Hổ Lang Chi Sư


- Điện hạ, ty chức cũng không phải là kể chuyện cổ tích gì cả!Sử Di Viễn liếc nhìn Mông Diễn thật sâu, thấp giọng nói:- Có lẽ không đến vài ngày nữa, những lời này của ty chức sẽ biến thành sự thật, tuy nhiên liên tục chiến đấu ở các chiến trường, bôn ba ngàn dặm tập kích Tây Kinh không phải là quân đoàn cận vệ của điện hạ, mà là quân đoàn Tây Bộ của Mạnh Hổ!- Ngươi có ý gì?Mông Diễn bỗng nhiên biến sắc, nghiêm nghị nói:- Ngươi nói thật sao?Vẻ mặt Sử Di Viễn tỏ ra ngưng trọng, gật gật đầu:- Đúng vậy, chuyện cho tới nước này ty chức cũng không thể giấu được điện hạ nữa!Nói xong, Sử Di Viễn liền đem tất cả mọi chuyện từ đầu chí cuối mà hắn biết kể lại cho Mông Diễn. Sau khi Mông Diễn nghe xong quả thực không thể tin được vào lỗ tai mình, gấp giọng hỏi:- Di Viễn tiên sinh, này này này, chuyện này là thật vậy sao? Quân đoàn Tây Bộ thật sự công hãm Tây Kinh sao? Mạnh Hổ thật sự bắt được hoàng đế Thu Phong Kính của đế quốc Minh Nguyệt sao?Sử Di Viễn đáp với giọng khẳng định:- Vô cùng chính xác!Mông Diễn biến sắc liên hồi, rốt cục cũng từ trong kinh hoàng thật lớn mà hồi phục lại tinh thần, nghiêm nghị hỏi:- Di Viễn tiên sinh, việc này căn bản là tiểu vương không biết, ngươi làm sao biết được? Hơn nữa chuyện lớn như vậy, vì sao ngươi không bẩm báo sớm cho tiểu vương, mà giấu diếm đến bây giờ mới nói? Rốt cục ngươi có dã tâm gì?Hỏi đến câu này, sắc mặt của Mông Diễn trở nên vô cùng khó coi, xem ra hắn đã bắt đầu hoài nghi Sử Di Viễn.Vốn Sử Di Viễn là quân sư tâm phúc của hắn, lại biết được nhiều chuyện như vậy, mà Mông Diễn hắn thân là quan chỉ huy cao cấp nhất của đại quân Tây chinh lại chẳng hay biết gì! Chuyện này rõ ràng là không bình thường chút nào, có phải đây có nghĩa là Sử Di Viễn và đế quốc Minh Nguyệt có âm thầm qua lại tin tức hay không? Hết thảy những chuyện này không khỏi làm cho Mông Diễn sinh lòng nghi ngờ.Tuy nhiên nghe xong câu hỏi sau cùng của Mông Diễn, Sử Di Viễn cũng cảm thấy yên lòng. Bởi vì Mông Diễn đã đem sự nghi ngờ nói thẳng ra, cho thấy vấn đề không lớn lắm, bằng ngược lại Mông Diễn một câu cũng không hỏi, vậy vấn đề sẽ vô cùng nghiêm trọng, có nghĩa là Mông Diễn đã hoàn toàn không còn tin tưởng Sử Di Viễn!Nhìn ánh mắt có hơi giận dữ của Mông Diễn, Sử Di Viễn vẫn tỏ vẻ ung dung:- Sau khi tấn công Hổ Khiếu quan thất bại, bản thân điện hạ cũng vì trọng thương mà hôn mê mười ngày. Khi đại quân rút lui khỏi Hổ Khiếu quan, thám báo của quân ta vừa khéo bắt được một tên đưa tin của đế quốc Minh Nguyệt, cho nên ty chức mới biết được chuyện quân đoàn Tây Bộ công hãm Tây Kinh, hoàng đế Thu Phong Kính của đế quốc Minh Nguyệt bị bắt làm tù binh.- Hoá ra là như vậy!Mông Diễn gật gật đầu, lại hỏi tiếp với giọng bất mãn:- Vậy tại sao ngươi không lập tức bẩm báo sau khi tiểu vương tỉnh lại, mà vẫn tiếp tục giấu diếm cho đến bây giờ?- Ôi…Sử Di Viễn bỗng nhiên than nhẹ một tiếng:- Ty chức làm như vậy cũng là vì có chuyện bất đắc dĩ!- Chuyện bất đắc dĩ?Mông Diễn cau mày:- Ngươi nói vậy có nghĩa gì?Sử Di Viễn nghiêm nghị:- Ty chức thân là thầy kiêm quân sư tâm phúc của điện hạ, tự nhiên muốn thay điện hạ lo lắng cho tương lai. Lần Tây chinh này thất bại, tình cảnh của điện hạ vô cùng nguy ngập, mà chuyện này cũng là cơ hội duy nhất để điện hạ có thể cứu vãn cục diện. Chỉ cần làm được, tội trạng làm cho chiến lược Thanh Châu thất bại sẽ do Mạnh Hổ gánh vác, mà điện hạ sẽ trở thành vị anh hùng được vạn người kính ngưỡng!Mông Diễn thất thanh kêu lên:- Anh hùng vạn người kính ngưỡng?Sử Di Viễn lại nói:- Nguyên nhân chính là sự tình vô cùng trọng đại, ty chức mới tự tiện giấu kín tin tức này, thậm chí ngay cả đội thám báo bắt được tên đưa tin cùng tên ấy đều bị xử tử bí mật. Mặt khác, ty chức không bẩm báo sớm với điện hạ cũng là vì lo lắng điện hạ thiếu kiên nhẫn, lỡ miệng tiết lộ trước mặt bọn Phác Tán Chi, Lục Thừa Vũ mà thôi.Mông Diễn đã hiểu được đại khái ý của Sử Di Viễn, giọng ngưng trọng:- Ý của tiên sinh là muốn bảo ta cướp lấy chiến tích của Mạnh Hổ hay sao?Sử Di Viễn nói:- Đúng, đem trách nhiệm đại quân trung lộ bị tiêu diệt đổ lên đầu Mạnh Hổ, nói hắn là phản tặc ngấm ngầm câu kết với đế quốc Minh Nguyệt bán đứng ích lợi của đế quốc, lại nghĩ cách đoạt Thu Phong Kính trong tay của quân đoàn Tây Bộ. Lúc ấy điện hạ chẳng những có thể tránh được tội đại quân trung lộ bị diệt, còn có thể nhanh chóng biến thành anh hùng cùa đế quốc công hãm thành Tây Kinh, bắt Thu Phong Kính làm tù binh!Mông Diễn cau mày:- E rằng không phải dễ dàng như vậy, dù sao người biết được sự thật quá nhiều!Sử Di Viễn cười lạnh, hỏi ngược lại Mông Diễn:- Điện hạ thử nói xem những ai là người biết được sự thật?Mông Diễn đáp không cần suy nghĩ:- Không nói tới số tướng sĩ của đế quốc đã tử trận, đó là hơn hai vạn tướng sĩ của đế quốc may mắn còn sống sót ai cũng biết tiểu vương không có suất lĩnh bọn họ chiến đấu liên tục trên các chiến trường, công hãm Tây Kinh! Sau khi bọn chúng trở về đế quốc vạch trần sự thực, tiểu vương chẳng phải trở thành trò cười cho thiên hạ hay sao?- Vậy thì tìm cách cho bọn chúng chết đi!Sử Di Viễn lạnh lùng:- Người chết không thể tiết lộ được chân tướng!- Ngươi nói cái gì?Mông Diễn đột nhiên biến sắc:- Xử tử hơn hai vạn tướng sĩ của đế quốc may mắn còn sống sót sao?- Đúng vậy, bí mật xử tử tất cả bọn chúng!Sử Di Viễn vẫn lạnh lùng:- Bao gồm cả Phác Tán Chi, Lục Thừa Vũ, xử tử hết thảy, người biết được chân tướng của việc này càng ít càng tốt!Mông Diễn cau mày:- Số tướng sĩ may mắn còn sống sót của đế quốc tiểu vương có thể xử tử, nhưng người của đế quốc Minh Nguyệt cũng biết sự thực thì sao?Sử Di Viễn ung dung nói:- Lời nói của địch làm sao có thể tin được? Cho dù có những tin đồn bất lợi về điện hạ lan truyền đến đế quốc, đó cũng chỉ là lời đồn mà thôi, dân chúng của đế quốc và các quan viên quý tộc hẳn sẽ không bị lời đồn này mê hoặc. Cho dù sau này còn có tướng sĩ của đế quốc may mắn sống sót trở về âm thầm nói ra chân tướng, lúc ấy chúng ta phải loan truyền rằng, bọn chúng chính là đồng đảng của bọn theo địch phản quốc, điện hạ có thể ra lệnh bắt bọn họ đem đi xử quyết!- Chuyện này…Mông Diễn nghe vậy không khỏi hít sâu một hơi khí lạnh, kế hoạch của Sử Di Viễn mặc dù nghe qua có vẻ viễn vông, nhưng cân nhắc thật kỹ cũng không phải là không có khả năng thực hiện thành công. Mấu chốt bên trong chính là ngăn chặn chân tướng của sự việc bị tiết lộ từ trong nội bộ, cho nên cần phải xử quyết toàn bộ tướng sĩ may mắn còn sống sót của quân đoàn cận vệ, về phần người của đế quốc Minh Nguyệt cũng biết chân tướng thì không cần quan tâm.Thấy Mông Diễn dường như có vẻ động tâm, Sử Di Viễn không khỏi nhếch mép cười lạnh.Trên thực tế, sự việc không hề đơn giản như Mông Diễn nghĩ, Sử Di Viễn còn nghĩ sâu xa hơn Mông Diễn nhiều!Chuyện quân đoàn Mãnh Hổ công hãm Tây Kinh và bắt hoàng đế Thu Phong Kính của đế quốc Minh Nguyệt làm tù binh có ảnh hưởng vô cùng rộng lớn, nếu như Mông Diễn muốn chiếm lấy phần công lao này thì vô cùng khó khăn, cho dù giấu diếm nhất thời cũng không lừa được cả đời! Bởi vì những nhân vật cao cấp của đế quốc Quang Huy không phải ai cũng ngu ngốc, bọn họ có rất nhiều đường thu thập tin tức, bọn họ không thể nào chỉ nghe lời nói từ một phía của Mông Diễn được!Nhưng tất cả những chuyện này cũng không cần lo lắng, bởi vì Sử Di Viễn không cần phải giấu diếm cả đời, hắn chỉ cần giấu diếm nhất thời mà thôi!Chỉ cần phần lớn tướng sĩ của đế quốc tham dự Tây chinh phải câm miệng, Sử Di Viễn nắm chắc có thể mê hoặc dư luận bên trong đế quốc, còn đế quốc Minh Nguyệt không có khả năng ra mặt vạch trần lời nói dối của Sử Di Viễn, dù sao chuyện này cũng không có gì là tốt đẹp. Về phần quân đoàn Tây Bộ của Mạnh Hổ có cá lọt lưới thì sao? Bọn cá lọt lưới này có thể phát ra được thanh âm gì chứ, không có gì đáng để quan tâm, bởi vì sau khi Mông Diễn đăng quang ngôi báu, e rằng tàn binh của quân đoàn Tây Bộ đã trở thành "quân phản loạn" từ trước đó!Sau đó cho dù rốt cục Yến vương Mông Khác biết được chân tướng thì đã sao, chẳng lẽ hắn còn có thể bắt Mông Diễn trả lại ngôi báu hay sao? Khoan hãy nói Mông Khác có quyết tâm làm chuyện này hay không, cho dù Mông Khác có quyết tâm lập tân vương đi nữa, Sử Di Viễn cũng sẽ tuyệt đối không để cho Mông Khác như nguyện, chỉ cần Mông Diễn vừa đăng cơ, Mông Khác chính là đối tượng mà Sử Di Viễn phải gạt bỏ đầu tiên!Về phần thần dân trăm họ, ai dám nói những lời bất lợi cho vị tân hoàng đế? Ai dám phao tin, người ấy chính là quân phản loạn!Cho nên hiện tại chuyện quan trọng nhất chính là nghĩ tất cả mọi cách làm cho chuyện "Mông Diễn cầm quân công hãm Tây Kinh, bắt Thu Phong Kính làm tù binh" trở thành sự thực.Trong đó có hai vấn đề mấu chốt cần phải xử lý cho thật tốt, thứ nhất là tuyệt đối không để cho tàn binh Tây chinh tiếp xúc quá nhiều với viện quân của đế quốc sắp đuổi tới thành Hà Nguyên, để tránh sự thực bị tiết lộ từ trong nội bộ. Thứ hai nghĩ cách đối phó với quân đoàn Tây Bộ của Mạnh Hổ, cướp lấy thành quả thắng lợi trong tay quân đoàn Tây Bộ.Đương nhiên cũng phải nói thêm một chút, nếu như quân đoàn Tây Bộ bị đại quân của đế quốc Minh Nguyệt chặn đường bao vây tiêu diệt toàn quân, vậy không cần phải nói nhiều lời, mộng đẹp của Sử Di Viễn và Mông Diễn lập tức tiêu tan thành mây khói. Nhưng Sử Di Viễn cho rằng khả năng này vô cùng nhỏ bé, không biết vì sao, bây giờ Sử Di Viễn vô cùng tin tưởng vào năng lực của Mạnh Hổ.Sau một hồi trầm tư, Mông Diễn lại hỏi Sử Di Viễn:- Thế nhưng cụ thể nên bắt đầu việc này từ đâu? Hơn nữa rốt cục hiện tại quân đoàn Tây Bộ của Mạnh Hổ đang ở chỗ nào chúng ta cũng không biết rõ…?Sử Di Viễn nói:- Điện hạ, chuyện này cứ giao cho ty chức lo liệu!--------------Sông Thông Thiên, trên vịnh Bà La.Khi đội thuyền chiến của quân đoàn Mãnh Hổ tiến tới vịnh Bà La thuộc lãnh thổ Thanh Châu, rốt cục đã chạm mặt với quân đoàn Thuỷ sư của Tiêu Thành Đống. Quân đoàn Mãnh Hổ diễn lại tuồng cũ, bắt phụ nữ và trẻ em của đế quốc Minh Nguyệt lên trên boong thuyền để làm lá chắn ngăn cản tên lửa của quân đoàn Thuỷ sư. Bởi vì sợ bắn lầm dân chúng, quân đoàn Thuỷ sư bắt buộc không dám dùng tên lửa tấn công, bị buộc phải áp mạn mà đánh tiếp cận.Không ngoài dự liệu của Thu Vũ Đường, trong cuộc chiến xáp lá cà áp mạn, quân đoàn Thuỷ sư của Tư Đồ Duệ thiệt thòi rất lớn, chẳng những không thể cướp được chiến thuyền của quân đoàn Mãnh Hổ, thậm chí còn bị quân đoàn Mãnh Hổ phản kích lại, cướp đi hai chiến thuyền!Thấy thế cục bất lợi, Tiêu Thành Đống chỉ còn nước xuất ra chiêu cuối-âm thầm cho người lặn xuống đục thuyền!Phả nói rằng, quân đoàn Thuỷ sư của Tiêu Thành Đống quả thật là giao long dưới nước, ai nấy thuỷ tính rất giỏi, chỉ cần đục thủng đáy chiến thuyền của quân đoàn Mãnh Hổ, bắt buộc bọn họ phải nhảy xuống sông. Khi ấy cánh Hổ Lang Chi Sư trên đất bằng này lập tức trở thành binh tôm tướng cá, đến lúc ấy các tướng sĩ của quân đoàn Thuỷ sư muốn vo tròn bóp méo họ thế nào cũng được!Tiêu Thành Đống vừa ra lệnh, mấy trăm danh thủ tinh nhuệ tay cầm búa đục lập tức nhanh như sóc nhảy ùm xuống dòng sông Thông Thiên đục ngầu. Sau đó cả bọn trồi lên mặt nước hít một hơi thật sâu, lại lặn thẳng xuống đáy sông, hướng về đội chiến thuyền của quân đoàn Mãnh Hổ cách đó không xa âm thầm lặn tới…--------------Hạp cốc Hà Tây.Quân đoàn Đông Bộ của Lý Vũ và hai sư đoàn số Một, số Ba của quân đoàn cấm vệ chỉ còn cách thành Hà Nguyên về phía Tây hơn tám mươi dặm. Mắt thấy trời đã gần tối, Lý Vũ liền thương lượng với hai sư đoàn trưởng Hắc Mâu và Trường Phong của quân đoàn cấm vệ, quyết định hạ trại nghỉ ngơi ngay tại chỗ, chờ đến sáng mai sẽ tiếp tục hành quân tới thành Hà Nguyên hội hợp với đại quân Tây chinh.Trên thực tế, cho đến lúc này, bọn Lý Vũ, Hắc Mâu và Trường Phong còn chưa biết đại quân Tây chinh của Mông Diễn đã thất bại.Cơn đại hồng thuỷ của Đại Nguyệt hồ quét qua gần như toàn bộ vùng đại bình nguyên Thanh Châu, ngoài Mông Diễn, Sử Di Viễn, Phác Tán Chi cùng với hơn hai vạn tàn binh của sư đoàn số Năm quân đoàn cận vệ, mười mấy vạn đại quân trung lộ còn lại và quân đoàn Bắc Phương của Trọng Sơn đã toàn bộ làm mồi cho cá. Trong đó gồm có Tổng đốc Bắc Phương Trọng Sơn, bọn Hàn Phong, Đồ Vu, Vu Long Vân, Đằng Thanh Vân.Sau khi hồng thuỷ tràn xuống, hơn hai vạn tàn binh của Mông Diễn đã đoạn tuyệt mọi liên hệ với thế giới bên ngoài, cho đến ngày hôm qua chạy trốn trở về thành Hà Nguyên, bọn chúng không hề liên hệ với bên ngoài. Cho nên đến bây giờ, toàn bộ đế quốc Quang Huy không có một người nào biết được chuyện đại quân Tây chinh của Mông Diễn đã thất bại thảm hại.Tuy nhiên, bọn Lý Vũ, Hắc Mâu và Trường Phong vẫn mơ hồ cảm thấy dường như đại quân Tây chinh thất bại.Việc này dễ dàng xác minh bằng nghi vấn phản biện, nếu như đại quân Tây chinh chiến thắng huy hoàng, e rằng lúc này tin chiến thắng đã báo về liên tục. Thế nhưng sự thật hoàn toàn ngược lại, đại quân Tây chinh không hề có một chút tin tức báo về, đây chỉ có thể chứng tỏ rằng, đại quân Tây chinh đã xảy ra chuyện, thậm chí có thể đã bị tiêu diệt toàn quân!--------------Đêm khuya vắng lặng, Lý Vũ phái người mời hai tên sư đoàn trưởng Hắc Mâu và Trường Phong tới đại trướng trung quân nghị sự.Lúc Hắc Mâu và Trường Phong tiến vào trong trướng mới phát hiện, trong trướng ngoại trừ Tổng đốc Đông Bộ Lý Vũ còn có hai người thanh niên, trong đó một thanh niên có bảy phần giống như Lý Vũ, tự nhiên là đứa con trai độc nhất của Lý Vũ là Lý Cử. Thanh niên còn lại chính là nhân tài mới vừa xuất hiện trong quân, hoả thiêu mười vạn thiết kỵ của đế quốc Tinh Hà trong Hồ Lô cốc-Nhạc Mông.Từ sau khi hoả thiêu Hồ Lô cốc, thanh danh của Nhạc Mông trở nên vang dậy ở đế quốc Quang Huy, bởi vì Nhạc Mông tốt nghiệp chính thống từ học viện quân sự Hoàng gia, cho nên ảnh hưởng trong quân thậm chí đã đuổi gần kịp Mạnh Hổ. Cha con Lý Vũ, Lý Cử càng coi trọng Nhạc Mông hơn, phàm là có hội nghị quân sự trọng đại đều đương nhiên mời Nhạc Mông tới dự.Thấy Hắc Mâu và Trường Phong đã tới, Nhạc Mông tay phải ôm quyền, khẽ khom người hành lễ.Lý Vũ nhẹ nhàng gật đầu với Hắc Mâu và Trường Phong, đưa tay ra hiệu:- Hai vị tướng quân, mời ngồi!Chờ Hắc Mâu và Trường Phong ngồi xuống xong, Lý Vũ mới cất lời, giọng vô cùng ngưng trọng:- Tướng quân Hắc Mâu, tướng quân Trường Phong, bản Tổng đốc vừa mới nhận được tin khoái mã hồi báo, trong thành Hà Nguyên phía trước dường như có một cánh quân đang đóng. Tuy nhiên chuyện kỳ quái là đối phương lại cấm thám báo quân ta tới gần, hơn nữa đối với tín hiệu mà quân thám báo của ta phát ra xin tiếp xúc đều không có phản ứng trả lời. Bản Tổng đốc cảm thấy việc này có vẻ không tầm thường, cho nên muốn nghe một chút ý kiến của hai vị tướng quân!Hắc Mâu nghiêng đầu trao đổi bằng mắt với Trường Phong ngồi cạnh, trầm giọng hỏi:- Tổng đốc đại nhân có xác định chắc chắn rằng đóng trong thành Hà Nguyên là quân đội của đế quốc hay không?- Chuyện này thì…Lý Vũ nhíu mày:- Quả thật không dám xác định.Trường Phong nghiêm nghị nói:- Tổng đốc đại nhân, nếu việc này có vẻ khả nghi, ty chức cho rằng quân ta không nên tuỳ tiện tiến binh, để tránh rơi vào bẫy của quân đế quốc Minh Nguyệt. Phải biết rằng trong quân của đế quốc Minh Nguyệt từ trước tới nay danh tướng không thiếu, cho dù là Tư Đồ Duệ hay Thu Vũ Đường đều quỷ kế đa đoan, quả thật rất khó đối phó!Hắc Mâu cũng nói:- Đúng vậy, đại quân Tây chinh mất đi tin tức đã một thời gian dài, trận này rốt cục đang ở trong tình trạng như thế nào cũng không ai biết rõ, ty chức nghĩ chung quy vẫn nên cẩn thận một chút là hơn!- Báo…Hắc Mâu vừa dứt lời, chợt có người hầu vào trướng bẩm báo:- Tổng đốc đại nhân, bên ngoài trướng có người tự xưng là quân sư dưới trướng Nhị điện hạ, muốn gặp mặt Tổng đốc đại nhân!- Ủa?Lý Vũ nghe vậy hơi biến sắc, hỏi lại:- Quân sư dưới trướng Nhị điện hạ sao?Bốn người Hắc Mâu, Trường Phong, Lý Cử, Nhạc Mông nghe vậy ai nấy đều biến sắc, vừa mới nói đại quân Tây chinh của Mông Diễn còn không có tin tức, không ngờ quân sư dưới trướng Mông Diễn đã tìm tới cửa, chẳng lẽ có tin tức gì của đại quân Tây chinh?- Mời vào!Lý Vũ không hề do dự bật người đứng dậy:- Lập tức mời hắn vào đây!Tên người hầu đáp lời, lĩnh mệnh mà đi, chỉ trong thoáng chốc liền dẫn một người mặc áo đen vào trong trướng, ánh mắt năm người Lý Vũ thoáng chốc đổ dồn vào người áo đen kia. Người áo đen đưa tay cởi chiếc mũ trùm đầu, chậm rãi ngẩng đầu mỉm cười nói với Lý Vũ:- Lý Tổng đốc, nửa năm không gặp, không biết còn nhớ lão phu chăng?- Ồ….Lý Vũ không khỏi thất thanh kêu lên:- Di Viễn tiên sinh?!Bốn người Hắc Mâu, Trường Phong, Lý Cử, Nhạc Mông tuy rằng không quen mặt Sử Di Viễn lắm, nhưng lúc này nhìn thật kỹ cũng đã nhận ra quả thật là Sử Di Viễn, ai nấy không khỏi biến sắc. Cả bọn thầm nghĩ quân sư tâm phúc của Nhị điện hạ đã xuất hiện nơi đây, nhưng kết quả của cuộc Tây chinh vẫn giữ kín như bưng, chuyện này dường như chỉ có một giải thích duy nhất, đó chính là đã bại, hơn nữa còn bại vô cùng thảm hại!Lý Vũ hít một hơi thật sâu, gấp giọng hỏi:- Di Viễn tiên sinh, vì sao đêm khuya như vậy lại đến nơi đây? Điện hạ đâu rồi? Đại quân Tây chinh của điện hạ đang ở đâu? Còn tình hình cuộc chiến Tây chinh ra sao rồi? Rốt cục quân ta thất bại hay thắng lợi? Vì sao cho đến bây giờ vẫn không có tin tức xác thực truyền về…?- Ôi…Sử Di Viễn khoát tay thở dài, ngăn dòng câu hỏi như suối chảy của Lý Vũ, sao đó cất giọng nặng nề:- Một lời khó mà nói hết…- Người đâu!Lý Vũ vội vàng ra hiệu:- Mau lấy ghế cho Di Viễn tiên sinh, Lý Cử, ngươi lập tức xuống nhà bếp bảo người nấu nước pha cho Di Viễn tiên sinh một bình trà sâm!- Dạ!Lý Cử ôm quyền đáp lời, lĩnh mệnh mà đi.Tên người hầu mang ra một cái ghế dựa, Lý Vũ đưa tay ra hiệu mời Sử Di Viễn ngồi.Sử Di Viễn lại thở dài, hạ giọng nói:- Lý Tổng đốc, các vị tướng quân, việc này phải bắt đầu kể lại từ lúc chia quân ở thành Hà Nguyên, chắc Lý Tổng đốc cũng có thể biết được binh lực của đại quân Tây chinh ở thành Hà Nguyên đã bố trí như thế nào phải không?- Đã biết!Lý Vũ gật đầu:- Nhị điện hạ dẫn theo đại quân trung lộ gồm có ba đại quân đoàn cận vệ, Tây Bắc, Tây Nam vượt qua thành Khúc A công Hổ Khiếu quan, quân đoàn Tây Bộ của Mạnh Hổ đi theo đường phía Bắc, quân đoàn Bắc Phương của Trọng Sơn đi theo đường phía Nam. Tuy nhiên vì lo lắng cho quân đoàn Tây Bộ có quá nhiều tân binh, hơn nữa một mình phải đối mặt với bốn đại quân đoàn Tịnh Châu, Vân Châu, Định Châu, Sóc Châu của đế quốc Minh Nguyệt, nên Trọng Sơn điều ra sư đoàn số Bốn kỵ binh trong quân đoàn Bắc Phương của hắn giao cho Mạnh Hổ, có phải là như vậy không?Sử Di Viễn khoát tay:- Không phải, đó chỉ là bề ngoài mà thôi, đây là lão phu hiến kế, cuối cùng điện hạ tiếp thu kế nghi binh, vì muốn đạt hiệu quả xuất kỳ bất ý lừa quân đế quốc Minh Nguyệt, lão phu cố gắng khuyên điện hạ không đem kế hoạch chia quân chân chính báo lại cho Binh bộ và Yến vương, cho nên Lý Tổng đốc cũng không biết được tình hình thực tế!- Ủa?Lý Vũ ngạc nhiên hỏi lại: Bạn đang đọc chuyện tại TruyệnFULL.vn- Nói như vậy tình hình chia quân thực tế ở thành Hà Nguyên cũng không phải đúng như tin tình báo sao?- Đương nhiên là không phải!Sử Di Viễn nghiêm nghị nói:- Tình hình chân thật là, đại quân trung lộ tấn công Hổ Khiếu quan bao gồm ba đại quân đoàn Tây Bộ, Tây Bắc, Tây Nam, quan chỉ huy cao nhất là Mạnh Hổ, Trịnh Trọng Quang và Nhạc Ngu là quan chỉ huy thứ hai và thứ ba, quân đoàn Bắc Phương của Trọng Sơn đi về đường phía Nam, còn quân đoàn cận vệ của điện hạ đi về đường phía Bắc. Bởi vì điện hạ lo lắng Mạnh Hổ cầm quân đơn độc, cho nên hạ lệnh cho lão phu ở lại trong quân Mạnh Hổ, trên danh nghĩa là phụ tá tham mưu trưởng, nhưng thực tế là để âm thầm giám sát Mạnh Hổ.- Ủa?Lý Vũ kinh ngạc:- Hoá ra là như vậy, sau đó thì sao?- Sau đó thì… ôi…Sử Di Viễn thở dài lần thứ ba, lắc lắc đầu:- Sau đó, Mạnh Hổ dẫn đại quân trung lộ kéo qua cả Thanh Châu tiến tới Hổ Khiếu quan, giằng co với quân Thanh Châu của Tư Đồ Duệ tại Hổ Khiếu quan. Dựa theo kế hoạch tác chiến của điện hạ, quân đoàn cận vệ đi qua bốn châu Thanh, Tịnh, Vân, Trung của đế quốc Minh Nguyệt, bôn ba ngàn dặm đường trường, bọc vòng về mặt sau của Hổ Khiếu quan, sau đó hai mặt giáp công công chiếm Hổ Khiếu quan, lúc ấy mới hợp binh với đại quân trung lộ của Mạnh Hổ cùng một chỗ, thẳng tới Tây Kinh!- Chuyện này…Hắc Mâu nghe vậy không khỏi kêu lên thất thanh:- Chuyện này làm sao được? Tiên sinh, Nhị điện hạ phải suất lĩnh quân đoàn cận vệ chạy qua bốn châu, bôn ba ngàn dặm đường dài bọc vòng đến phía sau Hổ Khiếu quan, nếu đứng trên góc độ quân sự mà nói là hoàn toàn không thể nào làm được! Dù sao đây cũng là cả một quân đoàn mười vạn đại quân chứ không phải một cánh quân nhỏ chỉ có năm ba trăm người!- Ai nói không có khả năng?!Sử Di Viễn đột ngột đứng bật dậy, sắc mặt đại biến:- Sự thật lại ngược hẳn với suy nghĩ của ngươi, quân đoàn cận vệ của điện hạ chẳng những hoàn thành hành động vô cùng vĩ đại là hành quân ngàn dặm trải qua bốn châu của đế quốc Minh Nguyệt, còn thừa cơ công hãm thành Tây Kinh đế đô của đế quốc Minh Nguyệt, thậm chí còn bắt được hoàng đế Thu Phong Kính của đế quốc Minh Nguyệt làm tù binh!- A!?- Cái gì?!- Còn bắt được hoàng đế Thu Phong Kính của đế quốc Minh Nguyệt sao?!Sử Di Viễn vừa dứt lời, bốn người Lý Vũ, Hắc Mâu, Trường Phong và Nhạc Mông không khỏi kinh hãi biến sắc, vì tin này quả thật làm cho người nghe phải giật mình chấn động, khiếp sợ đến mức khó có thể tin! Công hãm đế đô của nước địch lại còn bắt giữ được hoàng đế của nước địch, chuyện này chưa từng xảy ra trong lịch sử chiến tranh của hai đế quốc Quang Huy và Minh Nguyệt!Lý Vũ hít sâu một hơi dài, giọng ngưng trọng:- Tiên sinh, chuyện này có thật không?- Vô cùng chắc chắn!Sử Di Viễn nghiêm nghị:- Lão phu lấy nhân cách mình ra bảo đảm, lại lấy cả danh nghĩa Thánh nữ Quang Minh mà tuyên thệ!- Vậy sau đó thì sao?Hắc Mâu vội hỏi:- Vì sao không chiếm được Hổ Khiếu quan? Cánh quân đường Bắc của điện hạ có hội hợp với đại quân trung lộ của Mạnh Hổ tại Hổ Khiếu quan hay không?- Ôi…Sử Di Viễn thở dài lần thứ tư, giọng vô cùng áo não:- Đáng tiếc là khi điện hạ suất lĩnh quân đoàn cận vệ bọc đến phía sau Hổ Khiếu quan, Mạnh Hổ lại đột nhiên hạ lệnh toàn quân rút lui về phía sau, chính là rút lui về cố thủ thành Khúc A thủ phủ Thanh Châu. Lão phu khuyên can vài lần, chẳng những không thể ngăn cản hắn mà còn suýt nữa bị hắn làm hại!- Cái gì?!Hắc Mâu nghe vậy siết chặt nắm đấm, lớn tiếng quát:- Tên khốn kiếp Mạnh Hổ này lại hạ lệnh rút quân sao?Trường Phong cũng đứng bật dậy, giọng hết sức khẩn trương:- Trịnh Trọng Quang và Nhạc Ngu đâu? Bọn họ thân là Tổng đốc một phương, chẳng lẽ để mặc cho Mạnh Hổ làm bậy hay sao?- Đừng nói nữa…Sử Di Viễn thở dài buồn bã:- Trong đại quân Tây chinh, Mạnh Hổ là quan chỉ huy thứ ba gần ngang với điện hạ và Tổng đốc Trọng Sơn, Trịnh Trọng Quang và Nhạc Ngu chỉ có thể nghe theo sự điều động của hắn. Hơn nữa từ sau khi hai đại quân đoàn Tây Bắc, Tây Nam hợp binh cùng quân đoàn Tây Bộ, không biết Mạnh Hổ đã dùng thủ đoạn gì khiến cho Trịnh Trọng Quang và Nhạc Ngu nhất nhất nghe theo Mạnh Hổ hắn!- Thật là vô lý!Lý Vũ tức giận tới cực điểm, vỗ bàn đánh rầm:- Mạnh Hổ đột nhiên lui binh, chiến lược hai mặt giáp công của điện hạ há chẳng thất bại sao?- Nào chỉ có như vậy mà thôi…Sử Di Viễn nói:- Ngay khi Mạnh Hổ dẫn đại quân trung lộ rút lui về tới thành Khúc A, đế quốc Minh Nguyệt đột nhiên đào Đại Nguyệt hồ, hồng thuỷ tràn ra bao phủ cả vùng đại bình nguyên Thanh Châu. Đáng thương cho ba mươi mấy vạn tướng sĩ của ba đại quân đoàn Tây Bộ, Tây Bắc, Tây Nam, toàn bộ đều thành binh tôm tướng cá! Nếu như không phải lão phu mạng lớn, chỉ sợ đã trở thành oan hồn nơi đáy nước từ lâu!- A!?- Cái gì?- Chuyện này…Bọn Lý Vũ, Hắc Mâu, Trường Phong nghe vậy không khỏi sợ hãi đến ngẩn ngưòi.Hắc Mâu lại siết chặt nắm đấm kêu lên răng rắc, khuôn mặt đen như than đã toát ra sát khí đằng đằng, hung hãn nói:- Như vậy xem ra rõ ràng tên khốn kiếp Mạnh Hổ này sớm đã phản bội đế quốc, hắn đột nhiên lui binh chính là để phối hợp với đại quân của đế quốc Minh Nguyệt tiêu diệt đại quân trung lộ!- Ôi…Sử Di Viễn thở dài lần thứ năm, lắc đầu:- Tuy nhiên vẫn là do lão phu phạm sai lầm…Lý Vũ hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén sự kinh ngạc trong lòng, ngưng giọng hỏi:- Tiên sinh nói như vậy là sao?Sử Di Viễn vô cùng áo não:- Lúc Mạnh Hổ hạ lệnh lui binh, sau khi lão phu khuyên can vài lần không có kết quả, lão phu liền âm thầm phái người truyền tin cho Tổng đốc Trọng Sơn ở đường Nam phối hợp tác chiến, kết quả…Lý Vũ gấp giọng hỏi:- Kết quả thế nào?Sử Di Viễn buồn bã nói:- Kết quả Tổng đốc Trọng Sơn sau khi nghe tin vội vã dẫn quân đoàn Bắc Phương đuổi trở về, nhưng quân đoàn Bắc Phương chưa kịp đuổi tới thành Khúc A, đế quốc Minh Nguyệt đã mở Đại Nguyệt hồ, cơn hồng thuỷ tràn ra chẳng những bao phủ cả ba đại quân đoàn Tây Bộ, Tây Bắc, Tây Nam, ngay cả quân đoàn Bắc Phương cũng không thoát khỏi!- Sao?Hắc Mâu nghe vậy lập tức nhảy dựng lên, run giọng gầm nhẹ:- Quân đoàn Bắc Phương của Tổng đốc Trọng Sơn cũng bị nước cuốn? Nói như vậy, chẳng phải là quân đoàn cận vệ của điện hạ trở nên đơn độc, một mình ở sâu trong lãnh thổ của đế quốc Minh Nguyệt, đối mặt với mấy chục, thậm chí là cả trăm vạn đại quân của đế quốc Minh Nguyệt chặn đường, chuyện này…Lý Vũ cũng hỏi gấp:- Tiên sinh, có tin tức gì mới nhất của điện hạ và quân đoàn cận vệ hay không?- Vẫn không có…Sử Di Viễn lắc đầu ũ rũ:- Lão phu chỉ nhận được tin tức duy nhất một lần đó của điện hạ, chỉ biết rằng quân đoàn cận vệ đã công hãm Tây Kinh, bắt hoàng đế Thu Phong Kính của đế quốc Minh Nguyệt làm tù binh, hơn nữa sau đó đang bọc vòng về phía sau Hổ Khiếu quan. Sau khi Mạnh Hổ hạ lệnh lui quân, cơn hồng thuỷ đã bao phủ cả vùng đại bình nguyên Thanh Châu, tất cả nguồn tin tình báo các nơi của lão phu đều bị cắt đứt, từ đó về sau cũng mất đi liên lạc với điện hạ.- Nguy rồi!Lý Vũ nóng nảy than:- Nói như vậy tình cảnh hiện tại của điện hạ và quân đoàn cận vệ không tốt chút nào!- Tiên sinh!Nhạc Mông bên cạnh im lặng nãy giờ bỗng nhiên lên tiếng hỏi:- Không biết cánh quân đóng trong thành Hà Nguyên là chuyện gì vậy?Sử Di Viễn khẽ giật mình, không nhịn được khẽ liếc Nhạc Mông một cái, đáp:- Đó là tàn binh đội cận vệ của Mạnh Hổ, sau khi hồng thuỷ bao phủ thành Khúc A vào ban đêm, đội cận vệ của Mạnh Hổ cũng không đóng quân trong thành, mà lén lút chạy lên Tam Thanh sơn ở phía Nam thành, cho nên mới tránh được kiếp nạn này. Bây giờ xem ra rõ ràng là Mạnh Hổ đã biết kế hoạch nước lụt của đế quốc Minh Nguyệt từ trước.- Vậy còn chờ gì nữa?Hắc Mâu đã tức giận đến nổi trận lôi đình, lớn tiếng hét:- Loạn thần tặc tử như vậy ai cũng có quyền tru diệt, Lý Tổng đốc, Trường Phong huynh, chúng ta suốt đêm dẫn quân bao vây thành Hà Nguyên, sau đó bắt sống thằng lõi Mạnh Hổ kia lăng trì từng miếng thịt của hắn, để an ủi hơn bốn mươi vạn oan hồn của tướng sĩ bốn đại quân đoàn Tây Bộ, Tây Bắc, Tây Nam, Bắc Phương.- Không được!Sử Di Viễn vội xua tay:- Tướng quân Hắc Mâu, đây chỉ là phỏng đoán của lão phu, dù sao cũng không có chứng cứ xác thực cho thấy Mạnh Hổ cấu kết cùng đế quốc Minh Nguyệt. Hơn nữa Mạnh Hổ được Yến vương bổ nhiệm làm quan chỉ huy thứ ba của đại quân Tây chinh, nói về chức vụ và quân hàm, chỉ có điện hạ hoặc Tổng đốc Trọng Sơn mới có đủ tư cách bắt tội hắn, nhưng bây giờ Tổng đốc Trọng Sơn đã ngộ hại, chỉ có chờ điện hạ trở về mới có thể bắt hắn mà thôi!Hắc Mâu hừ một tiếng, cả giận nói:- Vậy chúng ta bỏ qua hay sao?Sử Di Viễn hạ giọng nói:- Ý của lão phu là, hiện tại không thể hành động thiếu suy nghĩ được, để tránh đập cỏ động rắn làm cho Mạnh Hổ cảnh giác. Tên Mạnh Hổ này kiệt ngạo bất tuân, nếu chúng ta ép bức làm cho hắn trở nên nóng nảy, không khéo hắn sẽ bắt giữ điện hạ! Nếu quả thật là như vậy hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng, nếu như Yến vương trách cứ, tất cả chúng ta không ai có thể gánh nổi trách nhiệm này đâu!Hắc Mâu cả giận:- Di Viễn tiên sinh, vậy theo ngươi chúng ta nên làm gì bây giờ? Chúng ta không ép hắn, ngược lại Mạnh Hổ hắn ép chúng ta! Tóm lại không thể cứ như vậy mà để cho hắn yên ổn trở về hành tỉnh Tây Bộ, nếu như tên khốn này quả thật có lòng làm phản, trở về hành tỉnh Tây Bộ sẽ khởi binh tạo phản, hậu quả há chẳng phải là nghiêm trọng hơn sao?- Đương nhiên không thể để cho Mạnh Hổ quay về Tây Lăng như vậy được!Sử Di Viễn ngừng một chút, đột nhiên hạ giọng nói:- Hơn nữa nếu như lão phu đoán không sai, trong thời gian ngắn Mạnh Hổ sẽ không trở về hành tỉnh Tây Bộ!- Ủa?Lý Vũ ngưng giọng hỏi:- Có phải tiên sinh phát hiện được manh mối gì không?Sử Di Viễn gật gật đầu, hạ giọng:- Không giấu gì Lý Tổng đốc cùng các vị tướng quân, thật ra lão phu giám sát đám tàn quân này của Mạnh Hổ đã hơn mười ngày. Trong vòng mười mấy ngày qua, đám tàn quân này của Mạnh Hổ vẫn đóng ở thành Hà Nguyên, không hề có ý định vượt qua hạp cốc Hà Tây trở về hành tỉnh Tây Bộ.Lý Vũ ngạc nhiên:- Tàn quân của Mạnh Hổ đã đồn trú ở thành Hà Nguyên hơn mười ngày sao? Hắn muốn làm gì đây?Sử Di Viễn hít sâu một hơi, ngưng giọng nói:- Lão phu có một phỏng đoán vô cùng lớn mật, không biết Lý Tổng đốc và các vị tướng quân có chịu nghe hay không?Phải nói rằng Sử Di Viễn là thầy kiêm quân sư tâm phúc của Mông Diễn, nổi tiếng trong toàn đế quốc là bậc trí giả thanh danh hiển hách, bọn Lý Vũ đương nhiên là muốn nghe xem phỏng đoán của hắn ra sao, lập tức vòng tay nói:- Xin tiên sinh cứ nói!Sử Di Viễn liền nói:- Nếu như lão phu đoán không sai, Mạnh Hổ ở lại thành Hà Nguyên là muốn đợi một người!- Đợi người?Hắc Mâu không nhịn được vội hỏi:- Hắn đợi ai vậy?- Hắn đang đợi Nhị điện hạ!Sử Di Viễn nói với vẻ nghiêm trọng:- Có khả năng điện hạ và quân đoàn cận vệ đã đột phá vòng vây của đại quân đế quốc Minh Nguyệt, vì bất dắc dĩ đế quốc Minh Nguyệt đành phải xin Mạnh Hổ giúp đỡ, cho nên Mạnh Hổ mới dừng chân tại thành Hà Nguyên lâu như vậy. Còn một nguyên nhân nữa là vì tù binh trong tay Nhị điện hạ và quân đoàn cận vệ cũng chính là hoàng đế của đế quốc Minh Nguyệt-Thu Phong Kính!- …Đạo lý thật ra vô cùng đơn giản, nếu như Mạnh Hổ đã âm thầm cấu kết với đế quốc Minh Nguyệt, như vậy đương nhiên hắn cũng sẽ âm thầm trợ giúp đế quốc Minh Nguyệt đoạt lại Thu Phong Kính. Mà Nhị điện hạ không biết rằng Mạnh Hổ đã âm thầm cấu kết với đế quốc Minh Nguyệt, trong lúc bất ngờ không kịp đề phòng rất có thể bị Mạnh Hổ thừa cơ đoạt lại!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận