanh Đồng bây giờ nghe lời ngươi vậy, ngươi cấm hắn không được ra khỏi cửa hắn cũng đồng ý? Có phải hắn làm sai chuyện gì rồi khiến ngươi tức giận?" Đôi này đúng là oan gia!


Lệ Quân Hoa ngập ngừng một chút nói: "Chuyện nhỏ thôi, ta để hắn ở nhà tỉnh táo một chút." hắn rõràng...

Lệ Quân Hoa ngập ngừng một chút nói: "Chuyện nhỏ thôi, ta để hắn ở nhà tỉnh táo một chút." hắn rõràng...


"Đây cũng không phải là chuyện nhỏ!" Bên cạnh các nàng đột nhiên vang lên âm thanh của Thanh Đồng, chớp mắt đã thấy hắn xuất hiện trước mặt.


"Tuyết Hoa, Lệ Nhi các ngươi bình luận phân xử, ta vốn là hồ ly, ta muốn hóa thân nửa hình người cùng nàng..." Thanh Đồng chưa nói xong, Lệ Quân Hoa đã ngắt lời: "Ngươi câm miệng cho ta!"


"Quân Hoa, nàng chỉ cần hình dáng người của ta, thích ôm ta lúc nguyên hình, nhưng không muốn tiếp nhận ta biến hóa nửa hình người?" Thanh Đồng bất mãn nói, lỗ tai và đuôi hồ ly cụp xuống, giống như bị tổn thương.


Lệ Quân Hoa đỏ bừng mặt. Tuyết Hoa, Lệ Nhi thông minh, các nàng sẽ biết đoán được Thanh Đồng muốn làm gì rồi, vội vàng nói: "Ta không phải nói ngươi ở trong phòng bình tĩnh lại một chút sao?"


Tuyết Hoa, Lệ Nhi thấy lúc này dáng vẻ Thanh Đồng là biến hóa nửa hình người, tóc trắng đến eo, đầu có lỗ tai hồ ly, dưới trường bào đỏ lộ ra cái đuôi lông xù màu trắng, lập tức hiểu Thanh Đồng muốn làm gì, Quân Hoa thì không nguyệ ý.


Lệ Nhi lập tức cười nói: "Thanh Đồng, ngươi thật xấu xa." Nàng đột nhiên thấy hứng thú.


Tuyết Hoa nghĩ nghĩ chân thành nói: "Quân Hoa, nếu ngươi đã tiếp nhận Thanh Đồng, nên chấp nhận toàn bộ của hắn." Hoan ái dưới hình thái nửa người nửa hồ- khẩu vị quá nặng, nhưng cũng không quá khó để tiếp nhận.


Quân Hoa lập tức xấu hổ hận dưới đất không có một cái lỗ để nàng chui vào. Tuy nàng là người xuyên không tư tưởng cũng cởi mở, nhưng tuyệt đối không cởi mở tới mức bàn luận chuyện tư mật với người khác. Nàng hối hận muốn chết, không nên chào hỏi hai tỷ muội hồ ly này.


Thanh Đồng thấy đồng loại ủng hộ, lập tức hưng phấn nói: "Quân Hoa, nàng xem Tuyết Hoa và Lệ Nhi đều ủng hộ chủ ý của ta. Tất cả của ta đều cho nàng, nàng nên tiếp nhận toàn bộ."


nói xong, hắn mạnh mẽ ôm Lệ Quân Hoa vào ngực nói: "Chúng ta đi về nhà." Làm!


Hôm nay đi ra ngoài không xem hoàng lịch a!


Lệ Quân Hoa xấu hổ kêu lên: "Ngươi mau thả ta xuống, ta tự mình trở về." Lúc nàng nói lời này, người đã bị Thanh Đồng ôm bay đi không thấy bóng dáng.


"Ha ha ha..." Lệ Nhi cười ha ha, cười xong nói: "Tuyết Hoa, đột nhiên muội nhớ ra một việc, phải nhanh trở về, hôm nay không kiếm vỏ sò nữa."


Tuyết Hoa hiểu rõ, khẽ cười nói: "Ta cũng ra ngoài lâu rồi cần phải trở về." Chủ ý của Thanh Đồng không tệ, nàng cũng kích động, muốn khảo thí trình độ tiếp nhận nàng của Hạ Lăng Vân.


Tuyết Hoa khoác lên mình bộ áo bào trắng, từ trong ao Bích Thanh bay trực tiếp về phòng ngủ của nàng và Hạ Lăng Vân. Trong phòng ngủ, Hạ Lăng Vân đã tắm rửa xong ngồi trên giường đọc sách. Đây là sách pháp trận của Lệ Nhi, hắn đã sao chép và cất vào trong vòng tay Càn Khôn, thi thoảng rảnh lấy ra nghiên cứu..


"Chàng đừng đọc nữa, ra ngoài đi dạo cho thoải mái một chút." Tuyết Hoa nói xong, tiến lên tịch thu sách pháp trận thu vào vòng tay Như Ý.


Hạ Lăng Vân mỉm cười, bắt được bàn tay nhỏ bé của nàng dịu dàng nói: "Nàng trách cứ ta chỉ quan tâm đọc sách mà bỏ quên nàng sao?" hắn cố gắng nghiên cứu những pháp trận... thất truyền này là vì muốn giống như nhạc phụ dùng pháp trận chế tạo ra Lệ Nhi.


"Chàng dám bỏ quên ta!" Tuyết Hoa cười nhẹ uy hiếp nói, hai tay chống vào ngực hắn đẩy hắn lùi về sau.


Hạ Lăng Vân thuận thế ngã xuống, khóe môi khẽ mỉm cười. Tối nay lại bắt đầu hợp thể song tu, đó là phương thức hợp thể thần kì của phu thê, hắn vĩnh viễn không thấy chán.


"Lăng Vân, chàng yêu ta sao?" Tuyết Hoa ôm lấy gương mặt Hạ Lăng Vân, môi đỏ mọng khiêu khích hôn lên môi hắn.


Hạ Lăng Vân đè giữ gáy nàng nhiệt tình mà hôn, cho nàng câu trả lời kiên định.


thật lâu, Tuyết Hoa thở dốc ngẩng đầu kiên trì nói: "Ta muốn chàng nói ra." Bọn họ hôn nhiệt tình triền miên, cặp đôi mọng của nàng càng thêm mê người.


"Ta yêu nàng!" Hạ Lăng Vân thâm tình, thỏa mãn nguyện vọng của kiều thê.


"Lăng Vân, có phải chàng sẽ tiếp nhận toàn bộ của ta?" Tuyết Hoa tiếp tục hỏi, bắt đầu nghịch ngợm cởi xiêm y hắn.


"không phải đã sớm tiếp nhận?" Hạ Lăng Vân kinh ngạc sao hôm nay Tuyết Hoa hỏi vậy, chẳng lẽ gần đây hắn làm chuyện gì, khiến nàng bất an.


"thật vậy sao?" Tuyết Hoa vội vàng hỏi.


Hạ Lăng Vân nhìn nàng, hai mắt đầy tình cảm. Phu thê năm sáu năm, nàng còn hoài nghi tình cảm hắndành cho nàng sao? Cái tiểu gia hỏa đa nghi này!


"Vậy hình dạng này?" Tuyết Hoa hỏi, nàng biến tóc thành màu trắng, tai nhỏ nhắn biến thành lỗ tai hồ ly.


Hạ Lăng Vân lập tức kinh ngạc, từ sau khi nàng biến hóa hoàn toàn thì không biến trở về nửa hình người thế này.


Dùng đuôi hồ ly khẽ vuốt ve chân Hạ Lăng Vân, Tuyết Hoa cẩn thận dò xét hắn. Nàng muốn giao hoan với hắn ở nửa hình người nửa hồ ly, liệu hắn có thể tiếp nhận?"


"Chàng muốn hay không? Chàng là người tư tưởng đạo đức rất mạnh, khẳng định là không muốn." Nàng thấy vẻ kinh ngạc trong mắt hắn, Tuyết Hoa chán nản thất vọng nói ra. Lỗ tai hồ ly cụp xuống, đuôi hồ ly cũng không ve vuốt chân hắn nữa rồi.


"Nàng muốn vậy?" Hạ Lăng Vân vuốt ve lỗ tai hồ ly của nàng, dịu dàng hỏi. Gương mặt nhỏ nhắn của nàng ủ rũ, lỗ tai hồ ly cụp xuống, giống như con cún nhỏ bị chủ nhân vứt bỏ, lòng hắn tràn ngập cảm giác thương tiếc.


"Đúng, ta muốn vậy, bởi vì ta là hồ ly, không biến hóa hoàn toàn cũng là một trong hình thái của ta." Tuyết Hoa lấy dũng khí nói, đuôi hồ ly lại vụng trộm khiêu khích hắn.


"Tuyết Hoa." Hạ Lăng Vân vuốt nhẹ mái tóc trắng của nàng, khẽ cười nói: "Ta chỉ có một điều khôngthể tiếp nhận, đó chính là hình thái hồ ly nguyên bản của nàng." Nửa người nửa hồ ít ra vẫn có phân nửa là người, hơn nữa Tuyết Hoa vẫn dáng vẻ con người chỉ thêm tai hồ ly và đuôi, sao hắn không thể tiếp thụ? Chỉ cần nàng muốn, hắn sẽ phối hợp với nàng.


hắn tiếp nhận, nàng không cần làm nũng trêu chọc, hắn đã nói ra hắn tiếp nhận!

hắn tiếp nhận, nàng không cần làm nũng trêu chọc, hắn đã nói ra hắn tiếp nhận!


Tuyết Hoa kinh ngạc nhảy bổ vào lồng ngựng hắn, nói không ngừng: "Lăng Vân, ta yêu chàng, ta yêuchàng!"


Hạ Lăng Vân vuốt ve nàng, hôn lên đôi má nàng. Chỉ cần nàng vui, hắn nguyện ý làm việc mà người bình thường cảm thấy không bằng cầm thú.


"Lăng Vân..." Tuyết Hoa dịu dàng nói, từ ngực hắn ngồi dậy, vén mái tóc dài ra sau.


"Lăng Vân, ta như vậy đẹp không?" Nàng nháy mắt với hắn, cái miệng nhỏ nhắn chu lên.


Tuyết Hoa nửa hình người nửa hồ ly còn thêm vài phần diêm dúa quyến rũ!


Hạ Lăng Vân không nhịn được ngồi dậy, mang theo vẻ ngạc nhiên vui mừng thầm thưởng thức dáng vẻ yêu kiều của nàng lúc này.


"Lăng Vân..." Tuyết Hoa nũng nịu gọi tên hắn, đôi mắt ngập nước chăm chú nhìn hắn,ngón tay thon dài thoát đi áo bào, lộ ra vẻ đẹp yêu mị bên trong.


Hồ ly, quả thật là lòng người điên đảo say mê!


Cùng Tuyết Hoa làm chuyện phu thê sau năm, trong lòng Hạ Lăng Vân trào lên dục vọng, huyết dịch sôi sục. hắn thỏa mãn nguyện vọng của nàng, cũng từ đó mà hưởng phúc lợi.


"Lăng Vân..." Tuyết Hoa kêu lên, "Chàng mau tới." Nàng mỉm cười nhìn hắn, gương mặt hoa đào lộ vẻ câu hồn đoạt phách!


Hầu kết Hạ Lăng Vân nhấp nhô vài cái, giống như ác lang nghe lời nhào về phía nàng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận